Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em

Chương 7



Lục gia.

Lục Chi Châu vừa bước vào cửa, dì quản gia liền chạy ra chào:

-Cậu chủ nhỏ về rồi.

Dì làm ở Lục gia tới giờ đã được chừng 10 năm, đã vô cùng quen thuộc với người nhà họ Lục, nhỏ giọng dặn dò:

-Cậu nhỏ, hôm nay tâm tình ông Lục không tốt lắm, lát nữa cậu nói chuyện chú ý một chút.

-Cháu biết rồi, dì Trần.

"Ai nha, Chi Châu đã về rồi! " Tô Nghi Cầm nghe được tiếng Lục Chi Châu liền chạy từ trên tầng xuống:

-Ở Mỹ ba năm có khác, con đẹp trai lên rất nhiều đấy!

Lục Chi Châu không phản ứng gì, thay xong giày liền đi về phòng ngủ.

Lục Hồng Đức từ trên đi xuống thấy cảnh này, liền nhíu mày, trầm giọng nói:

-Dì Tô đang nói chuyện với con đấy, cái thái độ của con như vậy là sao hả!

Lục Chi Châu nhìn ông một cái: "Cha, nếu như cha gọi con trở về chỉ để cãi nhau cùng con, thì con nghĩ con không cần thiết phải trở về nữa."

Lục Hồng Đức chuẩn bị nổi giận, Tô Nghi Cầm vội vã giảng hòa:

-Hồng Đức, đừng cãi cọ với con nữa.

Lục Chi Châu quay về phòng ngủ, hai mươi phút sau dì Trần gõ cửa kêu anh xuống tầng ăn cơm.

Lục Quý Đồng cũng về nhà, sau ba năm, bốn người cùng ngồi trên bàn ăn một bữa cơm, bầu không khí có chút kì lạ.

Tô Nghi Cầm và Lục Quý Đồng nháy nháy nhau, cuối cùng Tô Nghi Cầm đưa ra hai cái chìa khóa xe, cười với Lục Chi Châu:

-Chi Châu, hai lần trước con không ở nhà nên cũng không có cơ hội đưa con, đây là quà sinh nhật của dì tặng con, Quý Đồng đã giúp dì chọn, nó nói con rất thích hãng xe này.

Lục Chi Châu nhìn lướt qua.

Hãng xe này cũng có thể tùy tiện mua, xem ra tiền xài vặt cũng không ít.

Lục Chi Châu không có phản ứng, tay Tô Nghi Cầm cứng đơ giữa không trung, lúng túng cực kì, Lục Hồng Đức trầm giọng nói:

-Dì Tô có lòng tặng quà cho con, còn không mau nhận lấy.

-Cha.

Trên mặt Lục Chi Châu không có tí biểu cảm gì. " Người trong nghề đều nói, tập đoàn Lục thị hai năm qua dậm chân tại chỗ, xem ra những lời này cũng không phải là không có nguyên nhân."

-Con không lấy thì sẽ có người khác lấy! Nghi Đàn, đưa chìa khóa xe cho Quý Đồng!

Bị con trai châm chọc, Lục Hồng Đức không khỏi tức giận: "Cha coi như không bận tâm chuyện con quậy phá bên ngoài, nhưng con cũng phải cho ta mặt mũi! Cha đã cùng bác Xa thương lượng, hôn lễ của con và Huyễn San là vào ngày 15 tháng sau, cha không cần biết con ở bên ngoài dây dưa với ai, đúng ngày nhất định phải tới cho cha!"

Khóe miệng Lục Chi Châu nhếch lên cười giễu cợt:

-Con không giống cha, không cần dựa vào phụ nữ để sự nghiệp thăng tiến.

Đôi mắt Lục Hồng Đức như bốc lửa:

-Con có ý gì?

-Còn không phải sao?

Sắc mặt Lục Chi Châu vẫn như không, hỏi ông: "Nếu không thì ngày ấy sao cha lại cưới mẹ con?"

Bị con trai đâm trúng tim đen, sắc mặt Lục Hồng Đức thay đổi mấy lần, ném đũa:

-Mày ra ngoài mới ba năm đã tự cho rằng mình cứng cáp rồi, đủ lông đủ cánh rồi nên nghĩ mình có thể bay à? Từ nhỏ mày ăn sung mặc sướng, là ai cho mày cuộc sống như vậy? Tao nói cho mày biết, nếu không có tao thì mày chẳng là cái thá gì cả!

-Con lại càng hi vọng không có cha, không có cha thì mẹ con vẫn sống, thật tốt.

-Mày, mày....

Lục Hồng Đức giận tới mức run cả tay:

-Thằng mất dạy! Nếu mày không tới hôn lễ, tao cho mày cút ra khỏi tập đoàn Lục thị!

Lục Chi Châu cười nhạo một tiếng, đứng lên đối mặt với Lục Hồng Đức:

-Cha cho rằng con vẫn như ba năm trước, để mặc cho cha toàn quyền định đoạt à?

Nói xong, Lục Chi Châu không chút lưu luyến đi ra ngoài.

Thấy vậy, Tô Nghi Cầm vội nói:

-Quý Đồng, con mau đi khuyên anh một chút.

-Đừng để ý tới nó!

Lục Hồng Đức ngồi xuống ghế, "Ngược lại muốn nhìn một chút, không có Lục thị, nó có thể có bao nhiêu bản lĩnh!"

Tô Nghi Cầm nhẹ vuốt ve ngực ông, quay đầu nói con trai:

-Quý Đồng, mau lấy cho cha cốc nước.

Lục Quý Đồng nhanh chóng bưng trà tới:

-Cha, cha đừng tức giận, anh ấy chỉ hơi vô tâm chút thôi.

-Nhìn qua là biết nó cố ý!

Nhìn thế nào cũng thấy con trai nhỏ thuận mắt hơn, Lục Hồng Đức thở dài, đều là con trai mà lại khác biệt như vậy chứ!

~

Sáu giờ sáng, Trì Vi bị Bùi Tâm Nghi đánh thức.

Tối hôm qua mãi rạng sáng mới ngủ, Trì Vi ngồi trang điểm mà ngủ gà ngủ gật.

Thay quần áo xong liền đi theo người của tổ tới trường quay, Bùi Tâm Nghi cầm hai cái bánh bao tới:

-Chị Vi, chị ăn chút đi, lát nữa còn có cảnh quay phải dùng cáp treo.

Trì Vi nhận lấy bánh bao vừa cắn được hai miếng liền bị gọi đi.

Hôm nay quay cảnh đánh nhau, vai nữ số 3 ác độc bị nam chính bắt được, hai người liền đánh nhau.

Trì Vi lần đầu tiên bị treo trên dây cáp, trong lòng có chút sợ hãi. Cô hít sâu một hơi, nhẹ đếm tới ba, nhảy xuống.

Người kia là Bộc Tử Ngang, anh ta đá một cước, cả người Trì Vi nặng nề đập vào tường, cả người đau đến run rẩy.

Bộc Tử Ngang có học võ, lại là đàn ông, lực đá rất lớn.

Trong kịch bản vốn là sau khi bị đá thì Trì Vi sẽ đứng lên đánh lại, nhưng cô lúc này lại nằm trên mặt đất, tay ôm lấy eo chỗ bị Bộc Tử Ngang đá trúng, đau tới quên phản ứng.

"Cắt!"

Trì Vi nhịn đau vội vàng đứng lên nói:

"Xin lỗi đạo diễn, là lần đầu em diễn với cáp treo nên không được tự nhiên."

-Bớt nói nhảm đi.

Đạo diễn Phó Nam nổi tiếng nghiêm khắc, quay đầu nói với nhân viên đạo cụ:

-Chỉnh lại dây cáp treo, làm lại!

Lần thứ 2, Trì Vi vô cùng chú tâm, vừa ngã xuống đất liền nhanh chóng đứng lên. Cô còn chưa kịp rút kiếm phản kích, loa của đạo diễn lại vang lên: "Cắt!"

Trì Vi tưởng là lỗi của mình, ngẩng đầu lên, Phó đạo diễn không nói gì, vung tay lên:

-Làm lại!

Cảnh này diễn đi diễn lại 5 lần mới xong, Trì Vi cảm thấy xương mình cũng sắp gãy rồi, cả người đều đau.

Bùi Tâm Nghi đỡ cô ngồi xuống 1 bên, vội mở chai nước cho cô:

-Chị Vi, đau lắm phải không?

Trì Vi uống hai ngụm: "Cũng không tới nỗi."

Nói thật thì cô đang rất đau, nhưng nhìn Bùi Tâm Nghi như sắp khóc tới nơi, cô cũng không nói gì nữa.

-Bộc Tử Ngang hôm nay làm sao vậy, quay lại lần thứ 3 chị đã ổn rồi mà lại tới lượt anh ta mắc lỗi.

Bùi Tâm Nghi cầm thuốc lên, vừa thoa cho Trì Vi vừa trách móc: " Còn đá mạnh như vậy, thật là quá đáng! Anh ta cho mình là ảnh đế nên có quyền đá bậy bạ sao, cũng chẳng hiểu anh ta có chút nào giống ảnh đế, một người đàn ông như vậy nếu như không phải là nhà giàu thì..."

-Tâm Nghi.

Trì Vi ngắt lời cô:

-Chị bình thường đã dạy em thế nào hả?

Bùi Tâm Nghi nhỏ giọng: "Họa từ miệng mà ra, lời không nên nói thì đừng nói."

Buổi tối, Trì Vi lăn lộn trên giường mãi không ngủ được, eo vô cùng đau. Cô thay quần áo xuống dưới, đi tới phòng khám bên cạnh mua ít cao dán.

Trên đường về gặp Phó đạo diễn, Trì Vi chào hỏi anh ta:

-Phó đạo diễn.

Thấy cô chỉ có một mình, Phó Nam cau mày:

-Đã trễ thế này rồi còn một mình ra ngoài?

Trì Vi vung vẩy vỉ thuốc dán, cười khổ: "Đau thắt lưng."

-Con gái tốt nhất buổi tối đừng ra ngoài một mình.

Phó Nam nhìn cô chằm chằm hai giây, tựa như muốn nói gì lại thôi, khoát tay một cái:

-Về sớm một chút, nghỉ ngơi đi.

Trì Vi trở về khách sạn, vào sảnh thì nhận được tin nhắn mới.

Tùng Gia Duyệt gửi tới một video.

Trì Vi mở ra, trong video Lục Chi Châu mặc một bộ âu phụ màu đen cắt may vừa vặn, trên mặt thoảng nét cười nhàn nhạt, bình tĩnh trả lời phỏng vấn.

Phóng viên: " Lục tổng, tháng trước anh và Xa tiểu thư vừa mới đính hôn, bây giờ anh trở về nước, có phải sắp tới sẽ có tin vui không?"

Lục Chi Châu cười một tiếng, nói: " Các vị nhà báo cứ thích nói đùa, tháng trước tôi vẫn còn đang ở nước ngoài, làm sao có thể đính hôn cùng Xa tiểu thư được."

Hội trường lập tức xôn xao, phóng viên nhanh chóng đặt tiếp câu hỏi khác: "Lục tổng, ý của anh là anh sẽ không kết hôn cùng Xa tiểu thư? Vậy chuyện tập đoàn Lục thị công bố tin đính hôn là sao?"

Lục Chi Châu vẫn không có biểu cảm gì, đáp: "Thật xin lỗi, mấy năm tôi ở nước ngoài, giờ vừa quay trở về tiếp quản tập đoàn, cũng không biết Lục thị đã công bố chuyện gì."

"Chủ tịch Lục đích thân thừa nhận Xa tiểu thư là con dâu tương lai của tập đoàn, anh không biết chuyện này ư?"

"Có lẽ truyền thông có chút hiểm nhầm rồi, Xa tiểu thư có phải con dâu tương lai của tập đoàn Lục thị không thì tôi cũng không rõ, nhưng tôi chắc chắn sẽ không kết hôn cùng cô ấy."

Trì Vi cầm điện thoại vừa đi vừa xem, không chú ý phía trước nên đụng phải người khác.

"Cạch!"

Điện thoại rơi xuống, Trì Vi vừa nói xin lỗi vừa khom người cúi xuống nhặt.

Một cái tay khác nhanh hơn cầm di động lên, Trì Vi ngẩng đầu, là Bộc Tử Ngang.

Video vẫn còn đang chạy, Bộc Tử Ngang cầm điện thoại lên nhìn, Trì Vi đưa tay ra:

-Phiền anh đưa điện thoại cho tôi.

Bộc Tử Ngang nhìn cô một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt:

-Trì Vi, cô cũng được lắm, ngay cả Lục Chi Châu cũng không thoát khỏi tay cô.

Trì Vi sửng sốt.

Cô biết Bộc Tử Ngang một năm nay, tuy chưa nói tới mấy thứ giao tình, nhưng chỉ riêng chuyện Bộc Tử Ngang cho Trì Vi vay tiền, cô đã coi anh ta là bạn rồi.

Hôm nay lúc quay phim Trì Vi cũng phát hiện Bộc Tử Ngang có điểm bất thường nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, giờ nhìn lại, quả nhiên là anh ta cố ý.

Trì Vi lạnh mặt nhìn anh ta, nặng nề lặp lại:

-Phiền anh trả lại điện thoại cho tôi.

Bộc Tử Ngang trả lại điện thoại cho cô, trong mắt tràn đầy khinh bỉ:

-Trì Vi, gia đình cô như vậy, cô tham tiền tôi có thể hiểu, nhưng làm người thứ 3 thì quá bỉ ổi rồi.

Tối qua ở dưới lầu khách sạn, Bộc Tử Ngang nhìn thấy được, xe sang, đàn ông.

Mà người đàn ông kia, là Lục Chi Châu.

Anh ta trước đây còn không hiểu vì sao Xa Huyễn San lại làm khó Trì Vi, giờ thì đã hiểu rồi.

Nghĩ đến chính mình lại thích loại đàn bà này, Bộc Tử Ngang lại không nhịn được châm chọc:

-Cô cho là Lục Chi Châu có thể cưới cô à? Đừng ngây thơ như thế, cha cậu ta sẽ không đồng ý, gia thế của cậu ta như vậy, sao có thể chấp nhận cô chứ?

(Editor: Lúc đầu còn tí cảm tình với ông Bộc Tử Ngang mà giờ mất sạch, bao giờ anh Lục chị Trì cưới nhớ đặc biệt gửi thiếp mời cho ông Bộc này dằn mặt nhé, ghét!!)

-Đúng nha, tôi chính là tham tiền ham hư vinh đấy, tôi chính là muốn bay lên biến thành phượng hoàng đấy.

Trì Vi cười nhạt: " Anh có biết tạo sao tôi không chấp nhận anh không?"

Trì Vi tiến lên một bước, gằn từng chữ:

-Bởi vì anh – không – đủ - tư – cách.

Coi như là ham hố hư vinh, anh cũng chẳng đủ thỏa mãn tôi.

Lên đến tầng ba, Trì Vi lấy điện thoại ra kiểm tra số tiền còn dư trong thẻ.

Khoản tiền này lúc trước cô tuyệt đối không dám động đến, sợ sẽ cần khi chị ly dị.

Trì Vi mở ứng dụng ngân hàng, chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản ngân hàng của Bộc Tử Ngang.

Chuyển xong, lại nhắn thêm 2 cái tin:

"Tính một chút, đây là tiền cộng cả lãi."

"Thừa ra 250 tệ, cầm lấy mà mua chút óc lợn về ăn, ăn gì bổ nấy"

Gửi xong tin nhắn, Trì Vi cất điện thoại cầm thẻ mở cửa phòng. Vừa mở cửa, đột nhiên liền bị người từ phía sau ôm chầm lấy. Cô còn chưa kịp phản ứng, người kia ôm cô đẩy cửa vào, xoay người đè cô lên cánh cửa.

Trì Vi bối rối trong chốc lát, nhấc chân lên định đạp vào hạ bộ của người này, một giây kế tiếp, bắp đùi bị giữ lấy, giọng trầm thấp quen thuộc vang lên:

-Vi Vi, em trở nên bạo lực như vậy từ khi nào thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện