Ngọn Sóng Không Tên

Chương 29: Đóng cửa



Thi Hảo muốn ngắm trai đẹp, sao Lương Tây Kinh lại không cho cô ngắm chứ.

Anh thoải mái giơ điện thoại ra xa một chút: "Nhìn rõ chưa?"

Thi Hảo nhìn người trong màn hình, không nhịn được bèn phì cười: "Tổng giám đốc Lương, anh có tự luyến quá rồi không?"

Lương Tây Kinh: "Hửm?"

Thi Hảo cố ý nói: "Em gọi video cho anh để giục anh gửi ảnh trai đẹp trong album cho em, em không hề có ý bảo anh là trai đẹp đâu."

"..."

Nghe cô nói vậy, Lương Tây Kinh cũng không tức giận.

Anh e hèm một tiếng, mặt dày nói: "Trong album ảnh không có ảnh trai đẹp, chỉ có một người trước mặt em đây, muốn ngắm không?"

Thi Hảo nghẹn lời, cô không ngờ anh lại nói vậy. Cô đè khóe môi sắp cong lên, trừng mắt nhìn anh: "Thế cũng được, vậy em miễn cưỡng nhìn một cái vậy."

Lương Tây Kinh nhíu mày: "Miễn cưỡng?"

Nghe ra ý cảnh cáo trong giọng anh, Thi Hảo nhếch khóe môi, lập tức đổi giọng: "Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng, em vô cùng vinh hạnh được nhìn thấy chân dung của tổng giám đốc Lương."

Lương Tây Kinh: "..."

Nhìn vẻ mặt không còn gì để nói của anh, Thi Hảo rất vui.

Hai người tán gẫu một lúc Thi Hảo mới nhớ ra: "Sao anh lại ở trong phòng một mình?"

Vẻ mặt Lương Tây Kinh rất tự nhiên, anh không nói tạm thời mình không có cách nào ở cùng một chỗ với Lương Hanh, anh sợ mình chọc ông tức tới mức lên cơn đau tim: "Anh hơi buồn ngủ."

Thi Hảo hiểu ngay: "Anh chuẩn bị ngủ trưa sao?"

Lương Tây Kinh nhìn cô: "Nếu thư ký Thi cần tán gẫu với anh một lúc thì anh có thể không đi ngủ."

"Không cần đâu." Thi Hảo không hề do dự mà từ chối anh: "Anh đi ngủ đi, em đọc sách tiếp đây."

Lương Tây Kinh thất vọng: "Đọc sách gì thế?"

Thi Hảo ngừng lại, không nói cho anh biết cô đang học tiếng Đức. Quét mắt nhìn sách trên bàn, cô nói vừa một quyển tiểu thuyết văn học.

Nghe tên khá giống tiểu thuyết ngôn tình, Lương Tây Kinh chưa đọc nó bao giờ: "Hay không?"

Thi Hảo: "... Cũng được."

Lương Tây Kinh gật gù: "Thế em đọc tiếp đi, anh đi ngủ đây."

Thi Hảo: "Vâng."

Tắt video, Thi Hảo nhìn chằm chằm khung chat của hai người một lát, sau đó cô lưu từng bức ảnh phong cảnh Lương Tây Kinh gửi cho cô về máy rồi mới đặt di động xuống, quay lại đọc sách.

-

Thứ hai đi làm, Thi Hảo theo Lương Tây Kinh mở cuộc họp buổi sáng.

Cuộc họp kết thúc vừa lúc đến bữa trưa.

Sau khi đến căng tin ăn cơm cùng Lý Thiến Vi,  hai mí mắt Thi Hảo như đang đánh trận.

Hai người liếc nhìn nhau một cái, ăn ý đi thẳng đến cửa quán cà phê của công ty.

"Tôi còn tưởng tuần này sẽ nhẹ nhàng hơn chút chứ." Lý Thiến Vi xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, cảm thán: "Sao vẫn còn nhiều việc thế nhỉ!"

Thi Hảo chạm ly với cô ấy: "Qua mấy ngày bận rộn này là thảnh thơi rồi."

Thi Hảo chợt nhớ ra Lương Tây Kinh có nói là phải đi công tác.

Bình thường, đợt nào Lương Tây Kinh đi công tác thì lượng công việc của bọn họ sẽ ít hơn. Phần lớn công việc anh xử lý sẽ giao cho phó tổng và giám đốc các bộ phận xử lý.

"Thi Hảo?" Lý Thiến Vi thấy cô ngẩn người thì quơ quơ tay trước mặt cô: "Nghĩ gì mà mê mẩn thế?"

Thi Hảo hoàn hồn: "Một thời gian nữa tổng giám đốc Lương sẽ đi công tác, đến lúc đó cô có thể thả lỏng rồi."

Nghe vậy, hai mắt Lý Thiến Vi sáng lên: "Đi đâu thế? Cô có đi không?"

Thi Hảo: "Anh ấy đi Đức."

Cô lại trả lời vấn đề sau: "Chắc tôi không đi đâu, tiếng Đức của tôi không tốt."

Lý Thiến Vi gật gật đầu, cảm thán: "Tiếng Đức không tốt cũng không sao, tiếng Anh tốt là được, mà cô không đi lại càng tốt."

Không chờ Thi Hảo mở miệng, cô ấy lại hỏi: "Dạo này cô và người cô thích có tiến triển gì không?"

"..."

Nhiều khi, một lời nói dối của con người cần dùng rất nhiều lời nói dối khác để lấp đầy.

Ví dụ như lúc này.

Nghe Lý Thiến Vi quan tâm hỏi, Thi  Hảo mím môi nói: "Trước mắt mọi thứ vẫn tốt."

"Hai người ở bên nhau rồi à?" Lý Thiến Vi hỏi.

Thi Hảo hơi chần chừ rồi mới gật đầu.

"Wow! Chúc mừng nhá." Lý Thiến Vi vui thay cô: "Cô thoát kiếp độc thân từ bao giờ thế, sao chẳng thấy lộ tiếng gió gì cả?"

Thi Hảo ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô ấy: "Xin lỗi."

Lý Thiến Vi không để ý lắm: "Chuyện này có gì phải xin lỗi chứ."

Cô ấy biết Thi Hảo khó xử nên không hỏi nữa: "Cô yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật cho cô."

Thi Hảo cười cười: "Cảm ơn cô."

Lý Thiến Vi thở dài: "Có điều nếu như vậy thì cuối tuần không thể hẹn cô ra ngoài đi chơi nữa rồi."

Thi Hảo tò mò hỏi: "Đi chơi đâu cơ?"

Lý Thiến Vi tỏ vẻ thần bí nói: "Bên tôi có một hội hữu nghị, đang định hỏi nếu cô và người cô thích còn chưa ở bên nhau thì thử đi chơi cùng tôi, tiện thể kích thích người đó xem thế nào, giờ xem ra không phù hợp nữa rồi."

"..."

Hiểu ra ý đồ của Lý Thiến Vi, Thi Hảo mỉm cười: "Kích thích thì thôi đi."

Cho dù cô và Lương Tây Kinh có ở bên nhau hay không thì cô cũng không thích cách kích thích đối phương để đối phương tức giận và ghen tuông như vậy.

Lý Thiến Vi ngẫm nghĩ cũng cảm thấy cách này không ổn.

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của cô ấy, Thi Hảo hứa lần tới nếu không phải hoạt động của hội hữu nghị kia thì cô nhất định sẽ tham gia.

Uống cà phê xong, hai người chậm rãi quay trở lại văn phòng.

Hầu hết các trợ lý còn chưa nghỉ ngơi, Thi Hảo ngẫm nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Lương Tây Kinh bằng tài khoản làm việc, dò hỏi chuyện anh đi Đức công tác.

Lần trước anh chỉ thuận miệng nói với cô, cô không biết cụ thể anh đi Đức vào ngày nào, ở đó bao lâu.

Gửi tin nhắn xong, Thi Hảo lên mạng tìm thời gian diễn ra triển lãm khoa học và kỹ thuật y tế Đức năm nay.

Thời gian triển lãm vào đầu tháng sáu, tức là nửa đầu tháng sau.

Nếu cô đoán không sai thì chắc Lương Tây Kinh muốn đi dự triển lãm.

Trong lúc cô đang suy nghĩ, một tin nhắn được gửi tới tài khoản làm việc, Thi Hảo ngước mắt nhìn màn hình.

Lương Tây Kinh: [Đặt vé ngày cuối tháng.]

Thi Hảo đang định nhắn đồng ý Lương Tây Kinh lại bổ sung: [Đổi thành tối ngày mùng một đi.]

Thi Hảo không hiểu hai ngày đó thì khác gì nhau.

Ngày ba mốt tháng năm là thứ bảy, mùng một tháng sáu là chủ nhật, cả hai ngày đều là cuối tuần, chẳng khác gì mấy.

Nhưng Lương Tây Kinh đã muốn sắp xếp thế rồi, một thư ký như cô tất nhiên không có ý kiến.

Sau khi xác nhận thời gian với anh, Thi Hảo liên lạc với chị Trần.

Trước giờ làm việc buổi chiều, Thi Hảo đã chốt hành trình đi Đức công tác của Lương Tây Kinh và những người đi cùng anh.

Hiệu suất làm việc của cô trước giờ luôn rất cao, cô cũng không bao giờ kéo dài hay có thói quen trì hoãn công việc.

-

Vừa hết bận, Thi Hảo đột nhiên nhận được tin nhắn của Tần Yến, hỏi cô tâm trạng hôm nay của Lương Tây Kinh thế nào.

Thi Hảo không hiểu: [Sao vậy?]

Tần Yến: [Không sao, tôi chỉ hỏi thế thôi. Tình hình cậu ấy thế nào rồi?]

Thật ra Tần Yến nhắn tin đến là để hỏi dò tin tức.

Hôm thứ bảy, vừa nói chuyện điện thoại với Lương Tây Kinh về chuyện Thi Hảo làm thêm hồi đại học, người này lập tức cúp điện thoại của anh ấy. Chẳng những thế mà đến tận hôm sau Lương Tây Kinh cũng không trả lời tin nhắn của anh ấy.

Tần Yến hết cách, chỉ có thể nói bóng nói gió với Thi Hảo.

Thi Hảo: [Mọi chuyện vẫn bình thường.]

Tần Yến: [Ừm.]

Khung chat của hai người yên tĩnh được vài giây Tần Yến lại gửi tin nhắn: [Mai là ngày đấu thầu đầu tiên, thư ký Thi có căng thẳng không?]

Thi Hảo chợt nhận ra, Tần Yến bắt đầu tán gẫu với cô rồi đây.

Cô không phải người phụ trách chính của dự án này, cũng không có liên quan trực tiếp nên hai chữ ‘căng thẳng’ tất nhiên chẳng liên quan gì đến cô.

Nhưng nếu Tần Yến đã hỏi thì Thi Hảo vẫn trả lời lại anh ấy: [Tôi còn lo cho số tiền thưởng giữa năm hơn.]

Nếu đấu thầu được dự án này, lợi ích của công ty sẽ tăng gấp đôi.

Cùng với đó, tiền thưởng của bọn họ cũng sẽ rất tốt.

Tần Yến: [...]

Thi Hảo: [Tổng giám đốc Tần có hài lòng với câu trả lời của tôi không?]

Tần Yến: [Không dám.]

Thi Hảo mỉm cười, Tần Yến lại hỏi cô: [Lương Tây Kinh đâu?]

Thi Hảo sửng sốt, một lát sau mới nhận ra anh ấy đang quan tâm đến tâm trạng của Lương Tây Kinh.

Cô vô thức nhìn sang văn phòng của Lương Tây Kinh, ngay khi cô vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp anh đang mở cửa bước ra. Thật trùng hợp, ánh mắt hai người lại chạm vào nhau.

Ba giây sau, Thi Hảo bình tĩnh thu ánh mắt lại.

Cô cúi đầu trả lời Tần Yến: [Tôi không nhìn ra anh ấy có căng thẳng hay không.]

Tần Yến: [Ừm được rồi.]

Hai người đang trò chuyện thì Thi Hảo nhận được tin nhắn mới.

Cô thoát khỏi khung chat với Tần Yến để xem, là "Tào Tháo" gửi tin nhắn đến.

Lương Tây Kinh: [Muốn tìm anh à?]

Thi Hảo: [... Em không.]

Cô chỉ trùng hợp liếc nhìn cửa văn phòng của anh thôi.

Để tránh Lương Tây Kinh lại hỏi thêm, Thi Hảo quyết định đánh đòn phủ đầu, cô nhắc anh: [Chiều nay anh còn có cuộc họp.]

Cô không biết Lương Tây Kinh muốn đi đâu mà ra khỏi văn phòng.

Lương Tây Kinh: [Anh xuống dưới lầu rồi lên ngay thôi.]

Thi Hảo ngạc nhiên, cô đang định hỏi anh xuống lầu làm gì nhưng nghĩ Lương Tây Kinh đã không chủ động nói thì cô cũng không chủ động hỏi, cô sợ anh không tiện nói.

Thi Hảo nói thêm hai câu nữa rồi quay lại làm việc.

Một lát sau, Lương Tây Kinh quay về, hai tay trống trơn.

Cuộc họp chiều nay lại là một cuộc họp nhàm chán.

Nếu trưa nay Thi Hảo không uống cà phê thì có lẽ ngồi trong phòng họp cô không thể kiểm soát được cơn buồn ngủ mất.

Cuộc họp kết thúc, Lương Tây Kinh định nói mấy câu với Thi Hảo nhưng anh vừa quay đầu lại thấy cô đang che miệng ngáp dài trông khá mệt mỏi.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, ý cười hiện ra trong mắt anh.

Lương tâm đột nhiên trỗi dậy, anh quyết định không làm phiền cô thư ký của mình nữa.

Thi Hảo cũng không nhận ra Lương Tây Kinh không hề giao việc mới cho cô trong hai tiếng làm việc sau.

Không có chuyện gì gấp, Thi Hảo bèn sắp xếp lại bản ghi chép nội dung của cuộc họp.

Sau khi làm xong việc, không lâu sau đã đến giờ tan tầm.

Thi Hảo đang suy nghĩ có nên về thẳng nhà hay đi siêu thị mua gì đó rồi mới về nhà thì đột nhiên giọng của một đồng nghiệp vang lên ở phía xa: "Cô Tiền."

Thi Hảo vô thức ngước mắt lên nhìn thì thấy Tiền Tĩnh Hà đang đi về phía cô.

Sau cuộc hội nghị thượng đỉnh tài chính lần trước, một thời gian rồi Tiền Tĩnh Hà không đến thành phố Giang. Lần này Thi Hảo chẳng biết cô ta đến đây có chuyện gì.

Không kịp suy nghĩ nhiều thì Tiền Tĩnh Hà đã đi đến trước bàn làm việc của cô: "Thư ký Thi."

Cô ta mím chặt môi, vẻ mặt khó coi: "Tôi muốn gặp tổng giám đốc Lương."

Thi Hảo hơi khựng lại, khẽ nói: "Vâng, cô chờ một chút."

Cô bấm điện thoại nội tuyến.

Giọng Lương Tây Kinh lập tức vang lên: "Có chuyện gì thế?"

Thi Hảo: "Tổng giám đốc Lương, cô Tiền muốn gặp anh."

Lương Tây Kinh nhíu mày: "Cô ta tìm tôi làm gì?"

Thi Hảo: "..."

Sao cô biết được!

Dường như biết Thi Hảo đang nghĩ gì, Lương Tây Kinh lại nói: "Cho cô ta vào đi."

Thi Hảo: "Vâng."

-

Cúp máy, cô đưa Tiền Tĩnh Hà đến trước cửa phòng làm việc của Lương Tây Kinh.

Sau khi Tiền Tĩnh Hà đi vào, Thi Hảo đóng cửa lại rồi quay trở lại bàn làm việc.

Vừa ngồi xuống, Lý Thiến Vi đã kéo ghế lại gần tán gẫu.

Cô ấy thấy sắc mặt Tiền Tĩnh Hà không tốt lắm, khẽ hỏi: "Cô Tiền tìm tổng giám đốc Lương làm gì vậy nhỉ? Hình như sắc mặt không được tốt lắm."

Thi Hảo lắc đầu: "Tôi cũng không rõ."

Cô nói thật.

Lý Thiến Vi thở dài: "Chắc không phải tổng giám đốc Lương đứng núi này trông núi nọ chứ?"

"..." Thi Hảo cạn lời với câu hỏi của cô ấy, cô im lặng mấy giây rồi mới nói: "Chắc không đến nỗi đó đâu."

Lương Tây Kinh không phải người như vậy.

Lý Thiến Vi gật gù: "Cũng đúng, điều kiện của tổng giám đốc Lương tốt như thế, phụ nữ theo đuổi anh ấy cứ như tre già măng mọc."

Nói đến đây, Lý Thiến Vi không nhịn được bèn hỏi: "Thư ký Thi, cô còn nhớ cô minh tinh kia không?"

Thi Hảo lập tức hiểu ra cô minh tinh trong lời Lý Thiến Vi là ai.

Cô ta là người phát ngôn cho tập đoàn Lương thị. Sau khi gặp Lương Tây Kinh, cô ta đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Kể từ đó, cô minh tinh kia bắt đầu hành trình theo đuổi Lương Tây Kinh cuồng nhiệt.

Mà cô minh tinh đó cũng chẳng sợ người ta biết cô ta thích Lương Tây Kinh và đang theo đuổi anh. Hồi đó cô ta còn đánh một trận “oanh liệt”, thậm chí còn tuyên bố nhất định sẽ nắm được Lương Tây Kinh trong lòng bàn tay.

Tầm này năm ngoái, ngày nào các nhân viên trong tập đoàn cũng bàn tán về chuyện này.

Có vài đồng nghiệp nhàm chán quá còn đánh cược xem cô minh tinh đó có thể thành công nắm được Lương Tây Kinh trong tay hay không, cô ta sẽ mất bao lâu để giành được anh.

Lúc đó Lý Thiến Vi còn lôi kéo Thi Hảo đặt cược, lúc đầu cô dứt khoát từ chối nhưng sau đó cũng tham gia đặt cược.

Không hề ngạc nhiên, cô đã thắng.

Thi Hảo đang nghĩ ngợi thì Lý Thiến Vi lại nói: "Chắc chắn cô còn nhớ lúc đó cô thắng được bao nhiêu tiền chứ?"

"..."

Thi Hảo hơi bối rối: "Tôi quên rồi."

Lý Thiến Vi liếc cô một cái, không nhịn được hỏi: "Sao lúc đó cô có thể chắc chắn cái cô minh tinh kia không thể theo đuổi được tổng giám đốc Lương?"

Hồi đó chín mươi phần trăm đồng nghiệp trong công ty đều cho rằng chắc chắn cô minh tinh kia có thể giành được Lương Tây Kinh, với ngoại hình sáng rực, đường cong gợi cảm thướt tha, lại còn tốt tính, Lương Tây Kinh không thể không động lòng được.

Nghe Lý Thiến Vi hỏi, Thi Hảo không biết phải trả lời thế nào.

Cô cũng không thể nói với cô ấy là người trong cuộc bảo cô tham gia "đánh bạc" và đặt cược cô minh tinh đó không thể theo đuổi được anh chứ.

Cô mập mờ nói: "Tôi cảm giác tổng giám đốc Lương không thích kiểu tình yêu rêu rao như vậy."

Lý Thiến Vi không hiểu: "Vậy sao?"

Thi Hảo: "... Những người giàu có thực sự rất khiêm tốn."

"Cô nói cũng đúng." Lý Thiến Vi lập tức bị Thi Hảo thuyết phục: "Nhưng tôi thật sự rất muốn biết tổng giám đốc Lương thích kiểu phụ nữ thế nào."

Thi Hảo đang định trả lời thì chợt nghe thấy tiếng ồn ào trong văn phòng Lương Tây Kinh.

Hai người nhìn nhau, Thi Hảo vội vàng đứng dậy đi đến bên đó.

Cô vừa mới đến gần thì cánh cửa đã bị Tiền Tĩnh Hà kéo ra.

Thi Hảo đang định hỏi thì bị cô ta đẩy một cái rồi đùng đùng rời đi.

"..."

Im lặng một lát, Thi Hào lại gần liếc nhìn vào trong văn phòng thì thấy có một cái cốc vỡ trên mặt đất.

Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Lương Tây Kinh ngước mắt lên, ánh mắt anh khóa chặt trên người Thi Hảo, trầm giọng nói: "Thư ký Thi."

Anh hơi ngừng lại rồi nói tiếp: "Vào đây đi."

Sau khi Thi Hảo vào trong, Lương Tây Kinh còn bổ sung một câu: "Đóng cửa lại."

"..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện