Tái Kiến Lan Lăng

Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch




"Vì chính mình?" Kỳ Lạc không hiểu ý của Tôn Ninh.Mi tâm Tôn Ninh nhíu một cái, buông lỏng cổ tay Kỳ Lạc ra, "Nơi này bây giờ chỉ còn hai người chúng ta, ta liền hỏi cô nương một câu, nếu như ngươi đã lạc vào hiểm địa, ngươi nên làm thế nào cho phải?""Hiểm địa?" Mặt mũi Kỳ Lạc tràn đầy nghi hoặc, "Ngươi đừng nói với ta văn ngôn cổ ngữ nữa, hảo hảo nói, đến cùng có ý tứ gì?" động tác này làm động tới bụng dưới, khiến nàng đau nhức kịch liệt, không khỏi đau nhức đến trợn mắt, nhưng vẫn cắn răng nhịn đau.Tôn Ninh đứng dậy bưng lên chén thuốc, cẩn thận đút cho Kỳ Lạc, "Chỗ Tôn mỗ có một con đường sống cho cô nương, bất quá hôm nay thực sự không phải lúc thích hợp để nói, vẫn nên chờ thân thể cô nương đỡ hơn, ta sẽ giải thích tường tận cho ngươi."Kỳ Lạc chần chờ nhìn thoáng qua chén thuốc gần môi, nói: "Đây là thuốc gì?""Cầm máu giảm đau." Tôn Ninh nhàn nhạt cười một tiếng, "Ngươi nếu không uống, cứ để máu lưu thông như thế, chỉ sợ chưa quá mấy canh giờ, ngươi sẽ chết."Kỳ Lạc hít sâu một hơi, nhíu mày há miệng, nuốt hết cả thang thuốc "Thế nhưng thân phận của ta...""Ngươi có thể yên tâm, Tôn mỗ sẽ không tùy ý nói, việc này, ta thay ngươi giấu, phủ Thừa tướng, tuyệt đối sẽ không có người biết." Tôn Ninh cười xong, lại mang bưng một chén thuốc khác lên đưa cho Kỳ Lạc, "Chỉ cần ta nói một câu, thân thể ngươi suy yếu, không thể tuỳ tiện động tới ngươi, không có nha nha hoàn nào dám đến thay mền gối,, đến lúc đó, ta lại an bài thời cơ, để ngươi tắm rửa thay quần áo." Nói xong lại nghiêm mặt nhìn Kỳ Lạc, "Chuyện này, chỉ có ngươi biết, ta biết, ngươi có thể yên tâm."Thoải mái thở một hơi thật dài,, Kỳ Lạc nhẹ gật đầu, nhận lấy chén thuốc trong tay Tôn Ninh, một hơi uống cạn thuốc đắng.Tôn Ninh nhìn Kỳ Lạc cười tràn đầy thâm ý, nói thầm: "Vũ Văn Linh Ca lựa chọn người, quả nhiên bất phàm, quân cờ này, nếu là có thể quay giáo, chủ nhân nhất định có thể lại có thêm cơ hội thắng." Vừa nghĩ đến đây, Tôn Ninh nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Cô nương nên nghỉ ngơi thật tốt, mấy ngày này ta sẽ tận tâm vì cô nương điều trị, ta cam đoan sau mười ngày, cô nương liền có thể khôi phục như trước."Kỳ Lạc suy yếu nhẹ gật đầu, cầm chén không trong tay không đưa cho Tôn Ninh, mệt mỏi khép hai mắt lại.Vô luận như thế nào, phải sống sót, Lạc Tử Dạ, không biết giờ phút này cô có sống tốt hay không?Ngoài cửa sổ, tuyết lại không ngừng tung bay giữa bầu trời, mùa đông này tựa hồ dài dằng dặc.Cùng lúc đó, Tử Dạ đang dạo bước đi loanh quanh trong tiểu viện ở Tân Lan Lăng Vương phu tại Nghiệp Thành, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì?Bông tuyết bay thấp, tạo thành một tầng tuyết trắng phủ lên mái hiên, giống như lụa mỏng, ở trong màn đêm nhàn nhạt tản ra tuyết sắc.Bên tai chỉ có âm thanh, bông tuyết rối rít tuôn rơi, hết thảy đều yên tĩnh trong màn đêm.Tử Dạ kéo áo lông tím,, ngừng chân ở trong viện, đưa tay ra, lòng bàn tay tiếp được một bông tuyết, im lặng tường tận xem xét, thẳng đến khi mảnh bông tuyết này tan ra trong lòng bàn tay, những bông tuyết khác lại rơi xuống."Khách qua đường, chung quy vẫn là khách qua đường..." Tử Dạ nhàn nhạt mở miệng, trong mắt lưu động một loại cảm giác vắng lặng.Nhàn nhạt cười một tiếng, Tử Dạ ngửa mặt nhìn bông tuyết tuôn rơi trong màn đêm "Tiểu Lạc Lạc, cô đến tột cùng đi nơi nào vậy? Nơi này, có lẽ thật không thuộc về chúng ta, chúng ta cần phải trở về." Nặng nề thở dài, Tử Dạ cúi đầu xuống, nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc màu đen còn đeo trên ngón vô danh ở tay trái, "Chừng nào mày mới đưa tao quay về đây? Nơi này thật vô cùng quạnh quẽ a..."Từ lần trước cùng Trường Cung chơi đùa một phen, Trường Cung tựa hồ luôn cố ý trốn tránh nàng, mặc dù gặp mặt nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, lại luôn bình thản như thế, trong mấy ngày, nàng cùng nàng chẳng khác gì người xa lạ biết tên nhau mà thôi.Trong lòng không khỏi cảm thấy một trận thất lạc, lúc nào cũng đâm vào tim nàng muốn trốn cũng không được, Tử Dạ nhịn không được ở trong dạ tuyết phát ra một tiếng hô thật dài, "Cao Trường Cung —— ngươi thật nhỏ mọn!"Ở một góc của tiểu viện, Trường Cung vẫn an tĩnh nhìn chăm chú nhất cử nhất động của nàng, khi nghe thấy một câu nói như vậy, khóe môi không khỏi cong lên, cười nhàn nhạt."Vương gia..." Tứ nhi vội vàng mang dù đến cho Trường Cung, "Nơi này tuyết lớn, coi chừng lạnh.""Xuỵt..." Trường Cung ra hiệu Tứ nhi nhỏ giọng, xa xa nhìn Tử Dạ, nói khẽ, "Người ta phái đi tìm đã trở lại chưa?""Hồi vương gia, theo thám tử hồi bào, sau nửa tháng ở Trường An Đại Chu sẽ có anh hùng hội." Tứ nhi nghiêm mặt nói."Anh hùng hội?""Vâng, nghe đồn rằng giang hồ hào kiệt nào luận võ đạt hạng nhất, sẽ được ban cho binh quyền đại tướng quân của ba vạn hộ thành quân bên ngoài thành Trường An.""Điều này có liên quan gì tới Kỳ Lạc cô nương?" Trường Cung nhẹ nhàng thở dài, thầm nghĩ trong lòng: "Đại Chu thật sự là tặc tâm bất tử a, mời chào tướng tài như vậy, xem ra tương lai đại Tề ta cũng chẳng còn bao ngày thái bình."Tứ nhi nói tiếp: "Nghe nói gần đây phủ Thừa tướng bí mật đưa một công tử thần bí tới, được thừa tướng thu làm nghĩa tử, mà vị công tử thần bí này, theo thám tử hồi báo, so với những gì Tử Dạ cô nương miêu tả rất giống nhau.""Kỳ Lạc cô nương nữ giả nam trang tiến vào phủ Thừa tướng Đại Chu Vũ Văn Hộ?" Ánh mắt Trường Cung đầy kinh ngạc, nhíu mày tỉ mỉ nghĩ lại, hôm đó thấy, đúng là có sự bố trí đánh lén của Khác Sát Vệ nước Đại Chu, Kỳ Lạc có khả năng đã trở thành thủ hạ của Vũ Văn Hộ, trở thành một quân cờ, đi đoạt ba vạn binh quyền này.Trường Cung nhẹ nhàng thở một hơi, "Biết người sống...""Thám tử kia phải chăng nên trở về?""Phải về vương phủ." Trường Cung nói bốn chữ này một cách đơn giản, phất phất tay, nói: "Ta biết mấy ngày nữa Vương phi Chức Cẩm sẽ từ Tịnh châu trở về phủ, ngươi nhớ nghênh đón ngoài mười dặm, sau khi nàng vào phủ cũng phải cực kỳ hầu hạ.""Dạ rõ." Tứ nhi gật đầu, lúc này nhìn không thấu trong lòng Trường Cung đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì?Trường Cung khóe môi có chút giương lên, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó lại gọi Tứ nhi lại, "Đưa dù cho ta.""Dạ" Tứ nhi cung kính đưa dù cho Trường Cung, rồi cúi đầu lui xuống.Trường Cung tay trái thả lỏng phía sau, tay phải chấp dù chậm rãi mỉm cười đi vào trong viện nơi Tử Dạ đang chinh nhiên tự nói."Thật nhàm chán a..." Tử Dạ vô lực hô một tiếng, rồi lại thở dài một hơi,, dường như cảm giác được sau lưng có âm thanh đạp tuyết, bỗng nhiên xoay người lại, hét lớn một tiếng, "Ai đó?"Cây dù vì nàng che khuất tuyết bay trên đỉnh đầu, Trường Cung chỉ ôn nhuận cười một tiếng, "Nếu như thật sự cảm thấy nhàm chán, không bằng để ta mang ngươi ra ngoài dạo chơi đi?""Ngươi rốt cục chịu tới rồi à?" Tử Dạ lạnh lùng trừng nàng một chút, "Đáng tiếc ta không muốn đi nữa!"Trường Cung cười nhạt một tiếng, nói: "Vậy ta đi một mình." Nói xong Trường Cung toan xoay người lại bước đi, không tự chủ được cười một tiếng, ngươi mất mát, là bởi vì gần đây ta xa lánh ngươi sao?"Cao Trường Cung!" Tử Dạ hoảng sợ chặn trước người Trường Cung, "Một mình ngươi đi thì có gì vui, ngươi nói nghe xem thử, chơi vui ta liền đi!""Ừm...!Ta lại không muốn nói." Trường Cung học dáng vẻ của Tử Dạ, rồi cười nhẹ vươn tay giúp nàng phủi đi lạc tuyết nơi vai, "Tuyết rơi lớn như vậy, còn đứng ở nơi này, không sợ bị cảm lạnh?"Lời nói ân cần khiến thân thể Tử Dạ khẽ run lên, nhìn Trường Cung một chút, "Ta thích ngắm tuyết.""Ha ha, ta cũng thích." Trường Cung vẫn như cũ giúp nàng che dù, dù chỉ thấy mặt nhau lờ mờ,, lại rõ ràng nhìn thấy đỏ ửng đột nhiên xuất hiện trên mặt nhau, "Nếu ngươi thích, ta dẫn ngươi tới một nơi để ngắm.""Ta không muốn đi." Tử Dạ trầm giọng cúi đầu xuống, "Ta hiện tại chỉ muốn mau mau đi tìm Tiểu Lạc Lạc, rồi về sớm một chút.""Về đâu?" Trường Cung nhịn không được mở miệng nói."Ta đến từ đâu thì về đó!" Tử Dạ bắt được vẻ lo lắng trên mặt Trường Cung, ranh mãnh cười một tiếng, "Nơi này có người rất nhỏ mọn, bất quá là chỉ đùa một chút lại ghi thù,, tuyệt không chơi vui, vẫn là trở về, tiếp tục tới hộp đêm...""Thật muốn đi?" Thanh âm Trường Cung bỗng nhiên trầm xuống, nghiêm mặt hỏi một câu, cắt ngang Tử Dạ.Tử Dạ ngửa đầu nhìn vào mắt Trường Cung, đôi mắt kia rõ ràng vẫn là một mảnh thanh tịnh, nhưng lại chẳng thể che giấu được quyến luyến, "Cái này..." Vốn là muốn mở miệng nói nhất định phải đi, thế nhưng là lời đến khóe miệng, nhưng lại không nói ra được.Trường Cung ảm đạm cười một tiếng, đưa tay ra, đặt lên vai nàng, "Ta biết cuối cùng ta cũng không lưu được ngươi, cho nên, ngươi muốn đi, ta không ngăn cản chỉ là...!Ta vẫn là muốn dẫn ngươi tới một chỗ.""Ta..." Tử Dạ nén lời nói lại, "Rốt cuộc muốn đi nơi nào?"Trường Cung gật đầu cười một tiếng, "Ngươi đi theo ta." Nói xong, Trường Cung khiêm nhường cùng Tử Dạ đứng sóng vai, liếc mắt nhìn gò má của nàng thật sâu, chỉ hướng phía trước, "đi bên này."Khi Tử Dạ quay đầu nhìn nàng, Trường Cung đã nghiêm mặt nhìn phía trước, bỏ lỡ ánh mắt kia, khiến tâm Tử Dạ không khỏi vì đó mà cảm thấy có chút mất mát."Mình sao vậy?" Tử Dạ âm thầm nghĩ lại, "Nàng là nữ tử, thế nhưng là..." Tử Dạ bỗng nhiên nhếch miệng lên, cười đến có mấy phần khen ngợi, "Nhưng cũng là một cô gái ôn tồn lễ độ, người như vậy mà bỏ có chút tiếc, cũng là chuyện thường thôi.



Nhất định la mình nghĩ nhiều rồi, ở chỗ này, bất quá là khách qua đường mà thôi, có thể nào lưu tình đây?" Hút một hơi Thật sâu, Tử Dạ cúi đầu, ngơ ngác nhìn một bước lại một bước giẫm lên trên mặt tuyết.Mỗi dấu chân là một bước đi, Tương lai, ai sẽ cùng ngươi đi cả đời này? Và ai sẽ theo giúp tôi đi cả đời này đây?Đáy lòng đột nhiên dâng lên một sự ghen tuông khó hiểu, Tử Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, muốn loại bỏ những ý nghĩ khác thường này, nhấc mặt bỡn cợt mà nhìn Trường Cung, "Cao Trường Cung!""Tử Dạ?" Trường Cung có chút kinh ngạc quay đầu không nhúc nhích nhìn nàng, "Thế nào?"Tử Dạ đột nhiên chạy nhanh tới in lên trên mặt Trường Cung một nụ hôn, "Không có việc gì, chỉ đột nhiên muốn hôn ngươi."Trường Cung kinh ngạc mà nhìn nàng, vẻ mặt đỏ ửng ở trong tuyết quang hiện ra rõ ràng, "Ngươi..."Tử Dạ đắc ý hai tay chắp sau lưng, cười nói: "Chỗ của tôi, hôn chẳng là gì hết, cho dù là bạn bè cũng có thể ôm hôn, ta cảm thấy ngươi không tệ, có thể làm bằng hữu, nên cũng hôn ngươi một cái.""Chỉ là...!Bằng hữu?" Vui vẻ trong mắt Trường Cung dần dần ảm đạm, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Ha ha, vậy Trường Cung thật sự là vạn hạnh, gặp được tri kỷ như Tử Dạ ngươi, xác thực đời này không tiếc."Tử Dạ trông thấy sự ảm đạm trong mắt nàng, không nghĩ tới chỉ đùa mà lại khiến cảm giác trong lòng mỗi lúc một tuông trào, hoảng sợ tránh đi ánh mắt của Trường Cung, cố ý phóng đại thanh âm, nói: "Cho nên, mặc dù mấy ngày trước đây ngươi hôn ta, chúng ta cũng chỉ là bằng hữu!""Ừm, Trường Cung minh bạch." Trường Cung lặng yên thở dài, cuối cùng ngươi vẫn không tiếp thụ được, ha ha."Vậy làm bằng hữu có phải nên thẳng thắn hay không?""Đương nhiên phải thẳng thắn.""Vậy nếu ngươi thật sự không nói muốn dẫn ta đi nơi nào, ta sẽ không đi!" Nói xong, Tử Dạ ngừng lại.Trường Cung cười nhìn nàng, "Đi gặp người ngươi muốn gặp, sau đó...!Thanh âm trầm xuống, trong thanh âm Trường Cung tựa hồ mang theo một chút rung động, "Đưa ngươi trở về."Tử Dạ thân thể run lên, "Gặp ai?""Kỳ Lạc cô nương.""Ngươi đã tìm được nàng?""Ừm.""Nàng ở đâu?" Tử Dạ muốn dùng sự kích động này che giấu sự mất mát trong lòng.Trường Cung gật đầu nói: "Trường An, cách nơi này ngàn dặm.""Xa như vậy!" Tử Dạ không khỏi hít vào một hơi.Trường Cung tay giơ lên, chỉ hướng Trường An, "Mặc kệ bao xa,, ta cũng sẽ bình yên đem ngươi đến bên nàng."Thân thể Tử Dạ lần nữa run nhè nhẹ, chinh nhiên nhìn thấy Trường Cung, "Có lẽ ta không đáng...""Chư pháp nhân duyên sinh, chư pháp nhân duyên diệt.


(các pháp do nhân duyên mà sinh khởi, các pháp cũng do nhân duyên mà biến diệt)" Trường Cung vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, giống như nắng ấm, "Ta chỉ biết là, tùy duyên." Ta tin tưởng, số mệnh đã định ngươi là cứu tinh của ta, thì sẽ không để ngươi rời đi dễ dàng như vậy.Lần đầu tiên Tử Dạ cảm thấy phật kinh nói rất có đạo lý, chỉ là không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cười một tiếng, tiếp tục đi theo Trường Cung về phía cổng Lan Lăng Vương phủ....




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện