Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 32: Chương 32




Gian miếu rách này không biết đã bao nhiêu năm không có hương khói, nóc nhà bị phá như một cái hốc lớn, gạch đá đều bị thôn dân lân cận nhặt đi, chỉ còn lại có mấy pho tượng Phật mặt mày dữ tợn.

Một góc trải đầy rơm lúa, xem ra thỉnh thoảng có người qua đường đã nghỉ chân ở đây.

"Bá Sơn ca, khi nào chúng ta có thể trở về vậy? Nương ta vẫn đang chờ ta ở nhà.

”Ánh trăng xuyên thấu qua cửa miếu chiếu vào, bốn người ngồi trên mặt đất, không thấy buồn ngủ chút nào.


Lý Bá Sơn trong lòng cũng phát sầu, ba huynh đệ bọn họ đều chạy ra, phụ thân thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì sao?Lý Thúc Hà nhanh miệng nói: "Trụ Tử, chúng ta một hơi chạy hơn mười dặm, thật vất vả mới tìm được cái miếu rách nát này trú ẩn, không biết đám quan binh kia có phát hiện ra không, may mắn chỗ này cách nhà ta cũng không xa, không bằng ngày mai ta liền trở về nhà xem một chút.

”Lý Trọng Hải lơ đãng nhìn ra bên ngoài: "Đừng nói chuyện, hai người xem, bên ngoài có phải có ánh lửa hay không?”Mấy người chạy đến cửa ngôi miếu, thật đúng là xa xa có chút ánh lửa lập lòe, lóe lên trong không trung.

"Là đám quan binh kia, phương hướng bọn họ đi tới hình như là hướng của chúng ta, gian miếu này không an toàn nữa rồi.

""Xung quanh đây ngay cả rừng cây cũng không có, nào có chỗ nào có thể trốn?" Nếu ngô cao hơn thì còn có thể trốn trong ruộng ngô, nhưng bây giờ bởi vì hạn hán, ngô vừa ngắn vừa thưa thớt còn vàng úa, giấu một người trưởng thành căn bản là người si nói mộng.

Trụ Tử nghĩ nghĩ một chút, nói: "Ta biết có một chỗ có thể trốn, phía sau gian miếu này có một con sông, năm trước thì nước lớn mênh mông, nhưng năm nay hạn hán, nước tuy rằng ít, nhưng cỏ ven sông rất dày rất sâu, chúng ta có thể trốn ở bên trong, nếu có quan binh tới tìm, thật sự không được nữa thì còn có thể trốn trong sông.


”"Đây là một biện pháp tốt, may mắn mấy người chúng ta đều không phải là người không biết bơi.

""Chuyện không nên chậm trễ, mau đi thôi.

" Nếu nói chuyện lâu hơn một chút, đám quan binh kia lại tiến gần hơn vài phần.

Bốn người khom lưng dán vào vách tường miếu rách, lẻn ra phía sau, chui vào trong bụi cỏ sâu thẳm, nương theo ánh trăng, nhìn kỹ, nước trong sông thật sự ít, hơn phân nửa lòng sông đều biến thành bùn.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện