Người Yêu Đào Hoa Của Tôi

Chương 31



Tình yêu của anh chính là như vậy, đến rồi đi, thời gian rất ngắn, ngắn đến mức dường như chính anh cũng quên mất cô gái mình từng quen là người nào...... Anh cũng đã quen rồi.

"Tư Đồ Tĩnh! Tại sao cậu lại cười? Cậu bây giờ cười so với khóc còn khó coi hơn, tớ cầu cậu hãy khóc ra có được không?" Kỳ Trăn hai tay lay cánh tay anh, dùng sức lay động.

“Tớ đã không còn khóc được...... " Tiếng nói trầm thấp có chút yếu ớt.

“Cậu đang ở đây nhớ cô ấy, vì sao không nói? Vì sao để cô ấy quay về Nhật Bản? Cậu là con trai mà? Vì thích con gái mà trở nên yếu đuối, cảm thấy rất mất mặt sao? Cậu tại sao muốn giả vờ như không có việc gì......" Kỳ Trăn tức điên rồi, bắt lấy cánh tay anh mãnh liệt dao động, không ngừng chất vấn.

"Cô ấy muốn trở về......" Anh làm sao mà giữ được cô?

"Một nữ sinh đến Đài Loan lâu như vậy, nhớ nhà có cái gì không đúng? Cô ấy nhớ nhà, cậu hãy cùng trở về, làm sao lại để cô ấy đi một mình? Thật sự là tức muốn chết! Cậu thật sự không biết yêu sao? Đây cũng chỉ là lời nói suông mà thôi?" Kỳ Trăn tức giận rống to.

Chăm chăm nhìn Kỳ Trăn, Tư Đồ Tĩnh lần đầu tiên bị hỏi đến nói không ra lời.

Tốt lắm! Quả nhiên không đuổi theo, không mở miệng hỏi, để cô đi rồi! Kỳ Trăn hiểu ra chân tướng, cũng bị tức giận đến nói không ra lời.

Chàng trai này coi tình cảm là ngu ngốc sao? Thích người ta, đương nhiên là phải đi tìm cô ấy trở về chứ, anh làm sao ở lại Đài Loan mà cố quên chứ?

Có rảnh cùng các cô giả vờ bình thường, không bằng tốn thời gian đi tìm cô trở về!

Ít nhất phải tìm hiểu rốt cuộc là sao lại thành thế này! Nói chuyện tình cảm chỉ là trò chơi phải không? Làm sao có thể nói đi là đi?

Kỳ Trăn chưa bao giờ nhìn thấy Tư Đồ Tĩnh bị đùa giỡn đến thành ngu ngốc như vậy, lần này phải bắt được cô ấy trở về mới được.

Nói thực ra, cũng không khả quan lắm.

Anh là người thông minh, làm việc từ trước đến nay khôn khéo gọn gàng, cũng rất ít để lại nhược điểm làm cho người ta bắt được, vì sao duy chỉ có ở chuyện tình cảm lại để cho người ta thấy rõ anh chân chính không có ý tưởng gì?

Không thương cô, làm gì đem cô giữ ở bên người? Yêu cô, đối mặt giai nhân một mình tận hưởng, có thể nào thoải mái?

Tư Đồ Tĩnh rốt cuộc đang làm cái gì? Cô vì sao cảm thấy anh đối với chuyện tình cảm thực ngu ngốc......

"Có lẽ cô ấy cũng không để ý, có lẽ cô ấy đã chơi đã...... Đã muốn đi......" Trừng mắt nhìn Kỳ Trăn, anh nói xong trong lòng  lại quanh quẩn lời nói đó.

Thì ra anh ta vẫn nghĩ về cô ấy như vậy? Trong suy nghĩ của anh cô gái nào cũng như nhau sao?

Anh ta từng bị đàn bà gây thương tổn sao?

Kỳ Trăn không đem trong lòng nghi vấn nói ra khỏi miệng, chỉ trừng mắt nhìn Tư Đồ Tĩnh, bởi vì cô thật sự cảm thấy bởi vì anh quá khôn khéo mà đầu óc hỏng mất rồi!

“Cậu thật sự nghĩ như vậy về cô bé Nhật Bản đó? Cậu thật sự nghĩ cô ấy ham vui như vậy, Nhật Bản chơi đùa không đủ, còn vọt tới Đài Loan đùa giỡn với cậu sao?" Không để cho Tư Đồ Tĩnh giải quyết vấn đề, Kỳ Trăn ngược lại đem thêm một đống vấn đề tới cho anh.

"Đương nhiên không phải......"

Cô ấy bởi vì thật sự thích anh, mới ở trên trang web bán đấu giá mua ảnh của anh nhưng vẫn chưa đủ, mới...... Nghẹn ngào trong cổ họng Tư Đồ Tĩnh, mới là giải đáp chính xác.

Vẻ mặt anh kinh ngạc nhìn bạn tốt, cảm giác cô so với anh hiểu rõ hơn về người yêu của mình.

"Một khi đã như vậy, làm sao cậu xác định là chính cô ấy muốn quay về? Làm sao cậu biết là cô ấy muốn vứt bỏ mình? Làm sao cậu biết là cô ấy chơi chán rồi?" Kỳ Trăn đem Tư Đồ Tĩnh khấu trừ tội danh ở trên người cô gái ném vào trên người anh muốn anh dùng lý trí hiểu rõ ràng, không được vu oan bậy bạ.

"Tớ...... Dường như phải là đi tìm cô ấy hỏi cho rõ......" Tư Đồ Tĩnh ngồi ở vị trí bên cạnh thì thào tự nói.

"Vậy đi đi!" Kỳ Trăn chỉ kém không một cước đá vào mông của anh, muốn anh lập tức hành động.

Đáp án chân chính sẽ không dựa vào đầu óc phán đoán của anh mà nghĩ ra được, phải dùng hành động để hỏi rõ!

Mặc dù bị vứt bỏ, cũng muốn Tá Đằng Hồng Diệp chính miệng nói" Em không thương anh!" Thẳng thắn mà nói, trừ điều đó ra, tất cả đều là giả.

Được Kỳ Trăn cổ vũ, Tư Đồ Tĩnh chợt xoay người, hướng gian phòng của mình đi đến.

Bước chân có chút lay động, cũng rất kiên định.

Anh đem hộ chiếu của mình ra, còn phải liên lạc cơ quan du lịch...... Việc anh cần phải làm rất nhiều, quan trọng nhất là, anh phải nghĩ biện pháp đem Tá Đằng Hồng Diệp quay về!

Anh muốn hỏi rõ ràng rốt cuộc là sao lại thế này? Cô không thương mình sao? Vì sao có thể nói đi thì đi? Vì sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện