Ngoạn vật thế gia

Chương 16



Nguyệt Lãng, Tiểu Thanh? “

Thanh âm từ bên ngoài vang đến, tựa hồ đang tới gần.

Đang đắm chìm trong khoái cảm Trương Nguyệt Lãng bỗng nhiên giật mình một cái.

” Là cha! ”

Hắn như bị người đánh một roi đột nhiên nhảy dựng lên,

” Xong hết rồi! Xong hết rồi!”

Áo tuy rằng mặc đầy đủ nhưng cúi đầu nhìn thấy chính mình hạ thể trần trụi cùng với phân thân đang cường ngạnh dựng đứng, nhất thời không làm chủ được tinh thần, hoảng hốt bối rối định chui xuống gầm giường.

Thụy Thanh một phen túm lấy phía sau cổ áo hắn,

” Hoảng cái gì? Ngồi im đây.”

Đem hắn đẩy tới cái ghế dựa sau thư trác ( bàn học, bàn ghi chép), sau đó thong dong cất giọng,

” Bá phụ, chúng ta ở đây.”

Y nha, cửa phòng theo tiếng trả lời mà mở ra.

Thân ảnh Trương lão gia xuất hiện ở ngoài cửa,

” Nga, Tiểu Thanh, thì ra là các ngươi ở đây.”

Thư trác chặn lại tầm mắt của hắn, vừa đúng lúc không nhìn thấy hạ thể trần trụi của Trương Nguyệt Lãng. Nhìn thấy đứa con mình mặt tái nhợt, sắc mặt liền hơi trầm xuống,

” Nguyệt Lãng, mới vừa rồi không nghe thấy tiếng ta gọi ngươi sao? Như thế nào lại không trả lời? ”

Trương Nguyệt Lãng hai chân lúc đó lạnh buốt, cả đời này cũng không bao giờ nghĩ đến sẽ dùng cái bộ dáng dâm đãng này xuất hiện trước mặt phụ thân, mặc dù không bị phát hiện, nhưng đã sợ tới mức không còn chút máu, hai hàm răng va đập đánh nhau,

” Cha………Con……….Con…….Hài nhi……….”

“À, sư huynh vừa mới cùng tiểu điệt nói về những trân ngoạn mà các đời tiền nhân lưu lại trong bảo khố của Thanh Dật Các, đang say mê nói chuyện nên không nghe thấy tiếng bá phụ ở ngoài.”

Thụy Thanh vừa lúc chen vào, mỉm cười nói:

“Nói đến các vị tiên tổ cố gắng giữ gìn Thanh Dật Các, sư huynh càng cảm khái khâm phục, lại kể cho ta biết gia gia và phụ thân huynh ấy khổ cực thế nào, nói đến nỗi mắt cũng đỏ lên rồi.”

Nhẹ nhàng một câu nói, lại lợi dụng sơ hở Trương Nguyệt Lãng đang gương mặt tái nhợt cùng với khóe mắt hồng hồng.

Trương lão gia biết đứa con trai này của mình chí thành chí hiếu, nghe Thụy Thanh nói thế, trong lòng rất cảm động, ánh mắt nhìn Trương Nguyệt Lãng nhu hòa trở lại,

“Đứa trẻ này, ta có gì vất vả đâu? Lịch đại tổ tiên khai sáng Thanh Dật Các, còn cả gia gia ngươi nữa, mới phải vất vả cả đời. Nếu ngươi có hiếu tâm thì phải quý trọng thanh danh của Thanh Dật Các, tương lai phát dương quang đại (làm rạng rỡ truyền thống) nơi này.”

Trương Nguyệt Lãng hạ thể trần trụi run như cầy sấy, làm sao còn nghe vào được lời nào, giống như con gà kon mổ thóc liều mạng gật đầu, trong lòng cầu thần bái phật mong phụ thân nhanh một chút rời đi.

Thụy Thanh ở một bên nhìn hắn đáng thương, ho nhẹ một tiếng cắt ngang Trương lão gia đang cuồn cuộn thuyết giáo không ngừng,

” Bá phụ, người tìm chúng ta có chuyện gì vậy? ”

” Nga, ta chẳng qua là tới đây xem ngươi cùng Nguyệt Lãng ở chung như thế nào? Ở chỗ này có quen không? ”

Thụy Thanh ngắm nhìn sư huynh đang hồn vía lên mây,

” Chúng ta ở cùng nhau rất tốt. Bá phụ, căn nhà này của sư huynh hết sức lịch sự tao nhã, có thể tìm cho ta một phòng trống ở đây được không? ”

” Đương nhiên không thành vấn đề.”

Trương lão gia muốn nói lại thôi,

” Tiểu Thanh, cái kia………..”

” Cái gì? ”

” Ngày mai, ta muốn dẫn ngươi đi gặp phụ thân ta, ân…….Ân……. Cũng chính là gia gia của Nguyệt Lãng. Người tính tình khá cổ quái…….”

Thụy Thanh nghiêm nghị nói,

” Ngày mai tiểu điệt nhất định dậy thật sớm, tắm rửa thay quần áo, đi theo bá phụ bái kiến Trương lão thái gia.”

” Còn có một vấn đề…….Cái kia……. Ân……..”

” Bá phụ có chuyện gì xin cứ nói thẳng.”

Trương lão gia suy nghĩ một chút, tựa hồ cảm thấy đứng ở cửa nói chuyện không ổn liền bước lại gần.

Nhìn phụ thân đi tới, Trương Nguyệt Lãng vẻ mặt hoảng sợ, thiếu chút nữa thì té xỉu.

May mắn, Trương lão gia đi tới trước mặt Thụy Thanh thì dừng lại.

” Tiểu Thanh a!”

Hắn hạ giọng,

” Chuyện ngươi cho ta mượn ‘huyết ngọc bôi’, ở trước mặt cha ta một chữ cũng không thể tiết lộ ra.”

Thụy Thanh một chút liền thông suốt, vội vàng thề,

” Bá phụ yên tâm, ở trước mặt Trương lão thái gia, người muốn ta nói như thế nào, ta liền nói thế đó.”

” A a, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!”

” Bá phụ, bây giờ ta cùng sư huynh có thể tiếp tục thảo luận ngoạn vật chứ?”

” À, à, dĩ nhiên có thể, các ngươi tiếp tục đi. Nguyệt Lãng, tiếp đón Tiểu Thanh thật tốt, nhớ kỹ phải biết ngôn vô bất tẫn ( aiz` ta hok bik giải thích = =’, các nàng xuống phía dưới kia kìa  *chỉ chỉ xuống*.. thấy hok mọi người giải thích rùi đó ?),  hiểu không?”

” Dạ hiểu……….”

” Ta đi đây.”

” Cha đi thong thả……”

Thụy Thanh tự mình tiễn Trương lão gia ra tận cửa, chờ  bóng dáng lão tại viện môn ( sân) biến mất, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất xoay người trở về phòng, đóng cửa cài khóa, lộ ra nụ cười sáng lạn,

” Sư huynh yên tâm đi, đã xử lý hết rồi. Đến đây, chúng ta tiếp tục việc lúc nãy còn chưa hoàn thành xong.”  Thần bí nói.

Trương Nguyệt Lãng còn đang phát run trên ghế, nghe thấy Thụy Thanh nói: ” Đã xử lý xong “, chợt buông lỏng căng thẳng, trước mắt tối sầm lại. (ặc sợ đến ngất đi…. pó tay anh)

Phanh!

Bị khiếp sợ đến ngất đi rồi.

Buổi chiều đầu tiên Thụy Thanh tới Thanh Dật Các, liền lấy danh nghĩa luận bàn trân ngoạn chi học ( học thức về ngoạn vật), ở trong phòng sư huynh trường đàm (thảo luận lâu dài), đến nỗi thâu cả đêm.

Như vậy với nghị lực nghiên cứu học vấn, đã khiến Thanh Dật Các từ trên xuống dưới phi thường cảm động.

Quản gia vừa vui sướng vừa cảm khái, thiếu gia vẫn đều một mình nghiên cứu ngoạn vật, lần này cuối cùng cũng tìm được một người cùng chung chí hướng.( =))))

Hắn nào biết được rằng, thứ Thụy Thanh nghiên cứu cũng không phải là học vấn ngoạn cổ gì, mà là huyệt động vừa nóng vừa chặt của thiếu gia nhà hắn.

” Ân……..Ân…….Đừng…… Ô………Đừng tiếp tục nữa…… Ân ân…….A……….”

Cho dù trong miệng cắn chặt sàng đan ( khăn trải giường), âm thanh dâm mĩ vẫn rên rỉ, vẫn không ngừng được xuất ra từ đôi môi đỏ như máu.

Vì sợ bị người phát hiện mà hắn kiệt lực kiềm chế tiếng kêu, dũng đạo bị dị vật khuếch trương trở nên càng thêm mẫn cảm.

Nhục bổng thô to mặc sức ở bên trong cắm vào, rút ra, lại hung hăng cắm vào, mỗi lần cảm giác lại càng thêm rõ rệt.

” Không……….Không được……..A a……..- hô a……Nóng quá………A ô.ô……”

” Sư huynh, biểu tình ủy khuất của ngươi là làm sao? Nên cảm thấy ủy khuất phải là ta mới đúng chứ? ”

Thắt lưng mạnh mẽ chuyển động, hai bắp đùi trắng như tuyết mở rộng ra hết cỡ, ở giữa cự vật đang vận động liên tục. Trên mặt Thụy Thanh tràn ngập sắc dục cuồng nhiệt, thở hồng hộc,

” Ngươi ngất xỉu, ta cũng không bắt ép ngươi tỉnh lại, một mực chờ ngươi tự tỉnh mới bắt đầu ‘làm’ với ngươi, ngươi có biết ta nhẫn nhịn khổ cực thế nào không?”

” Ô……..Nhưng……..Nhưng mà……..Ân ân a……..Cáp a………Nhưng…….”

Nhưng mà sau khi ta tỉnh lại, ngươi đã làm rất rất nhiều lần a!

Trương Nguyệt Lãng khóc không ra nước mắt.

Mỗi lần đều như vậy, chỉ cần cự vật của sư đệ nhét vào trong mông của mình, thì chính mình lại mất đi quyền lợi nói rõ lập trường, ngoại trừ rên rỉ thở dốc thì cũng chỉ là những lời nói mang ý tứ không đầy đủ.

Bị đồ vật thô to ‘thao’ lâu như vậy, tứ chi cùng thắt lưng đều mềm nhũn như sợi mì, sư đệ đáng ghét lại còn nhân cơ hội để luyện tập các loại tư thế bất đồng.

Tư thế ‘Quan Âm tọa liên’, Thụy Thanh cự nhiên lại đem hắn nâng lên, dương cụ cứng rắn rút ra hoàn toàn, sau đó nhắm ngay cúc huyệt sưng đỏ, buông tay. ( ac…ac…các nàng có tưởng tượng được không:”>, tư thế ngồi cực chuẩn ;)))

Trương Nguyệt Lãng hai chân đã sớm nhũn cả ra lại mất đi trợ lực, đột nhiên rơi xuống ngồi ở trên Thụy Thanh.

Phốc!

Dũng đạo vừa mới được một chút cơ hội nghỉ ngơi, lại bị nhục côn vừa thô vừa cứng triệt để đi vào, một chút khe hở cũng không hề có.

” A a a!………..Ân â…….Đừng………Không nên………”

Va chạm thật lớn khiến Trương Nguyệt Lãng thất thanh kêu lên.

” Vừa vặn là vật này đang ở phía sau, cái động huyệt của sư huynh bị thao đến mềm nhũn, bây giờ cái gì cũng có thể ăn vào a.”

Thụy Thanh vô cùng sảng khoái, vừa cưỡng ép ôm Trương Nguyệt Lãng, vừa tiếp tục khiến cho trọng lực trở thành đồng lõa.

” Hảo thô……..Đừng……A ân…..Cáp ô………Không được! Không được………”

” Đồ vật của ta dĩ nhiên là thô, nếu không thô thì tiểu huyệt của sư huynh cũng sẽ không cao hứng ăn đến như thế. Nhìn một cái liền liều chết cắn không chịu nhả ra.”

Nhục bổng thô to đưa đẩy tại cơ vòng (cơ co dãn tạo hậu môn) phấn hồng, mỗi một lần đè ép cũng xuất ra một chút thể dịch bạch trọc bên trong, thanh âm ma sát ẩm ướt phát ra “chi.. chi” (xèo xèo, lèo xèo) liên tục.

” A……..A…………Không không được…………..”

Trương Nguyệt Lãng lắc đầu mãnh liệt,

” Sư đệ, ngươi…….Buông………Buông ra……….Ô…………”

” Thật sự không được? ”

Hôn lên cái gáy ẩm ướt mồ hôi của huynh, Thụy Thanh cười trầm thấp,

” Nếu muốn ta buông ra, sư huynh phải cam đoan chính mình chịu đựng đợi ta cùng nhau bắn nha.”

Năm ngón tay cầm hạ thể căng cứng của đối phương khiêu khích, vừa nắm chặt lại vừa vuốt ve.

Sinh mạng bị sự đệ nắm trong tay, không thể phóng thích, hốc mắt Trương Nguyệt Lãng đẫm nước mắt, liều mạng gật đầu,

” Ân……….Mau………Mau buông ra………..”

” Sư huynh nhất định không thể tranh thủ bắn nga.”

Bị mong muốn phun ra khoái cảm hành hạ, Trương Nguyệt Lãng qua loa gật đâu một cái.

Phát hiện sư huynh thật sự không nhịn được, Thụy Thanh không tiếp tục đổi tư thế mới, một lần nữa dùng nhục bổng trừu sáp (cắm vào rút ra) nhanh chóng hướng vào dũng đạo.

Trương Nguyệt Lãng càng rung động kịch liệt hơn, cái cổ trắng nõn dùng hết khí lực ngửa ra sau.

” Sư…………Ô……….Sư đệ………..”

” Lúc này nên nói cái gì? Sư huynh sẽ không quên chứ? ”

” Ô………..Ngô ngô sư đệ………Ân hừ………..”

” Nói a, lần trước không phải đã dạy ngươi rồi sao? Nếu ngươi không nói thì ta cũng sẽ không cho ngươi bắn.”

” Ân ân……….Ô a………Dùng………Dùng sức thao ta…….”

Nói ra những lời dâm mĩ này, nhiệt độ toàn thân Trương Nguyệt Lãng cơ hồ bốc cháy cả lên.

” Nói lại lần nữa xem, nói thật đầy đủ vào.”

” Sư……..Ân ân……Sư đệ dùng……Dùng sức thao…….thao ta ô……..A a……..Ân ngô…………”

Dũng đạo mẫn cảm bị tăng gấp đôi công kích, phân thân đang cương phía trước còn phải tiếp nhận đùa giỡn từ những ngón tay của sư đệ.

Rành rành tình huống khó xử bị làm cho nhục nhã như thế, vậy mà cả linh hồn đều bao phủ trong khoái cảm.

” Nói lại lần nữa xem.”

Tiếng cười trầm thấp mang theo sự hài lòng vang lên bên tai, vừa nói chuyện lại vừa mị đưa đầu lưỡi lọt vào bên trong,

” Nhượng ta nghe một chút xem sư huynh rốt cuộc có bao nhiêu ham muốn bị ta thao.”

Thanh âm tà mị dễ nghe làm cho người ta xấu hổ cùng nhục nhã, đã thành nguồn gốc khoái cảm.

Trương Nguyệt Lãng cảm giác được chính mình nóng rực đến không thể tưởng tượng được, cơ hồ hòa tan ra.

” Ân ô………Sư đệ…….Sư đệ…… Dừng sức thao ta……….Thao dâm huyệt của ta……A ân…..Ngô cáp………..”

Đang rên rỉ không ngừng bỗng nhiên thanh âm chợt cao lên,

” A……….A……. Đừng có ngừng………..Mau……..Nhanh…..”

Ánh mắt Thụy Thanh ( nguyên bản: vẻ mặt TT, tại ta thấy lặp từ:”>) dừng ở kế bên khuôn mặt mê ly nóng bỏng của sư huynh, năm ngón tay buông lỏng ra.

Nắm chặt chiếc eo nhỏ nhắn của sư huynh, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, dường như cả hai cái ‘nhục nang’ cũng đều đem nhét cả vào, hung hăng một trận trừu sáp.

” A………A! Ân ân…….Sư đệ, sư đệ…………. Thao nhanh lên một chút………A a a a!”

Giữa tiếng thét chói tai, thể dịch nóng rực lại một lần nữa được bắn vào chỗ sâu nhất của thân thể ưu mỹ.

Tại thời khắc đó, Trương Nguyệt Lãng cũng đã một lần nữa đem sàng đan (khăn trải giường) làm ô uế.

Hai người thở hổn hển, ở trên giường ôm nhau thành một thể, hưởng thụ dư vị sau cao trào.

Bên cửa sổ hiện lên một chút điểm xám trắng.

Trời chắc cũng sắp sáng rồi.

Khấu! Khấu!

Tiếng gõ cửa vang lên, Trương Nguyệt Lãng trên người không một mảnh vải che thân tức khắc bị làm cho sợ đến không dám nhúc nhích.

Thụy Thanh nhìn hắn nằm cứng trong ngực mình, hắc hắc cười nói,

” Yên tâm đi, không phải là bá phụ. Có vết xe đổ lúc trước, ta còn có thể không cẩn thận? Trong viện của ngươi, phía trước phía sau đều là người ta mang đến để coi chừng.”

Lười biếng quay ra cửa hỏi,

” Chuyện gì? ”

Bên ngoài quả nhiên là người hầu được Thụy Thanh đem tới,

”  Thiếu gia, quản gia của Trương gia đã tới, nói muốn thỉnh thiếu gia cùng Trương thiếu gia hai vị rời giường, rửa mặt sau đó đi theo Trương lão gia qua bái kiến Trương lão thái gia.”

Trương Nguyệt Lãng thở dài một hơi, miễn cưỡng đững lên,

” Nhanh lên một chút, gia gia ta tính khí không tốt đâu, ai muộn một chút cũng đều bị mắng cả,a ……….Ngươi……Ngươi làm gì……..Ô đau quá………”

” Đây là lễ vật của ta, tối hôm qua sư huynh bị ngất nên ta không có cơ hội tặng cho ngươi, bây giờ lấy ra đưa ngươi a.”

” Cái kia cũng không cần thiết……..Ân………..A a………Đừng nhét vào bên trong, ô……Sư đệ………”

” Ta muốn, nếu không tại sao ta phải thiên tân vạn khổ để có thể tiến vào Thanh Dật Các chứ? ”

Đem ‘Bạch ngọc bút’ hình dáng thon dài nhét vào huyệt khẩu dâm đãng, Thụy Thanh mỉm cười tà ác.

” Nhục bổng của ta là của sư huynh, tiểu huyệt của sư huynh là của ta, vì để giúp cho sư huynh không bao giờ quên được chuyện này, hôm nay…….Sẽ để cho sư huynh hàm chứa lễ vật của ta, cùng nhau bái kiến Trương lão thái gia.”

” Gặp gia gia? Không! Không được………”

” Di, thế nào? Ngươi lần trước đã dùng ‘thọ sơn bàn long văn trấn chỉ’, ân, đừng lo, năm sáu cái bút lông trên bàn sách cũng có thể dùng. Nào, nói “không được” lại lần nữa cho ta nghe? Có muốn hay không ta đem tất cả những thứ này đều nhét vào bên trong ngươi, để ngươi cùng với ta đi gặp gia gia của ngươi? ” ( Bá đạo ~~~~ bá đạo quá….. ác dã mưn….:-ss)

” Ô…………Không muốn……..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện