Tà Thần Vô Cực

Chương 13-2: Ngày đen đủi (2)



Phùng Khoan cảm thấy cơ thể được nâng lên trôi nổi trên không trung. Hóa ra cái bộ trò chơi này có thể tạo môi trường chân không để người chơi có thể hoạt động thoải mái. Tiếp sau đó nó sẽ đọc các cử động của người chơi chuyển thành dữ liệu tương tác với các đối tượng khác trong trò chơi. Đây chính là một sự kết hợp hoàn hảo giữa tập luyện thân thể với chơi trò chơi.

Nhưng cũng chính vì vậy mà khi người chơi cảm thấy mệt ở bên ngoài thực tế thì họ cũng sẽ không thể tiếp tục chơi. Tóm lại, trò chơi này giúp cho người chơi vừa có thể thưởng thức một game thực tế ảo vô cùng chân thật, có thể thoải mái làm những việc mình thích trong thế giới trò chơi, lại vừa có tác dụng rèn luyện thân thể mỗi ngày. Người chơi hoạt động trong trò chơi thì cũng chính là hoạt động ngoài thực tế. Trong trò chơi này, người chơi chính là Bá Vương, thích làm gì thì làm! Chỉ cần bạn có đủ thực lực!

- Đăng nhập thành công! Xin mời người chơi đặt tên cho nhân vật!

Âm thanh hệ thống lại vang lên.

- Thánh Phồng! Phùng Khoan trả lời.

- Tên được chấp nhận! Đang quét cơ thể! Quét xong! Cập nhật thuộc tính! Vì là một trong mười người chơi đặt mua đầu tiên bạn sẽ được tặng một phần quà đặc biệt của nhà phát hành - kỹ năng: Vọng Khí ( biết được cấp độ người chơi có level thấp hơn hoặc người chơi có level cao hơn không quá 2 cấp - kỹ năng duy nhất ).

Phùng Khoan tức giận, cái kỹ năng ngớ ngẩn này game nào chẳng có, lại còn bày đặt kỹ năng duy nhất, quà tặng đặc biệt. Bình thường trong các game online, các game thủ đều có thể xem được cấp, thuộc tính của người chơi khác, nhưng trong game này hoàn toàn không thể làm vậy, Phùng Khoan không biết điểm này nên coi kỹ năng kia chỉ là cùi bắp.

- Beep! Tin hệ thống: Do game mới phát hành nên sau khi có mười người đầu tiên mua máy, những người tiếp theo sẽ được nhận máy miễn phí tại các cửa hàng của nhà phát hành, giới hạn 1000 máy/ quốc gia.

Nghe được tin nhắn hệ thống này, Phùng Khoan không khỏi chửi tục một tiếng, cậu chính là một trong mười thanh niên vinh dự được mua máy có phí, nếu đợi thêm chút nữa thì đã có thể nhận máy miễn phí rồi. Mặc dù số tiền mua máy chẳng là gì với cậu nhưng cái cảm giác bất công làm cậu rất khó chịu. Còn may là sau khi bán mười máy đầu tiên thì trong ngày đó sẽ không bán máy nào nữa, tức là cậu ta và chín người khác có thể đi trước các game thủ khác 1 ngày.

Phùng Khoan đang tức giận thì trước mắt hiện lên một đồng cỏ xanh tươi tốt, đó rõ ràng là một thảo nguyên. Phùng Khoan sững sờ, đồ họa game thật đến không thể tin được. Phùng Khoan có thể cảm thấy từng cơn gió nhẹ mang theo hơi nóng, mùi hương cỏ, hình ảnh sắc nét đến từng chi tiết, quả thật chính là một thế giới khác. Mặc dù các giác quan của Phùng Khoan nhạy hơn người thường rất nhiều nhưng cũng chỉ cảm thấy sự khác biệt rất nhỏ, nếu không chú ý kỹ thì hoàn toàn không cảm giác được. Nói chung Phùng Khoan chỉ biết kêu lên một tiếng tuyệt, mọi sự tức giận trước đó biến mất không thấy.

- Người chơi có 5 giây chuẩn bị, nhiệm vụ đầu tiên bắt đầu! Hệ thống nhắc nhở.

- WTF? nhiệm vụ quái gì? cốt truyện đâu? game kiểu gì thế này?ư

Đang tự hỏi thì âm thanh hệ thống lại vang lên:

- Nhiệm vụ đầu tiên: giết một trăm con sói hoang dã. Phần thưởng: ẩn. Phạt: không được vào game trong 1 ngày.

- Định mệnh!

Phùng Khoan chỉ kịp gào lên hai chữ. Một trăm con sói không biết xuất hiện từ nơi nào đã lao về phía cậu. Một trăm con sói này bao vây xung quanh Phùng Khoan, nhất loạt tấn công. Sói là loại động vật hung hãn khát máu, lại xảo quyệt, sống bầy đàn nên rất khỏ giải quyết. Nhưng Phùng Khoan nào phải người thường. Hệ thống game dựa vào cường độ thân thể mà xác lập thuộc tính nhân vật trong game cho người chơi, hoàn toàn không có sự bình đẳng nào. Ai ốm yếu bên ngoài thì vào game cũng sẽ ốm yếu, ai khỏe mạnh thì vào game sẽ khỏe mạnh. Tuy nhiên, nhiệm vụ đầu tiên sẽ dựa trên mức độ thuộc tính của mỗi người mà độ khó dễ sẽ khác nhau, sẽ bạo ra nhiều vật phẩm mạnh mẽ tương ứng với mức hoàn thành nhiệm vụ, ngoài ra còn rất nhiều kỳ ngộ được đặt khắp nơi trên toàn thế giới game. Các nhiệm vụ tiếp theo sẽ bình đẳng. Mỗi người chơi đều có thể lựa chọn con đường riêng của mình, cũng có thể trở nên mạnh mẽ nhờ kỳ ngộ.

Phùng Khoan xoay người vung tay. Tuy võ công trong Vô Cực Bí Điển không có bao nhiêu, nhưng lại nâng tố chất thân thể của Phùng Khoan lên một con số khổng lồ. Mỗi một đòn bình thường của cậu ta mang theo sức mạnh ẩn chứa khủng khiếp nhờ vào cách phát lực trong Vô Cực Bí Điển.

Bụp, bụp, bụp...Những tiếng động liên tiếp vang lên, kèm theo đó là tiếng nổ nát đầu của mấy con sói. Mỗi con sói tan biến đều để lại một chút da lông, hoặc răng nanh, hoặc ít tiền, vài con thậm chí còn để lại vật phẩm như trang bị, bình thuốc, bí tịch tàn quyển...

Phùng Khoan tiếp tục hăng hái vung tay, mỗi lần cậu vung tay là có một con sói biến mất. Đối với kẻ luyện được Vô Cực Bí Điển như vậu ta thì đây chỉ là chuyện vặt.

Con cuối cùng trong đàn sói chính là Lang Vương. Không khác mấy với những con sói thường, nó nhanh chóng bị Phùng Khoan một đấm đánh chết. Vừa đánh chết con Lang Vương. Hệ thống liền nhắc nhở.

- Người chơi thành công đánh chết Boss ẩn 1- Lang Vương! Thưởng người đầu tiên đánh chết boss! Thưởng người hoàn thành nhiệm vụ trước thời gian quy định! Danh vọng tăng 500, tiền tăng 500, nâng cấp bậc trang bị bạo ra lên 3 lần.

Phùng Khoan vui sướng. Anh chính là vô địch, quả nhiên là được phần thưởng to.
Cậu ta vội nhìn vào trang bị đó còn Lang Vương bạo ra.

- Lang Đầu Đao-vũ khí lam(thuộc tính:tăng +200 công)-tăng lên 3 lần thành Long Đầu Đao-thần khí(thuộc tính ẩn, không đủ cấp độ để xem)-cấp độ có thể dùng:100.

- WTF? phải trăm cấp mới dùng được à?

Phùng Khoan vội mở bảng thuộc tính của mình ra.

Tên: Thánh Phồng
Danh vọng: 500 - Có chút thanh danh.
Tiền: 500 - Đủ ăn.
Cấp 1: 99.69%
Công: 100/10 (10 là mức độ công trung bình của người thường cấp 1, 100 là mức công cao nhất ban đầu quy định trong hệ thống chứ thực ra công của Phùng Khoan mạnh hơn nhiều)
Thủ: 100/10
Tốc:100/10
Trang bị: Áo phông ( +2 thủ). quần đùi (+1 thủ). giày bata (+1 tốc).

Xem xong thuộc tính, Phùng Khoan không kìm nổi phải thốt lên một câu:

- Fu*k!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện