Tà Vương Không Để Vợ Chạy Thoát

Chương 11: Vương Phi Tương Lai





Tuy nhiên nàng rất chán ghét người làm việc thủ đoạn, nhưng là kết quả thì ít người biết.

Thiệt tình vị trí Thái Tử Phi nàng cũng không để ý một chút nào.

Thật muốn ngửa mặt lên trời nói, Vị tự xưng Vương gia trước mặt này, tuy tà mị, cường thế, bá đạo, vô lễ, thích chiếm tiện nghi! Nhưng làm Tô Lạc cảm giác so với thái tử tốt hơn nhiều.

" Nha đầu đáng thương, lại bị hy sinh.


" Nam Cung Lưu Vân ra vẻ thương tiếc búng cái mũi xinh đẹp của Tô Lạc, nàng tuy không nói gì, dưới đáy mắt của hắn lại hiện lên một tia cười thỏa mãn.

"Có cần ta nhắc nhở một câu hay không?" Tô Lạc cười như không cười mà hơi nhếch miệng, "Người là đang ôm, là chị dâu tương lai của ngươi.

""Sai!" Nam Cung Lưu Vân ôm Tô Lạc cười chế nhạo nhìn nàng, khóe miệng quyến rũ mà ra một vòng đường cong: "Bổn vương hiện tại ôm, là Vương phi tương lai của Bổn Vương.

"Tô Lạc im lặng nhìn trời: "Chê cười rồi, không một chút buồn cười đâu.

" Nàng thế lại là củi mục trong truyền thuyết, chỉ là thứ xuất, còn là vị hôn thê thái tử sắp vứt bỏ, một Tiểu Vương gia như hắn dám lấy?Đến giờ, Tô Lạc vẫn chưa biết, nam nhân ôm nàng cường đại như nào, nàng còn tưởng rằng Nam Cung Lưu Vân chỉ là một Tiểu Vương gia.

Không đề cập tới hai người ngắm cảnh tương đối dữ dội , lại nói ao hoa sen kia, thái tử đã thấy được " Chân tướng" Tô Lạc là nữ nhân không biết ngại, cả người thần sắc sáng ngời, đáy mắt tràn ngập các loại màu sắc.

Chân tướng này đủ rồi, những thứ khác đều không quan trọng.

Thái tử biết được tin tức làm hắn thoả mãn mà cao hứng đi, vung vung tay áo, một đám màu sắc đi theo.


Bờ Ao hoa sen, Mọi người đi hết.

Gió nhẹ thổi lăn tăn mặt nước.

Trong nước còn một vị cô nương đang ôm cánh tay lạnh run.

Từ trưa đến chạng vạng tối, từ chạng vạng tối đợi đến lúc màn đêm buông, Tô Khê sắc mặt trắng bệch, bờ môi tím ngắt, chờ vị Tam tỷ tốt kia mang y phục đưa cho nàng.

Đáng thương nàng chưa biết, lúc ấy nàng dùng sức quá mạnh, trực tiếp quăng Tô Vãn khiến ngã ngất đi.

Tô Khê trong ao sen thiếu chút nữa tức đá chân, trong nội tâm đem Tô Vãn hận, nàng âm thầm thề, sau khi nàng trở về, nàng nhất định sẽ không tha nàng ta, nhất định!Đợi khi trời tối như mực, mượn cảnh ban đêm không ai thấy, Tô Khê lúc này mới nhảy khỏi ao hoa sen, lên trên bờ.

Bỗng nhiên, cách đó không xa truyền đến một tiếng thét thảm thiết: "Quỷ ahhhhh! "Tựa theo tiếng kêu thảm thiết, Tô Khê chậm rãi quay đầu, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo, trong mắt lóe lên tia lửa giận.

Hôm nay nàng tức giận thật sự là chịu đã đủ rồi!Nàng đang muốn quay đầu lại tìm nô tỳ này xả giận , lại phát hiện đối phương bị mình dọa ngất đi, không xả ra được Tô Khê oán hận mà thu lại ánh mắt, tại cảnh ban đêm không ai thấy, cực kỳ nhanh hướng sân phòng của mình phi với tốc độ chóng mặt.


Tiểu viện xa xôi nhất Tô phủ!.

Trong miệng Tô Lạc ngậm một cọng rơm, hai tay gối ở sau gáy, cả người nằm ở xà trên nóc nhà, chân vắt chữ ngũ, sắc mặt nhàn nhã tự tại.

Nàng chậm rãi hồi tưởng đến sự chuyện ban ngày, nghĩ đến Tô Khê cùng Tô Vãn, tâm tình tốt lên, càng muốn là hai tỷ muội này đấu đá lẫn nhau, tâm tình của nàng thêm phần sung sướng.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu Tô Lạc xuất hiện một gương mặt tà mị quyến rũ.

Nàng kể cho Lục La nghe, lúc ấy nha đầu kia kích động, chén trong tay đều cầm không nổi.

Nàng kích động nói: "Tiểu thư, nếu không nhầm tiểu thư gặp chính là Tấn vương điện hạ! Không, xác thật chính là Tấn vương điện hạ!".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện