Sau Khi Xuyên Sách Tôi Biến Thành Đoàn Sủng

Chương 31: 32



Chương 31: Gọi vợ 2


Vị hôn thê của hắn bị điên rồi?
Kiều Ngữ Phù tại sao lại bênh vực Kiều Mạn Phàm, không phải như vậy chứ?
Mẹ Kiều vô cùng vui mừng, bà rút lấy khăn tay trong túi áo trước ngực của con trai mình, nén những giọt nước mắt ở khóe mắt, bà cảm động đến mức phát khóc.

Đột nhiên có hai chiếc áo bông nhỏ* thân thiết, sự tức giận của bà đối với Hoắc phu nhân đều được thu hồi lại.

*Áo bông nhỏ: ẩn dụ con gái quan tâm cha mẹ.

Nhưng vẻ mặt của Kiều Mạc Khiêm rất kì lạ và có chút khó hiểu.

Anh cảm thấy phụ nữ thật phức tạp, mới đây họ vẫn còn đối đầu gay gắt, nhưng giờ bỗng nhiên lại thay đổi nhanh như gió.


Phụ nữ tồn tại đúng là sự trì hoãn của việc kiếm tiền*.

* Vì phụ nữ phức tạp nên mất nhiều thời gian để tìm hiểu, thời gian đó đáng ra để đi kiếm tiền còn hơn.

Anh nhìn Kiều Mạn Phàm, không cần biết mục đích của nó là gì, sau một thời gian dài tự nhiên sẽ biết, rồi sẽ có một ngày cái đuôi hồ ly bị lộ ra.

Thấy Kiều Ngữ Phù bảo vệ cho mình, Kiều Mạn Phàm ngay lập tức cảm động nắm lấy tay con bé, “Chị có thể ra nước ngoài.


Thật ra mọi chuyện không gay go giống như những gì cô nghĩ, nhìn xem nhà họ Kiều vẫn còn có sự thương hại đối với mình, mọi chuyện vẫn chưa tệ lắm.

Kiều Mạn Phàm nghĩ thông suốt, không bằng thuận theo nội dung cốt truyện ra nước ngoài, cô liền lĩnh cơm hộp, sẽ không có mình trong cốt truyện.

Ngay cả khi ở nước ngoài, Kiều Mạn Phàm cũng cảm thấy mình có thể sống tốt, dù sao thì cô cũng có tiền, mấy căn nhà cô sở hữu cũng không dùng được nữa, bây giờ treo biển bán đi còn kịp không nhỉ?
Cầm tiền sống một cuộc sống tốt đẹp ở nước ngoài cũng là một điều tuyệt vời.

Đối với việc bị dụ dỗ đến sa ngã, cô là một người trong sáng, đối với nội dung khiêu dâm, cờ bạc, ma túy, cô sẽ không bị tiêm nhiễm.

Càng nghĩ càng thấy hoàn hảo.

“Chị thật sự có thể ra nước ngoài.

” Thật lòng đó, cầu được ra nước ngoài nha.

Kiều Ngữ Phù rút tay ra, nắm tay Kiều Mạn Phàm lại, “Chị không thể ra nước ngoài.


Bây giờ Kiều Mạn Phàm rất hòa thuận với ba mẹ nuôi, nếu chị ấy đi nước ngoài, ba mẹ nuôi phải làm sao, cô sẽ không có cách nào giải thích cho họ được.

Mặc kệ Kiều Mạn Phàm tiếp cận ba mẹ nuôi của mình với mục đích gì, thì ba mẹ nuôi đều rất hạnh phúc.

Kiều Mạn Phàm luôn là tâm bệnh của ba mẹ nuôi, mỗi lần đến gặp hai người, họ đều hỏi Kiều Mạn Phàm, cô không biết cách trả lời như thế nào.

Hơn nữa trong trường hợp này, ra nước ngoài cũng chính là bị trục xuất, ở nước ngoài xảy ra chuyện gì thì bên này cũng không chiếu cố được.

Kiều Mạn Phàm rút tay mình ra khỏi tay của Kiều Ngữ Phù, nắm tay con bé lại, “Chị thật sự có thể ra nước ngoài, thật sự đó.


“Không được, không thể ra nước ngoài.

” Kiều Ngữ Phù rút tay ra, nắm chặt tay Kiều Mạn Phàm.

Mọi người: !
Không khí hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nhìn thấy Đại Kiều Tiểu Kiều nắm tay qua, nắm tay lại, trời nóng như vậy mà hai người cứ nắm tay nhau thế kia, lòng bàn tay không ra mồ hôi sao?
Hai chị em thì đang tình thâm, còn người xem thì khó chịu vô cùng, nghĩ đến là muốn buồn nôn.

Kiều Ngữ Phù nắm lấy tay Kiều Mạn Phàm, nói với Hoắc Sâm: “Nếu Kiều Mạn Phàm ra nước ngoài, chúng ta lập tức chia tay.



Kiều Mạn Phàm rất cảm động, em à, em thật tốt, chị muốn gả cho em, chị muốn gọi em là vợ, nhưng chị không đánh lại chồng của em.

Mẹ Kiều cũng rất cảm động, lấy khăn chấm khóe mắt, “Con gái của mẹ, con gái của mẹ…”
Tình hình trở nên mất kiểm soát một lúc, mọi chuyện đang phát triển theo hướng kỳ lạ.

Hoắc Sâm không thể tin được, anh ta chỉ vào Kiều Mạn Phàm, tay khẽ run lên, “Em muốn chia tay với anh vì cô ta?”
Kiều Ngữ Phù có bị điên không?
“Kiều Mạn Phàm không thể ra nước ngoài, chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng bởi chị ấy.

” Kiều Ngữ Phù nói.

Bọn họ không thể ích kỷ như vậy, chỉ vì bản thân, mà không suy nghĩ cho người khác.

Mẹ Kiều dùng khăn tay chấm khóe mắt, thậm chí còn chưa trang điểm nói, “Không được đưa Mạn Mạn ra nước ngoài.


Kiều Mạc Khiêm mở miệng nói: “Trong nhà có hai thành viên đều không đồng ý, thì đại diện Kiều gia cũng không đồng ý chuyện này.



Chương 32: Lời Chứ Không Lỗ

Nhà họ Kiều không đến mức sợ nhà họ Hoắc như vậy, nếu như Kiều Ngữ Phù quan tâm đến đoạn tình cảm này, anh sẽ không nói, không ý kiến.

Tiện thể, Kiều Mạc Khiêm sẽ đưa Kiều Mạn Phàm đi, coi như tiễn được một kẻ chuyên gây họa. Nếu nhà họ Hoắc muốn được nhượng bộ về lợi ích, thì dưới sự uy hiếp mạnh mẽ của Hoắc gia, Kiều gia cứ đưa nó đi là được.

Dù sao bên này, nhà họ Kiều cũng lời chứ không lỗ, nhưng bây giờ Kiều Ngữ Phù đã tuyên bố như vậy, dù không tống khứ Kiều Mạn Phàm đi thì nhà họ cũng sẽ không mất mát gì.

Chỉ là tìm một người chú ý đến Kiều Mạn Phàm, ngăn con bé làm chuyện gì đó kinh thiên động địa, một lần nữa phá vỡ cuộc sống bình yên.

Sau đó dần dần tách Kiều Mạn Phàm ra khỏi nhà họ Kiều, chỉ cần Hoắc Sâm còn quan tâm đến Kiều Ngữ Phù thì nhà họ Kiều vẫn bất khả chiến bại.

“Em...” Hoắc Sâm khó chịu xoa xoa lông mày: “Nếu em không muốn cô ta ra nước ngoài thì sẽ không ra nước ngoài nữa.”

Kiều Mạn Phàm: ???

Cô không phải ra nước ngoài nữa à?

Cô còn muốn mượn việc ra nước ngoài để thoát khỏi làng giải trí đẫm máu cơ mà.

Hoắc phu nhân đã tức giận muốn chết, cảm thấy bản thân bị xúc phạm, đây là chuyện gì vậy, điều khó chịu hơn chính là con trai của bà thật sự đã bị Kiều Ngữ Phù trói buộc.

“Kiều Ngữ Phù, cô có biết là nhà họ Hoắc không đồng ý để Sâm Nhi kết hôn với cô không? Chính Sâm Nhi đã ký kết “quân lệnh trạng” trước hội đồng quản trị, yêu cầu phải đạt được bấy nhiêu lợi nhuận cho công ty.”

“Nó giải quyết xong chuyện nhà họ Hoắc, đối phó với lũ hội đồng quản trị kia, rồi lại không thèm nghỉ ngơi để tới tìm cô, thế mà cô lại đáp trả tình cảm của con trai tôi như vậy.”

“Chuyện gì cô cũng không rõ, lại đi che chở cho người đã phá hoại tình cảm của mình, cô thật là hồ đồ, nhà họ Hoắc chúng tôi cũng không muốn có một cô con dâu như cô, đúng là không biết tốt xấu.” Hoắc phu nhân không thích Kiều Ngữ Phù, nhưng con trai bà khăng khăng một lòng với cô ta thì làm sao bây giờ, dù sao cũng là người con trai yêu thích.

Kiều Ngữ Phù nhất thời phức tạp nhìn Hoắc Sâm, hóa ra anh ấy không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn là vì chuyện này.

Hoắc Sâm âm thầm làm nhiều điều sau lưng như vậy, khiến Kiều Ngữ Phù vừa cảm động lại vừa cảm thấy tội lỗi.

Kiều Mạn Phàm cảm thấy rằng Hoắc Sâm thực sự yêu Kiều Ngữ Phù, phần tâm ý này, là thứ mà nguyên chủ vĩnh viễn sẽ không bao giờ có được.

Cứ một mực phải theo đuổi đau khổ làm gì.

“Cô cho là đưa Kiều Mạn Phàm ra nước ngoài chỉ là để trút giận thôi sao.”

“Sự tồn tại của Kiều Mạn Phàm đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của nhà họ Kiều và nhà họ Hoắc, một khi kết hôn, hai nhà chúng ta sẽ ràng buộc cùng một chỗ, điều đó cũng chính là có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia.”

Gia tộc giàu sang quyền thế rất coi trọng thể diện, mà lại bị người khác chế giễu, đùa cợt như vậy sẽ khiến người đời không còn kính phục nữa.

Tiếng tăm cố gắng gây dựng sẽ biến mất chỉ sau một đêm.

Kiều Mạn Phàm thở dài, người có tiền sống như vậy không mệt sao, thể diện quan trọng như vậy sao?

Kiều Mạn Phàm cũng biết về điều mà họ gọi là phẩm giá Đại tiểu thư của nguyên chủ là như thế nào rồi.

Loại phẩm giá này sẽ mang lại cho con người sự tự tin và niềm kiêu hãnh, nhưng cũng sẽ trở nên mong manh bởi vì tuyệt cảnh*, nếu không có nền tảng chống đỡ cho sự tự tin và niềm kiêu hãnh đó thì khí thế kia cũng sẽ tiêu tan.

* Tuyệt cảnh: một hoàn cảnh bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Cô nói với Kiều Ngữ Phù: “Chị có thể ra nước ngoài.”

Giọng của Kiều Ngữ Phù trở nên dao động hơn, nhưng cô vẫn nói: “Chị không cần phải ra nước ngoài, chờ đến lúc sự tình trôi qua thì tất cả cũng sẽ trở thành quá khứ, ai lại rảnh rỗi nhắc lại đến mấy hạt thóc mục vừng thối**.”

** Thóc mục vừng thối: chuyện vụn vặt nhạt nhẽo.

Người nghe không nhàm chán, nhưng người nói thì nhàm chán.

Kiều Ngữ Phù nói một cách không chắc chắn: “Sau này cô ấy sẽ không làm chuyện như vậy.”

Hoắc Sâm liếc nhìn Kiều Mạn Phàm một cái: “Ha...”

Kiều Mạn Phàm hứa: “Tôi sẽ không tái phạm, cũng sẽ không quấn quít lấy Hoắc Sâm, từ nay về sau nơi nào có Hoắc Sâm thì nơi đó không có tôi, có tôi thì không có Hoắc Sâm, nếu có nhìn thấy anh ấy, tôi sẽ tự động đi đường vòng.”

Mọi người: Ai tin!

“Tôi nên xin lỗi anh, tôi thật xin lỗi vì đã gây rắc rối và phiền não cho anh.” Hoắc Sâm thật sự vô tội, bị nguyên chủ nhìn trúng, mặc kệ Hoắc Sâm phiền chán và phản đối, cô đã tự áp đặt.

Cho dù có người tỏ tình, anh ta cũng có quyền từ chối, nhưng không may chính là đối phương hoàn toàn không hiểu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện