Thiếu Nữ Ngây Thơ

Chương 12: Quan tâm



Edit: J.Cent

Beta: tunjoker09

Gió lạnh từ cửa sổ thổi vào trong phòng, vì không bật đèn nên làm cho phòng ở thành một mảnh tối tăm, chỉ nghe trên giường tiếng thở dốc càng ngày trầm trọng, còn có âm thanh tràn ngập khát vọng. Bỗng nhiên, trên trán được một bàn tay ấm áp xoa lên. Bàn tay kia mang theo độ ấm cao, cho dù chỉ đặt ở trên đầu, cũng khiến cho thân mình Bạch Lâm thoáng cái ấm lên.

Vì tìm kiếm nguồn nhiệt này, nàng theo bản năng đem cánh tay đó ôm lấy dùng hai má ở trên mặt cọ cọ, lại ngửi ngửi, giống như là được chạm đến trân bảo quý giá, đem tay kia ôm càng chặt. Xem nàng khó được lộ ra bộ dáng ngây thơ chất phác, khóe miệng tỏ vẻ thỏa mãn hơi giật lên. Chủ nhân cánh tay tỏ vẻ bất đắc dĩ nhíu mày, lại cũng không đem tay rút về, mà yên lặng ngồi ở bên giường.

Không thể nghi ngờ, người tới, đúng là Trì Thanh.

Trải qua trận khôi hài đêm nay, Trì Thanh cuối cùng cũng lộ ra tính tình đối với Bạch Lâm. Trong phòng tắm gặp đối phương đầy người là máu, nàng cũng không dùng biện pháp gì, chính là thô lỗ kéo Bạch Lâm đứng lên, ném trở lại trên giường trong phòng. Xem người nọ vừa lên giường liền quấn chặt chăn bông, căn bản không có để ý chính mình. Cuối cùng, Trì Thanh cũng không nói cái gì, xoay người trầm mặc rời đi.

Trở lại gian phòng của bản thân, Trì Thanh liền xử lí vết thương ở cổ tay, nước ôxy già màu trắng thấm lên miệng vết thương, tuy sinh ra đau đớn cũng không khiến mặt Trì Thanh hiện ra biểu tình gì hết, mà người làm ra vết thương khiến trong mắt Trì Thanh che kín băng hàn.

Trước đây, Trì Thanh chưa từng nghĩ tới Bạch Lâm sẽ phản kháng lại chính mình, thương tổn tới chính mình. Thân là một người mẹ, nàng là không tận chức, ngược lại làm cho Bạch Lâm oán hận. Chính là, đợi cho đối phương chân chính làm ra loại sự tình này, Trì Thanh cảm thấy được ngoài ý muốn, cũng cảm thấy rất khổ sở.

Loại cảm giác này, thật giống như ở năm năm trước nàng phát hiện Bạch Lâm bỏ trốn, trong lòng bị không biết điều gì đó vây quanh, mọi nơi đều tràn ngập nói không rõ mất mác cùng hoài niệm. Hổ dữ không ăn thịt con, chẳng sợ Trì Thanh đối với Bạch Bạch Lâm làm rất nhiều chuyện quá phận, nàng cũng không nghĩ tới muốn lấy đi đối phương tánh mạng. Nhưng ở vừa rồi, Bạch Lâm cũng là thật chính uy hiếp được tánh mạng của mình.

Nghĩ đến đôi mắt đối phương mang theo sát ý, Trì Thanh bất đắc dĩ gợi lên khóe môi, nghĩ muốn cười khổ một cái. Lại phát hiện đôi môi đã khô khốc, dùng sức một chút, nức ra một đạo vết màu đỏ. Ngọt mị mùi máu tươi tràng ngập trong miệng, nhìn theo cổ tay cũng một màu đỏ, Trì Thanh giống như là giận dỗi dùng sức cầm nắm tay, dẫn tới cổ tay máu ra càng nhiều. Thẳng đến trên mặt đất tạo thành một mảng nhỏ màu đỏ, mới đình chỉ loại hành vi tự ngược này.

Trì thanh ở trong lòng cười nhạo chính mình ngu xuẩn, cười nhạo ông trời trêu ngươi. Nàng không nên đem cái gọi là nhân từ cho Bạch Lâm, không có mềm lòng, sẽ không có đau lòng. Không hối hận, sẽ không có khổ sở. Cho dù hiện tại nàng rất muốn bù lại cho hài tử kia một chút gì đó thật tốt, chính là, nàng đối với mình, chung quy hận lớn hơn yêu. Sớm muộn gì có một ngày, nàng lại tránh mình ra mà không theo bên cạnh.

Băng bó tốt miệng vết thương, Trì Thanh dùng băng dán đem bị thương tay phải bao lấy, tiện thể mở nước ấm, đem thân mình ngã vào bồn tắm. Mỏi mệt thân thể được thư giãn, thế nhưng hình ảnh Bạch Lâm cuộn người trong chăn lại hiện lên trong trí óc. Trì Thanh biết, nếu lúc này mặc kệ Bạch Lâm, nàng thực có thể xảy ra chuyện.

Vì thế, toàn bộ buổi tối, Trì Thanh bị hai cái lựa chọn dày vò, nhìn hay không nhìn Bạch Lâm. Nàng muốn tìm Lục Úy Lai giúp chính mình đi xem người nọ như thế nào rồi, rồi lại không hy vọng Lục Uý Lai làm như vậy. Cuối cùng, rối rắm đi rối rắm lại, chờ Trì Thanh ngẩng đầu nhìn đồng hồ, dĩ nhiên đã là hơn 2h sáng.

Cuối cùng, vẫn là không an tâm, Trì Thanh từ trên giường đứng lên, chỉ mặc một bộ váy ngủ đơn bạc liền đi đến phòng của Bạch Lâm. Bởi vì cửa phòng là bị nàng khoá trái cửa, cho nên chỉ có Trì Thanh một người có thể mở ra phòng này. Nàng không cần lo lắng Bạch Lâm sẽ chạy trốn, cũng không sợ nàng theo cửa sổ nơi đó nhảy ra. Dù sao, tình trạng cơ thể hiện tại, đừng nói chạy, chính là đứng đều thực khó khăn.

Nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng, Trì Thanh đi vào, lại cố ý không có bật đèn, thậm chí còn đem bước chân đi thật nhẹ. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ xuyên thấu vào phòng, Trì Thanh đi đến bên giường mới nhìn rõ tình trạng của Bạch Lâm lúc này. Hiện nay, người này đem thân thể giấu vào chăn bông, nhưng vẫn lạnh đến toàn thân đều phát run. Mà bây giờ, rõ ràng là mùa hè!

Đoán rằng Bạch Lâm có thể là bị sốt, Trì Thanh đưa tay đặt lên đầu của nàng, lại không nghĩ đến bị nàng ôm lấy, lại không thể rút ra. Nhìn bộ dạng Bạch Lâm gầy yếu, nhưng trải qua hôm nay đánh giá, khí lực của đối phương cũng không yếu hơn chính mình, thậm chí cao hơn nàng một bậc. Năm năm không thấy, đến bây giờ gặp lại, chẳng sợ không biết Bạch Lâm đã trải qua cái gì, Trì Thanh vẫn có thể cảm giác được trên người nàng biến hóa.

Nàng càng trở nên ít lời ít nói, làm khí tràng của người khác cũng theo suy yếu, không còn cứng cỏi cùng kiên quyết. Hôm nay ở phòng tắm, ánh mắt Bạch Lâm ở trên người nàng nhìn quanh, Trì Thanh có thể cảm giác rõ ràng ở trên người nàng tản mát ra lãnh ý, còn có sự cực lực áp chế tâm trạng.

Đây không phải là hơi thở của người thường có thể bộc phát ra, mà là người trường kì đối mặt với tang thương mới có thể tích trữ nhiều áp lực như vậy. Nghĩ đến phía sau lưng Bạch Lâm đầy vết thương, không khó đoán ra, sở dĩ đối phương có thể nhanh chóng trưởng thành như thế, có quan hệ trực tiếp với những vết thương này.

Chính là, mỗi khi mình hỏi nàng năm năm này đã phát sinh những chuyện gì, Bạch Lâm không những không nói, còn là trực tiếp cự tuyệt trả lời. Tuy rằng mỗi lần phương pháp đều bất đồng, nhưng vẫn luôn dời đi được lực chú ý của mình, do đó Trì Thanh cũng không tiếp tục truy vấn nữa.

Hôm nay mâu thuẫn trong phòng tắm, rõ ràng là Bạch Lâm cố ý làm. Trì Thanh khó có thể tiếp nhận được nàng hạ quyết tâm lớn như vậy, tính toán quan tâm Bạch Lâm một chút, lại nghe nàng nói với mình mình năm chữ “Không liên quan đến ngươi”. Thẳng đến hiện tại, Trì Thanh vẫn cảm nhận được năm chữ đó gây cho lòng nàng cảm giác khó chịu ra sao.

Chẳng sợ thực tế quan hệ của Bạch Lâm và mình vô cùng lạnh nhạt,nhưng từ chính miệng đối phương nói ra, chính tai mình nghe được, vẫn làm Trì Thanh cảm thấy được khổ sở không thôi. Đúng vậy, chính mình xác thực làm nhục hai chữ “người mẹ”, chuyện của Bạch Lâm xác thực cùng mình không quan hệ.. Chính là, vô luận như thế nào, nàng cũng không thể thả nàng rời đi, dù sao, nàng là người thân duy nhất của mình ở trên đời này, đứa con duy nhất.

Nghĩ đến đây, Trì Thanh ngưng mắt nhìn mặt Bạch Lâm đang ngủ say còn có đôi môi của nàng không ngừng động đậy, nàng có chút ngạc nhiên nghiêng đầu gần lại, muốn nghe rõ người này nói cái gì. Nhưng mà, khi nàng tới gần, Bạch Lâm lại như có ý thức, ngược lại đình chỉ phát ra âm thanh, chỉ còn nhẹ nhàng thở dốc.

Bạch Lâm trên người rất thơm, đó là một loại hỗn hợp hương vị ngọt ngào rồi lại không mất đi hương vị tươi mát. Giống như đem bạc hà trộn vào trong sữa, ngọt ngào với tươi mát hai loại hương vị khác biệt rồi lại hòa quyện vào nhau, không khiến người khác cảm giác khó chịu. Hương vị của Bạch Lâm chính là như vậy, giống như một khối đường bạc hà, khi ăn làm người ta cảm thấy ngọt ngào của sữa, rồi lại cảm thấy thơm mát của bạc hà.

Một cỗ khí nóng phun ra bốn phía lỗ tai của mình, mang đến xúc cảm nóng rực cùng với ngưa ngứa. Trì Thanh có chút say mê nhắm mắt lại, cũng không biết vì sao chính mình phải làm ra hành động này. Nàng nghĩ, nhất định là chính mình lâu lắm không có cùng người khác thân cận, mới có thể ở đối mặt với Bạch Lâm sinh ra cảm xúc muốn tới gần nàng. Hiện tại, nàng chỉ là một nữ nhân muốn cùng một nữ nhân thân mật một ít, không phải là Trì Thanh, lại càng không là người mang trên lưng huyết hải thâm thù cần phải báo.

Cảm giác này, bất luận là nằm trên giường Bạch Lâm mà nói, Trì Thanh cơ hồ ngủ say trên người Bạch Lâm, đều là hồi lâu chưa từng có một giấc ngủ tốt. Không có thức đêm, không có ác mộng, cũng chỉ có trống rỗng, theo buổi tối ngủ thẳng đến bình minh ngày hôm sau.

Cảm thấy áp lực trước ngực, Bạch Lâm khó chịu giật giật, ngay sau đó, mở mông lung hai mắt. Lại trong nháy mắt nhìn đến người ở trước ngực, đang hoạt động thân thể trở nên cứng ngắt, hô hấp cũng rối loạn đứng lên. Không thể nghi ngờ, hiện tại người nằm trước ngực của nàng, đúng là Trì Thanh.

Tóc đen dài trên người đối phương rơi xuống người mình, mặt nghiêng trắng noãn hoàn mỹ không tìm thấy một chút dấu vết của năm tháng, bộ dáng như trước khi mình còn nhỏ trông thấy không khác là mấy. Bạch Lâm thường xuyên nghĩ tới, có phải ông trời cũng sẽ đau xót Trì Thanh, cho nàng một cái tuổi thơ không xinh đẹp, nhưng lại cấp nàng một dung nhan vĩnh không già.

Nghĩ như vậy, Bạch Lâm tay giật giật, lập tức liền phát hiện, bàn tay bởi vì bị thương mà có chút run lên đang nắm một bàn tay ấm áp khác. Nhìn kia đặc trưng màu đen móng tay, Bạch Lâm giật giật đôi môi, lại phát hiện mình căn bản phát không ra dù chỉ một nữa âm thanh.

Theo ngày hôm qua tắm rửa đến trắng đêm, Trì Thanh ở hai ngày đã làm hai sự kiện khiến cho nàng cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Bạch Lâm chưa từng nghĩ tới, cũng có thể nói, chưa từng có hy vọng xa vời giống như lúc này cùng Trì Thanh tiếp xúc thân mật. Nhìn người kia nằm ở trên người mình, Bạch Lâm không dám dùng sức thở mạnh, cũng muốn cố gắng khắc chế sự kích động trong lòng của nàng.

Bởi vì, nàng sợ chính mình sẽ đánh thức đối phương, không có gì có thể đổi lấy sự thân mật này.

Trì Thanh ngủ thật sự sâu, chẳng sợ chính mình đã tỉnh lại lâu như vậy, còn làm ra nhiều như vậy động tác nhỏ cũng không đánh thức nàng. Chăm chú nhìn mặt nàng im lặng ngủ, Bạch Lâm trong lòng nổi lên một tia đau lòng. Nàng cảm thấy chính mình nên đánh thức Trì Thanh, để nàng thật tốt nghỉ ngơi một chút, rồi lại luyến tiếc làm cho nàng rời đi. Cuối cùng, Bạch Lâm lựa chọn một cái phương pháp trung hoà.

Nàng đem tay bắt lấy tay Trì Thanh chậm rãi buông ra, bắt đầu hướng mặt nàng đang ngủ say. Làm lòng bàn tay tiếp xúc cùng phiến da thịt vô cùng non mịn kia, Bạch Lâm nhẹ nhàng vuốt ve Trì Thanh hai má, dụng tâm đi cảm thụ phần xúc cảm. Bạch Lâm cảm thấy giờ khắc này mình thật sự thực hạnh phúc, được giống như bây giờ vuốt ve mặt Trì Thanh, làm cho nàng nằm trên người của mình.

Chẳng sợ ngực đã bị đè ép đến chết lặng, trên người vết thương không được xử lý mà đau đớn đến tận xương. Chính là, chỉ cần có Trì Thanh làm bạn, Bạch Lâm cảm thấy hết thảy mọi gánh nặng thống khổ đều đổi thành tổng ngọt ngào. Nếu có thể, nàng nguyện ý thời gian cứ như vậy yên lặng tiếp tục, chẳng sợ chính mình hóa thành bức tượng cũng không có vấn đề gì.

“Ngươi đang làm cái gì?”

PS: Chúng ta đang từ từ gieo những hạt giống tình yêu đầu tiên của 2 chế vì vậy có thể sẽ hơi nhàn chán nhưng Tế thuỷ trường lưu, tình cảm phải hình thành từ từ mới trường tồn:”> Trì Thanh cũng đã không vô tâm như trước, giờ chỉ còn đợi Trì Thanh nhận ra cảm tình của chính mình:”>

Có bạn nào có hứng thú làm Editor không? Dạo này gần Tết đang rảnh gia nhập cho dui:”> Nói làm Edit chứ 1 tuần edit có 1,2 chương thôi à:”> Mình đang muốn tìm thêm nhiều bạn chết chùm =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện