Quan Hệ Nguy Hiểm

Chương 19: Đuôi rết



Sơ Vũ bị đưa đến Vân Nam, sau đó họ dẫn cô lén lút vượt biên. Điều khiến Sơ Vũ bất ngờ là bọn người đó không đưa cô đi Thái Lan mà tới Miến Điện.

Kể từ lúc dính đến Lục Tử Mặc, Sơ Vũ không phải bị bắt cóc một hai lần. Nhưng lần này, trong lòng Sơ Vũ nổi lên một cảm giác đặc biệt bất an.

Lần trước, người của Re­nault bắt cóc Sơ Vũ tương đối âm thầm. Còn lần này, Sơ Vũ bị bắt ngay giữa đường vào lúc ban ngày ban mặt. Bọn chúng hành động rất cẩn mật, đưa Sơ Vũ đi một cách nhanh chóng, vượt qua mọi tai mắt của cảnh sát. Thậm chí, chúng còn đưa Sơ Vũ ra khỏi biên giới.

Họ di chuyển ngày đêm hầu như không ngừng nghỉ. Sau khi ra khỏi biên giới Trung Quốc, thái độ của chúng trở nên ngạo mạn hẳn. Đến đất Miến Điện, chúng không còn giữ thái độ lẩn tránh, ánh mắt nhìn Sơ Vũ ngày càng nham hiểm.

Sang đến biên giới Miến Điện, bọn người bắt cóc Sơ Vũ đổi sang đi xe Jeep không mui, chúng toàn chọn đi đường núi. Lúc dừng lại ở quán ven đường mua thứ gì đó, bọn chúng không bao giờ trả tiền. Nếu chủ cửa hàng mở miệng sẽ bị chúng thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

Sơ Vũ bị trói chân tay bỏ trên ghế sau xe. Khi chúng đi ra ngoài cũng đều cử một người ở lại canh chừng cô. Sơ Vũ biết mình không có khả năng thoát thân. Ở đất nước này, ngoài việc ngôn ngữ bất đồng, Sơ Vũ bị trói chân tay một cách lộ liễu cũng chẳng có ai dám đến hỏi thăm, nói chi đến chuyện ra tay giúp cô.

Sau một tuần di chuyển, họ đã đến điểm cuối. Đó là vùng đất Mo­gaung trực thuộc khu vực hành chính đặc biệt Kachin độc lập.

Bây giờ là mùa mưa, Kachin bước vào thời kỳ nước lũ. Đi đường có thể thấy nước sông dâng lên rất cao. Núi hai bên đường cũng mưa xói mòn, đất đá trôi hết xuống dưới, tạo thành lớp bùn nhơ nhớp trên đường. Một đám người toàn thanh niên tráng kiện đang đắp đê bên bờ Mo­gaung, để chống hồng thủy.

Xe Jeep của Sơ Vũ chạy thẳng đến một sơn trại. Nói là sơn trại nhưng kết cấu khá đơn giản, chỉ là một số ngôi nhà gỗ được xây dựng xung quanh một con đập bằng đất khá lớn, bên ngoài là tường dỗ dày. Để phòng nước dâng lên và chống côn trùng, tất cả sàn nhà gỗ đều cách mặt đất hơn ba mét, phía trước thò ra ban công to nhỏ khác nhau. Xe Jeep dừng ở dưới một ban công, mấy người đàn ông xuống xe lôi Sơ Vũ ra ngoài và kéo cô lên lầu.

Sau bảy ngày đi đường, bộ dạng của Sơ Vũ tơi tả thảm thương. Toàn thân cô toàn bùn đất bẩn thỉu, đầu tóc rối bù. Áo sơ­mi trắng của cô biến thành màu xám từ lâu. Mấy người đàn ông đưa Sơ Vũ vào phòng, mở miệng nói tiếng Anh với người bên trong: “So­phie, chúng tôi đã đưa người đến rồi”.

Đang ở ngoài trời nắng gắt nên khi mới vào phòng, Sơ Vũ bị quáng. Dần dần, đôi mắt cô mới thích ứng với ánh sáng bên trong, Sơ Vũ nhìn thấy một cô gái trẻ ngồi trên chiếc ghế so­fa lớn.

Cô gái này vô cùng xinh đẹp, có khí chất hoang dã đặc biệt, đôi mắt phong tình cuốn hút. Ngồi tựa thoải mái vào ghế so­fa, nhưng vẫn làm nổi bật đường cong trên cơ thể. Cô gái mặc bộ váy truyền thống Miến Điện nhiều màu sắc, càng khiến cô rực rỡ hơn.

Trong lúc Sơ Vũ liếc nhìn So­phie, cô ta cũng đảo mắt từ đầu đến chân Sơ Vũ. Ánh mắt So­phie dần dần lộ vẻ khinh miệt, cô ta hất đầu với người đàn ông phía sau Sơ Vũ: “Có đúng là nữ bác sỹ đó?”

“Đúng vậy, thưa tiểu thư So­phie”.

Người đàn ông phía sau Sơ Vũ cung kính trả lời. So­phie từ từ đứng dậy, cô ta có thân hình cao dong dỏng với đường cong hoàn hảo. So­phie đi một vòng quanh Sơ Vũ: “Không hiểu tại sao mọi người lại đồn người phụ nữ này là bảo bối của Lục. Bình thường quá! Loại như chị ta đầy ở ngoài đường đúng không?”

Mấy người đàn ông cười rộ lên. So­phie giơ hai ngón tay thon dài cầm vào cằm Sơ Vũ, nhìn cô với ánh mắt thâm hiểm: “Này, Lục nói chị là ân nhân cứu mạng anh ấy. Có đúng như vậy không?”

Sơ Vũ nghênh đón ánh mắt của So­phie. Cô gái tuy rất xinh đẹp, nhưng nhìn lâu lại có cảm giác từ người cô ta toát ra sự thâm độc không che giấu. Bị cô ta nhìn chằm chằm, chẳng khác nào bị một con rắn độc đang rình mồi. Sơ Vũ nở nụ cười lạnh nhạt, bình tĩnh trả lời: “Lục mà cô nhắc đến, có phải là người đàn ông tôi nhặt được ở trong Pub?”

Ánh mắt So­phie thoáng qua một tia lạnh lẽo, rồi cô ta cười phá lên: “Xem ra, tôi không cần thiết phải đưa chị từ Trung Quốc xa xôi đến đây. Tôi cứ tưởng chị là gi­ai nhân sắc nước hương trời. Đúng là ngoài sức tưởng tượng của tôi”. So­phie ngừng lại một lát, đột nhiên trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Chị ấy là khách của tôi, sao không mau cởi trói cho chị ta?”.

Người đàn ông bên cạnh “Dạ” một tiếng rồi lập tức cởi trói cho Sơ Vũ. Sau bảy ngày bị trói chặt, cuối cùng chân tay Sơ Vũ cũng được tự do. Cô bẻ bàn tay đau nhức, trên cổ tay hằn lên vết trói tím ngắt. So­phie cười cười: “Vũ, chị tha lỗi cho tôi nhé! Tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, trước khi kết hôn muốn biết người đàn bà mà vị hôn phu của mình động lòng là người thế nào. Chị đã đến đây rồi, thì hãy ở lại đây làm khách quý của tôi vài ngày. Sau đó tôi sẽ cử người đưa chị trở về Trung Quốc”.

“Không sao, tôi có thể hiểu”. Sơ Vũ nắm bóp bàn tay, cảm thấy đỡ tê cứng một chút. So­phie reo lên một tiếng như trẻ nhỏ, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Lục đâu rồi? Báo cho anh ấy biết Vũ đã đến, bảo anh ấy về đây nhanh lên”.

Nói như vậy, Lục Tử Mặc biết chuyện cô bị đưa đến đây? Sơ Vũ cụp mi mắt để che giấu suy nghĩ chân thực trong lòng.

So­phie kéo Sơ Vũ từ trong nhà ra ngoài ban công. Người bên cạnh đem đến hai chiếc ghế, để họ ngồi xuống, lại có người mang hai tách cof­fee. So­phie nhìn Sơ Vũ: “Chị có thể đến đây đúng là rất tuyệt! Ở một nơi lớn như thế này, tôi hầu như không tìm được người bầu bạn. Phụ nữ bản xứ lại không biết nói tiếng Anh. Tôi quên không nói cho chị biết, tôi lớn lên ở Anh Quốc”.

Sơ Vũ không tiếp lời, So­phie dõi ánh mắt về phía xa xa: “Gặp được Lục giống như đang nằm mơ ấy. Tôi vốn tưởng anh ấy chẳng thèm để ý đến tôi. Nào ngờ trong chuyến đi Thái Lan lần trước, anh ấy chủ động cầu hôn tôi. Thậm chí, tôi có lời đề nghị quá đáng là bắt người phụ nữ của anh ấy đem về đây, anh ấy cũng không phản đối... Tôi hạnh phúc quá đi”.

Có phải người có bối cảnh như So­phie, lại được chiều chuộng như công chúa từ nhỏ nên tâm lý mới biến thái như vậy? Ngoại hình của Sơ Vũ không đe dọa đến cô ta nên cô ta mới tha cho cô, còn nếu đe dọa thì sao?

Sơ Vũ đột nhiên nổi da gà. Cô không thể có cảm tình với cô gái lòng dạ rắn rết đang ngồi trước mặt.

“Ah! Lục về rồi!”

So­phie đột nhiên đứng dậy, chạy như bay xuống lầu. Sơ Vũ từ từ đứng dậy. Từ phía cổng trại có một chiếc xe Jeep đi đến mang theo bụi đất mù mịt. Mặc dù còn cách khá xa nhưng Sơ Vũ vẫn nhìn thấy người đàn ông đang lái xe. So­phie chạy nhanh xuống dưới đường. Xe vừa dừng lại, cửa vừa mở, cô ta lập tức lao vào lòng Lục Tử Mặc, rồi ôm hôn anh nhiệt tình.

Sơ Vũ choáng váng, cô nắm chặt tay vào tay vịn bằng gỗ trên ban công. Cô cảm thấy đường vân xù xì cọ xát vào lòng bàn tay đến mức đau nhức, trong lòng cô mới dễ chịu một chút.

Từ xa xa, So­phie chỉ về bên này và nói với Lục Tử Mặc điều gì đó. Lục Tử Mặc ngẩng đầu, nhìn về phía Sơ Vũ. Ở khoảng cách xa như vậy, ánh mắt của họ dường như rơi vào không trung. Một điều kỳ lạ là Sơ Vũ có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của Lục Tử Mặc, vẻ mặt vô cảm như nhìn một người xa lạ không liên quan.

So­phie khoác tay Lục Tử Mặc, hai người từ từ tiến lại gần. Sơ Vũ có thể nghe rõ tiếng cười nói vui vẻ, tim cô đập thình thịch. Một cánh tay Lục Tử Mặc ôm eo So­phie. Đường cong trên thân hình cô ta rất hoàn hảo, giống như sinh ra để dành riêng cho anh. Hình ảnh thân mật của hai người đập thẳng vào mắt Sơ Vũ, khiến cô có cảm giác như bị kim châm.

Lục Tử Mặc đỡ So­phie lên ban công, anh gật đầu với Sơ Vũ: “Xin lỗi bác sỹ Đặng, vị hôn thê của tôi trẻ con quá. Tôi đã không đúng khi dung túng cô ấy, gây chuyện phiền phức cho cô”.

“Cô So­phie được anh Lục yêu thương như vậy, là cô ấy có phúc mới đúng”.

Sơ Vũ vốn tưởng cô không thể đối mặt với Lục Tử Mặc, ai ngờ khi mở miệng, lòng cô trấn tĩnh hẳn. Trái tim cô dường như trốn vào một góc đến cô cũng không thể chạm tới. Sơ Vũ không cảm thấy đau đớn nữa.

“Tôi sẽ cử người đưa bác sỹ Đặng về nước ngay, xin bác sỹ Đặng yên tâm”.

Lục Tử Mặc vừa lên tiếng, So­phie liền lắc lắc tay anh nũng nịu: “Lục, để Vũ ở lại vài ngày chơi với em có được không? Khó khăn lắm mới gặp một người biết nói tiếng Anh. Một mình em ở đây buồn chết đi được ấy. Hơn nữa, Vũ cũng đã nhận lời ở lại đây chơi với em vài hôm”. So­phie quay đầu nhìn Sơ Vũ, miệng cười như hoa: “Phải không Vũ?”.

“Cô đã nhận lời cô ấy?”

Lục Tử Mặc cúi đầu, lặng lẽ nhìn Sơ Vũ. Cô lảng tránh ánh mắt của anh: “Cô So­phie nhiệt tình như vậy, không nhận lời cũng khó”.

Lục Tử Mặc im lặng một lúc, rồi cũng thỏa hiệp: “Thế cũng tốt, một mình So­phie rất cô độc. Phiền bác sỹ ở lại chơi với cô ấy vài ngày. Khi nào người buôn châu báu đến đây, tôi sẽ nhờ họ đưa cô về”.

Sơ Vũ không đáp lời. So­phie liền buông Lục Tử Mặc, kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi! Tôi đưa chị về phòng”.

Sơ Vũ không phản kháng, đi theo So­phie xuống lầu. Đến lúc đi lên con đập, Sơ Vũ quay đầu lại nhìn, Lục Tử Mặc đang bận nói chuyện với người bên cạnh.

Anh ta hoàn toàn không chú ý đến cô. Có lẽ bây giờ, trong lòng anh chỉ có So­phie, người con gái xinh đẹp có ích lợi đối với anh?

Căn phòng So­phie bố trí cho Sơ Vũ nằm ở góc Tây Nam, bên ngoài là con sông Mo­gaung cuồn cuộn chảy. Đám đàn ông trong sơn trại bận rộn một ngày, lúc mặt trời xuống núi đều tạm dừng công việc đắp đê, lần lượt quay về trại. Sơ Vũ tắm qua loa, mặc bộ váy truyền thống Miến Điện do So­phie chuẩn bị. Cô đứng ở ban công nhìn xuống dòng sông bên ngoài. Dưới ánh hoàng hôn, dòng sông phủ một màu vàng rất đẹp và sống động.

“Đẹp lắm phải không?”

Sơ Vũ giật mình quay đầu, Lục Tử Mặc đang bước lên cầu thang gỗ. Sơ Vũ nhìn anh chăm chú, gương mặt anh dần dần hiện rõ. Kể từ lần gặp đầu tiên, hình dáng Lục Tử Mặc như một nhát dao khắc sâu vào ký ức của cô. Nhưng bây giờ mỗi lần gặp anh, trái tim cô lại càng đau đớn hơn.

“Đúng là rất xinh đẹp”. Sơ Vũ nhìn So­phie đang vẫy tay về phía họ ở một ban công không xa. Lục Tử Mặc không biết cô không hiểu câu nói của anh, cười lạnh nhạt: “So­phie bảo tôi sang mời cô dự tiệc tối. Chúng ta cùng đi đi”.

Gọi là tiệc tối nhưng chỉ có ba người. So­phie không ngừng hỏi Sơ Vũ một số vấn đề liên quan đến y học, như rất có hứng thú với công việc của cô. Lục Tử Mặc hầu như không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lấy đĩa trước mặt So­phie, gắp ít thức ăn cho cô ta. Những lúc như vậy, So­phie đều nở nụ cười ngọt ngào với Lục Tử Mặc.

“Mo­gaung là vùng đất có nhiều ngọc nhất Miến Điện. Cha tôi từng kinh doanh một mỏ ngọc và một mỏ vàng”. So­phie tươi cười nắm tay Lục Tử Mặc: “Sau này có Lục giúp đỡ, chắc cha tôi sẽ thoải mái hơn”.

“Vợ chồng Steve có thể giải quyết”. Lục Tử Mặc nhẹ nhàng lên tiếng: “Việc làm ăn của gia tộc em, người ngoài nhúng tay vào không tiện lắm”.

So­phie chỉ cười không nói gì thêm. Ăn cơm xong, So­phie đề nghị đi dạo ở bờ sông Mo­gaung. Sơ Vũ lấy cớ cô không khỏe, một mình về phòng nghỉ ngơi. So­phie khoác tay Lục Tử Mặc đi bộ ra cổng sơn trại, rồi đi chầm chậm về phía bờ sông.

Khi hình bóng của hai người mất hút ở bên ngoài, Sơ Vũ trở về phòng nằm lên giường. Cô nhìn lên trần nhà tự nhủ, hãy cố chịu đựng thêm một thời gi­an nữa. Chỉ cần vượt qua những ngày này, đến khi về Trung Quốc mọi chuyện sẽ trở thành quá khứ.

Màn đêm không biết phủ xuống từ bao giờ, Sơ Vũ trở mình. Thời tiết nóng bức và ẩm ướt khiến cô ngủ không yên giấc, bên tai có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu, tiếng nước sông chảy ùng ục. Sau bảy ngày hành hạ thần kinh và thân thể, Sơ Vũ cuối cùng cũng có thể tạm thời thả lỏng tinh thần, nghỉ ngơi dưỡng sức, không cần ngồi trên xe Jeep đề phòng đám đàn ông luôn nhìn cô bằng ánh mắt nham hiểm kia.

Trong bóng tối dường như có một hơi thở nóng hổi bên tai Sơ Vũ. Hình như là ảo giác, Sơ Vũ ôm chặt lấy gối. Một mùi hương xa lạ, nguy hiểm phảng phất bên cô. Sơ Vũ từng trải qua cảm giác này khi lần đầu gần gũi Lục Tử Mặc, như có vị tanh của máu khiến cô sợ hãi tột độ.

Sơ Vũ dường như rơi vào cơn ác mộng, cô thấy mình quay lại quãng thời gi­an sống trên xe Jeep. Đám đàn ông ném cô vào ghế sau. Khi chúng dừng lại nghỉ ngơi, chúng để lại một tên trông chừng cô. Tên này tiến lại gần Sơ Vũ, nhìm chòng chọc từ đầu đến chân Sơ Vũ, ánh lộ vẻ thèm thuồng. Sơ Vũ cố thu người vào một góc, không dám nhìn vào hắn.

Chuyện Sơ Vũ lo lắng đã trở thành hiện thực. Người đàn ông thò tay thám hiểm trên người Sơ Vũ, miệng nở nụ cười đắc ý. Sơ Vũ cố gắng hết sức lùi lại phía sau, vẫn không thể thoát khỏi bàn tay người đàn ông. Cô muốn hét lớn, mà không thể hét, muốn bỏ trốn, không biết trốn vào đâu. Sơ Vũ gần như phát điên. Người đàn ông cuối cùng cũng giữ chặt thân thể cô, đè mạnh lên người cô.

Cảm giác bị đè nặng đột ngột khiến Sơ Vũ thức tỉnh trong giây lát. Cô kinh hoàng phát hiện trên người mình có một người đàn ông. Hắn thở phì phò, thò tay vào quần lót Sơ Vũ. Sơ Vũ kêu một tiếng thất thanh, nhưng bị bàn tay to lớn của người đàn ông bịt chặt miệng. Trong đêm tối, một thứ lạnh giá sắc bén kề vào cổ Sơ Vũ. Người đàn ông nói bập bẹ câu tiếng Anh bên tai Sơ Vũ: “Đừng có kêu, nếu không sẽ chết, nghe rõ chưa?”.

Sơ Vũ cố khép chặt đùi không để người đàn ông có cơ hội làm càn. Người đàn ông càng không được thỏa mãn càng bị kích thích. Hắn buông con dao găm, bàn tay thô lỗ ấn sâu vào đùi Sơ Vũ, tách hai chân cô ra. Sơ Vũ lấy hết sức bình sinh kháng cự. Tay Sơ Vũ đấm thùm thụp vào người đàn ông, bị hắn dùng một tay giữ chặt. Tay trái Sơ Vũ vung ra ngoài, đụng trúng con dao găm trên giường, Sơ Vũ nắm vội lên, đâm mạnh xuống cánh tay của người đàn ông.

Người đàn ông thở dốc: “Được đấy! Tôi rất thích!”.

Nói xong, hắn ra sức xé rách váy của Sơ Vũ. Nhưng chỉ vài giây sau, cả người hắn đột ngột mềm nhũn, gục xuống người Sơ Vũ.

Sơ Vũ cố gắng đẩy thi thể của người đàn ông sang một bên, ngồi bệt xuống sàn nhà. Cô cảm thấy đùi đau nhức không chịu nổi. Do quá căng thẳng và sợ hãi, cô không còn sức lực đứng dậy, chỉ có thể lê chân đến ban công rồi kêu cứu mạng.

Lục Tử Mặc kiểm tra tình hình trong phòng với ánh mắt giết người. Anh mím chặt môi, không nhìn Sơ Vũ vẫn đang run lẩy bẩy ở bên cạnh. So­phie vỗ nhẹ lên vai Sơ Vũ, quay đầu bảo thuộc hạ: “Mau đi mời bác sỹ đến để khám cho Vũ”.

“So­phie! Đám đàn ông trong trại quá lâu không gần gũi đàn bà rồi”.

Lục Tử Mặc lên tiếng: “Em nên tập trung hết đám đàn bà làm hành nghề ở khu vực phụ cận, mỗi tháng đưa họ đến đây vài lần mới được”.

Những người xung quanh không dám động đậy. Sơ Vũ nhìn người đàn ông đang nằm sấp trên giường cô. Cánh tay phải của hắn có một vết dao nhỏ nhưng sâu, máu phun ra từ vết thương ướt đẫm nửa gi­an phòng. So­phie đứng im lặng, không biết cô ta đang nghĩ gì. Sơ Vũ cúi đầu, nghe những lời của Lục Tử Mặc, lòng cô lạnh lẽo đến cực điểm.

Đúng là nực cười, ở một thời khắc nào đó, Sơ Vũ vẫn nuôi hy vọng người đàn ông này sẽ đến cứu cô. Nhưng anh ta không bao giờ có thể làm gì cho cô.

Lúc cô bị bắt cóc, anh ta khoanh tay đứng nhìn.

Lúc cô bị cưỡng bức, anh ta còn bận ôm So­phie.

Lúc cô giết người để sinh tồn, anh nói đàn ông trong trại thiếu hơi phụ nữ.

Đây mới chính là bộ mặt thật của Lục Tử Mặc, lạnh lùng, tàn khốc như một tảng băng.

Quả nhiên những điều cô nghĩ về anh ta từ trước đến nay chỉ là ảo giác của cô.

Bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, bác sỹ của sơn trại lên đến nơi. So­phie gật đầu nói với đám thuộc hạ đứng xung quanh: “Mọi người ra ngoài hết đi, để bác sỹ Lưu khám cho Vũ”.

So­phie đi ra đến cửa. Thấy Lục Tử Mặc vẫn bất động, cô ta cất giọng dịu dàng: “Lục, em biết là anh rất lo lắng. Nhưng anh hãy xuống dưới đợi đi”.

Lục Tử Mặc ngoảnh đầu nhìn So­phie. Ánh mắt của anh khiến So­phie tắt hẳn nụ cười. Nhưng anh không nói gì, quay người đi xuống bên dưới.

Khoảng nửa tiếng sau bác sỹ mới khám xong. Xác của người đàn ông trong phòng đã được mang đi chôn ở bên bờ sông. So­phie sắp xếp cho Sơ Vũ một căn phòng khác để cô nghỉ ngơi. So­phie liếc nhìn Lục Tử Mặc, rồi mới quay sang hỏi bác sỹ Lưu: “Chị ta thế nào rồi?”

“Trên người cô ấy có nhiều vết bầm, đặc biệt là ở đùi. Vết thương bên ngoài khá nghiêm trọng, nhưng may mắn là cô ấy không bị mất trinh tiết”.

“Vẫn còn trinh?”

So­phie kinh ngạc đứng hẳn dậy, quên mất chuyện che giấu cảm xúc, quay sang nhìn Lục Tử Mặc. Bác sỹ Lưu nhìn hai người ngại ngùng: “Vết thương ngoài da chỉ cần nghỉ ngơi một thời gi­an là khỏi, nhưng trạng thái tinh thần của cô ấy không ổn định. Một người phụ nữ gặp chuyện như thế này, tất nhiên sẽ bị shock nặng”.

Bác sỹ Lưu vội vàng cáo từ. Trong phòng đột nhiên yên tĩnh hẳn, So­phie nhẹ nhàng tiến sát lại gần Lục Tử Mặc: “Lục! Em xin lỗi, em thật sự không ngờ anh và cô ấy chưa có gì...”.

“Bây giờ em hài lòng rồi chứ?”

Lục Tử Mặc quay đầu nói lạnh lùng: “Tôi đã bảo, Đặng Sơ Vũ chỉ là ân nhân cứu mạng của tôi. Từ trước đến nay tôi không thích nợ nần ai cả. Lòng tin của em đối với tôi chỉ có bấy nhiêu?”.

Lục Tử Mặc cười lạnh lẽo gạt tay So­phie: “So­phie, cuộc hôn nhân của chúng ta cũng không nhất thiết phải duy trì”.

Sơ Vũ nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện của Lục Tử Mặc và So­phie ở phòng bên cạnh. Cô ngồi tựa người vào giường gỗ, không muốn ngủ chút nào. Sơ Vũ nhìn bàn tay vẫn đang run rẩy của mình. Lúc ở bệnh viện, có vị giáo sư từng khen ngợi cô, nói cô sinh ra là để cầm dao mổ. Sơ Vũ từng cứu vô số mạng người, bất kể người vô tội hay kẻ có tội đều là bệnh nhân của cô.

Thế nhưng hôm nay, cô đã giết người.

Sơ Vũ biết rõ động mạch trên cánh tay con người nằm ở đâu. Nếu bị cắt đứt, lượng máu phun ra sẽ tương đương bốn lần lượng máu cung cấp cho quả tim, con người sẽ chết trong vòng vài giây. Cô thậm chí vẫn mường tượng rõ cảnh cô cầm dao rạch xuống da của người đàn ông kia. Việc cướp đi sinh mạng của hắn, hóa ra cũng chẳng khác gì việc cứu người.

Nghĩ đến chuyện này, trái tim Sơ Vũ càng trở nên cứng như đá.

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Lục Tử Mặc xuất hiện ở cửa. Anh đứng đó nhìn cô, bàn tay cuộn chặt nắm đấm. Lục Tử Mặc đột ngột lao đến bế xốc Sơ Vũ đi ra ngoài. So­phie chạy theo nhưng không dám nói gì, cô ta đứng nhìn Lục Tử Mặc đặt Sơ Vũ lên xe Jeep rồi phóng đi mất, ánh mắt lóe một tia tàn độc.

Lục Tử Mặc phóng xe rất nhanh, đường núi gồ ghề khiến Sơ Vũ buồn nôn. Ban đầu, cô còn cố chịu đựng. Khi xe đi đến hẻm núi, Sơ Vũ không nhịn được nữa liền nôn khan. Thân thể của cô có cảm giác như bị lộn ngược lộn xuôi, đến dạ dày cũng muốn nôn ra. Tuy nhiên, Sơ Vũ chỉ ói ra tý nước vàng vàng.

Lục Tử Mặc dừng xe, lặng lẽ nhìn Sơ Vũ hồi lâu. Anh ta với tay lấy bình nước ở ghế sau đưa cho cô. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc, trong lòng cô bỗng dội lên sự căm hận và phẫn nộ. Sơ Vũ ném mạnh bình nước, trừng mắt nhìn Lục Tử Mặc: “Lục Tử Mặc, cám ơn lòng tốt giả tạo của anh. Tôi chỉ cần anh đưa tôi về Trung Quốc, từ nay trở đi đừng bao giờ xen vào cuộc đời của tôi nữa”.

Lục Tử Mặc chỉ lặng yên nhìn Sơ Vũ, tay nắm chặt nắm đấm rồi lại thả lỏng. Sơ Vũ bỗng dưng ngượng ngùng, không biết làm thế nào để thoát khỏi tình thế này. Kể từ khi trong đời cô xuất hiện người đàn ông tên Lục Tử Mặc, dù cô có muốn hay không, cũng bị anh ta kéo vào mỗi lúc mỗi sâu hơn.

Sơ Vũ quay người định bước xuống xe. Lục Tử Mặc nhanh chóng kéo cô lại và ấn chốt khóa cửa. Anh kéo mạnh cô vào lòng, mùi hương của anh ngay sát gần. Sơ Vũ cố giữ bình tĩnh, quay người, định nói gì đó nhưng không thể mở miệng vì nụ hôn của Lục Tử Mặc đã ập xuống.

Đến nước này rồi, thì một nụ hôn có là gì chứ. Sơ Vũ cảm thấy rất tuyệt vọng, ra sức chống cự. Lục Tử Mặc giữ chặt người không cho cô phản kháng. Anh ta đẩy cô sát vào cửa xe, cúc áo bung ra từ lúc nào. Ngón tay Lục Tử Mặc vuốt ve nhè nhẹ làn da Sơ Vũ. Hơi nóng của anh khiến Sơ Vũ tức thở. Nụ hôn của Lục Tử Mặc vừa gấp gáp vừa lưu luyến trên thân thể Sơ Vũ, khiến cô dần quên đi giãy giụa. Trong lòng muốn khống chế nhưng không thể khống chế nổi tình cảm đang trào dâng. Sơ Vũ cảm thấy đôi mắt mình nhòe đi.

Tại sao... tại sao cô lại bất lực như vậy?

Lục Tử Mặc cảm nhận thấy giọt nước mắt của Sơ Vũ. Anh hơi buông lỏng người cô, nhìn sâu vào mắt cô. Ánh mắt anh có gì đó khiến trái tim Sơ Vũ co rút một nhịp.

Lục Tử Mặc im lặng một lúc rồi lên tiếng: “Lần này khi em ra đi, tôi đảm bảo sẽ cắt đứt mọi quan hệ với em, mãi mãi”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện