Nữ Thần Trở Về

Chương 25



Bộ dáng Trần Nhất Tuấn hoảng sợ, khiến trợ lý của Thường Thời Quy bị hù dọa, nhìn Trần Nhất Tuấn khắp người chật vật, mới cùng Hà Đông cùng nhau đỡ hắn đứng lên.

Không hề nghĩ đến ở chỗ này gặp cô gái này, Trần Nhất Tuấn trong lòng rối bòng bong, hắn từ trong hộp thuốc lá lấy ra một điếu thuốc, cũng chẳng quan tâm Thường Thời Quy ở đây, tay run run đốt lên.

Trước năm mới hắn gặp Ninh Tây một lần, nghe được Thường Thời Quy xưng Ninh Tây là Ninh tiểu thư, còn không xác định cô chính là Ninh Tây học cùng lớp cao trung. Cho đến khi tin tức liên quan tới Ninh Tây ùn ùn kéo tới xuất hiện trên truyền thông, khi hắn nhìn thấy ảnh của Ninh Tây cùng tên đồng thời xuất hiện, là hắn biết, đây là Ninh Tây, năm đó bị hắn làm hại cửa nát nhà tan.

Mỗi lần nhớ tới trò đùa dai thời niên thiếu, hắn vừa cảm thấy xấu hổ, lại cảm thấy sợ hãi, thời gian lâu dài, Ninh Tây trong lòng hắn thành một cây gai, chỉ cần nhớ tới lại đau đớn khó nhịn, chột dạ vô cùng.

Nhìn thấy bạn tốt thất thố như thế, Hà Đông vừa kinh ngạc lại cảm thấy bất ngờ, lần trước gặp phải đã gặp cô gái này, bây giờ tại sao lại ở chỗ này, chẳng lẽ cô ấy thật sự là Ninh Tây năm đó?

Nhưng Ninh Tây này lớn lên cùng Ninh Tây học lớp cao trung căn bản không giống nhau, có khi nào là Trần Nhất Tuấn nhận lầm người?

Huống chi nếu như cô gái này thật sự là Ninh Tây trước kia, cô lúc này nhìn đến bọn họ,sự có thể bình tĩnh như thế?

"Khụ khụ khụ!"

Trần Nhất Tuấn bị khói sặc đến ho khan không ngừng, hắn vội vã đứng người lên, trốn qua một bên ho khan.

"Thường tiên sinh, "

Hà Đông sợ bầu không khí lúng túng, chủ động tiến lên cùng Thường Thời Quy bắt chuyện.

"Lần này chúng tôi tới quấy rầy anh, là vì một hạng mục hợp tác..."

Thường Thời Quy mắt nhìn Trần Nhất Tuấn trong góc không ngừng ho khan:

"Hạng mục của Quý công ty tôi đã xem qua, ý tưởng rất tốt, nhưng tôi tạm thời đối với hạng mục này cũng không có hứng thú, chỉ sợ lần này hai người đi một chuyến tay không."

Ninh Tây đóng cái nắp cặp lồng đựng cơm, sau lưng duỗi đến một cánh tay thay cô lấy cái hộp cất đi. Cô quay đầu nhìn lại, là trợ lý của Thường Thời Quy. Đối phương gặp ánh mắt của cô, hướng về cô lễ phép cười cười.

"Thường tiên sinh, xin anh cho chúng ta mười phút, tôi tin tưởng hạng mục này nhất định có liên quan đến công ty anh."

Hà Đông không muốn buông tha, hạ thấp tư thái hướng Thường Thời Quy cầu tình.

Ninh Tây híp một nửa mắt thấy Hà Đông bày ra thấp kém, đột nhiên nhỏ giọng bật cười:

"Nếu Thường tiên sinh đã nói đối với hạng mục này không có hứng thú, đã nói lên mặc kệ hạng mục này có nhiều liên quan đến công ty, cũng không thể nhúc nhích được Thường tiên sinh."

Thường Thời Quy hướng về Ninh Tây gật đầu cười cười.

Trợ lý ném hết rác quay trở lại, nhìn thấy cảnh "Quân vương hoa mắt ù tai vì gian phi", cả người như trong mộng, tổng tài cùng nữ nghệ sĩ này quan hệ thế nào đã tốt đến bước này?

Ninh Tây khóe miệng khẽ nhếch cười, ánh mắt phức tạp ở trên mặt Thường Thời Quy quét một lần, sau đó cười nhạo một tiếng, dùng hành động khinh bỉ Hà Đông cùng Trần Nhất Tuấn.

Bị người coi khinh như vậy, Hà Đông trước nay vẫn có danh hiệu "Hộ hoa sứ giả" trên mặt đã có chút ít không nhịn được, hắn nhìn Ninh Tây một thân mặc đồ hóa trang, hẳn là diễn viên, lại thấy Thường Thời Quy cùng cô có quan hệ thân mật, há to miệng, đem trong lòng khẩu khí nuốt xuống.

"Thường tiên sinh, xin anh cho chúng tôi vài phút."

Trần Nhất Tuấn hết ho khan, đi tới trước mặt Ninh Tây, hai mắt sáng quắc nhìn cô,

"Cô là Ninh Tây sao?"

Ninh Tây hướng hắn lộ ra một cái mỉm cười hoàn mĩ:

"Trần công tử không phải là tìm đến Thường tiên sinh sao, như thế nào đột nhiên hỏi đến tôi, phương thức làm quen này cũng quá cũ."

Trần Nhất Tuấn mắt nhìn cô mặt không chút thay đổi ngồi bên cạnh Thường Thời Quy, đau lòng cùng oán hận dấu ở trong lòng nhiều năm hóa thành một cỗ xúc động:

"Cô những năm này đi nơi nào, vì sao lại biến thành cái dạng này?"

Ở trong ký ức của hắn, Ninh Tây làn da trắng nõn lại mập mạp, là thiếu nữ điềm đạm nho nhã, cô gái xinh đẹp trước mắt này cùng Ninh Tây trước kia không hề có chung một bóng dáng. Khi đó Ninh Tây mặc dù không xinh đẹp, nhưng điềm tĩnh nhã nhặn, càng không có khả năng nói ra những lời này.

Gặp bộ dáng của Trần Nhất Tuấn giống như kinh hãi, lại như nghi ngờ, Ninh Tây cười khẽ một tiếng, buông bình đồ uống trong tay, nói với Thường Thời Quy:

"Thường tiên sinh, tôi đi bàn bạc một chút về cảnh diễn, xin lỗi không tiếp được."

Thường Thời Quy nhẹ gật đầu.

Ninh Tây cười cười với hắn, đứng dậy liền đi, mới vừa đi ra chưa được hai bước, cổ tay phải đã bị Trần Nhất Tuấn bắt được.

"Ninh Tây, đợi chút..."

"Bốp!"

Tiếng bạt tai vang lên giòn dã.

Lắc lắc tay trái chính mình, Ninh Tây đem tay phải trong tay Trần Nhất Tuấn kéo ra,

"Trần công tử dù gì xuất thân nhà phú quý,trưởng bối trong nhà chẳng lẽ không dạy anh không nên tùy tiện cầm tay một cô gái sao? Muốn dở trò lưu manh muốn, đừng tùy tùy tiện tiện liền đối người động thủ. Người sở dĩ được gọi là người, bởi vì người cùng súc sinh khác nhau, nếu như làm không được điểm này, vậy còn làm người cái gì, trực tiếp làm súc sinh không phải là tốt hơn?"

Ninh Tây một tát này vô cùng ác độc, dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra gò má Trần Nhất Tuấn đã hồng lên.

Hà Đông thấy cô là một cái con hát cũng dám hướng Trần Nhất Tuấn động thủ, lúc này liền giận tái mặt:

"Ninh tiểu thư lần này chỉ sợ quá mức, người tốt xấu gì cũng là nhân vật công chúng, làm việc tốt nhất là nghĩ kỹ rồi mới làm."

"Như thế nào, như thế liền đồng ý cho đàn ông các người tùy tùy tiện tiện hướng cô gái động thủ động cước, lại không cho phép cô gái đánh trả sao?"

Ninh Tây từ trên bàn rút hai tờ khăn giấy, từ từ lau bàn tay trái, lau hết sức cẩn thận, cả kẽ hở ngón tay cũng không buông tha. Nhưng động tác này theo Hà Đông, không thể nghi ngờ là đối bọn họ chính là khinh bỉ.

Trợ lý ở bên cạnh nhìn thấy nuốt một ngụm nước bọt, chuyện này...

Không chỉ lời nói độc, tay đánh độc, ngay cả hành vi cũng hết sức tức người, nếu như gặp được người có trái tim không tốt, chỉ sợ đã chết vì giận.

"Cô một cái con hát..."

Hà Đông lời nói chưa mắng ra toàn bộ, Thường Thời Quy liền đứng dậy đem Ninh Tây kéo ra phía sau.

"Hà tiên sinh, Thường thị sẽ không theo người không phong độ, không biết lễ phép hợp tác, "

Thường Thời Quy nhàn nhạt quét mắt Trần Nhất Tuấn, gặp đối phương đang bụm mặt sững sờ, giọng nói trở nên lạnh hơn,

"Các ngươi mời về đi, không nên quấy rầy tổ phim quay phim."

Nghe nói như thế, Hà Đông còn có cái gì không hiểu, khó trách cô gái này nói chuyện làm việc mạnh mẽ như vậy, nguyên lai là dựa vào Thường Thời Quy làm cây đại thụ. Hắn dám đối với Ninh Tây quăng mặt, cũng không dám đắc tội Thường Thời Quy, đành phải trầm mặt,

"Nếu Thường tiên sinh đã nói như vậy, chúng tôi cũng không cùng một cô gái so đo, nhưng là..."

"Thường tiên sinh nhìn người tương đối khá, "

Trong giọng nói của hắn tràn đầy ác ý.

"Nhưng có vài cô gái nhìn xinh đẹp động lòng người, nhưng là ai biết gương mặt đó là thật hay giả?"

Nếu như cô thật sự là Ninh Tây trước kia, như vậy gương mặt này nhất định là trang điểm mới có được.

Thời điểm học cao trung, hình dáng Ninh Tây ra sao hắn đã quên, duy nhất còn nhớ chính là thành tích mặc dù tốt, nhưng béo thành quả cầu, nam sinh cả lớp ai mà không đem cô làm trò cười.

"Loại vấn đề này không cần Hà tiên sinh quan tâm "

Thường Thời Quy giận tái mặt.

"Hai vị không cần quan tâm loại chuyện nhỏ nhặt này, chi bằng suy nghĩ một chút làm thế nào Trần thị đứng vững, Trần tổng tài hiện tại cũng không phải chỉ có Trần tiên sinh là con trai."

Hà Đông bị lời này ép buộc đến sắc mặt thay đổi, nhưng đối mặt với khí thế bức người của Thường Thời Quy, hắn một câu phản bác đều nói không nên lời.

Ninh Tây nhìn Thường Thời Quy ngăn cản ở trước người mình, khẽ rũ mắt, đem khăn giấy trong tay vân vê thành một nắm hình tròn, sít sao nắm ở trong lòng bàn tay.

"Thực xin lỗi, tôi vô tình mạo phạm, tôi chỉ là muốn biết rõ..."

Trần Nhất Tuấn nhìn về phía sau lưng Thường Thời Quy, nhưng Thường Thời Quy lớn lên cao ngất, hắn chỉ có thể nhìn thấy búi tóc trên đỉnh đầu Ninh Tây,

"Cô đến cùng có phải là Ninh Tây học cao trung trước kia?"

Ninh Tây sau lưng Thường Thời Quy không trả lời hắn.

Ánh mắt ảm đạm xuống, quay đầu nhìn Hà Đông:

"Chúng ta trở về đi."

Hà Đông buông thõng khóe miệng, cùng đi theo sau lưng Trần Nhất Tuấn xuống núi.

Nhân viên tổ phim gặp hai người sắc mặt khó coi, trên mặt Trần Nhất Tuấn còn có theo vết đỏ, nhịn không được hoài nghi, đây là cùng người ta đánh nhau?

Bọn họ cũng không dám hỏi, đoàn người lên xe, Trần Nhất Tuấn ngồi ở ghế sau không nói một lời, nhìn vô cùng mệt mỏi.

"Nhất Tuấn, cậu không cần nghĩ quá nhiều, khi đó chúng ta đều là thiếu niên không hiểu chuyện, chỉ đùa cô ta một chút, ai biết sẽ phát sinh những thứ ngoài ý muốn, "

Hà Đông gặp hắn như vậy, khuyên nhủ.

"Cùng lắm thì chúng ta tìm thời gian thích hợp nói lời xin lỗi, đến lúc đó cô ấy nếu như còn canh cánh trong lòng, đó là do cô ta tự mình phiền lòng."

Trên thực tế không tha thứ thì thế nào, tất cả mọi người có quỹ đạo cuộc sống, chuyện trước kia đối với nhiều người mà nói, đó là trò đùa dai thời niên thiếu, ai cũng không vì cô ta, thay đổi cuộc sống của họ.

"Năm đó nếu như không phải là cô ấy thầm mến cậu, chọc cho mọi người trong lớp cười nhạo, cũng sẽ không gặp phải nhiều chuyện như vậy."

Hà Đông trong giọng nói dẫn theo tơ trào phúng.

"Cũng không muốn nghĩ đến bộ dáng năm đó của cô ấy, ai để ý đến được?"

Trần Nhất Tuấn há to miệng, nói không nên một câu.

Bởi vì chỉ có hắn trong lòng rõ ràng, năm đó Ninh Tây căn bản không hề thầm mến hắn, cũng không viết thư tình. Ngay cả chính hắn đều không rõ ràng lắm, năm đó tại sao phải nói dối bạn cùng lớp, cùng mọi người cho rằng Ninh Tây thầm mến hắn...

Hồi tưởng lại năm đó các bạn học cười nhạo Ninh Tây, hắn liền cảm giác mình như bị lột sạch quần áo đứng dưới ánh mặt trời chói chang, vô cùng khó xử.

Nhưng hắn nói không nên lời, cũng không mặt mũi nói ra khỏi miệng.

Buổi chiều quay phim hết sức thuận lợi, Ninh Tây cũng không bị sự kiện buổi trưa ảnh hưởng, thậm chí theo Tiền Đạo diễn, buổi chiều trạng thái của cô sánh với buổi trưa còn tốt hơn.

Ra khỏi nơi quay phim, Ninh Tây phát hiện Thường Thời Quy còn chưa rời đi.

Thân hình cao lớn của hắn ngồi trên ghế nhỏ sau màn hình, nhìn đến có chút đáng thương.

"Thường tiên sinh, "

Cô đi đến bên cạnh hướng hắn giơ giơ tay lên, cười nói,

"Tôi đi tẩy trang chút đã."

"A, "

Thường Thời Quy từ trên ghế đứng lên, sau đó nói, "Vậy tôi..." Hắn giơ cổ tay lên nhìn xuống đồng hồ đeo tay, nghĩ bản thân cũng nên rời đi, nhưng khi nhìn đến nụ cười trên mặt cô, lại không bỏ được nói lời tạm biệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện