Thiên Thần Sa Ngã

Chương 3



Hơn một trăm cô gái đến Thượng Hải ứng thí, chỉ trong một tuần đã bị loại một phần ba. Những cô không vượt qua được cửa ải của tôi, thì chỉ cần an ủi vài câu là có thể dễ dàng tống về; những cô may mắn hơn gặp được Tào Lợi Hồng nhưng không được lòng ông ta thì cũng xin mời hồi sau gặp lại.

Những cô bị oại ngay từ vòng đầu thì chỉ cần động viên vài câu: “Không sao, em vừa trẻ vừa xinh thế này thì sợ gì không có người yêu?” là trời yên biển lặng ngay. Nhưng những cô vượt qua được bao nhiêu khó khăn tầng tầng lớp lớp, đánh bại bao nhiêu địch thủ để được gặp mặt Tào Lợi Hồng, nhưng vì lý do này nọ mà bị rớt đài thì chẳng dễ dàng an ủi như thế. Các cô đau khổ vật vã, sống chết cũng mặc, cảm giác kinh khủng như cô dâu xinh đẹp lộng lẫy ngày đầu tiên lên xe hoa bỗng nhiên biến thành quả phụ. Cứ như giữa các cô và nhà đại tỉ phú đã hiểu nhau, hợp nhau từ thời thanh mai trúc mã, từ thời đẻ đất đẻ nước đã có tình cảm sâu sắc không thể tách rời vậy. Tôi nhìn bộ dạng đau khổ cùng cực của các cô rồi tự hoài nghi, liệu trên cái thế giới này có còn tồn tại thứ tình yêu chân chính?

Thật ra, người phụ nữ bây giờ quả có bao nhiêu cái khổ, vì muốn được gả vào nhà danh giá mà phải rèn cho mình bản lĩnh và tâm lý vững vàng, để mà cạnh tranh với bao nhiêu người đẹp khác trên thế gian. Tất nhiên, xét theo những kinh nghiệm ít ỏi của tôi đối với phụ nữ thì tôi không thể nào nói ra những lời chí lý đến thế được. Câu này thật ra là do một cô gái tên Lý San nói với tôi.

Lý San hai mươi ba tuổi và vẫn còn là gái trinh.

A Lam nghe nói trên thế giới này vẫn còn một cô gái hai mươi ba tuổi mà vẫn còn trinh thì cảm động buột miệng than thở: – Cô ấy hai mươi ba tuổi mà vẫn còn trinh nguyên sao? Cái này cũng phải động trời ngang ngửa với việc cô ấy mới mười ba tuổi mà đã biết mùi đời vậy.

Lý San là mẫu người đẹp Giang Nam điển hình, trẻ trung, kiều diễm, các giác quan tinh tế nhạy bén, nhưng không hiểu sao vẫn phải đưa công cuộc trang điểm lên hàng đầu.

Lý San cũng đến Thượng Hải ứng thí, đã qua hết các cửa trước nhưng đến khi gặp Tào Lợi Hồng thì bị rớt đài. Lý do là Lợi Hồng chê cô ta trông thật ngớ ngẩn, ông ta bảo những búp tóc sấy quăn của Lý San trông giống y như mấy cái vòi bạch tuộc.

Con gái ai cũng thích mình đẹp, thích mình hợp thời trang. Hồi trước, phụ nữ chuộng mốt tóc thẳng tự nhiên kiểu quảng cáo Pantene thẳng mượt gì đó, rồi một thời gian sau các bà các cô lại chán tóc thẳng mà chuyển qua thích xoăn lượn sóng kiểu Madonna. Làm xoăn xong họ lại còn đắp thêm đến mấy lớp keo giữ nếp nữa. Kể ra cũng khó trách được sự kiên tưởng của nhà đại tỉ phú.

Các nàng chắc chắn là rất coi trọng nhận xét của phái nam đối với vẻ ngoài của mình rồi, nếu tôi mà coppy và paste y nguyên lý do Lợi Hồng từ chối Lý San cho cô ta, dễ cô ta cắt phăng mấy búp tóc ngay tức khắc mất.

Thế nên tôi nói với cô ta:

- Á Đương nói cô rất được, ông ấy rất thích, nhưng cô quá tuyệt vời, ông không muốn làm lỡ cuộc đời cô.

Cái kiểu mượn cớ rẻ tiền hạng nhất dùng cho trường hợp cô gái vẫn luôn tự tin quá mức như Lý San, hoá ra cũng không đến nỗi tệ, cô nghe xong thì bần thần như đang nghĩ ngợi điều gì:

- Chắc cái ông tám phần mười già lão này gặp tôi thì tỉnh ngộ rồi, không muốn làm tàn héo những đoá hoa của Tổ quốc thân yêu nữa.

May quá! Thế nhưng chiếu theo quy định chung, tôi vẫn phải đưa cô đi thăm thú Thượng Hải một vòng. Câu nói bất hủ đó Lý San thốt ra sai khi chúng tôi ra khỏi công viên và đang cùng ở trong nhà hàng ăn đồ biển.

- Con gái thật là trăm thứ khổ. Vì muốn gả vào nơi danh giá mà phải cố trang điểm cho lộng lẫy, cạnh tranh với mọi người đẹp trên toàn quốc để mong được lọt vào mắt xanh người đàn ông. Nếu có kiếp sau, tôi thà làm con cua cho rồi, con cua cả đời bò ngang, chết cũng chết trong sung sướng!

Lúc nói câu nói này, Lý San đang dùng cả hai tay cầm hai cái càng cua vàng rộm, câu nói thốt ra đầy vẻ cảm động lâm li, những âm thanh thốt ra khỏi miệng mang theo vị thương cảm rầu rĩ, ai không biết dễ tưởng cô đang chiêu hồn cho mấy con cua đáng thương sắp biến vào miệng.

Nhiều năm sau, hồi tưởng lại câu nói của Lý San, tôi mới thấm thía rõ tâm tư của cô lúc ấy. Thế nhưng lúc này, tôi vẫn chưa hiểu gì.. Tôi ngồi cạnh Lý San, an ủi cô gái vì phú quý giàu sang mà sẵn sàng bán đứng cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Toàn là những lời giả dối nực cười. Tôi bảo tôi rất hiểu lòng cô, nhưng cô nên kiềm chế nỗi đau, cô hãy hiểu cho những khó khăn của tôi – một trong những kẻ làm công ăn lương chỉ biết nghe theo lệnh của cấp trên, v.v và v.v…

- Tôi thật sự không biết sau này nên làm thế nào nữa. – Lý San nói, trong đôi mắt đã đong đầy nước lóng lánh.

- Không đến nỗi thế đâu. Cô mới có hai mươi ba tuổi, đang trong quãng thời gian đẹp nhất của người con gái! Tôi tin chắc sau này cô sẽ có một người chồng rất tuyệt vời.

Tôi nhẹ nhàng an ủi cô, sợ nếu nói to quá thì những giọt nước mắt trong cô sẽ xối xả tuôn rơi không kìm lại được mất.

Lý San cúi đầu, tôi nhìn thấy những giọt lệ trong suốt rơi xuống, nhưng đôi bàn tay trắng muốt thì vẫn vân vê cái càng cua:

- Tôi thật sự hy vọng kiếp sau làm con cua cho rồi!

Nhìn bộ dạng của cô, tôi suýt nữa thì phì cười.

Hai chúng tôi thu hút bao nhiêu ánh mắt của những người xung quanh, người ngoài nhìn vào chắc tưởng cô gái gặp phải một anh chàng không biết điều. Khi một cô gái khóc thì tất nhiên người đàn ông phải thể hiện nghĩa vụ của đấng nam nhi một cách vô điều kiện. Nhưng tôi thì không những không làm thế mà lại còn cười. Chết thật! Tôi vội vàng đưa khăn giấy cho cô, nhẹ vỗ về đôi vai nhô cao rung lên vì tức tưởi.

Nửa tiếng sau, Lý San lau khô nước mắt và nói muốn vào nhà vệ sinh.

Tôi cảm tưởng như trong nhà vệ sinh nấp sẵn một chuyên gia trang điểm vậy.

Bước ra, Lý San lại tươi tắn xinh đẹp như thường, nhìn tôi nở nụ cười kiều diễm:

- Chúng ta tiếp tục dùng bữa đi.

Tôi ngồi nhìn Lý San, từng miếng từng miếng, nhai rồi nuốt “kiếp sau” của cô ta vào bụng. Quả thật đàn bà là một kỳ tích của tạo hoá.

Những khi lòng không vui thì rượu quả là một người bạn dễ chịu thân thiết của con người. Hôm đó, Lý San buồn bã bao nhiêu thì cô uống nhiều bấy nhiêu. Hơi rượu bốc lên, Lý San đăm đắm nhìn tôi hỏi:

- Tối nay anh rảnh không?

Giọng điệu và ánh mắt của Lý San làm tôi lặng đi một lúc, lòng dạ rối rắm không hiểu ra sao. Định thần lại thì tôi bắt đầu mở cờ trong bụng. Theo con mắt của đàn ông nói chung thì ba thứ: đêm, đàn bà và tình luôn làm thành một bộ. Một cuộc hẹn hò ban đêm với người đẹp luôn là điều hiện diện trong giấc mơ của mọi đàn ông.

Gặp phải tình huống như thế này, người quân tử dĩ nhiên phải từ chối. Nhưng thường thì quân tử đều không phải là quân tử thật sự mà chỉ là tiểu nhân giả dạng thôi. Nên hầu hết họ là giả lả: “Muộn thế này rồi, để cô một mình tôi không yên tâm. Dù sao có người đàn ông ở bên cạnh bảo vệ cũng tốt hơn.” Thế nhưng phương pháp bảo về tốt nhất của họ thường là ôm nàng trên giường cho đến sáng.

Tôi thừa nhận không phải người quân tử, cũng không hề cố ý giả vờ quân tử trước thiếu nữ ngây thơ, thế nên trong lúc đầu vẫn còn mông lung đắn đo nghĩ ngợi thì miệng tôi đã liến láu: – Tôi về nhà bây giờ cũng chỉ đi ngủ thôi, chẳng có việc gì cả.

Sau đó, dường như có một con quỷ say đẩy tôi ra xe taxi. Tôi thật khâm phục Lý San, say đến nỗi nói không ra lời mà vẫn đọc lưu loát tên quán bar cho người tài xế.

Thật ra, tôi là một người bảo thủ. Trừ đàn bà ra, tôi phản cảm với tất cả những người xa lạ. Đã quen với quán rượu nào thì tôi chỉ đến cái quán đó thôi, tôi không thích thay đổi nới khác. Cho nên khi bị kéo đến một cái quán tên Đồ Nha ở gần đường An Tây nào đó, tôi không khỏi chút hoang mang.

Quán bar hôm đó đông người khủng khiếp, tôi nhìn thấy Lý San lẫn đám người đang lắc mông điên cuồng, như thể chủ đề của quán bar hôm nay là xem ai quay cuồng giống người điên nhất vậy. Và nếu xét người điên nào ở cấp bậc nhanh nhất thì nhất định không phải ai khác ngoài Lý San.

Cô nhìn thấy tôi cứ trù trừ mãi không dám bước xuống sàn, liền quyết liệt lôi tôi xuống bằng được để cùng nhau điên.

Lý San có dáng vóc không béo mà cũng chẳng gầy, lúc này cô nàng đã cởi tuột chiếc áo khoác ngoài để lộ chiếc áo đen gợi cảm ôm lấy bộ ngực đang rung nảy không ngừng trông rất gợi tình, cặp mông tròn trịa như mời gọi người khám phá. Từ góc tôi đứng, nửa thân dưới của Lý San trông giống như một con rắn đen dài, đẹp đẽ, mềm mại, uốn lượn, quay vòng trong vũ điệu quyến rũ đến mê người. Khoảng cách giữa tôi và cô rất gần, hai thân thể chúng tôi không ngừng đụng chạm vào nhau. Trong một khoảnh khắc tôi chỉ ước được chạm vào bộ ngực của cô ta, rồi ngầm tán dương: “Thật là mềm mại, dễ chịu quá”. Tôi cảm thấy mình thật bỉ ổi. Trong lúc tôi nhìn Lý San và nghĩ ngợi thì cô dường như chẳng hề để ý, vẫn say sưa cuồng nhiệt trong vũ điệu.

Nhảy thêm một lát rồi cũng chán, chúng tôi quay lại chỗ ngồi tiếp tục uống. Khi anh chàng DJ trên bục biểu diẽn hét lên: “Hai tay của các bạn đâu rồi?”, đám đông trước mặt tôi bỗng trở thành những kè tù binh giơ cao cả hai tay lên.

Tôi vốn tưởng sẽ được hưởng chút ân huệ gì đó từ thân thể của Lý San, nào ngờ cô ta đưa tôi đến quán bar, mà chẳng hiểu sao tôi bây giờ lại không hề có chút hứng thú nào với việc nhảy nhót và uống rượu.

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.

Tôi lúc đó phải nói là chán ngán cực độ. Tiếng nhạc mạnh trong quán bar lúc ấy, đối với tôi giống y hệt như tiếng gầm gào đau thuương của một đàn thú dữ.

Lý San nhảy mãi cuối cùng cũng thấm mệt,, quay về ngồi bên cạnh tôi. Tôi cũng muốn về.

- Gì cơ? – Cô ta nghe không rõ, vừa hét hỏi lại vừa cười, nụ cười có vẻ gì hơi điên dại.

- Điiiiiii Vềeeeee!!!!! – Tôi ghé sát vào tai cô ta mà hét.

- Ồ! – Lý San cười hinh hích, miệng ngậm ống hút, giả làm điệu bộ như một co gái tuổi teen. Cô ta dựa vào người tôi. – Tôi nói với anh chuyện này!

- Gì thế?

Tiếng nhạc ầm ĩ như đấm vào tai khiến hai chúng tôi muốn nói câu nào cũng phải hét đến rát cổ họng.

- Giúp tôi nói với Á Đương, cho tôi ở lại!

Vẻ mặt cô ta lúc này thật thê thảm, rõ ràng là vô cùng bối rối, rõ ràng là đang sợ tôi từ chối, cố gắng một cách tuyệt vọng, giả vờ như mình chỉ vừa mới nghỉ đến việc đó thôi. – Hả? Cái gì? – Tôi hét hỏi lại.

Thật ra, tôi đã nghe rõ câu nói của cô rồi, thậm chí nghe rất rõ ràng. Nhưng tôi không biết nên trả lời sao, và hỏi lại là phản ứng tự nhiên, hoàn hảo nhất cho những tình huống từ trên trời rơi xuống. Thật là may mắn, cô ta không nói gì nữa.

Lý San cắn chiếc ống hút cắm trong ly nước chanh, nghiêng người nhìn đăm đắm bức tường sau lưng với ánh mắt lạ lùng, vô cảm.

Tôi nhìn cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt. Hoá ra trên đời này, thật sự có loại người như thế, vì muốn được gả vào nhà danh giá mà đến lòng tự trọng cũng chẳng cần. Người ta đã đuổi mình đi rồi, mà vẫn còn lằng nhằng cố van nài: “Cho tôi thêm một cơ hội nữa đi”.

Tôi nhân lúc cô ấy không để ý, khẽ liếc cô một cái, rồi thuận đà nhìn theo hướng ánh mắt cô. Bức tường đằng sau Lý San là một bức tranh trường phái trừu tượng.

- Bức tranh đẹp quá! Anh nhìn xem, ánh mắt của người phụ nữ kia chỉ có thể là ánh mắt của một người mẹ.

Lý San lộ vẻ vui mừng như một cô học sinh tuổi teen chỉ bức tranh ở giữa.

- Ừ!

Tôi đáp lại. Thật ra tôi chẳng hiểu tí gì về hội hoạ, hội hoạ trừu tượng lại càng mù mịt. trong mắt tôi, những bức tranh này giống hệt như bị đám trẻ mẫu giáo nghịch màu, không cẩn thận đánh đổ lem nhem vậy. Chả thấy gì hay ho cả. Nhưng bây giờ, những bức hình nghệ thuật càng khó hiểu, người ta lại càng tôn vinh. Tôi lại không phải kiểu người thích chạy theo mốt. Tuy vậy, tôi vẫn ra vẻ khâm phục rất thành thật đối với nghệ thuật và nói:

- Thật là hoàn mỹ! – Người mẹ luôn luôn là vĩ đại nhất!

Cô ta đột ngột cảm khái. Gần đây, hình như các cô gái đều thích bày tỏ với tôi các đạo lý ai ai cũng biết thì phải, chắc để tỏ ra ta đây có tư tưởng cao siêu. Nhưng Lý San thì rõ ràng là thông minh thật sự. Chỉ dùng một câi thôi, cô ta dễ dàng lôi kéo được sự đồng cảm của người đối diện. Thế nên, tôi bỗng cảm thấy mình nên trầm tư. Tâm trí tôi trở về quê hương và người mẹ thân yêu.

- Thực ra tôi cũng đã có bạn trai. Anh ấy rất tốt. Nhưng sau đó tôi đề nghị chia tay. – Lý San nói.

Bắt đầu rồi đấy, đàn bà luôn thích bắt đầu bằng cái tâm sự đầy nước mắt đó. Những chuyện tình cảm cảm động, ướt át tôi nghe được trong một tháng gần đây có lẽ đã đủ để viết một cuốn tiểu thuyết.

Công nhận là một người đàn ông tốt phải biết tôn trọng quá khứ của phụ nữ. Phụ nữ chọn tôi để tâm sự những điều đau khổ thì tôi cũng đau khổ thôi. Nhưng tôi thật sự hy vọng, họ hãy để cho tôi lựa chọn thời gian và địa điểm nghe thì hay hơn nhiều.

Đó là trên giường, sau khi làm tình xong, còn tôi lăn ra ngủ hay không còn tuỳ thuộc vào độ hấp dẫn của câu chuyện và mức độ du dương trong giọng của người kể.

Thấy tôi chẳng tỏ thái độ hiếu kỳ hay háo hức gì, Lý San lại hỏi tiếp: – Hai chúng tôi đều rất đau khổ, nhưng tôi không còn cách nào khác. Bạn trai tôi rất nghèo, còn mẹ thì bị ung thư… Vừa đúng lúc ấy, tôi đọc được mẫu quảng cáo tìm bạn đời trên báo…

Tôi cố gắng dò xét thái độ của cô ta lúc kể chuyện. Có vẻ như các cô gái bây giờ đều là những diễn viên bậc thầy. Ánh mắt cô ta nhìn đăm đắm bức tranh treo tường mà cô đặt tên là “Mẹ”, đôi mắt đã bắt đầu thấp thoáng những giọt lệ.

Vũ khí lợi hại nhất của đàn bà là những giọt nước mắt. Đàn bà từ lúc lọt lòng mẹ đã biết dùng món vũ khí này để khuất phục đàn ông rồi.

Tôi cũng là một đàn ông, thế nên tôi bị thứ vũ khí ấy dụ dỗ. Một cô gái xinh đẹp đáng thương đang khóc kìa. Lòng tôi bỗng chùng xuống. Ai mà dám dùng sinh mạng của mẹ mình ra lừa đảo cơ chứ? Bất giác, tôi chạm vào mu bàn tay cô ta, vỗ về cô ta như một người anh trai dỗ dành cô em gái:

- Bệnh của mẹ cô giờ thế nào rồi?

- Mẹ tôi vẫn đang nằm viện. Bác sĩ nói cần một trăm nghìn họ mới chịu phẫu thuật.

Vừa đúng lúc đó, chiếc đèn vẫn quay tròn trên reần bỗng rọi ánh vàng lợt vào đúng khuôn mặt Lý San. Tôi nhìn thấy gitọ nước mắt lăn trên làn da mịn màng của cô, rơi xuống dưới. chìm khuất vào lớp áo len. Biết miêu tả thế nào cho đơn giản và chính xác nhất điệu bộ đáng thương của cô lúc ấy nhỉ? Lúc đó tôi suýt nữa thì nói: “Để tôi cho cô vay.”

- Thế nên, tôi xin anh hãy cứu lấy mẹ tôi! – Cô ta hét lên.

Ngay sau đó, ánh đèn vàng lợt đã đổi màu xanh lục. Cô ta nhào tới, chụp bàn tay tôi một cách kích động: “Cho tôi ở lại đi!” Lập tức tôi cảm thấy như ngồi trước mặt tôi là một con hồ ly tinh đang giả điệu bộ thương tâm, trong khi khoé mép vẫn còn vương chiếc lông gà.

Ồ, cô em bé nhỏ, nếu cô là hồ ly thì tôi sẽ là một con sói.

Tôi không hề đổi sắc mặt, đẩy móng vuốt của hồ ly ra và nói:

- Thế này, thật làm khó cho tôi quá… Rồi dùng ánh mắt thông cảm, mượn một câu thơ của A Lam:

- Mùa đông thường làm người ta nhớ mùa xuân. Người mẹ nào rồi cũng phải ra đi. Mẹ cô chắc cũng không muốn cô dùng cả tuổi thanh xuân để đánh đổi lấy sinh mạng cho mình đâu.

Cô ta lẩm bẩm rất nhỏ rồi lại dừng lại. Tôi nhìn miệng cũng đoán chắc cô ta nói: “Nhưng…”

Lý San không nói tiếp nữa, đôi mắt đờ dại nhìn đám người trên sàn nhảy. Tôi không biết cô ta đang nhớ về người mẹ bị bệnh hay lo lắng vì bị tôi lật tẩy.

Thực ra, khi bạn đã tham gia thế giới chết vì tiền này thì mỗi cái bạn nói người ta đều sẽ thêm vào một dấu chấm hỏi.

Lý San lại gọi thêm một cốc bia nữa.

Cô uống cho đến khi đứng không vững, chân nam đá chân chiêu. Tôi đành phải vừa cõng vừa dìu, đưa cô về khách sạn.

Tôi đưa cô về đến phòng, và tất nhiên những sự việc sau đó diễn ra theo một mô típ rất thông thường.

Cô ta nôn oẹ ầm ĩ vào chiếc áo tôi đang mặc làm nó bốc mùi chua lòm, tôi đành phải đi tắm và mượn chiếc áo khoác tắm của cô.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy Lý San vẫn nằm nguyên trên giường. Tôi nói to:

- Tôi về đây.

Cô ta không trả lời.

Tôi thề là lúc đó tôi đến gần cô chỉ vì muốn đắp chăn cho cô, nhỡ về đêm lạnh lại ốm thì khổ. Ai ngờ tôi đắp chăn xong, bàn tay lại vô thức đảo một vòng trên khuôn ngực mềm mại. Đầu tôi bỗng vụt hiện ra hình ảnh Lý San cuồng nhiệt trong điệu nhảy, thân thể rực lửa. Đôi mắt tôi cũng hùa theo mà phản tôi.

Lúc này mới phát hiện ra cửa phòng chưa đóng, làm tôi lạnh toát cả người, vội rụt tay lại như một tên trộm bị phát hiện. Lúc đó, tôi tự thấy sao mình giống một tên lưu manh cấp thấp thế.

Nghĩ thế, tôi bèn đi ra cửa, định về nhà.

Bây giờ đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Thế là xong.

Cửa đóng lại, kêu “rầm” một tiếng. Ôi hỏng rồi. Tôi vẫn còn ở bên trong phòng. Tệ nhất là khi tôi quay lại giường Lý San thì cô đã tỉnh (hoặc là cô ta chưa hề ngủ). Lý San nửa nằm nửa ngồi trên giường, dáng vẻ cực kỳ yêu kiều nữ tính với vẻ quyến rũ chết người của hồ ly, đôi mắt nheo nheo khiêu khích.

Sự kết hợp không lời ấy quả là một thứ thuốc độc chí mạng.

Đột nhiên, tôi thấy cổ họng khô rát. Tôi nuốt nước bọt, rồi cùng với những giọt nước tinh khiết ấy, tôi cũng anh dũng lao tới ngấu nghiến luôn cả thứ thuốc độc ngọt ngào trên giường kia…

Lúc chúng tôi làm chuyện đó, Lý San không hề rên rỉ, thoả mãn hay là hét lên một cách dâm đãng như thông thường. Cô ta chỉ lặp đi lặp lại một câu rất mất hứng:

- Chưa bao giờ tôi nghe thấy hoàn mỹ quá cũng là một cái tội! Nếu đã thế thì để tôi có tí khiếm khuyết đi!

Tôi suýt tí nữa thì liệt dương.

Ôi giời! Hoá ra cô ta vẫn còn nghĩ đến cái lý do tôi đã bịa ra về việc vì sao cô không được lọt vào mắt xanh ngài tỉ phú.

Làm xong việc, nhìn vệt máu đỏ thẫm lem nhem trên tấm ga trải giường, tôi cũng có chút hoảng hốt. Lý San thì lại nhìn tôi, dường như cố nén một nụ cười, nụ cười rất kỳ dị. Tôi thấy lạnh toát dọc sống lưng, trong đầu những ý nghĩ, những dự đoán lướt qua rất nhanh. Cô ta sẽ làm gì? Khóc nức nở hay làm ầm lên? Hoặc yêu cầu tôi bồi thường, yêu cầu tôi chịu trách nhiệm? Cũng có thể cô ta sẽ lượm đâu đó một thằng bé và bảo là con trai tôi, bắt tôi đền chắc khoảng hai trăm nghìn tiền nuôi dưỡng?



Loại nào thì cũng chết cả, tôi không hề muốn vậy.

Ai ngờ, câu đầu tiên của cô ta giống y như một tiếng sét đánh ngang tai:

- Đi nói ngay với Á Đương, để tôi ở lại!

Tôi trợn mắt lên. Bà cô này vẫn chưa hết hy vọng hay sao?

- Nhưng… cô… tôi… vừa rồi… – Tôi thấy khó mở miệng, bàn tay vê vê tấm ga, ám chỉ việc cô không còn phù hợp với yêu cầu “trong trắng trinh bạch” của Tào Lợi Hồng nữa rồi.

- Cái này anh không cần phải lo! Anh chỉ cần đi thuyết phục Á Đương cho tôi ở lại thôi! Với lại “quá hoàn mỹ” không thể coi là một khuyết điểm được.

Hình như cô này tương tư quá hoá điên rồi thì phải.

- Làm sao làm thế được?

- Anh mà còn không đi thì tôi sẽ nói toàn bộ chuyện hôm nay với Á Đương! Xong! Biết ngay là cô ta sẽ dùng chuyện này để uy hiếp tôi mà. Tôi nhìn người đàn bà mà lúc này trở nên giống như một con bò cạp đầy nọc độc. Bảy chữ người xưa vẫn thường nói “độc nhất là lòng dạ đàn bà” đem nhổ vào mặt cô ta quả là thích hợp vô cùng.

- Để tôi thử xem! – Tôi đáp qua quýt.

Cô ta nghe thế bỗng xoay 180 độ, trở về cái vẻ vui mừng rất trẻ con: – Thế thì chịu thua anh rồi!

Lúc này rượu đã ngấm, tôi thấy mệt.

Tôi lăn lưng xuống nằm cạnh cô ta, an phận với sự sắp xếp an bài của cơn buồn ngủ. Trước khi ngủ, tôi thầm nghĩ đến A Lam: “Người anh em à, lời cậu thành sự thật rồi đấy! Anh hôm nay quả nhiên trúng độc đắc rồi”.

Tôi đang chìm dần vào giấc ngủ êm đềm, bỗng nghe tiếng chuông cửa, nhất thời quên mất đây là khách sạn. Tôi lẩm bẩm: “Mẹ nó chứ, muộn thế này mà đứa nào còn đến quấy rầy không biết?!” Vẫn trong cơn mơ màng, tôi mặc vội chiếc quần lót ra mở cửa. Cái đầu óc u mê của tôi bỗng tỉnh trở lại. Ôi thiên thần Nhậm Đạm Ngọc.

- Chào anh! Lý San về chưa?

Thiên thần hỏi tôi, câu hỏi tặng kèm một nụ cười nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện