Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 84



"Có bụi bậm? Cô cho rằng có thể tùy tiện lừa gạt tôi sao?" Hoàng Phu Tuyệt lạnh lùng nói, đồ mà Nhu nhi thích chỉ có anh mới có thể đụng vào, có bụi bậm? Hừ. . . . Ngày ngày anh đều lau chùi những đồ bày biện trong phòng, sao có thể có bụi bậm, cô hầu gái này nói dối cũng không gặp dịp rồi.

"Tôi . . . . . Tôi biết sai rồi, lần sau. . . . . . Lần sau sẽ không dám vậy nữa, xin đừng đuổi tôi, tôi còn phải nuôi cả nhà, ô ô ô. . . . . ." Người nữ giúp việc nghe giọng điệu của Hoàng Phu Tuyệt, nhất thời bị sợ đến thân nhân cũng không nhận nổi, khóc nói.

Ông chủ thật là đáng sợ, trước kia chỉ là đứng từ xa ngắm nhìn ông chủ cũng cảm thấy thật hâm mộ tiểu thư, không nghĩ tới ông chủ thì ra là một người lãnh khốc như thế, tiểu thư ở bên cạnh ngài ấy thật đáng thương, trong lòng cô hầu gái âm thầm vì Thủy Băng Nhu mặc niệm , ô ô ô. . . . . . Cô thật là muốn ngay lập tức rời khỏi căn phòng này, lúc này quanh người ngài ấy tản mát ra khí tức thật đáng sợ, cô cảm thấy thật sự là sắp không thở nổi nữa rồi.

"Cô về sau không được phép vào đây nữa, đi ra ngoài!" Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo nói, sau đó đi tới phòng thay quần áo, hoàn toàn không để ý tới người nữ giúp việc đang đứng bên cạnh.

"Ông chủ, xin ngài đừng đuổi tôi đi, tôi biết lỗi rồi!" Nữ giúp việc bộ dạng đáng thương nói với theo bóng lưng của Hoàng Phu Tuyệt, công việc ở trong lâu đài này được trả lương rất cao, hơn nữa cô cũng đã có tình cảm nhất định với tòa lâu đài này, giờ phút này rời khỏi đây, cô biết sống thế nào đây!

"Cút ra ngoài! Về sau không cho phép lại bước vào gian phòng này nửa bước!" Hoàng Phu Tuyệt xoay người lại quát lên, đáng chết, nghe thế mà còn không hiểu lời anh nói, anh ghét nhất một câu nói phải nói hai lần, anh là nể tình cô ta có đôi mắt trong sáng mà Nhu nhi thích nhất, cho nên mới không có đuổi cô ta đi, đối với cô ta mà nói đã là khai ân lắm rồi, không nghĩ tới cô ta lại ngu xuẩn giống như heo vậy.

"Dạ, dạ, cám ơn ông chủ! Cám ơn ông chủ!" Người làm nữ nghe được lời Hoàng Phu Tuyệt nói, giống như được đặc xá, lập tức chạy ra khỏi phòng.

O o. . . . . May mà vừa rồi ông chủ chỉ nói là không cho phép vào gian phòng này, chưa nói là không cho phép vào những phòng khác, nói vậy thì chén cơm của cô có thể bảo vệ được rồi, nghĩ tới đây, trên mặt người làm nữ cười đến vui vẻ đi làm chuyện của mình.

Cốc cốc cốc. . . . . .

Đang ngẩn người nhìn thiên sứ bằng thủy tinh Hoàng Phu Tuyệt bị một hồi tiếng gõ cửa hấp tấp cắt đứt suy nghĩ, nhíu nhíu mày không vui, lạnh lùng nói: "Vào đi!"

"Ông chủ, chúng ta căn cứ vào thiết bị định vị ở trên vòng tay của phu nhân đã tra ra được vị trí hiện tại của phu nhân." Quản gia thở hổn hển nói, thật may là có tin tức của phu nhân, nếu không tính tình nóng nảy của ông chủ không biết tới khi nào mới có thể dừng lại, hi vọng ông chủ tìm được phu nhân sớm một chút, hơn nữa là sớm mang cô ấy về nhà, Quản gia nghĩ thầm.

Hoàng Phu Tuyệt nghe được lời quản gia nói, trong mắt nhất thời tràn ngập vẻ mừng rỡ, ngực kích động kịch liệt phập phồng, rốt cuộc tìm được bé cưng của anh rồi, cô mới rời khỏi anh mấy ngày nhưng sao đã thấy lâu như một đời vậy, về sau nhất định phải từng giây từng phút kề cận bên bé cưng mới được, không thể để cho kẻ xấu lại có cơ hội ra tay.

"Chuẩn bị xong xuôi, lập tức hành động." Hoàng Phu Tuyệt phân phó.

*

Lúc này, tại nhà họ Đoạn, trong phòng của Đoạn Thừa Phong, một cô hầu gái đang lau mặt cho Thủy Băng Nhu vẫn đang ngủ mê man.

"Ha ha ha. . . . . . Thiếu phu nhân thật xinh đẹp, thiếu gia lại đặc biệt đẹp trai, bọn họ đúng là một đôi trời sinh, không bao lâu nữa sẽ có tiểu thiếu gia hoặc là tiểu thư rồi, thiếu gia sẽ không con cô đơn nữa, như vậy thì bệnh có phải cũng có cơ hội chữa khỏi hay không? Nghe một vài ông lão nói tâm tình tốt hoặc là có cái gì đó để mà nhớ nhung thì sẽ có động lực sống tiếp. . . ." Cô hầu gái vừa làm việc vừa lầm bầm lầu bầu nói.

Đột nhiên, lông mi của Thủy Băng Nhu khẽ động, người làm nữ đang vừa huyên thuyên vừa chuyên chú với công việc, nên cũng không để ý thấy.

"Được rồi, thiếu phu nhân, ngài nghỉ ngơi đi! Thiếu gia tới công ty, một lát sẽ trở lại."

"Cái đó. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi có thể nghe một chút đứa bé trong bụng ngài có được không? Ngài không lên tiếng chính là không phản đối nha." Cô hầu gái vừa đi ra ngoài hai bước đột nhiên xoay người lại ấp úng hỏi, cô chỉ là tò mò mà thôi, bình thường lúc thiếu gia ở chỗ này, cô cũng không có gan này nha.

Người làm nữ tay chân lóng ngóng bò lên giường, dán lỗ tai lên bụng của Thủy Băng Nhu, nghiêm túc nghe.

"Ah, tại sao không có tiếng động gì hết vậy? Nhưng tôi nghe người ta nói thời điểm mang thai, bụng của phụ nữ có thai sẽ có tiếng động, chẳng lẽ là nói sai sao." Người làm nữ nghi hoặc lắc đầu một cái, sau đó đi ra khỏi phòng.

Chốc lát sau khi người làm nữ kia rời khỏi phòng, đôi mắt đen láy to tròn của Thủy Băng Nhu đột nhiên mở ra, thật ra thì cô đã tỉnh lại từ lúc người làm nữ kia còn đang lẩm bẩm làu bàu, nhưng vì chưa rõ đối phương là ai, nên cô tuyệt đối không thể lộ ra sơ hở.

Cô thoáng nhớ lại cái thời khắc từ bên sông nhảy xuống, sau đó ở trong lòng sông cô đột nhiên bị chuột rút, cuối cùng ngất đi, người cứu cô là bạn hay là thù, chẳng lẽ là Quan Dĩnh? Nhưng vừa rồi cô dường như nghe thấy thiếu gia, thiếu phu nhân thì phải, nói như vậy người khác sao? Một hồi nghi vấn hỗn độn trong đầu Thủy Băng Nhu.

Tay Thủy Băng Nhu từ từ đặt ở trên bụng của mình, nếu như vừa rồi cô không nghe lầm, cô gái kia nói về đứa bé của cô.

"Bé con, con phải cố gắng lên một chút, rất nhanh cha sẽ tìm được chúng ta, rất nhanh!" Thủy Băng Nhu nhẹ giọng nói ra.

Sau đó ánh mắt của cô bắt đầu quan sát cả căn phòng. Đại bộ phận đều là những vật dụng màu đen, tràn ngập hơi thở cường dương, xem ra chủ nhân của gian phòng này phải là một người đàn ông, Thủy Băng Nhu nhíu mày.

Một vật bằng pha lê trong suốt tinh xảo hấp dẫn lực chú ý của cô, cô từ trên giường đứng lên đi tới vật bằng pha lê trước mặt, lấy tay sờ sờ một cách đầy tôn sùng khối pha lê kia.

Thủy Băng Nhu yêu thích không buông tay nói: "Pha lê thật là tuyệt mỹ . . . ."

Bên trong phòng còn có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật điêu khắc, gốm sứ, xem ra giá đều không rẻ.

"Không nghĩ tới chủ nhà rất có phẩm vị." Nhìn quanh một vòng, Thủy Băng Nhu tự lẩm bẩm.

"Ọc ọc ọc . . . ." Ngay vào lúc này, bụng của cô truyền đến một hồi tiếng réo.

"Bảo bảo, con cũng đói bụng sao?" Thủy Băng Nhu vuốt bụng, dịu dàng hỏi, sau đó lặng lẽ ra khỏi gian phòng .

Ở trên hành lang dài vô tận, khắp nơi đều trang hoàng xa xỉ, cho thấy thân phận hiển hách của chủ nhân, nhưng những thứ này Thủy Băng Nhu cũng không có để vào mắt, dù sao ở trong lâu đài, những thứ đồ như thế này cũng có thể tùy ý thấy được.

Trong hành lang không một bóng người, Thủy Băng Nhu tay chân bối rồi tiếp tục đi .

"Thiếu phu nhân? Ngài đã tỉnh rồi!" Một âm thanh vui mừng truyền đến từ sau lưng cô, Thủy Băng Nhu nhất thời sợ hết hồn, xoay người nhìn về phía âm thanh phát ra, ai mà ngờ người vừa phát ra tiếng cũng đã sớm không thấy tăm hơi đâu nữa rồi.

"Ah. . . . . . Vừa rồi không phải rõ ràng là tiếng người sao? Sao giờ lại không thấy đâu rồi? Kỳ quái! Chẳng lẽ là chạy đi thông báo rồi sao?" Thủy Băng Nhu nghĩ đến khả năng này, lập tức nhanh chóng đi về phía trước.

Trong chốc lát, một đám người trùng trùng điệp điệp xuất hiện trước mặt cô, đột nhiên nổi bật trước mắt cô chính là một thiếu phụ cao quý.

"Các người là?" Thủy Băng Nhu thấy trong mắt đám người kia cũng không có ác ý, yên lòng, nghi hoặc hỏi.

"Cô bé, cô đã tỉnh, còn cảm thấy có chỗ nào không thoải mái không?" Chỉ thấy thiếu phụ quan tâm hỏi.

"Tôi không sao, chỉ là. . . . . . Chỉ là đói bụng rồi." Thủy Băng Nhu đỏ mặt cúi đầu nói, giọng nói đầy quan tâm của thiếu phụ này nhất thời khiến cô buột miệng nói ra lời trong lòng, thật là mất mặt, đang ở trước mặt nhiều người như vậy.

"Ha ha ha. . . . . . cháu xem tôi, cũng già nên hồ đồ rồi, đi, đi, tôi dẫn cháu đi ăn cái gì, lão Trương, ông đi kêu phòng bếp chuẩn bị thức ăn, đúng rồi, làm những thức ăn tốt cho phụ nữ có thai." Phụ nhân kéo Thủy Băng nhu đi.

Phụ nữ có thai? Bà ấy đã biết cô mang thai sao? Vậy bà là ai? Có quan hệ thế nào với chủ nhà? Có thể gây bất lợi với đứa bé của cô không? Càng nghĩ càng nhức đầu, thôi, nhìn vẻ mặt thiếu phụ này không phải là người xấu, có lẽ chờ một lát rồi sẽ biết thân phận của bà ấy thôi, Thủy Băng Nhu nghĩ thầm.

"Dạ, phu nhân!" Quản gia nhẹ giọng đáp lời, trong giọng nói chất chứa sự cưng chiều, sau đó đi về phía phòng bếp.

Nghe được giọng nói của Quản gia, thiếu phụ đột nhiên xoay người lại nghi hoặc nhìn theo bóng lưng của ông ta một cái, ông ấy sao vậy, sao giọng nói lại có gì đó kì quái như vậy?

Nhìn thấy vẻ mặt của hai người trung niên, Thủy Băng Nhu âm thầm nhướng mi, hai người kia có triển vọng!

"Chúng ta đi thôi!" Thiếu phụ phục hồi lại tinh thần vỗ tay Thủy Băng Nhu nói, mà Thủy Băng Nhu chỉ có thể để mặc cho bà lôi kéo đi.

* Trong phòng ăn nh họ Đoạn, Thủy Băng Nhu đoan trang ngồi ở trc bn ăn chờ đợi thức ăn mang đến cho c, m thiếu phụ th ngồi đi diện c, vẫn nhn thẳng vo c gật gù, khiến Thủy Băng Nhu thy rt kh hiu.

C bé ny quả nhin rt tt, đoan trang độ lợng, một chút cũng khng giả bộ, rt c phong cch đại gia khu tú, chủ yếu nht l b v cùng thích đi mt tinh khiết của c, dng dp nh búp b bng sứ vậy, chu gi tơng lai của b nht định sẽ rt đẹp.

Khng sai, chu gi, b hi vọng thiếu nữ trc mt sinh cho b một c chu gi cũng c dng dp đng yu nh c, đ b c th vui đùa một chút, ứng cử viện trong mt con trai b quả nhin rt tt, trong lòng của thiếu phụ khng ngừng chm đim.

"C bé, chu tn l g? Chu biết Tiu Phong nh chúng ta trong hon cảnh no?" Thiếu phụ vẻ mặt hin lnh đột nhin ngồi xung bn cạnh c hỏi.

"Ách. . . . . . Chu tn l Thủy Băng Nhu, phu nhn gọi chu Tiu Nhu là tốt rồi, về phần Tiểu Phong mà phu nhân nói, cháu nghĩ cháu cũng không biết, cái đó. . . . . . Xin hỏi phu nhân, nơi này là đâu ạ?" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi.

"Ah. . . . . . Không biết? ? ? Nhưng. . . . . . Là Tiểu Phong ôm cháu trở về, làm sao có thể không biết, chớ ngượng ngùng, sau này sẽ là người một nhà, cháu nha, cũng đừng kêu bác gái bác gái, giống Tiểu Phong gọi mẹ là được rồi, về phần hôn lễ nhất định là phải bổ sung, chờ một chút, ta sẽ gọi người dưới đi sắp xếp chuẩn bị, còn cháu, cứ ở đây dưỡng thai cho thật tốt . . . ." Thiếu phụ vỗ vỗ vào tay của cô thao thao bất tuyệt nói.

Thủy Băng Nhu nhất thời trợn trắng cả mắt, bất đắc dĩ nhìn người thiếu phụ đang lảm nhảm trước mắt, cô muốn thu lại lời nói vừa rồi, ai nói là cao quý, phụ nữ cao quý chính là giống như một bà lão thao thao bát tuyệt không ngừng sao? Nghe giọng điệu của vị phu nhân này, thì người cứu cô cũng không phải bà mà là cái người tên Tiểu Phong trong miệng bà ấy, xem ra rất khó để từ trong miệng bà biết được nơi này là nơi nào, bởi vì bà ấy chỉ một mực líu lo không ngừng.

"Mẹ, người là đang làm gì vậy?" Đoạn Thừa Phong một bộ bất đắc dĩ nhìn mẫu thân của mình, vừa rồi trong lúc hắn đang họp, nhận được điện thoại của A Mao, nói thiếu nữ được hắn cứu kia đã tỉnh lại, hắn nhất thời bỏ lại một đoàn nhân viên chủ quản cao cấp đang trợn mắt há mồm, rời khỏi phòng họp, kích động phi thẳng một mạch về nhà, không nghĩ tới vừa vào cửa đã nhìn thấy mẫu thân đang lảm nhảm lải nhải nói không ngừng, mà vẻ mặt cô gái giống như thiên sứ đó thì một bộ bất đắc dĩ nhìn mẫu thân nhà mình, thật không thể ngờ cô ấy sau khi tỉnh dậy lại đẹp như vậy, đôi mắt to đen tràn đầy vẻ tinh khiết, đối với sự lảm nhảm của mẫu thân cũng không có một tia khó chịu, cô thật khiến cho hắn càng ngày càng không thể buông tay rồi.

"Ah. . . . . . Tiểu Phong, con đã về rồi! Vợ của con vừa rồi vẫn còn rất ngại ngùng, vẫn nói không biết con." Thiếu phụ cười trêu ghẹo.

Thủy Băng Nhu dời tầm mắt chuyển qua trên người mới tới, hắn có một đầu tóc ngắn vàng óng ả đầy kiêu ngạo tùy hứng, tròng mắt màu xanh dương rất thâm thúy, sống mũi thẳng tắp, bờ môi khêu gợi, cái cằm anh khí, mang hình tượng của một thân sĩ dịu dàng.

"Rất xin lỗi, mẹ tôi vẫn chưa rõ chuyện tình đã xảy ra, cho nên mới suy đoán lung tung, dẫn tới hiểu lầm cô, rất xin lỗi." Đoạn Thừa Phong nhìn cô dịu dàng nói, hi vọng cô sẽ không vì hiểu lầm như vậy mà ghét hắn, bởi vì nếu như vậy hắn sẽ đau lòng.

"Ha ha ha. . . . . . Không sao, nghe nói là anh cứu tôi, vậy nơi này là?" Thủy Băng Nhu cười đáp lại, cô đoán không lầm, hắn là người rất dịu dàng.

"À, nơi này là nhà tôi, tôi tên Đoạn Thừa Phong, hôm đó đang đi ngắm cảnh, cứu được cô ở dưới biển, cô sao lại bị rơi xuống biển?"

(Editor: phần này nguyên gốc là cứu ở dưới biển lên, mà khi cô ấy nhảy thì lại là nhảy sông, chỗ Quan Dĩnh hẹn là một cảng tàu, vậy mình nghĩ địa điểm ở đây là một cửa sông (khúc giáp biển á), cô ấy bị trôi ra biển nên anh Phong vớt được. Còn anh Tuyệt nhà cô ấy thì vẫn tìm ở cái khúc cửa sông đó nên không thấy. hị hị)

"Cám ơn anh, Thủy Băng Nhu là tên của tôi, về phần tại sao lại bị rơi xuống biển, cái này một lời khó nói hết được."

Thủy Băng Nhu? Băng thanh ngọc khiết, nhu tình như nước. Tên rất đẹp, cũng rất thích hợp với cô ấy. Cô ấy không muốn nói nguyên nhân bị rơi xuống biển, cũng không sao, có lẽ cô ấy không muốn nhắc tới chuyện đau lòng.

"Này, này, hai đứa có phải truyện trò với nhau rất vui vẻ cho nên quên luôn sự tồn tại của ta rồi, còn có hai đứa. . . . .Hai đứa không phải người yêu sao?" Thiếu phụ nghi ngờ hỏi, nếu thực không phải người yêu, giấc mộng về cháu gái của bà không phải tan vỡ rồi sao.

Thủy Băng Nhu mở to mắt nhìn, cười lắc lắc đầu.

"Mẹ, Người nghĩ lầm rồi, con hôm đó là ở trong biển thấy được Thủy tiểu thư." Đoạn Thừa Phong bất đắc dĩ giải thích, ý tứ trong mắt mẫu thân hắn sao có thể không hiểu, đáng tiếc giai nhân đã có bầu, hơn nữa còn có thể có người yêu đang đợi cô ấy, ánh mắt hắn ảm đạm không chút ánh sáng thầm nghĩ.

Thì ra là bà vui mừng hụt rồi , ai. . . . . . Còn tưởng rằng về sau bà sẽ có cháu gái để mà chơi đùa rồi chứ.

Đang giữa lúc không khí rất lúng túng, thì Quản gia mang theo một đám người giúp việc đưa thức ăn vào trong phòng ăn.

"Ha ha ha. . . . . . Hoá ra là như vậy, cháu đói bụng rồi đúng không! Ăn cơm trước rồi hãy nói, những thứ khác để sau đi." Thiếu phụ nhiệt tình lôi kéo tay của cô nói, bây giờ không phải là người yêu, về sau chung đụng liền có thể biến thành người yêu rồi, ha ha ha. . . . . . Nhìn cái bộ dạng ngơ ngơ của con trai mình kia, không biết chừng đã sớm yêu con gái người ta rồi, dù sao sẽ không ai để ý đứa nhỏ trong bụng Tiểu Nhu không phải là của Tiểu Phong, thiếu phụ càng nghĩ càng vui vẻ, cười đến lại càng rạng rỡ.

Đối với sự nhiệt tình của thiếu phụ, Thủy Băng Nhu cũng không tiện từ chối, dù sao đối phương là trưởng bối (bề trên), hơn nữa còn là mẹ của ân nhân cứu mạng, vả lại bà ấy còn cho cô một cảm giác rất ấm áp.

"ha ha ....ăn món cá này đi, còn có món này." Thiếu phụ không ngừng gắp thức ăn vào đầy bát của Thủy Băng Nhu.

Đoạn Thừa Phong nhìn động tác của mẫu thân, bất đắc dĩ nói: "Mẹ, người gắp nhiều món ăn một lúc như vậy, cơm của Thủy tiểu thư cũng không nhìn thấy rồi kìa."

"À? ? ? Vậy. . . . . . Vậy trước tiên mau ăn đi! Đúng rồi, Tiểu Phong, con cũng đừng kêu Thủy tiểu thư Thủy tiểu thư nữa, gọi Tiểu Nhu là được, đúng không, Tiểu Nhu?" thiếu phụ hướng về phía Thủy Băng Nhu hỏi, bà là đang muốn ghép bọn họ thành một đôi, sao có thể để đôi bên lạnh nhạt với nhau như vậy được, nói không chừng sau này bọn họ chính là vợ chồng, trong lòng thiếu phụ thầm nghĩ.

Thủy Băng Nhu cười gật đầu nói: "Ha ha ha. . . . . . Bác gái nói không sai, gọi tôi Tiểu Nhu là được."

"Tốt lắm, ăn cơm, ăn cơm, không được để đứa bé đói bụng." Thiếu phụ vẻ mặt vui mừng nói, thiếu phụ một lòng muốn gán ghép Thủy Băng Nhu và Đoạn Thừa Phong thành một đôi nên căn bản không có nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng Thủy Băng Nhu còn có một người cha ruột thịt.

"Ha ha ha. . . . . . Dạ, " Thủy Băng Nhu cười bắt đầu ăn cơm.

"Cháu đó, hãy cứ coi nơi này là nhà của mình, muốn cái gì thì cứ kêu Quản gia, không cần khách khí, mang thai đứa nhỏ là rất khổ cực, hiện tại đứa nhỏ trong bụng cháu còn nhỏ, cũng không có gì, đợi qua mấy tháng nữa, có thể sẽ khó chịu, những triệu chứng ốm nghén sẽ xuất hiện, cho nên hiện tại cần dưỡng thân thể cho tốt, nhớ ngày đó ta mang thái Tiểu Phong . . . ." Thiếu phụ thừa dịp lúc Thủy Băng Nhu ăn cơm, ríu rít nói chuyện không ngừng.

Thủy Băng Nhu nghe lời của bà…, nhất thời cảm giác mắt cay cay, mặc dù thiếu phụ trước mắt này càm ràm một chút, nhưng biểu hiện của bà ấy là thật tâm khiến cô rất cảm động, có loại tư vị của tình mẫu tử.

"Mẹ, người cứ nói hoài như vậy, mẹ nghĩ xem Tiểu Nhu sao có thể ăn ngon miệng được" Đoạn Thừa Phong bất đắc dĩ nói.

"À? ? ? Ha ha ha. . . . . . Thật ngại quá, Tiểu Nhu, cháu ăn đi." Thiếu phụ mặc dù không có nói nữa, nhưng là ánh mắt của bà vẫn nhìn chằm chằm vào Thủy Băng Nhu, Thủy Băng Nhu cũng thật sự là quá đói rồi, chỉ có thể ở dưới cái nhìn của thiếu phụ kia từ từ ăn cơm.

Sau khi ăn cơm xong, cả ngày Thủy Băng Nhu đều bị thiếu phụ kia lôi đi chơi, chỉ là là toàn tới những nơi không có gì nguy hiểm, không thể không nói thiếu phụ này thật giống như một đứa trẻ chưa lớn vậy.

Thẳng đến tối Thủy Băng Nhu mới mệt mỏi đi vào trong phòng của Đoạn Thừa Phong, mà Đoạn Thừa Phong thì ngủ tại phòng khách.

Thủy Băng Nhu vừa tiến vào trong phòng liền ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, cô cố gắng lắc lắc đầu, ở chỗ này làm sao có thể ngửi thấy hơi thở quen thuộc của Tuyệt cơ chứ? Là do cô quá nhớ anh thôi! Tay liền muốn bật đèn lên.

Nhất thời cô bị một cỗ lực hết sức mạnh mẽ kéo vào trong một lồng ngưc ấm áp, cô lập tức muốn tránh thoát, lại không ngờ môi của cô lập tức bị một vật thể nóng rực đè ép lên, eo cũng bị ôm càng ngày càng chặt, giống như muốn đem cô hòa vào trong cốt tủy.

Cho đến khi nhận ra được hơi thở quen thuộc, Thủy Băng Nhu ngưng phản kháng, hai tay từ từ đưa về phía cổ người kia ôm lấy, không lưu loát đáp lại nụ hôn nóng bỏng của người đó, hơi thở cả hai càng ngày càng hỗn loạn, nụ hôn bá đạo vừa rồi của đối phương cũng từ từ trở nên triền miên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện