Sủng Phi Thượng Vị Ký

Chương 88



Tiêu Dục bước nhanh vào thiền điện, liền hướng đến giường, bà đỡ vội vàng ôm đứa bé vừa rửa sạch quỳ xuống, vui vẻ ra mặt nói: “Nô tỳ chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, Dục phi nương nương sinh hạ là một tiểu hoàng tử!”

“Tiểu hoàng tử...... Tốt! Hoàng tử tốt nhất! Mau ~ cho trẫm ôm một cái tiểu Tứ Nhi...... Dục phi nương nương sao rồi?” Tiêu Dục mừng rỡ như điên tiếp nhận tứ hoàng tử, tiện đà lại hỏi tình huống của Cố Vân Yên.

Mọi người hậu cung đến sau, nghe thấy Tiêu Dục cùng bà đỡ đối thoại, bước chân không tự giác sững sờ ở tại chỗ, tim đập mạnh loạn nhịp.

“Hồi Hoàng thượng, lớn nhỏ bình an! Lớn nhỏ bình an...... Hoàng thượng có thể yên tâm.” Bà đỡ vội vàng cười nói.

“Nô tì /tần thiếp chúc mừng Hoàng thượng, mừng tứ hoàng tử!” Hoàng hậu gắt gao nắm chặt khăn tay, giây lát, mặt mày hớn hở dẫn chúng phi tần tiến lên quỳ gối chúc mừng nói.

“Tử Đồng mau đến xem xem, bộ dạng tiểu Tứ Nhi giống trẫm không?” Tiêu Dục nhìn thoáng qua Hoàng hậu đứng gần nhất, vui không tự kìm hãm được nói. ( anh vô ý giết người rồi, haha )

Hoàng hậu theo lời tiến lên, hơi hơi nghiêng đầu đánh giá tứ hoàng tử, tiện đà lại cười nói: “Ân! Bộ dáng nhìn thật là cực kỳ tương tự với Hoàng thượng.”

Trẻ con mới sinh ra, ánh mắt cũng chưa mở, khuôn mặt nhỏ nhắn vo thành một nắm, sao có thể nhìn ra được đến giống ai...... Hoàng hậu cảm thấy ai oán nói.

Nghe vậy, một cỗ tự hào sinh sôi ở trong lòng Tiêu Dục!

“Người tới, lập tức đi Vĩnh Ninh cung báo tin vui cho Thái hậu!” Tiêu Dục vui mừng phân phó nói.

Hoàng hậu nhìn nhìn sắc trời, thấy qua nửa khắc nữa đã đến giờ tý, liền nghĩ khuyên Tiêu Dục đêm đã khuya, sáng mai lại báo tin vui cho Thái hậu không muộn, nhưng mà, nàng vừa muốn khuyên can, tiểu thái giám cũng đã ra thiền điện, Hoàng hậu há miệng thở dốc lại chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ.

“Bên này Dục phi đã bình yên sinh hạ hoàng tử, mọi người cũng không cần chờ ở đây, Tử Đồng dẫn các nàng đến tả thiền điện đi chờ Mạnh tiệp dư sinh sản đi, tránh nhiễu Dục phi nghỉ ngơi.” Chợt nghe Tiêu Dục nói.

Trong một giây lát, khuôn mặt Hoàng hậu giật mình, rất nhanh liền cười nói: “Dạ, nô tì lĩnh mệnh! Kia nô tì liền cùng bọn muội muội xin được cáo lui trước, đợi đến Dục phi muội muội tỉnh lại, còn phiền Hoàng thượng thay nô tì dặn nàng nghỉ ngơi cho tốt.”

“Ân, tâm ý Tử Đồng trẫm chắc chắn thay nàng chuyển đạt! Bên Mạnh tiệp dư còn phiền Tử Đồng.” Tiêu Dục hòa nhã nói.

Hoàng hậu gật đầu đáp ứng, tiện đà dẫn mọi người hậu cung hành lễ với Tiêu Dục cáo lui.

Tiêu Dục cho lui cung nhân bên trong xuống, ôm tứ hoàng tử nhẹ nhàng đến chỗ Cố Vân Yên.

Tiêu Dục ngồi xuống bên cạnh, lẳng lặng dung nhan nhìn Cố Vân Yên tái nhợt mà ngủ say, đáy mắt đều là ôn nhu.

“Yên nhi, ngươi lại thay trẫm thêm một hoàng nhi, trẫm thật sự thực vui vẻ...... Xem! Đây là tiểu Tứ Nhi của chúng ta, lớn lên giống chúng ta lắm” Tiêu Dục nâng tay lau mồ hôi còn trên trán Cố Vân Yên, nhẹ giọng nỉ non nói: “Yên nhi nghỉ ngơi đi, trẫm ở chỗ này với nàng......”

Tả thiền điện 

Hậu cung mọi người đều đã không còn sức lực lẫn tinh thần, Hoàng hậu nhìn lướt qua, trầm giọng nói: “Đều đả khởi tinh thần cho bản cung, nếu là thật sự chờ không được liền bẩm báo với bản cung, cho ngươi hồi cung nghỉ ngơi, đỡ phải ở chỗ này làm cho người ta nhìn phiền lòng.”

Nghe vậy, mọi người nhất thời ngồi nghiêm chỉnh, cơn buồn ngủ cũng bị lời Hoàng hậu nói xóa sạch.

“Hoàng hậu nương nương chớ nói vậy, nương nương ngài thân là chính cung Hoàng hậu, vẫn còn ở đây chờ, bọn tỷ muội sao dám hồi cung nghỉ ngơi? Tất nhiên là muốn cùng nương nương chờ đến khi Tiệp dư nương nương sinh sản.” Lâm sung dung trấn an nói.

Nghe được Lâm sung dung nói lời ấy, mọi người cuống quít gật đầu phụ họa.

Nếu nói trong điện này có người tức giận hơn Hoàng hậu, liền chính là Nghiên tiệp dư. Nghiên tiệp dư bất mãn Cố Vân Yên lúc đầu là vì ghen tị Tiêu Dục sủng ái Cố Vân Yên, ngày tích đêm mệt xuống dưới đã muốn đến trình độ thống hận, nay Cố Vân Yên lại thêm một đứa con trai nữ, oán hận của Nghiên tiệp dư lại có tăng không giảm.

Nghiên tiệp dư chỉ có cắn chặt răng, mới có thể áp chế hận ý mãnh liệt trong lòng tiếp tục ngồi chờ.

Lại một một lúc lâu, Mạnh Nguyệt rốt cục ở giờ sửu một khắc sinh hạ một tiểu công chúa, mà đám người Hoàng hậu sớm bị dồn én đến điên, vừa được tin chính xác nhất thời như được đại xá, dày vò nửa ngày cuối cùng là giải thoát rồi, mọi người hít sâu một hơi, lập tức tan đi, đều tự hồi cung nghỉ ngơi.

Vĩnh Ninh cung 

“Hôm qua được tin vui đã là đêm khuya, ai gia còn chưa kịp ban thưởng cho Dục phi đi, một lát dùng đồ ăn sáng xong, ngươi liền tự mình đi Trường Xuân cung một chuyến đi, thay ai gia nhìn tiểu tôn tử của ai gia một cái!” Vẻ mặt Thái hậu vui mừng nói.

“Dạ, nô tỳ chắc chắn xem tứ hoàng tử cẩn thận, trở về miêu tả cho chủ tử nghe!” Từ ma ma cười nói.

“A tinh nha, đứa nhỏ kia quả thật là cái có phúc khí! Cùng là ngã sấp xuống, Mạnh tiệp dư thiếu chút nữa đánh mất mệnh, kết quả là ngàn hạnh vạn khổ sinh hạ một tiểu công chúa. Mà Dục phi lại bình yên vô sự sinh thêm cho ai gia một tôn tử béo mạp khỏe mạnh, tuy nói thời gian hai tôn nhi sinh ra trước sau cách nhau không đến hai canh giờ, nhưng một cái là sinh ra mùng năm tháng năm tiết đoan ngọ, một cái là sinh ra mùng sáu tháng năm, này mùng năm cùng mùng sáu chênh lệch khả lớn......”

“Lời chủ tử nói thật đúng! Mạnh tiệp dư......” Phúc khí quá mỏng, bốn chữ sau Từ ma ma chung quy là cũng không nói đi ra.

Thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu. Thở dài: “Đây đều là mệnh nha...... Đi thôi!”

Trường Xuân cung 

Sáng sớm, Cố Vân Yên từ từ tỉnh lại, chậm rãi mở hai mắt, một bên Thị Thư thấy thế, lúc này vui vẻ nói: “Chủ tử, ngài tỉnh!”

Cố Vân Yên nhìn quanh liếc mắt một cái, nghi hoặc nói: “Bản cung hôm qua không phải ở thiền điện Tử Thần điện sao? Khi nào trở về Trường Xuân cung?”

“Chủ tử, ngài tối hôm qua sinh hạ tứ hoàng tử, mệt nhọc quá độ liền mê man, là Hoàng thượng tự mình đưa ngài về, Hoàng thượng còn chờ ở nơi này a, lúc hừng đông vẫn là Lưu tổng quản thúc dục vài lần, Hoàng thượng mới đi vào triều, Hoàng thượng......”

Thị Thư vẫn còn lải nhải nói, lại bị Cố Vân Yên thấp giọng ngắt lời nói: “Tứ hoàng tử? Ngươi nói hôm qua bản cung đã sinh hạ hoàng nhi?” Nâng tay vuốt ve bụng vốn to tròn, lúc này cũng đã bằng phẳng xuống.

“Ân! Bà vú ôm tứ hoàng tử đi xuống đút sữa, lập tức sẽ ôm trở về, chủ tử rất nhanh liền có thể nhìn thấy tứ hoàng tử!” Thị Thư liên tục gật đầu cười nói.

Tiêu Dục hạ triều, Lưu Đức Phúc liền hầu ở Khải Nguyên điện, chờ bẩm báo Tiêu Dục.

Tiêu Dục hư liếc mắt Lưu Đức Phúc một cái, nói: “Hôm qua chuyện Trẫm công đạo, đã làm thỏa đáng?”

“Hồi chủ tử, nô tài vâng theo ngài phân phó, truy tra chuyện cột xà Tử Thần điện gãy, căn cứ manh mối trước mắt ra kết luận: cột xà đại điện Tử thần điện đã lâu năm, mà quản sự thái giám Tử Thần điện Tiếu Hạo tử bỏ rơi nhiệm vụ, trộm gian dùng mánh lới, vẫn chưa đem việc này đăng báo, cho nên nhóm cung nhân không thay cột xà đó, mới xuất hiện ngoài ý muốn hôm qua”

“Ngoài ý muốn? Thế gian lại có ngoài ý muốn trùng hợp như vậy? Cột xà bình thường không gãy, cố tình gãy ở bữa tiệc đoan ngọ, lại vừa lúc nện xuống vị trí Dục phi đang có thai...... hiện tại quản sự thái giám Tử Thần điện ở đâu?” Tiêu Dục cười nhạt nói. 

“Tiếu Hạo tử đã sợ tội tự sát, thái giám tâm phúc của hắn nói, Tiếu Hạo tử biết cột xà ở Tử Thần điện gãy, làm cho hai vị nương nương bị thương sinh non, liền vẫn thấp thỏm lo âu, lo lắng mình sẽ bị đưa đi Thận hình tư nhận hết tra tấn mà chết, cho nên nhất thời luẩn quẩn trong lòng liền nhảy giếng, nô tài đã sai người vớt thi thể lên......”

Khóe miệng Tiêu Dục hiện ý cười lạnh lẽo, ngắt lời nói: “Lưu Đức Phúc ngươi đi theo bên người trẫm nhiều năm như vậy, dạng án tử gì chưa thấy qua, ngươi cư nhiên nói với trẫm đây là ngoài ý muốn? Chính ngươi tin tưởng sao?”

Mặt Lưu Đức Phúc hiện khủng hoảng, quỳ xuống nói: “Dạ, nô tài biết tội! Cầu chủ tử tha thứ ~”

“Tra ~ tra cho trẫm, nhất định phải tra ra manh mối! Nếu không đừng trách trẫm không niệm tình cảm chủ tớ nhiều năm.” Lời còn chưa dứt, Tiêu Dục đã lên loan giá.

“Bãi giá Trường Xuân cung!” Lưu Đức Phúc lập tức bò từ dưới đất dậy, vội vã đi theo.

Trường Xuân cung 

“Chủ tử, người xem xem, đây là tứ hoàng tử ngài tối hôm qua sinh hạ được!” Thị Thư tiếp nhận tứ hoàng tử trong tay bà vú, ôm đến trước mặt Cố Vân Yên, cười nói.

“Để bản cung ôm một cái đi! Một chút là tốt rồi ~” Ánh mắt Cố Vân Yên nhu hòa đánh giá khuôn mặt tứ hoàng tử, nhịn không được nói.

“Hiện tại thân thể chủ tử ngài còn thực suy yếu, cho nên chỉ có thể ôm một chút thôi ~” Thị Thư lo lắng cho thân mình Cố Vân Yên.

Cố Vân Yên gật đầu, lúc này liền ôm lấy tứ hoàng tử từ trong tay Thị Thư.

“Mẫu phi ~ ngài tỉnh!” Nhị hoàng tử nắm tay Thị Họa vào nội thất, thấy được Cố Vân Yên đã tỉnh lại lúc này chạy vội đến.

“Hạo Nhi mau tới ~ xem, đây là đệ đệ!” Cố Vân Yên mềm nhẹ kêu.

“Đệ đệ? Đây là đệ đệ mẫu phi sinh cho nhi thần sao? Sao xấu như vậy......” Nhị hoàng tử nghe lời tiến lên, thấy đứa bé trong lòng Cố Vân Yên nhắm hai mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vo thành một nắm, làn da cũng không trắng nõn như mình vậy, nhất thời nhíu mày nói.

Mấy người Thị Thư cùng Thị Họa nghe được nhị hoàng tử hồn nhiên nói, đều là buồn cười.

“Đệ đệ không xấu, đệ đệ như vậy chỉ là tạm thời, tiếp qua mấy ngày nữa sẽ béo mập tròn tròn giống Hạo Nhi vậy!” Cố Vân Yên sờ sờ đầu nhị hoàng tử nói.

Nhị hoàng tử nhìn lại đệ đệ trước mặt, vẫn là có chút không tin tưởng nói:“Mẫu phi nói thật không? Đệ đệ thật sự sẽ đẹp giống nhi thần sao?”

“Ân! Lúc Hạo Nhi mới ra sinh cũng giống đệ đệ bây giờ, nhưng là hiện tại Hạo Nhi không phải đã trở nên thực anh tuấn sao? Cho nên Hạo Nhi không thể nói đệ đệ xấu nha, bằng không về sau đệ đệ sẽ không để ý tới Hạo Nhi.” Cố Vân Yên ôn nhu nói.

“Được! Về sau Hạo Nhi không nói đệ đệ xấu, đệ đệ không xấu, đệ đệ đẹp giống Hạo Nhi, về sau ai cũng không được nói bộ dạng đệ đệ xấu, Hạo Nhi sẽ bảo vệ tốt đệ đệ không cho người khác khi dễ hắn.” Nhị hoàng tử nghe Cố Vân Yên giải thích, gật đầu cam đoan nói.

“Hoàng thượng giá lâm!” Lưu Đức Phúc cao giọng.

“Nô tỳ/ nô tài tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!” Đám người Thường Phúc cùng Thị Thư quỳ xuống hành lễ nói.

Tiêu Dục đưa tay lên ngăn lại, nhấc chân liền bước đến giường.

“Yên nhi tỉnh rồi à, sao không ngủ thêm một lát?” Tiêu Dục đau lòng nói.

“Phụ hoàng, mẫu phi đang cùng Hạo Nhi nhìn đệ đệ, xem, đệ đệ thật tốt xem!” Nhị hoàng tử khẩn cấp khoe Tiêu Dục.

“Hài tử ngốc, tối hôm qua phụ hoàng ngươi đã thấy đệ đệ, tự nhiên biết đệ đệ thế nào.” Cố Vân Yên lắc đầu bật cười.

Tiêu Dục bế nhị hoàng tử lên, ngồi xuống vị trí ban đầu của nhị hoàng tử, nói: “Ánh mắt Hạo Nhi thực sự tốt nha, bộ dạng đệ đệ có phải rất giống phụ hoàng hay không, đẹp mắt giống phụ hoàng?”

“Ân! Đệ đệ cùng phụ hoàng đều đẹp...... Hạo Nhi cũng tốt xem!” Đầu Nhị hoàng tử giống con gà con, không ngừng gật gù, tiện đà lại không quên khen cả mình.

Phụ tử hai người lại vây quanh tứ hoàng tử tiến hành trao đổi đề tài này, một hồi lâu, Tiêu Dục mới buông nhị hoàng tử nói: “Hạo Nhi ra ngoài viện chơi đi, một lát phụ hoàng lại chơi cùng ngươi, được không?”

Nhị hoàng tử vui vẻ đáp ứng, hai chân nho nhỏ vui sướng chạy đi ra ngoài.

“Yên nhi, vất vả ngươi! Lại vì trẫm vì hoàng thất sinh hạ một hoàng tử.” Tiêu Dục tự đáy lòng nói.

Cố Vân Yên ôn nhu cười, nói: “Có thể vì Hoàng thượng vì hoàng thất khai chi tán diệp, kéo dài con nối dòng là nô tì có phúc, Hoàng thượng sao cần nói cảm ơn.”

“Trẫm biết tâm ý Yên nhi đối trẫm, cam nguyện vì trẫm làm bất cứ chuyện gì, có khanh nhưu vậy, trẫm cầu gì hơn!” Ánh mắt Tiêu Dục lưu luyến dừng ở Cố Vân Yên, “Yên nhi đối trẫm như vậy, trẫm cũng không muốn ủy khuất Yên nhi, trẫm đã nghĩ rồi, sáng mai liền hạ chỉ sắc phong ngươi thành chính nhị phẩm Thục phi.”

“Hoàng thượng......” Mắt Cố Vân Yên lộ ra kinh ngạc, giây lát, sắc mặt vui mừng nhìn Tiêu Dục.

Phải biết rằng nàng tấn chức thành theo nhị phẩm thứ phi đến nay còn chưa được 1 năm, lập tức lại sắc phong thành chính nhị phẩm Thục phi, điều này làm cho nàng sao có thể không vui, đây chính là tứ phi chi nhất Thục phi nha, là phi vị bao nhiêu nữ nhân tha thiết ước mơ, nhưng chưa có ai ngồi lên được.

Nhìn xem Đức phi liền biết, nàng không chỉ có là lão nhân từ lúc Tiêu Dục còn là Vương gia, còn sinh dục đại hoàng tử, nhịn nhẫn nhiều năm như vậy cũng chỉ đến chính tứ phi chi nhất Đức phi, liền hiểu muốn ngồi trên vị trí này có bao nhiêu gian nan.

“Tốt lắm, Yên nhi không cần nhiều lời, chỉ cần tạ ơn là được.”

“Nô tì tạ chủ long ân!” Cố Vân Yên thật sự cảm động tạ ơn nói.

“Yên nhi nghỉ cho khỏe đi! Trẫm đi Phượng Nghi cung, thương nghị cùng Hoàng hậu một chút chuyện sắc phong ngươi thành Thục phi ~” Đợi Cố Vân Yên nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Tiêu Dục mới mang theo đám người Lưu Đức Phúc chạy tới Phượng Nghi cung.

Phượng Nghi cung 

Tiêu Dục đột nhiên đến làm cho Hoàng hậu có chút ngoài ý muốn “Hôm nay Hoàng thượng sao rảnh lại đây thăm nô tì a ~”

“Tử Đồng là vợ cả của trẫm, trẫm đến thăm Tử Đồng không được sao?” Tiêu Dục hòa nhã nói.

Hoàng hậu thẹn thùng, nói: “Hoàng thượng mỗi lần đều là mùng một, mười lăm mới đến trong cung nô tì, hôm nay bỗng nhiên lại đây, nô tì chợt cảm thấy thụ sủng nhược kinh.”

Tiêu Dục dắt tay Hoàng hậu cùng ngồi xuống, mặt lộ vẻ áy náy nói: “Gần đây là trẫm sơ sót, vắng vẻ Tử Đồng, mong rằng Tử Đồng chớ nên trách trẫm.”

Hoàng hậu lắc đầu, săn sóc nói: “Nô tì biết gần đây Hoàng thượng chính sự bận rộn, thêm Dục phi muội muội cùng Mạnh muội muội vừa sinh hạ hoàng tự, nhất thời không thoát thân được mới có thể như thế, nô tì thầm nghĩ làm thế nào có thể phân ưu thay Hoàng thượng, sao lại trách cứ Hoàng thượng chứ ~’

“Tử Đồng luôn luôn hiền lành rộng lượng, thật không làm cho trẫm thất vọng......” Tiêu Dục cười tán thưởng, lại nói tiếp: “Nói đến Dục phi cùng Mạnh tiệp dư, hai người các nàng vì trẫm sinh hạ hoàng tử cùng công chúa, có công với hoàng thất, trẫm nghĩ tấn vị phân cho các nàng.”

Nghe vậy, thân mình Hoàng hậu cứng đờ, thầm nghĩ: Thì ra là thế!

“Lời Hoàng thượng nói phải, hai vị muội muội đều là người có công, nên tấn phong, đặc biệt Mạnh muội muội xả thân cứu giúp Dục phi muội muội......” Hoàng hậu bỗng nhiên đang nói vừa chuyển, nói tiếp: “Chính là, người bên ngoài tạm thời không đề cập tới, chỉ là Đức phi cùng Trương phi hai vị muội muội đều làm bạn bên người Hoàng thượng nhiều năm, dưới gối cũng dưỡng dục hoàng tử công chúa, nay nếu là tấn chức vị phân Dục phi muội muội, kia Dục phi muội muội sẽ ở trên Trương phi muội muội, cùng Đức phi muội muội cùng ngồi cùng ăn, cứ như vậy chỉ sợ không ổn......”

“Tử Đồng nói có lý, là trẫm sơ sót, nhất thời cao hứng liền không suy nghĩ chu toàn, may mắn Tử Đồng đúng lúc nhắc nhở trẫm, nếu không liền rét lạnh tâm đám người Đức phi cùng Trương phi.”

Nghe được lời Tiêu Dục nói, Hoàng hậu âm thầm vui mừng, nghĩ đến mình thành công ngăn trở Cố Vân Yên tấn vị, nhưng, lời Tiêu Dục kế tiếp nói, lại làm cho ruột Hoàng hậu đều lạnh, hận không thể thu hồi lại lời mình đã nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện