Thanh Xuyên Hoàng Phi Muốn Được Kiều Dưỡng

Chương 19: Chương 19




Editor: Nhược ThủyVào phủ lâu như vậy, Ôn Hinh chưa bao giờ đi qua tiền viện.

Cửa ra vào đi đến tiền viện có tiểu thái giám ngày đêm trông giữ, giống như một tòa thành, đem cả phủ đệ một chia thành hai phần.

Vương Đức Hải ở phía trước dẫn đường, trên mặt luôn tươi cười.

Trong lòng cũng nghĩ thầm, không nghĩ tới Ôn cách cách trong vô thanh vô tức lọt vào mắt chủ tử gia.

Mấy ngày nay chủ tử gia đi sớm về trễ, vừa có chút nhàn rỗi, không đi nơi của phúc tấn, cũng không đến chỗ Lý trắc phúc tấn, nhưng trước tiên nhớ Ôn cách cách.

Xem ra vị này về sau chính mình cũng phải nịnh bợ thật tốt, không chừng còn có thể có phúc phận lên làm trắc phúc tấn.

Thời điểm Ôn Hinh đi theo Vương Đức Hải vượt qua cửa lớn, kỳ thật trong lòng còn có chút không quá hiểu rõ, Tứ gia kêu nàng đi tiền viện làm gì.

Nhất thời nghĩ không rõ, dứt khoát không nghĩ đến nữa, diện tích của tiền viện thập phần rộng rãi, đi không bao lâu liền đến thư phòng, ngoài cửa viện có hai thái giám canh giữ, vào trong viện, dưới mái hiên ngoài cửa thư phòng vẫn có hai tiểu thái giám đang đứng, tuổi đều không lớn, nhìn thập phần lanh lợi.

Chỉ là Ôn Hinh biết rõ, tiểu thái giám tuy rằng lanh lợi nhưng đều không biết chữ.

Người biết chữ có thể lưu lại bên người Tứ gia, cũng chỉ có Tô Bồi Thịnh, còn có thư Trương Thuận Hỉ hầu hạ trong thư phòng.

Tô Bồi Thịnh tiếng tăm lừng lẫy, nhưng Ôn Hinh không nhớ rõ có nghe nói qua Trương Thuận Hỉ.

“Thỉnh an cách cách.


” Tô Bồi Thịnh vừa ra cửa thư phòng, ngẩng đầu liền thấy được Ôn cách cách đang đi tới, trên mặt mang theo tươi cười bước nhanh đi đón.

“Tô công công mau đứng lên đừng đa lễ.

” Giọng Ôn Hinh nhỏ nhẹ êm ái vang lên.

Tô Bồi Thịnh đứng lên, liền nói: “Cách cách vào đi, chủ tử gia đang chờ.

”Nhìn Tô Bồi Thịnh không có ý đi theo vào trong, Ôn Hinh do dự một chút, vẫn nhấc chân bước lên bậc thang.

Vào cửa, trong phòng an trí một bàn dài, trên bàn bày nghiên mực cổ, bên cạnh là một thỏi mực, ống đựng bút bằng trúc cắm bảy tám bút lông.

Bát bạch ngọc chứa nước trong dùng rửa bút, chặn giấy bằng đồng đè lên một góc giấy Tuyên Thành, Tứ gia đang múa bút thành văn.

“Thỉnh an chủ tử gia.

”Giọng nói Ôn Hinh trong trẻo giòn ngọt vang lên, bút trong tay Tứ gia dừng lại, ngẩng đầu liền nhìn nàng.

Ôn Hinh mặc trang phục hồng sắc của nữ tử Mãn Thanh xinh xắn đáng yêu uốn thân mình, đầu tóc đen nhánh cắm trâm bạc hồ điệp đơn giản, theo động tác nàng thỉnh an, hai hoa tai trân châu nhẹ nhàng lay động, khóe môi nàng khẽ cong càng thêm làm người nhìn cảm thấy không khí vui mừng.

Rõ ràng là chỉ là xiêm y tầm thường không xuất sắc, nhưng mặc trên người nàng, điểm thêm tươi cười lại khiến cho người nhìn vui vẻ.

Tươi cười kia thật sự quá ngọt.

“Đứng lên đi, ngồi xuống.


” Tứ gia chỉ vào ghế dựa bên cạnh nói.

Ôn Hinh liền ngoan ngoãn đi đến ngồi xuống, thời tiết vào thu, trên ghế đã lót đệm mềm, ngồi phía trên cảm giác mềm mại thoải mái.

“Gia, đang bận sao? Nô tỳ có quấy nhiễu thanh tịnh của người không?”Nghe Ôn Hinh có chút lo lắng nói, Tứ gia lắc đầu: “Không sao, nàng ngồi trước đi, vết thương trên đầu gối đã tốt chưa?”Ôn Hinh sửng sốt một chút, không nghĩ tới hắn hỏi cái này, trong lòng có chút kỳ quái.

Chỉ là Tứ gia quá bận, cả ngày vội vàng quốc gia đại sự, có thể mười ngày nửa tháng không đặt chân vào hậu viện, nhưng có thể nhớ rõ nàng bị thương, bỗng nhiên có cảm giác thụ sủng nhược kinh (được sủng ái đến lo sợ).

“Đã không có việc gì, tất cả đều tốt, đa tạ gia nhớ thương.

” Ôn Hinh cười càng ngọt, có thể được người nhớ kỹ chính là chuyện vui vẻ.

Càng đừng nói người này là nam nhân chính mình cần dựa vào ở nơi này, loại cảm giác này thật kỳ diệu.

Chủ yếu là chờ mong nhưng kinh hỉ bỗng nhiên rớt xuống, loại cảm giác này thật sự là…… Sảng khoái ngây người.

Hỏi một câu, Tứ gia liền mặc kệ nàng, tiếp tục cúi đầu viết chữ.

Ôn Hinh cũng không quấy rầy hắn, chính mình đánh giá bày trí trong phòng.

Cạnh cửa sổ đặt một chiếc giường làm bằng gỗ lê, trên bệ cửa sổ đặt bát huyết ngọc cổ xưa, bên kia bày một bình nhỏ, bên trong cắm một bó hoa.

Lư hương bạch ngọc lượn lờ khói trắng, ba mùi hương nhàn nhạt hòa hợp vờn quanh chóp mũi.


Trên tường hướng đối diện treo mấy bức tranh của Minh gia ( đời nhà Minh), Ôn Hinh nghiêng đầu ngắm vài lần, không nhìn ra là bút tích của ai.

Nàng đối với thi họa không có nhiều nghiên cứu, nhìn không ra là điều hết sức bình thường.

Nhưng nàng cũng biết thư họa có hai phẩm cấp, thứ nhất họa sơn thủy, thứ hai họa hoa cỏ, các nhân vật cùng chim thú không được xếp vào.

Xem ra Tứ gia là người thanh nhã, tất cả tranh trên tường đều họa sơn thủy!Chậc chậc, vị này truyền lại đời sau bức họa "Thập nhị mỹ nhân" lừng lẫy nổi danh, nhưng cũng không thấy hắn treo tranh mỹ nhân.

Hừ, nam nhân dối trá.

Tứ gia viết xong một đoạn, buông bút trong tay, ngẩng đầu liền nhìn thấy tiểu cách cách của hắn một đôi mắt đen lúng liếng đánh giá bức tranh treo trên tường.

Không biết nghĩ tới điều gì, khóe miệng cong lên tươi cười, giống như nghĩ đến việc gì thú vị.

Một người vụng trộm vui mừng, không cần biểu hiện quá rõ ràng.

Tứ gia nhíu mày, đi đến nhìn về phía bức họa trên tường, danh gia vẽ tranh sơn thủy, có điều gì đáng giá vụng trộm vui mừng sao?“Suy nghĩ cái gì?”Bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói Tứ gia, Ôn Hinh trong lòng giật mình, vội quay đầu lại liền chống lại ánh mắt Tứ gia có chút nghi hoặc.

Trong lòng có chút hỗn loạn, không cẩn thận thả lỏng chính mình, nếu bị nhìn ra sẽ có chuyện không hay.

Đôi mắt Tứ gia cũng quá lợi hại.

Trong lòng mắng thầm không thôi, ngoài miệng lại ngọt ngào nói: “Đang xem mấy bức họa này, nô tỳ trời sinh tính tình bướng bỉnh, đối với thư họa không hiểu nhiều lắm, nhưng nhìn tranh rất có khí thế, chỉ là nghĩ không ra nguyên nhân.

”Tứ gia im lặng.

Lời này làm hắn phải nói tiếp như thế nào?Chưa thấy qua người vạch trần khuyết điểm của bản thân như vậy, không nên ở trước mặt hắn nói sở trường của chính mình sao?Thật không phải một người chú ý trước sau, là kẻ ngốc.


“Mấy ngày nay nàng đang làm gì?” Tứ gia đứng dậy đi rửa tay, viết chữ xong trên tay dính mực.

Ôn Hinh liền có ánh mắt đi qua đi hầu hạ, từ trên giá cầm xà bông thơm đưa tới.

Tứ gia tiếp nhận lau nhẹ trên tay, lại cho vào nước trong rửa sạch, Ôn Hinh liền mang khăn sạch đưa đến.

Lau khô tay, liền thuận tay nắm tay Ôn Hinh đi đến giường ngồi xuống, liền nghe Ôn Hinh nói: “Cũng không làm gì, ngày thường nô tỳ cũng không yêu thêu thùa may vá, ngạch nương nô tỳ nói thêu thùa may vá phí phạm đôi mắt, biết châm kim là được.

”Tứ gia:……“Muốn đọc sách, chỉ là thời điểm vào phủ chỉ cho phép mang một tay nải nhỏ, trong Thính Trúc Các có mấy quyển sách được đưa vào đều đã xem xong, thật không thú vị.

Nô tỳ lại không thể ra cửa, cũng chỉ có thể lăn lộn thiện phòng làm món ăn ngon.

”Tứ gia:……Hắn cảm thấy chính mình không nên hỏi vấn đề này, quá ngốc.

Bình thường lão thập tứ nói tiếp chuyện với hắn vô cùng khó, hắn đã nói khó ai có thể tiếp lời.

Hắn vẫn luôn không quá hiểu rõ.

Hôm nay bỗng nhiên liền hiểu được.

Hóa ra khó nói tiếp, chính là cảm giác nghẹn khuất như vậy.

Không gian im lặng, Tứ gia vốn định răn dạy vài câu, kết quả ngẩng đầu liền nhìn thấy Ôn Hinh nhíu mày không tiếng động thở dài, dường như bị rất nhiều ủy khuất.

Hắn bỗng nhiên muốn biết, Ôn đại nhân ở phía Nam rốt cuộc dưỡng nữ nhi như thế nào.

Nữ nhi dưỡng đến mềm mại nũng nịu như vậy, mang người gả ra ngoài, ngươi ngủ được sao?.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện