Tận Thế Ca

Chương 62-2



Một nữ nhân hơn bốn mươi tuổi khuôn mặt tiều tụy đang sợ hãi ôm lấy đứa trẻ trong lòng, nàng nhìn những con chó vui vẻ trong viện, chúng nó đang ăn thịt, ở trong cái bồn bị chúng nó vây quanh có rất nhiều thịt vừa mới nấu chín, nếu quan sát cẩn thận, còn có thể nhìn thấy trong đó có hai đoạn cánh tay chưa bị băm nát, là cánh tay mảnh khảnh của nữ nhân.

Ngồi bên cạnh nữ nhân là một nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, hắn nhếch môi, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt tĩnh lặng giống như người chết, hắn bỗng nhiên nói với nữ nhân đang ôm đứa trẻ bên cạnh: "Dương Vân, ngày mai bọn họ lại đến bắt người, tôi nghĩ biện pháp kéo theo mấy con chó lợi hại nhất kia, bà nhân cơ hội chạy đi, chúng ta hai người sống được một người tính một người."

"Lão Tiêu, đừng nói nữa, nếu muốn chạy tôi đã sớm chạy, chúng ta có chết cũng phải chết cùng một chỗ, tôi không thể bỏ ông lại chạy đi một mình, lại nói với thế đạo hiện tại này, tôi có thể chạy đi nơi đâu? Ở đâu cũng chết, còn không bằng cùng ông chết chung một chỗ."

"Không... Không... Bà có thể về nhà đi tìm con gái, nó có lẽ đã về đến nhà ... Tôi thực hối hận... Thực hối hận..." Nam nhân trung niên nói xong liền hung hăng cắn răng, gương mặt có chút vặn vẹo.

"Con gái... Con gái..." Nữ nhân trung niên nghe được hai chữ con gái, vẻ mặt càng bi thống, nàng thì thào lẩm bẩm: "Tiểu Diệu... Thật hy vọng nó còn sống..." Mười ngày trước, lúc cùng Tiêu Diệu nói chuyện điện thoại lần cuối, nàng còn tưởng rằng thế giới y hệt như lời con gái nói, bên ngoài thật an toàn, con gái cũng thật an toàn, nhưng một ngày sau lần phóng xạ thứ ba phát sinh, bên ngoài liền khẩn trương, quái vật nhiều đến mức đếm không hết, chúng nó thậm chí vọt vào trong nhà, đem nàng bức đến cùng đường, từ một khắc kia nàng liền bắt đầu cảm thấy con gái đang lừa nàng, con gái có lẽ cũng không an toàn, bên ngoài quái vật có lẽ càng nhiều, tuy rằng hiện tại chính nàng đang kề cận cái chết, nhưng tràn đầy trong lòng nàng vẫn là an nguy của con gái, nàng gắt gao ôm lấy đứa nhỏ trong lòng, mẹ của đứa nhỏ giờ phút này đã biến thành thức ăn cho chó trong bồn, hôm nay tên ác ma kia vốn định đem đứa nhỏ này cho chó ăn, là mẹ nàng thay thế nàng đi, nàng tin tưởng nếu Tiêu Diệu đối mặt với loại nguy hiểm này, nàng cũng có thể không chút do dự vì con mà chết, nhưng con gái của nàng hiện tại ở nơi đâu, nó còn sống không?

Một bàn tay của Tiêu Cảnh Dương bị người chém đứt tận gốc ba ngón tay, tuy rằng đã được băng bó, nhưng vẫn còn đang không ngừng đổ máu, nếu không phải tố chất thân thể của hắn tốt, kháng thể lại cao, hắn hiện tại đã chống đỡ không được mà ngã xuống, hắn bỗng nhiên dùng một tay còn thừa lại nắm thành quyền, Dương Vân nhìn ra tâm tư của hắn, an ủi nói: "Chúng ta rơi xuống tình trạng này căn bản không thể trách ông, đó là em trai ruột của ông, ông có quyền cứu trợ bọn họ... Nếu cha mẹ tôi ở gần tôi cũng sẽ liều lĩnh đi cứu bọn họ, những chuyện sau này đều là không nghĩ tới, ông cũng đừng tự trách, ai có thể nghĩ đến thế giới bỗng nhiên biến thành như vậy... Lão Tiêu, hiện tại tôi có thể sống lâu một ngày chính là may mắn, ông đừng nghĩ nhiều."

"Không! Chúng ta chạy đi!" Tiêu Cảnh Dương bỗng nhiên nói: "Chúng ta cùng nhau chạy đi!"

Dương Vân nhìn bàn tay bị thương của Tiêu Cảnh Dương, tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong đầu nàng dần hiện ra những chuyện đã trải qua gần đây, một chuyện lại một chuyện xảy đến, tuy rằng đều thiết thực trải qua, nhưng nàng vẫn không thể tin được, ngắn ngủi trong thời gian mấy tuần thế giới sẽ biến thành như vậy.

Sau phóng xạ không được vài ngày, Tiêu Cảnh Dương liền nhận được điện thoại xin giúp đỡ của mẹ và em trai hắn, bọn họ bị nhốt trong nhà, quái vật vây quanh ngoài cửa, bọn họ sắp chết đói.

Nhiều năm trước bởi vì vấn đề nuôi nấng Tiêu Dương, Tiêu Cảnh Dương đã náo một trận rất lớn với mẹ và em trai, bọn họ sau này ít lui tới, cho nên Tiêu Diệu cùng Tiêu Dương đối với bà nội cùng chú ruột căn bản không có cảm tình, nhưng tuy rằng không thường liên hệ, quan hệ huyết thống cũng không dễ dàng cắt đứt, sau khi nhận được điện thoại, Tiêu Cảnh Dương không chút do dự đi ra ngoài cứu mẹ và em trai mình, khi đó tang thi ở Tây Nam còn không nhiều, hắn bị một chút thương tích, nhưng vẫn có thể mang theo mẹ cùng người một nhà em trai an toàn đón về, lần hành động đó khiến hắn có được nhận thức mới đối với thế giới hiện tại, trong lòng hắn sinh ra cảm giác nguy cơ rất mạnh, vì tính toán lâu dài hắn bắt đầu thu thập lương thực tại phụ cận, hắn tính toán cuộc sống của người một nhà cần bao nhiêu gạo, bao nhiêu đồ ăn, bao nhiêu nước, vì để con gái sau khi trở về không đến mức phải đối mặt với đói khát cùng nguy cơ, hắn bắt đầu thanh lý quái vật trong chung cư, sau đó lại dự trữ nước, dự trữ lương thực, thu thập nhiên liệu, ở phía ngoài chung cư thiết trí chướng ngại vật, hắn còn lấy được một khẩu súng tại cục cảnh sát phụ cận, trong lúc này trong nhà hắn cũng dần dần tụ lại đến ba mươi người sống sót.

Tiêu Cảnh Dương là người biết nhìn xa trông rộng, hắn đương nhiên sẽ không giống Tiêu Diệu hoài nghi hết thảy không tín nhiệm bất luận kẻ nào, ở trong lòng hắn, khi đối mặt với nguy cơ người càng nhiều phiêu lưu càng ít, hơn nữa có người làm thuộc hạ, rất nhiều việc làm cũng tiện hơn, hắn ở trong đám người tranh thủ địa vị lãnh đạo, chỉ huy mọi người cộng đồng tiến thối, chỉ là hắn không nghĩ tới tốc độ lan tràn của quái vật sẽ nhanh như vậy, hắn dùng toàn bộ thời gian thật vất vả mới có thể thanh lý hết quái vật trong chung cư cùng tiểu khu phụ cận, quái vật bên ngoài lại càng ngày càng nhiều, tộc độ chết đi của chúng nó vĩnh viễn không đuổi kịp tốc độ sản sinh.

Khi đó bọn họ còn có thể nghe đài quân khu tuyên bố triệu tập người sống sót qua radio, vì chờ đợi con gái về nhà, Tiêu Cảnh Dương cự tuyệt đến chỗ tránh nạn, lúc đó hắn cùng người sống sót khác nổi lên tranh chấp, bọn họ chia làm hai nhóm, mười mấy người sống sót mang theo người nhà ly khai tiểu khu, lưu lại một nhà Tiêu Cảnh Dương cùng với vài người trẻ tuổi từng được hắn cứu mạng.

Sau lần phóng xạ thứ ba, tiểu khu không biết xuất phát từ nguyên nhân gì bỗng nhiên hấp dẫn càng ngày càng nhiều quái vật, chúng nó ngăn chận đường trong tiểu khu, buổi tối mỗi ngày đều không ngừng tru lên, em trai của hắn khi được cứu về đã mang theo đứa con gái nhỏ một tuổi, đứa nhỏ kia luôn luôn khiến Tiêu Cảnh Dương bất an, bởi vì nó luôn không ngừng khóc náo, tùy thời đều có khả năng dẫn đến quái vật, nhưng ai lại có thể đi trách cứ một đứa trẻ không hiểu chuyện, hắn tổng không thể bởi vì tiếng khóc của trẻ con có thể đưa tới quái vật mà giết chết hoặc vứt bỏ nó, người sống sót còn thừa lại cũng đều là người tốt bụng thiện lương, bọn họ tận lực bảo hộ đứa nhỏ này, vừa mới bắt đầu vẫn còn hoàn hảo, quái vật bị tiếng khóc của đứa nhỏ dẫn tới chỉ có linh tinh mấy con, nhưng sau này có một ngày tầng cao nhất cách vách bỗng nhiên xuất hiện một con quái vật cực kỳ lợi hại, nó mang theo rất nhiều quái vật phá tan chướng ngại, đánh vỡ cửa, vọt vào trong chung cư.

Tiêu Cảnh Dương bị đánh trở tay không kịp, đành phải mang theo người chạy đến tầng cao nhất, giữa đường hắn chỉ kịp miễn cưỡng lưu lại trên tường mấy chữ bằng máu, sau khi bọn họ chạy trốn tới tầng cao nhất lại dùng dây thừng tụt xuống dưới lầu, chờ đến khi chạy ra khỏi tiểu khu, bên cạnh hắn chỉ còn lại có 6 người.

Em trai của hắn vì cứu vợ con mình mà dùng thân thể cản trở tang thi, mẹ của hắn ở nửa đường cũng đã chết, sau này bọn họ thật vất vả mới tìm được xe chạy ra nội thành, lại ở giữa đường bị một nữ nhân ngăn lại, vì sau mạt thế hắn liền đem quái vật trở thành địch nhân, chưa từng nghĩ tới nhân loại cũng sẽ ở trong một tháng ngẳn ngủi mà phát rồ, hắn đang nói chuyện với người khác thì bị một đám chó vây quanh, bị chém đứt ba ngón tay, hơn nữa bị trở thành lương thực nuôi nhốt cho chó, đây cũng là nguyên nhân hắn tự trách trong lòng, hắn một phương diện tự trách vì lúc trước không nghe lời con gái nói, nếu hắn không đi ra ngoài cứu một nhà em trai, liền sẽ không có chuyện tiếng khóc của trẻ con đưa tới quái vật, hắn tin tưởng hắn cùng Dương Vân vụng trộm trốn ở trong chung cư nhất định có thể sống thật lâu thật lâu, về phương diện khác hắn tự trách tính cảnh giác của bản thân không cao, cư nhiên hại vợ mình lâm vào hoàn cảnh tuyệt vọng như thế, vài ngày nay hắn trơ mắt nhìn hai người bị kéo ra ngoài băm nát nấu chín cho chó ăn, cái đồ điên tên là Đại Đông kia thậm chí trước mặt hắn đem một ngón tay bị chém đứt của hắn nhét vào miệng chó.

Bên ngoài truyền đến âm thanh ồn ào, toàn bộ chó trong trại đối với cửa cuồng khiếu, Tiêu Cảnh Dương ngẩng đầu, nhìn thấy ba nam nhân buổi sáng xuất môn mỗi người lưng vác một người sống đi vào cửa, nam nhân đi ở phía trước vừa đi vừa kêu: "Đại Đông ca, chúng em mang theo hàng mới trở lại!"

Trong một loạt nhà trệt bên cạnh ổ chó chui ra một người trung niên mặc áo bông màu đen, người này vừa lộ diện liền lập tức làm cho người ta cảm giác thật thân thiết, mặt hắn cười tủm tỉm, nếu không phải tận mắt nhìn thấy hắn đem người giết chết chém nát, Tiêu Cảnh Dương nhất định sẽ cảm thấy tên ục ịch kêu Đại Đông này là một người hiền lành nhát gan.

Trên thực tế, Đại Đông trước kia thật là một người hiền lành, hơn nữa còn là một người hiền lành mà mọi người đều có thể khi dễ, nhưng sau mạt thế hắn đã thay đổi, trong một đêm liền thay đổi, hắn trở nên rất khoái nhạc, thật như cá gặp nước.

Đại Đông nguyên bản là một người không nghề nghiệp ở tại phụ cận, bởi vì nhà nghèo, mặt mũi xấu, vóc người lùn, hắn từ nhỏ đã bị người trong thôn khinh thường, cho nên hắn từ nhỏ đã không có bằng hữu, trong nhà hắn có nuôi một con chó cỏ thật đáng yêu, hắn đặc biệt thích chó, cũng rất am hiểu cùng chó khơi thông, hắn cảm thấy chó vĩnh viễn có thể hiểu hắn, là bằng hữu trung thành nhất, sau này sự tinh thông của hắn được một lão bản trại chó đến từ thủ đô thưởng thức, hắn được cam kết đến làm công nhân nuôi chó, trại chó này nguyên lai có hơn một trăm con chó, đều là bằng hữu của hắn.

Bởi vì vị trí của trại chó hẻo lánh, cho nên bình thường đều dự trữ rất nhiều lương thực, nguồn nước phụ cận cũng sung túc, lương thực của chó cũng dự trữ không ít, để tiện lợi, lão bản trại chó đã mua một cái máy phát điện 3000W dùng để tự phát điện ướp lạnh đồ ăn cùng duy trì vận hành trại chó, khi phóng xạ bùng nổ lần đầu tiên, Đại Đông cùng vài công nhân trại chó khác bị đồng sự biến dị dọa chạy ra bên ngoài, đến trong thành phố mới phát hiện tang thi nơi đó lại càng nhiều hơn, bọn họ sau này lại chạy về trại chó giết chết đồng sự biến dị, sau đó bọn họ liền canh giữ ở trong nhà trệt dựa vào lương thực dự trữ duy trì cuộc sống, khi đó Đại Đông vẫn như cũ ai cũng có thể khi dễ, thẳng đến lần phóng xạ thứ hai, Đại Đông phát hiện bản thân chiếm được một loại siêu năng lực, năng lực khơi thông cùng chó của hắn ngày càng mạnh, hắn thậm chí có thể dựa vào ý niệm trực tiếp khống chế hành động của chó, khi đó trong trại chó có hơn mười con chó phát sinh biến dị, hắn dựa vào siêu năng lực chỉ huy những con chó còn thừa lại chiến đấu cùng chó biến dị, cuối cùng hắn lại dựa vào tình hữu nghị cùng chó mà trở thành tân chủ nhân của trại chó, hắn nghe qua căn cứ phát ra lệnh triệu tập người sống sót, nhưng hắn lại không muốn đến căn cứ, hắn cảm thấy hiện tại bản thân trải qua mỗi ngày đều tiêu dao nhất vui vẻ nhất, ít nhất so với trước mạt thế vui vẻ gấp một trăm lần, hắn muốn vĩnh viễn trải qua những ngày như vậy.

Tiểu Vĩ đem nữ nhân khiêng trên vai ném xuống dưới chân Đại Đông: "Đại Đông ca, hàng tốt, anh xem nữ nhân này còn xinh đẹp hơn Vương Nguyệt Mai."

Đại Đông đầu tiên là cười nghênh đón con chó ngao đang phóng về phía hắn, yêu thương sờ sờ đầu của nó, sau đó lại khinh thường liếc mắt nhìn nữ nhân trên đất một cái, nữ nhân kia vừa vặn ẩn ẩn tỉnh lại, ánh mắt nàng đầu tiên là lộ ra mê hoặc, sau đó lại chuyển thành phẫn nộ, nàng lạnh lùng trừng mắt nhìn chằm chằm Đại Đông, Đại Đông mặt vặn vẹo một chút, hắn bỗng nhiên cười rộ lên, hắn dùng ngón tay chỉ chỉ nữ nhân lõa thể đi theo phía sau Tiểu Vĩ: "Vương Nguyệt Mai, ngươi đến đây."

Vương Nguyệt Mai vẻ mặt khiếp sợ đi đến trước mặt Đại Đông.

Đại Đông nói: "Quỳ xuống!"

Vương Nguyệt Mai quỳ xuống.

"Giày của ta dơ rồi, liếm sạch đi."

Mặt của Vương Nguyệt Mai trở nên trắng bệch, trên giày của Đại Đông dính đầy nước miếng chó ngao, trong lúc Vương Nguyệt Mai còn đang do dự Đại Đông đã hung hăng đá nàng một cước: "Bảo ngươi liếm thì liếm, chó của ta còn nghe lời hơn ngươi, ngươi con tiện nhân này!" Tại giờ phút này địa vị của Vương Nguyệt Mai trong lòng Đại Đông so ra kém xa chó của hắn.

Vương Nguyệt Mai bị đá té ngã, nàng quay đầu nhìn chồng mình bị nhốt trong lồng phía xa, mạnh mẽ nằm sấp trên đất vươn đầu lưỡi, theo động tác của đầu lưỡi, nàng cảm thấy bản thân tựa hồ đã biến thành một con chó, vì có thể cùng chồng sống sót, tự tôn của nàng sớm đã bị giẫm nát, nàng càng liếm càng chết lặng, muốn khóc cũng không khóc nổi, chồng nàng bị nhốt trong lồng phía xa cũng trừng lớn mắt xem một màn này, hắn bỗng nhiên bụm mặt ô ô ô khóc lên.

Nữ nhân bị dây thừng trói buộc nằm trên mặt đất cũng mở to hai mắt xem hình ảnh trước mắt, ánh mắt nàng trừng lớn, trong lòng có dự cảm bất hảo mãnh liệt.

Đại Đông đá văng Vương Nguyệt Mai đang ghé vào bên chân ra, hắn dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống nữ nhân nằm trên mặt đất, nói: "Ngươi về sau liền giống nàng làm chó cho ta."

Tiêu Cảnh Dương ở trong lồng xem hình ảnh này, hắn bỗng nhiên mắng nam nhân đang bụm mặt khóc bên cạnh: "Phế vật! Chỉ biết khóc! Vợ của ngươi là vì ngươi mới trở thành thế này, ngươi sao lại không có cốt khí như vậy, sao không biết nghĩ cách đi cứu nàng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện