Ngược Ái

Chương 10: Tàn bạo làm nhục



“Không, không được.” Hàn Ngữ Phong trong lòng chấn động, chống lại đôi mắt âm hiểm vô tình của hắn, lưng nhất thời lạnh thấu. Trước mắt bao người, chẳng lẽ hắn muốn…… 

“Ngươi nghĩ ngươi có tư cách nói không sao?” Tư Mã Tuấn Lỗi lạnh lùng cộc lốc, bàn tay dùng một chút lực, xiêm y trên người nàng đã bị xé một mảnh lớn, lộ ra bờ vai tuyết trắng……

“Cút ngay.” Hàn Ngữ Phong ra sức giãy dụa, nhưng mà sự chống cự yếu ớt của nàng đối với cơn thịnh nộ của hắn mà nói, chỉ là châu chấu đá xe, không biết lượng sức. 

“Không cần lãng phí khí lực, ngươi cảm thấy có thể chống cự được sao? Sợ sao?” Hắn cúi đầu, nhìn Hàn Ngữ Phong ở dưới thân, giọng điệu âm trầm mà xúc phạm. 

Cảm giác sợ hãi, khiến cho thân mình Hàn Ngữ Phong không nhịn được run rẩy, nước mắt cũng nhịn không được, lã chã rơi, nghẹn ngào mang theo cầu xin: “Vương gia, van cầu ngài, không cần phải ở trong này, van cầu ngài……” Nàng liên tục cầu xin. 

Đám người hầu đứng ở một bên, đối mặt với tình cảnh bất ngờ này, bốn mắt nhìn nhau, không biết làm sao. 

Tư Mã Tuấn Lỗi xốc váy của Hàn Ngữ Phong, lộ ra hai chân trắng nõn của nàng. 

Khiến cho mọi người ở đây không khỏi hít phải một ngụm khí lạnh, tuy ở đây đều là nữ nhân, nhưng mà, dù sao…… Sao Vương gia lại muốn làm nhục, gây khó dễ cho nàng như vậy. 

Vài người ánh mắt lặng lẽ, nhẹ nhàng bước đi, muốn nhẹ nhàng lén bước ra ngoài. 

“Đứng lại.” Giọng nói tàn nhẫn của Tư Mã Tuấn Lỗi lại vang lên, ngăn bước chân của mọi người. 

Quần áo không che thân thể…… Lộ hết ra ngoài…… Phô bày cảm xúc mãnh liệt kích thích. 

“Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi là đồ ma quỷ, súc sinh, ta hận ngươi, ta muốn giết ngươi.” Hàn Ngữ Phong liều mạng giãy dụa, hai chân đá lung tung, nàng hận bản thân yếu đuối, hận bản thân bất lực, hận bên người không dao găm, để cho nàng đâm vào ngực hắn. 

Mọi người xấu hổ đứng ở đó, rũ mi mắt, không nhìn đến cảnh khiến cho tim người khác đập nhanh kia. 

“Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi sẽ không được chết tử tế……” Hàn Ngữ Phong thê thảm bất lực chửi bậy thành tiếng, vang vọng cả phòng bếp. 

Nàng không biết sự nhục nhã này còn muốn kéo dài đến khi nào? Lòng nàng tê dại, sự nhục nhã đáng xấu hổ khiến cho nàng không còn suy nghĩ được gì nữa.

Tư Mã Tuấn Lỗi vẫn còn dùng thân thể hắn để tiếp tục sự trừng phạt thô bạo của mình, sự nhục nhã này đã khiến nàng không còn mặt mũi nào để mà sống tiếp ở trên đời.

“Mẹ, con xin lỗi vì không hoàn thành sự phó thác của người giao cho Ngữ nhi, Cảnh nhi, tỷ tỷ xin lỗi, tỷ tỷ phải đi trước, tỷ tỷ không muốn sống ở trên đời nữa, Cảnh nhi, đệ phải kiên cường sống, tha thứ tỷ tỷ.” Giọt lệ cuối cùng từ khóe mắt chảy xuống.

“Ha ha ha ha.” Khóe miệng Hàn Ngữ Phong mang theo nụ cười tuyệt đẹp mà thê lương, đột nhiên cười thành tiếng.

Tư Mã Tuấn Lỗi ở trên người nàng bị rung động, nhìn nàng, đột nhiên phát hiện trong ánh mắt nàng có sự bất lực cùng tuyệt vọng. 

Mọi người nghi hoặc, chẳng lẽ nàng điên rồi, lúc này mà còn có thể cười thành tiếng. 

Một dòng máu tươi từ khóe miệng nàng chảy xuống, giải thoát rồi, nàng chậm rãi nhắm mắt lại. 

“Không được, ta không cho ngươi chết, ngươi nghĩ chết là sẽ trốn được sao? Đừng có nằm mơ.” Tư Mã Tuấn Lỗi rời khỏi người Hàn Ngữ Phong, ôm cổ nàng. 

“Người đâu, truyền đại phu.” 

Trong Vương phủ đột nhiên một trận hỗn loạn, chỉ có Hàn Ngữ Phong lẳng lặng nằm đó, trên khuôn mặt mang theo nụ cười bình yên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện