Người Đàn Ông Xấu Hiếm Có

Chương 4



Ánh sáng yếu ớt chiếu xuống đầu giường, nằm trên ga đệm trắng tinh, toàn thân Ngải Điềm trần trũi, nhũ hoa vươn cao, phía dưới chỉ còn một cái quần nhỏ màu đen, ở cạnh mép giường là một người đàn ông với đôi mắt sáng như hai ngọn đuốc không ngừng nhìn về cô gái bên cạnh, thân hình mảnh khảnh cân xứng, hai chân không tự nhiên kép lại, như cố ý giấu giếm một thứ gì đó. . . . . .

Dĩ nhiên Tề Trọng Khải biết cô đang cố ý che giấu điều gì, khóe miệng không khỏi giương cao.

Anh từ từ trút bỏ quần áo trên người mình, chỉ còn lại trên thân thể một chiếc quần lót hiệu CK, mảnh vải đen duy nhất đang bó sát cũng như che giấu dục vọng đã sớm ngẩng cao của anh, giống như giận dỗi vì anh không giải phóng nó.

Ánh mắt của cô vừa chạm tới nơi kia, nguyên cái má phấn giống như nhuộm màu đỏ máu, da thịt trắng noãn bị bôi thêm một ánh sáng phản quang, nơi tư mật bắt đầu trương cứng vô cùng khó chịu, nửa thân trần mềm mại càng trở thành bữa tiệc thịnh soạn.

- Em thích thân thể anh? - Anh kéo tay của cô, dẫn dắt cô vuốt ve lồng ngực to lớn của anh.

Mặc dù Ngải Điềm xấu hổ như muốn nổ tung, cô vẫn thuận theo bản năng, tò mò thăm dò đường cong cơ thể cùng những bắp thịt cuồn cuộn của anh.

Da thịt của anh mang màu Mạch Nha, hiện rõ sự khỏe mạnh và sáng bóng, mỗi một tấc bắp thịt đều là căng đầy, sờ không ra nửa điểm dư thừa.

Tiếp theo do cô to gan lục lọi, nhiệt độ của anh từ từ lên cao, thân thể cũng bắt đầu căng thẳng, khi cô lơ đãng chạm vào đầu ti của anh khiến anh nặng nề thấp thở gấp, nơi lồng ngực gấp rút phát ra tiếng rên rỉ.

Hình như cô cũng phát hiện ra điều đó, cả kinh nghĩ sẽ rút tay về, lại lập tức bị anh dùng lực đè xuống.

- Ngải Tiểu Điềm, em dám lùi một bước thì anh sẽ cho em biết hậu quả. - Ánh mắt của anh mang theo sự rét lạnh, bao hàm dục vọng cùng hung tợn trừng mắt nhìn cô.

- Em. . . . . . em không cố ý – Cô lộ ra một vẻ mặt vô tội thì thầm.

- Em cho rằng như vậy sẽ không bị trừng phạt sao?. - Anh đưa một tay ra trước, cánh tay mạnh mẽ kéo cô từ trên giường ngồi dậy

Cô ngồi chồm hỗm tại mép giường, lòng bàn tay bị anh đặt nơi lồng ngực khẽ phát run, gương mặt đỏ bừng liền hướng về những bắp thịt săn chắc nơi bụng của anh.

- Hôn anh. – Anh dùng một giọng nói trầm khàn, cùng một ánh mặt vừa đủ hấp dẫn và mê người, như hạ bùa chú thì thầm vào tai cô.

Cô nhìn mãi vẫn không hiểu trong đáy mắt anh có loại ám hiệu gì, lý trí luôn được cài chặt trong thoáng chốc liền thả lỏng, đem mặt cô chuyển đến gần, cánh môi mang màu sắc hoa hồng hôn nhẹ lên cơ bụng săn chắc kia.

Vừa mới bắt đầu, cô chỉ vụng về mà hôn, thế nhưng khi bàn tay của anh đỡ đầu cô, nhẹ nhàng ghì chặt, giống như thúc giục, cô chợt thông suốt, liền dùng chiếc lưỡi thơm tho ma sát, chạm vào da thịt nóng bỏng và bóng loáng của anh.

Thân thể người đàn ông to lớn liền căng thẳng như sắt, dục vọng nguyên thủy đã ngẩng lên, liền đè ở dưới xương quai xanh của cô, nhưng đã có mảnh vải đen che chắn.

- Cô gái ngoan, tiếp tục đi - Bàn tay trượt tới sau lưng cô, vuốt ve da thịt mềm mại .

Cô cũng giống như con ma quyến rũ, cái lưỡi thơm tho không ngừng liếm láp khắp nơi, chỉ trong thoáng chốc da thịt của anh đã bị cô làm cho ướt át, cuối cùng dừng lại trước một vật đang căng thẳng, lưỡi bất giác uốn lượn vòng quanh khu vực thần bí.

- Chính là như vậy. – Giữa tiếng thở dốc, giọng nói trầm thấp vang lên, đôi tay giữ chặt lưng cô, đem nó hướng về lồng ngực của mình.

Bỏ qua sự dè dặt, cô ngẩng cao đôi mắt đẹp, ngậm lấy vật đang vươn cao ấy, học theo cách anh vừa làm với cô trong bể bơi, không ngừng cử động tay chân và cơ miệng.

Người đàn ông như một con thú không ngừng thở gấp, tiếng thở vang ra khắp căn phòng, dục vọng phái nam đều nằm trọn trong tay bàn ấm áp và cái miệng nhỏ mềm mại của cô, theo cử động khoang miệng không ngừng phập phồng lên xuống.

Cô dần tìm được tiết tấu thuộc về mình, thay phiên chơi đùa với những nơi nhảy cảm của anh, nghe anh không ngừng rên rỉ và thở dốc lại càng thêm hứng thú trêu chọc, để cho hai người có thể cùng đạt được một khoái cảm nhất định.

- Đủ rồi. - Tề Trọng Khải liền biết ý tưởng của cô, không tự chủ được mà đầu hàng, song chưởng giữ chặt đầu vai trắng noãn của cô, đè cô nằm sắp lên giường.

Anh dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào cô, gương mặt cúi thấp, quấn quýt môi lưỡi cùng cô, trao đổi hơi thở nồng nàn với nhau.

Anh quá khinh thường cô, cho là ở phương diện này cô không hề có kinh nghiệm, kỹ xảo khẳng định vụng về không lưu loát; hiển nhiên anh sai lầm rồi, cô rất có tiềm lực, nên liền đem quyền tự chủ và bá đạo bắt giữ cô, cô không tính toán liền bị anh bắt giữ.

- Ngải Tiểu Điềm, em còn quá non rồi – Anh ở bên tai cô buồn cười, ác liệt mà dùng đầu lưỡi liếm láp vách tai của cô, để cho cô nhạy cảm ưỡn người, cái miệng nhỏ phát ra tiếng ngân nga.

Dục vọng của phụ nữ vì thế được khơi dậy, thân thể càng thêm nhạy cảm, khi bàn tay anh lướt qua cơ thể cô, vui vẻ chơi đùa với những sợi tóc của cô, thân thể của cô lần nữa trở nên đỏ gấc, nhũ hoa thơm mềm dụ hoặc anh nhấm nháp.

Nhưng anh không vội, anh còn có một người khác chỗ mẫn cảm chưa khai phá.

Nhưng anh không vội, anh còn có một người khác chỗ mẫn cảm chưa khai phá.

Mắt Ngải Điềm nửa mở nửa nhắm, ánh mắt mê loạn như say mê, không hiểu vì sao anh chợt dừng động tác lại, thế nhưng khi cô nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ như đang dò xét, cơ miệng nâng lên một nụ cười xấu xa. Khi đôi tay của anh chạm vào dây buộc quần bơi, trái tim của cô run lên, lo lắng muốn ngăn cản anh tiếp tục.

Nhưng không còn kịp rồi, ngay trước lúc cô kịp cản trở, anh đã dùng sức xé nó ra, sau đó liền đem quần bơi tháo xuống, u động của một cô gái trong trắng liền như thủy triều dâng nước.

- Ướt hết rồi hả? - Ánh nhếch môi, đưa đôi mắt lấp lánh nhìn cô.

- Đó là bởi vì mới vừa rồi bơi lội. . . . . . - Cô dùng giọng nói dịu dàng giải thích, mặt ửng hồng đẹp đẽ như lửa càng tiết lộ cô đang chột dạ.

- Còn muốn chối cãi? Xem ra anh không thể làm gì khác hơn là tự mình kiểm tra.

- Đừng.

Bàn tay anh tà ác thăm dò xung quang u động của cô, mơn trớn lên nhúm lông đen, móng tay cái áp sát vào da thịt, đi vào bên trong mật động, tìm được hoa châu giấu kín nên nhẹ nhàng thăm dò nơi âm u, xoa bóp vài cái.

- A ừ. . . . . . – Sự phản kháng của cô trong nháy mắt liền tan rã, cảm giác máu toàn thân đều dồn về nơi anh đang trêu ghẹo kia, tê dại kinh người, khoái cảm như nước thủy triều tràn qua toàn thân.

Bàn tay tùy ý kéo dài lên xuống, giống như đang tiến hành một cuộc thăm dò nơi thần bí, đang tìm kiếm những điều bí mật nơi u cốc.

Cô nghĩ sẽ khép đầu gối đang run lại, thế nhưng anh bỗng tách hai chân của cô ra, làm cho cái gì cần che cũng chẳng thể nào che đẩy được; trong lòng, cảm giác xấu hổ càng không ngừng gào thét, nhưng rồi tất cả cũng vỡ ra, chưa bao giờ cô để cánh hoa mềm mại kia nở trước mặt đàn ông, cũng không hề che giấu gì như hiện tại.

Anh dùng đôi mắt thâm thúy nhẹ nhàng vuốt ve viền mắt cô, ngón tay linh hoạt nâng niu cánh hoa ướt đẫm, đang chảy ra rất nhiều mật dịch, dọc theo khe hẹp và ánh mắt quyến rũ của anh từ từ thấm ướt ga giường.

Ngực anh nóng lên, thân thể tráng kiện xông lên khát khao, ngón tay không khỏi vỗ về chơi đùa lối hoa thạch, giống như đang hái một viên trân châu.

Vật nam tính thô rát đè nén nơi tư mật mềm mại, mang đến cảm giác kịch liệt nhưng cũng rất dịu dàng, giống như một dòng điện nhỏ lẻn qua toàn thân, cô ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, phát ra tiếng thở hổn hển, trái tim nhảy rất nhanh.

- Tề. . . . . . đừng như vậy. . . . . . em sợ. . . . . .

- Đây chỉ là vừa mới bắt đầu, rất nhanh em sẽ quen. Đừng nói chuyện, nên cảm nhận thật tốt những cảm xúc anh mang đến.

Ngón tay anh to và dài bắt đầu tùy ý đùa bỡn, vặn chặt nhụy hoa yếu ớt, tỉ mỉ xoa nắn, cô yêu kiều uốn éo toàn thân, mồ hôi đổ đầy cơ thể, tóc đen dính chặt lên trán, đôi tay vô dụng níu lấy cánh tay anh.

Ngón tay của anh giàu tiết tấu, không ngừng vuốt ve cơ thể cô, cảm thấy cơ thể dưới bụng khẽ run rẫy, giống như là nơi tư mật kia không chịu nổi cuồng phong.

- Thật đáng yêu. - Anh thở dài, dùng ngón tay vuốt ve cánh hoa, cho đến khi nơi ấy chảy ra một dòng dịch, mới dời khỏi trận địa, lấy một ngón tay khác mạnh mẽ đâm thẳng vào bên trong chính thức khởi động nơi tư mật.

- A. . . . . . - Cảm thấy có dị vật xâm nhập, toàn thân cô trở nên căng thẳng, nơi tư mật của con gái xuất hiện một sự xấu hổ nồng đậm đột nhiên co rụt lại, đem ngón tay đang thăm dò của anh siết chặt.

- Bên trong nóng quá. – Anh bị phản ứng của cô làm cho vui vẻ, môi mỏng hiện ra nụ cười nhàn nhạt, mà cô lại có cảm giác mình đang trở thành một dâm phụ.

Nhưng có thể như thế với một người đàn ông anh tuấn thì cũng là may mắn, Ngải Điềm dùng đôi mắt tràn đầy khát vọng nhìn anh, có lẽ bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nguyện ý đắm chìm giữa bể tình với anh.

- Thả lỏng một chút, em phải cho anh đi vào, anh đảm bảo sẽ còn nhiều thích thú hơn. - Anh kiên nhẫn dụ dỗ cô, đầu ngón tay bị vách tường bằng hoa mềm mại ôm chặt, khẽ dịch chuyển, nhiệt độ nóng bỏng bên trong tư mật mọi lúc một xôn xao.

Thân thể mảnh mai không ngừng thở gấp, cảm giác trơn mềm, nơi tư mật đang co rút nhanh, giống như cái miệng nhỏ nhắn, nhiệt liệt mút đầu ngón tay anh.

Khoái cảm kỳ lạ bắt đầu lan tràn, cắn nuốt cảm giác xấu hổ bên trong, cô không thể tự chủ bắt đầu đong đưa cái mông trắng như tuyết, nghênh đón ngón tay anh rút ra lui vào.

Nhìn cơ thể xinh đẹp của cô bắt đầu khởi động, máu của anh sôi trào, bụng dưới căng thẳng và cứng rắn như bàn thạch, âm trầm dâng lên dục vọng.

- È hèm. . . . . . A. . . . . . - Khóe mắt cô rỉ ra giọt nước mắt, đôi môi cắn chặt đã thất thủ, không ngừng rên rỉ.

Khi ái dịch tiết ra đầy đủ, thấm ướt ngón tay anh, bôi trơn động mật khít khao, cô không có kinh nghiệm khiến cho anh càng phải kiên nhẫn, làm đủ tiến trình.

Những đường gân xanh đã nhảy lên đến trán, cổ họng thèm khát, dục vọng phái nam đang dâng cao, nhưng anh cố gắng nhịn, cố gắng khơi dậy những dục vọng chưa bỏ ra của cô.

Trống rỗng rồi lại vào căng cứng khiến cho Ngải Điềm không chịu được nổi, thậm chí có chút thô lỗ đè ép, cùng anh xoa nắn nơi nhụy hoa đỏ ửng, để cho nơi mẫn cảm của cô như có vật gì đó ngăn cản.

Khuây khoả như lửa nóng, đốt cháy dây thần kinh khiến cô đau đớn, không ngừng rên rỉ; ngoài rên rỉ ra cô còn kìm lòng không được bắt một bàn tay của Tề Trọng Khải lên cùng cô xoa nắn nhũ hoa, bắt chước tiết tấu nhanh chậm của anh, vặn kéo khiến nhũ hoa đỏ ửng và thẳng đứng lên, cô cố sức nâng nhũ hoa bên dưới lên cao, dùng bàn tay vuốt ve, lưu lại một dấu ký đỏ nhạt.

- Đừng quá khẩn trương? – Anh than một tiếng, lại hướng tới nơi tư mật của cô thăm dò bằng một lộ trình khác, khiến cho thân thể của cô co quắp, hoa tư mật như một tấm lụa mềm mại càng chặt hơn.

Mãnh liệt như thế vẫn chưa đủ làm cho vách tường cuối cùng sập đổ, nhưng cũng đã khiến cho cô ra một lần khoái cảm, rồi lại khiến cho cô lần nữa bị khơi lên kích thích, khóe mắt nhuộm màu dục vọng đang cuồng loạn, giống như đang cố gắng thôi miên Tề Trọng Khải

Anh nhìn thấy, cổ họng xoay chuyển mấy cái, cúi người ngậm cái miệng nhỏ nhắn đang ngâm nga của cô, ngón tay thay cho lưỡi dài không ngừng duy chuyển trong nơi tư mật, tùy ý khuấy động bên trong, cái lưỡi cũng khiến cô trở nên tê dại.

- Ưmh. . . . . . - Đầu lưỡi của hai người cứ mãi dây dưa, tham lam mút lấy nước bọt của đối phương, phát ra những âm thanh khàn đục.

Anh rút ra ngón tay dài, liếm tất cả dịch vị bám trên ngón tay, sau đó mới cởi mảnh vải đen cuối cùng trên người mình xuống, đem vật phái nam đỏ ngầu to cương cứng đi ra ngoài.

Cô mê lọan, tròng mắt như muốn rớt xuống, vẻ mặt yêu kiều mang theo sự khó tin nhìn chòng chọc vào nguồn nhiệt lớn, nhìn anh vịn nó rê nó, trước nơi tư mật sớm đã ướt nhẹp của cô, vật nam kia càng lúc càng cứng lên như một lưỡi đao.

Anh nâng gáy cổ của cô lên, liếm láp đôi môi đỏ thắm, nhẹ nhàng gặm lấy đôi vai mịn màng, sau đó ngậm chặt nụ hoa trắng muốt, đầu lưỡi đánh vòng liếm láp.

- Tề. . . . . . Zack. . . . . . em muốn anh. . . . . . Cho em . . . . . A. . . . . .

Ý thức cô càng ngày càng cảm thấy khó chịu, bờ eo mềm mại không ngừng vặn vẹo, giống như một con rắn đang bấu víu lấy cơ thể trần truồng của anh, một dục vọng đang tràn lên khó nhịn xuống, khiến đôi môi hồng của cô càng áp sát ngực của anh hơn, để cho cơ thể nhỏ có thể thả lỏng ra.

- Ngoan, đây vốn chính là nghĩa vụ của anh, anh sẽ khiến cho em thỏa mãn

Trên thực tế, nhẫn nại của anh đã đến cực hạn. Anh đem thân thể trắng noãn của cô tựa vào bả vai mình, đem đôi môi đang mè nheo cắn mạnh một cái.

- A. . . . . . đau quá. – Sự đau đớn vì bị xé rách khiến cô phải bật ra tiếng khóc, bàn tay nhỏ cầm thành quả đấm, đấm nhẹ vào ngực của anh.

- Anh hiểu mà, lần đầu tiên, đau là khó tránh khỏi. – Anh kéo tay của cô ra, dụi dụi hoa mật đầy máu, bắt đầu làm dịu cảm giác khẩn trương của cô.

- ồ. ồ. . . . . . đừng. . . . . . Anh đi ra ngoài. . . . . - Ai nói làm chuyện này sẽ rất hạnh phúc? Cô đang đau chết đây này!

- Không được, hiện tại anh đi ra ngoài là anh sẽ chết. – Anh cắn răng nghiến lợi khẽ nói, từ từ bắt đầu nhịp nhàng trong cơ thể của cô, đem dục vọng mềm mại khơi lại lần nữa, nhịp đập và lửa nóng khiến hoa tâm nở rộ, cảm giác ướt át theo chày sắt đưa đẩy ra ngoài.

Lửa nóng xôn xao giống như không ngừng mở rộng nơi tư mật, đau đớn từ từ thay thế, tê dại mãnh liệt, khoái cảm xông thẳng vào từng mạch máu, cô không khóc nữa, lại tiếp tục rên rĩ.

- Thật là nóng. . . . . . anh. . . . . Nóng quá. . . . . . A a. . . . . .

Thiết bổng to lớn như một ngọn đuốc hồng, khiến cho thân thể non mềm của cô tê dại, tần số cử động của anh từ từ tăng lên, bên trong nơi tư mật đã phun đầy dịch mật lên ngọn đuốc.

- Thích anh nhanh một chút hay chậm một chút? - Đem hai chân cô tách ra gác lên trên cánh tay của anh, anh cúi người hôn nhẹ lên cánh môi của cô, liếm những sợi chỉ bạc trên khóe miệng của cô.

- Không. . . . . . Không biết. . . . . . A a. . . . . . Như vậy rất thoải mái. . . . . . – Đầu óc cô đau đớn, hai má xinh đẹp nở rộ như hoa Mân Côi, ánh mắt mê say, tấm lưng trắng như tuyết và da thịt xuất hiện một trận run rẩy.

- Em đã không có ý kiến, như vậy tùy ý anh phải không?. – Mặt anh nâng lên cười xấu xa, tròng mắt sâu và đen đã bị dục vọng bôi sáng, tư mật hẹp gầy và vật nam mạnh mẽ chợt va chạm mạnh.

- A …. A….. – anh cắm vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô!

- Quá nhanh rồi hả? – Anh không tiếp tục nữa, dị vật đang ở nơi tư mật của cô lùi ra một phần ba, thẳng đứng lượn vòng quanh động mật, cố ý nghiền nát phần da thịt đỏ thẫm, không bỏ sót bất cứ một xen-ti-mét nào.

- A… a…. a….! - Chỗ mẫn cảm bị anh dùng sức đi ra vào, trong nháy mắt đã khiến thân thể cô căng thẳng, dịch vị trong mật hoa tiết ra mọi lúc một nhều.

- Mẫn cảm thế này hả? - Đây chỉ là mới bắt đầu mà thôi, còn có rất nhiều cuộc thăm dò khiến thần sắc mê loạn khiến cô đạt đến cao trào, anh thở dài.

Vì chậm lại dễ khiến cô đánh mất sự ham muốn của mình, anh dùng sức xoa nắn nhũ hoa tròn trịa, còn dùng đôi môi ướt át bôi thắm nụ hoa đỏ.

Chỉ chớp mắt vài cái, thân thể vừa có chút mềm nhũn của cô lại bắt đầu căng thẳng, lần này trong cơ thể dấy lên ngọn lửa còn hừng hực hơn, khiến cho cô hoàn toàn mất đi lý trí, thân thể vặn vẹo mềm mại, khát vọng muốn anh vuốt ve.

Giống như phát hiện ra sự thỉnh cầu trong mắt cô, anh bắt đầu điên cuồng hưởng lạc, mỗi một lần đều đưa vào nơi sâu nhất.

Những thớ thịt màu đỏ tươi cố gắng nuốt lấy khối cứng rắn của anh, mỗi khi anh muốn thối lui khỏi thì nơi ấy càng mãnh liệt ngậm lấy anh, rút ra cắm vào với tốc độ càng kịch liệt, tiếng giao hợp phóng túng và bừa bãi liền vang lên khắp cả căn phòng

“ba … ba …. bành… bành”, tiếng va chạm của thân thê nam nữ trong ngừng vang lên, mang theo những tia lửa dục mê loạn.

Rời bỏ đạo đức và lý trí, bọn họ chìm đắm trong trò chơi tình ái, như một con thú bị trúng độc, một khát vọng đoạt lấy, một khát vọng được phong lưu.

- ukm. . . . hừ. . . . . . A. . . . . . - Khi cô cảm thấy mình vừa leo lên đỉnh sóng thì đột nhiên anh rút thân thể của mình ra, lật ngược thân thể cô nằm sấp xuống.

Cô không còn chút sức lực nào phản kháng, cứ để mặc anh ép buộc cô quỳ sấp, anh không nói lời tách hai chân của cô ra, bàn tay thô lỗ vê khắp khe mông trắng noãn, trong nháy mắt phía sau liền truyền đến cảm giác bị đâm xuyên đau đớn.

- A a a. . . . . . – cao triều cố ý bị trì hoãn trong chớp mắt lại ập tới, hoa mắt mờ tai chẳng còn nhìn rõ vật thể thoáng qua trước mắt, thân thể cô bắt đầu co quắp, nơi tư mật bắt đầu co rút dữ dội, thuận thế đem nhiệt nóng siết chặt.

Cái mông trắng nõn của cô bị bàn tay anh ôm ngang hông, bàn tay còn lại đi vòng ra phía trước, anh nắm lấy hai nhũ hoa không ngừng đung đưa của cô, khiến chúng nó đánh nhảy trong bàn tay của anh, cảm thụ sẽ đẫy đà bao trọn cảm xúc.

- Ngải Tiểu Điềm, em thỏa mãn, hiện tại đến lượt anh rồi. – Thân thể mềm mại mới vừa ngừng một trận cuồng phong lại bị anh điên cuồng ra vào, mật đào và cái mông tròn trịa của anh nâng lên cao, tư thế cắm vào từ phía sau càng thâm nhập sâu hơn, ý nghĩ hung hăng đoạt lấy cô của anh cuối cùng đã được thỏa mãn.

- Quá sâu. . . . . . A a. . . . . . Anh thật là hư. . . . . . đàn ông thối. . . . . . Sao a. . . . . .

Cô bất lực nằm bịch xuống đất, cao trào vừa qua khỏi, làn sóng tiếp theo lại ập tới, nơi tư mật co rúc lại bị anh nới rộng ra, vô số ái dịch được tiết ra rồi tưới gội xuống, hai người tạo thành một màn ướt át.

Lửa nóng của chày sắt hoàn toàn khảm vào phần hoa mật mềm mại, anh thở dốc như một con dã thú.

Xoay mình, một hồi sảng khoái từ xương cột sống chui lên ót, anh nhanh chóng cắm thêm vài chục cái vào hoa mật mềm mại, sau đó rút ra, đem chất lỏng trong vật phái nam nóng bỏng phun khắp lưng của cô. . . . . .

Cả người Ngải Điềm vô lực ngã sấp xuống, những màn cao trào liên tục ập đến không ngừng lan tràn khắp cơ thể cô, người đàn ông kia cũng đổ ập lên lưng cô, liếm hôn gáy cổ phía sau của cô, cô phát ra tiếng rên thỏa mãn y hệt như con mèo nhỏ. Mờ mịt đi vào giấc ngủ , trong đầu cô đột nhiên phát lên câu danh ngôn bất hữu của Rhona

“Người phụ nữ có thể mang cho người đàn ông sự điên cuồng và cao trào, mới là một đôi thật sự.”

Ngựa!, tự nhiên cô cảm thấy những lời này nói rất đúng! Cô nhất định là điên rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện