Tiếng Thời Gian Du Dương

Chương 7



Dưới sự bàn bạc của hai bên, lễ đính hôn của Cố Bình An và Thẩm An Bình được quyết định tổ chức một cách đơn giản.

Thẩm An Bình đặt một phòng tiệc cỡ trung tại một nhà khách tư nhân trong nội thành, chỉ mời bạn bè thân thiết của hai bên tới tham dự.

Hai ngày trước khi cử hành lễ đính hôn, Cố Bình An và Quan Tiểu Bảo hẹn nhau đi chăm sóc da mặt và sơn sửa móng tay. Tuy nói cử hành đơn giản nhưng những nghi thức cần thiết vẫn phải có, bởi dẫu sao đây cũng là sự kiện trọng đại trong đời người con gái. Thực ra Cố Bình An là người rất khó hiểu. Có việc gì buồn phiền là cô sẽ thể hiện trên gương mặt, nhưng nếu có chuyện vui thì lại bình thản, giống như những cao nhân đắc đạo coi mọi việc đều là hư không.

Quan Tiểu Bảo rất ghét bộ dạng này của cô, nằm trên giường vừa mát xa mặt vừa mím môi nói chuyện: “Cố Bình An, cậu cũng sắp lấy chồng rồi, dẫu có thế nào thì cũng tỏ ra vui mừng chút chứ! Nhìn bộ dạng cậu bây giờ cứ như là đang nợ tiền người ta, chịu nhiều khổ cực và căm thù sâu sắc ấy.”

Cố Bình An nhắm mắt suy ngẫm, ung dung nói: “Nói ít chút đi, muốn nhiều nếp nhăn hả? Có gì đáng vui mừng chứ? Cậu không nghe mấy đứa con gái đó bàn tán, nói Thẩm An Bình bị người ta đá nát rồi, được mình nhặt về, mình phải cẩn trọng, đừng để làm trò cười cho người khác sao?”

Quan Tiểu Bảo khinh thường giễu cợt: “Ăn không được tất nhiên muốn đạp đổ rồi, nếu như Thẩm An Bình cưới mấy thứ của nợ đó về thì chẳng phải dư luận xôn xao, mọi người ai cũng biết?”

Cố Bình An im lặng, cũng chẳng phản bác nữa. Thực ra Cố Bình An chẳng hề để ý tới suy nghĩ của những người phụ nữ đó. Từ nhỏ đến lớn cô luôn tỏ ra không có ai lọt vào mắt mình, do vậy sao có thể để ý đến những kẻ lưỡi không xương vốn không thuận mắt đó, chỉ là cô đang hoài nghi thứ tình cảm kỳ quái trong lòng mình mà thôi.

“Tiểu Bảo...” Cố Bình An từ từ mở mắt, đôi mắt có chút lo âu chăm chăm nhìn lên trần nhà đong đầy ánh sáng đèn, nhẹ nhàng nói: “Mình cảm thấy chính mình cũng không rõ tình cảm của mình bây giờ.”

“Cái gì cơ?” Quan Tiểu Bảo sững sờ hỏi, dường như cũng nhận ra trong giọng nói của Cố Bình An có chút do dự, sợ hãi. Cô hạ thấp giọng hỏi: “Làm sao mà không rõ?”

“Nói không thích Thẩm An Bình cũng không phải.” Cô giơ bàn tay trái còn đang đeo chiếc nhẫn mà tự tay Thẩm An Bình đeo cho cô, chiếc nhẫn kim cương hồng sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Kim cương hồng là màu mà cô thích nhất, nó mang hàm ý tốt đẹp, đơn giản mà lại hoa lệ khiến tim cô ấm áp mà mềm mại, hơn nữa màn cầu hôn ngốc nghếch của Thẩm An Bình, có lẽ cả đời này cô sẽ không quên được.

“Nói không muốn cưới Thẩm An Bình, dường như cũng không phải...” Cô từng chút giãi bày suy nghĩ của mình, trong lòng đầy do dự và thất vọng. “Mình thực sự rất sợ hãi. Mình luôn tự cho rằng mình rất gan dạ, nhưng đúng là mình sợ sau khi lấy anh ấy, nếu bọn mình chia tay thì phải làm sao? Nếu chưa có con còn dễ nói, có con rồi thì còn phiền phức hơn. Còn mẹ mình nữa, rõ ràng bà không thích bọn mình đến với nhau. Đến bây giờ bà vẫn nuôi hy vọng mình ghép Thẩm An Bình và Mạc Phi thành một đôi cơ! Cứ nghĩ đến chuyện này là mình lại càng muốn kết hôn với Thẩm An Bình, nhưng càng kiên định bao nhiêu, mình lại càng sợ hãi bấy nhiêu, mình chưa bao giờ thấy mình ngu dại như vậy.”

Cố Bình An càng nói càng cảm thấy lòng rối bời, phiền não, nhưng cô không hiểu được mình đang phiền não về điều gì. Mọi thứ chẳng phải đều hiển hiện rõ ràng như nước chảy tất thành mương rồi sao?

Quan Tiểu Bảo nghe xong, đăm chiêu nói: “Cái tật này của cậu cũng là bình thường thôi. Có cái tên khoa học đấy...”

“Cái gì cơ?”

“Hội chứng khủng hoảng trước hôn nhân thì phải!” Quan Tiểu Bảo nói rồi mỉm cười an ủi cô: “Đừng sợ, phần lớn đều như vậy. Cậu đọc Thành phố dục vọng đi, trong truyện chẳng phải cũng đề cập đến vấn đề này sao? Cái tật này rất nhiều người mắc phải, chỉ là triệu chứng không giống nhau mà thôi. Vấn đề của cậu chưa phải là quá nghiêm trọng đâu, chỉ cần cậu muốn kết hôn với anh ấy là được rồi, kết hôn xong, cậu sẽ thấy chẳng còn chút khủng hoảng nào, tự nhiên sẽ bình thường thôi.”

Nghe xong, Cố Bình An cảm thấy cũng có chút lý lẽ, nhưng nhìn cách nói chuyện có vẻ quả quyết của Quan Tiểu Bảo thì cảm thấy đó là thật. “Vậy thì sao cậu không kết hôn đi?”

“Haizz!” Như bị chọc vào chỗ đau, Quan Tiểu Bảo kêu la. “Những anh chàng trông có vẻ đàn ông đích thực, nhìn thuận mắt mà mình gặp trên phố đều dắt theo một con bé nào đó. Mình còn có thể làm được gì đây?”

“Tiểu Bảo, nghe cậu thực lòng nói chuyện thì mình lại thấy toàn thân ngứa ngáy là sao?”

“Haizz!” Quan Tiểu Bảo máu sôi lên não, lại trở về với bộ dạng thường ngày. “Toàn thân ngứa ngáy là do cậu chưa tắm. Sao mà cậu ti tiện thế, nói chuyện nghiêm túc với cậu cũng không được à? Không thể không làm người ta bực mình mà chửi cậu.”

“Hì hì...” Cố Bình An toét miệng cười, trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều. Quan Tiểu Bảo nói rất có lý, chỉ cần cô muốn kết hôn với anh, vậy thì còn gì phải lo ngại nữa đây? Không cần biết tương lai sẽ ra sao, hiện tại vẫn chưa qua đi mà, vội gì chứ? Tính toán đuổi không kịp sự thay đổi, chi bằng mở rộng lòng mình để tận hưởng.

Đắp mặt xong, Quan Tiểu Bảo lại bảo cô mát xa toàn thân. Không thể ngăn nổi sự quấy nhiễu của bạn, cô chỉ còn cách đồng ý. Quy trình vẫn chưa bắt đầu thì có điện thoại. Cố Bình An hí ha hí hửng cầm lấy điện thoại, đi ra ngoài hành lang nghe máy.

Bên ngoài hành lang của thẩm mỹ viện treo rất nhiều ảnh của những người nổi tiếng trên bức tường kính, bên trên là những chiếc đèn thủy tinh đang chiếu sáng, chỗ lồi chỗ lõm trên bề mặt bức tường kính toát lên đủ loại màu sắc, hình dáng, cực kỳ xa hoa. Thẩm mỹ viện này có chế độ hội viên. Cái đứa ham chơi đến tán gia bại sản như Quan Tiểu Bảo này từ trước đến nay chẳng bao giờ đi chỗ khác ngoài chỗ này, cho nên bọn họ mới cắm rễ ở đây. Cố Bình An nhấc điện thoại, câu được câu chăng nói với Thẩm An Bình. Vô vị, nhạt nhẽo, đầu ngón tay mò mẫm theo những đường vằn trên mặt tường kính, cảm giác mát lạnh làm giảm bớt luồng khí nóng trong người.

Giọng của Thẩm An Bình nghe có vẻ mệt mỏi. Một tuần liên tục chẳng tối nào là anh không có tiệc tùng, uống rượu tới tận nửa đêm, anh không nói với Cố Bình An, cô cũng chẳng chủ động hỏi, chỉ là nghe lời oán trách của Quan Tiểu Bảo mà biết được.

Cô thi thoảng mới qua đêm tại nhà Thẩm An Bình, anh nửa đêm gà gáy mới về, vì không muốn làm cô tỉnh giấc nên nằm luôn ngoài phòng khách, buổi sáng thức giấc, quầng thâm trên viền mắt mới thể hiện rõ sự tiều tụy của anh, nhưng từ trước tới nay anh chưa từng oán trách, đối với cô vẫn rất mực dịu dàng.

Có những lúc Cố Bình An tự nghĩ, cứ như thế này đi. Trên đời này không có ai là hoàn mỹ cả. Có những việc anh không muốn nói ra để cùng sẻ chia với cô, cô cũng không truy vấn cũng như cô có những suy nghĩ riêng của mình, không muốn nói với anh vậy. Sự tôn trọng nhau này chỉ là một loại trao đổi.

“Hôm nay mới có một ngày rảnh rỗi, anh về nghỉ ngơi đi!” Cô quan tâm nhắc nhở Thẩm An Bình. “Phải ăn cơm trước khi đi ngủ nhé! Con phố phía sau nhà anh có quán cơm bình dân, canh hầm cũng rất ngon.”

“Ừ, anh biết rồi.” Thẩm An Bình cười cười. “Mấy giờ em làm xong, anh đến đón em?”

“Không cần đâu, lát nữa em về với Quan Tiểu Bảo được rồi.”

“Thì anh đang ở gần đây, nhân tiện đến đón em.”

“Thật sự không cần đâu.”

Nghe Cố Bình An một mực cự tuyệt giọng kiên quyết, Thẩm An Bình ở bên kia điện thoại trầm hẳn xuống. Cố Bình An nắm chiếc điện thoại, bỗng ý thức được khẩu khí vừa rồi của mình có chút không đúng mực, vội vàng nói thêm: “Không phải em không muốn anh đón, mà em sợ anh mệt. Nếu anh không thấy mệt thì đến đi, em cũng sắp làm xong rồi. Mà về trước cũng chẳng sao.”

“Ừ.”

Ngắt điện thoại, Cố Bình An hơi chu môi rồi mới cất điện thoại đi. Cô vừa ngẩng lên thì bắt gặp bức ảnh của Mạc Phi treo trên bức tường kính. Mái tóc ngắn xinh đẹp, đôi môi hồng hơi chu lên, đôi mắt mơ màng. Vẻ quyến rũ chết người này hoàn toàn trái ngược với hình tượng người dẫn chương trình đoan trang trên truyền hình của cô ta.

Cố Bình An đứng trước bức hình của Mạc Phi, tỉ mỉ quan sát, photoshop hơi quá khiến làn da đẹp tới mức có chút giả tạo nhưng vẫn không ảnh hưởng tới vẻ đẹp kiều diễm của Mạc Phi. Cố Bình An suy nghĩ, nếu như Mạc Phi thực sự, là chị gái của cô thì cái gọi là “di truyền” đại khái là phân chia không công bằng, ông trời đã khiến diện mạo của cô hơi quá ngẫu nhiên thì phải?

Cô đang tự chế giễu thì nghe thấy có người gọi mình. Cô quay đầu nhìn lại phía sau. Mạc Phi xuất hiện ngay trước mắt cô.

Cô đột nhiên có chút cảm giác không gian, thời gian bị sai lệch, cũng chẳng phải là diễn phim ma, chủ nhân của bức ảnh trên đang sống sờ sờ, xuất hiện trước mắt vẫn khiến cô cảm thấy sợ hãi đến phát hoảng.

“Chào cậu!” Nụ cười gượng gạo, nhưng may mà vẫn còn chút phong độ.

“Xin chào!” Nét mặt tươi cười, đôi mắt đẹp tựa biết nói của Mạc Phi chớp chớp thôi là đã mê hoặc người đối diện.

“Mẹ nuôi gần đây vẫn khỏe chứ?”

“Ừ.” Cố Bình An tuy trong lòng căm hận nhưng khi gặp mặt cũng không đến mức như thuốc nổ sắp châm ngòi.

Mạc Phi vén vén mái tóc, chiếc váy dài nhiều tầng cũng đung đưa theo cử động của cô ta, cử chỉ đầy tự tin và xinh đẹp. Trong khi Cố Bình An thì mặt mộc, còn vận bộ đồ tắm, trông có phần nhếch nhác.

Đàn bà mà, luôn sợ sự so sánh, dù là đứng giữa phong ba bão táp vẫn luôn hy vọng có thể lấy lại chút thể diện. Cho nên khi Mạc Phi giả bộ như vô ý hỏi: “Nghe nói cậu và Thẩm An Bình sắp đính hôn?”, cô cười nhạt, cố ý làm ra vẻ không có gì quan trọng, nhún nhún vai, trả lời: “Đúng vậy, sắp phải làm thiếu phụ luống tuổi có chồng rồi, Thẩm An Bình không hài lòng với việc tôi độc thân mà.” Cô biết rõ Mạc Phi có tình cảm với Thẩm An Bình nhưng vẫn cố ý châm chọc cô ta. Thực ra đây không phải là tính cách thật của Cố Bình An, nhưng cô cũng không biết tại sao mình lại nói ra được những lời này, còn nói một cách rất lưu loát.

Sắc mặt của Mạc Phi có chút nhợt nhạt nhưng cô ta vẫn cố điềm tĩnh mỉm cười. “Chúc mừng cậu!”

“Cảm ơn!” Cố Bình An mãn nguyện với cách phản ứng đó của mình. Cô cười, nói: “Tới lúc đó nhớ đến tham dự hôn lễ của chúng tôi. Tôi cũng không định không nhận món quà chúc phúc của cậu đâu.”

“Nhất định rồi!”

Mạc Phi điềm tĩnh trả lời rồi hất mái tóc, tạm biệt Cố Bình An.

Cố Bình An không tưởng tượng được Mạc Phi lại có thể bình tĩnh đến vậy. Lòng cô xao động, không yên nên bỗng nhiên mất kiểm soát, lùi lại. Dáng điệu khác hẳn với những gì cô tưởng tượng, cô khó có thể chấp nhận điều đó.

“Mạc Phi!” Cố Bình An gọi với theo.

“Gì vậy?” Mạc Phi xoay mặt lại, nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở. “Còn chuyện gì nữa à?”

Cố Bình An bị cô ta hỏi thì sững lại. Cô không nghĩ rằng mình lại tình cờ gặp cô ta. Có rất nhiều thứ cô phải ra sức kìm nén mới có thể khiến mình không nghĩ đến nữa.

Cô cũng không hiểu tại sao cô lại có thể lo lắng đến vậy, sau khi gặp Mạc Phi, cảm giác đó lại trào lên.

“Mạc Phi, cậu hận tôi chứ?” Giọng cô âm u, lạnh lẽo.

“Tại sao lại hỏi vậy?” Mạc Phi vẫn cười như vô tội. Cố Bình An thấy nét mặt tươi cười này thật khó coi, đến mức cô không nổi chịu, chỉ muốn lao đến đập tan.

“Tôi luôn mong cậu hận tôi, giống như tôi hận cậu vậy.” Cố Bình An ngập ngừng rồi ngẩng lên, cao ngạo ngửa chiếc cổ mảnh dẻ tựa thiên nga. “Cậu nói mọi thứ mà cậu có đều là do bản thân nỗ lực đạt được, tôi chẳng phải cũng như vậy sao? Thật không may cái mà cậu muốn, tôi cũng muốn có được.

Mạc Phi đang mỉm cười bỗng nghiêm mặt, đôi mắt sáng lấp lánh bỗng trở nên sâu thẳm. Cô ta nhìn Cố Bình An không chớp mắt, nghiêm túc hỏi: “Cậu thực sự yêu Thẩm An Bình hay vì tôi thích anh ta nên cậu mới muôn kết hôn với anh ta?”

Cố Bình An không hề nghĩ cô ta sẽ hỏi như vậy, cô cũng nhất thời đờ đẫn. Đúng vậy, cô chưa hề nghĩ phải chủ động tóm chặt lấy Thẩm An Bình. Là cái gì đã thúc đẩy cô vội vã muốn tóm chặt lấy anh? Cô bị những câu tự chất vấn thế này làm cho khiếp sợ. Từ trước tới nay, cô không hề nghĩ rằng mình lại tệ đến vậy.

“Câu hỏi này chẳng có ý nghĩa gì cả, cho dù tôi có yêu anh ấy hay không thì chúng tôi cũng sắp kết hôn, đó là kết quả.”

“Không, câu hỏi này không có ý nghĩa gì với cậu nhưng đối với tôi, nó rất quan trọng.” Trong mắt Mạc Phi bỗng ánh lên sự nghi hoặc. Còn trong mắt cô xuất hiện sự tránh né.

“Tôi yêu anh ấy. Khi tôi chẳng có gì trong tay, là anh ấy dang tay giúp đỡ tôi, khiến tôi trở thành trung tâm trong mắt mọi người. Không giống cậu, khi sinh ra đã hưởng mệnh tiểu thư đài các, sao có thể hiểu được cảm giác bị khinh rẻ, hắt hủi?” Giọng nói của Mạc Phi có chút nghẹn ngào. “Tại sao anh ấy lại đến với tôi? Tôi nghĩ cậu phải rõ hơn tôi. Cố Bình An, sao cậu có thể mạnh miệng, cứng rắn như vậy? Cầm dao đâm người còn nói đó là lỗi của dao nữa sao?”

Lời chất vấn của cô ta rất sắc bén. Cố Bình An có chút giật mình. Tận sâu thẳm đáy lòng cô dội lên cảm giác đau nhói, đầu óc tê dại. Cô như trở về thời thơ ấu. Mạc Phi biến thành cô bé yếu mềm nhưng kiên cường một cách lạ thường. Còn cô, Cố Bình An lại biến thành con bé đầu to tồi tệ.

Sao cô ta lại khóc rồi? Lần nào cũng khóc trước mặt Cố Bình An, sau đó biến Cố Bình An trở thành kẻ xấu xa.

Cố Bình An cười nhạt, ánh mắt u ám. “Cậu biết không? Tôi ghét nhất khuôn mặt tỏ ra cả thế giới này đang nợ mình của cậu. Cậu yêu Thẩm An Bình, đúng không? Thật không phải, tôi cần phải có anh ấy. Cậu quan tâm tới lý do vì sao tôi muốn anh ấy ư? Tóm lại tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ trói chặt anh ấy bên mình. Anh ấy yêu tôi, tôi nghĩ điều này chắc cậu rõ hơn ai hết.”

Cố Bình An nói xong, bỗng có chút hối hận về những gì mình vừa nói. Thẩm An Bình không phải là phần thưởng cần tranh đoạt trong trận chiến giữa hai người. Cô không nên đối xử với anh như vậy, nhưng cô không thể kìm nén, cô đã chịu quá đủ cái cảm giác mọi người luôn cho cô là đứa không biết điều, không hiểu chuyện. Ai cũng nói thích tính cách thẳng thắn này của cô, nhưng chẳng hiểu sao đối diện với những lời nói của Mạc Phi, cô lại buông những lời như thế.

Ai cũng tỏ ra thích vẻ bề ngoài, cô chịu quá đủ cảm giác này rồi.

Hành lang trống trải chỉ có hai người bọn họ đứng song song. Bầu không khí căng thẳng tựa như chiếc dây cung kéo căng, chỉ cần thêm chút sức nữa là bật tung.

Cố Bình An không cử động, cũng chẳng nói lời nào, chỉ chăm chăm nhìn Mạc Phi, quan sát nhất cử nhất động trên khuôn mặt cô ta.

Tiếng gọi oang oang của Quan Tiểu Bảo phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến lạ kỳ ngoài hành lang, chỉ nghe cô nói: “Thẩm An Bình! Anh đứng đây làm gì? Tiên sư bọn bảo vệ chết tiệt, sao lại cho một thằng đàn ông vào đây chứ? Thật không có quy củ gì cả!” Cô hét lên, kéo quần áo, tiếp tục quở mắng: “Muốn tìm Cố Bình An thì gọi điện cho cô ấy chứ, gây bất ngờ cái gì kia chứ, muốn giết người à?”

Cố Bình An chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, như bị ai đó nhét viên đá lạnh sau lưng, khí lạnh thấm sâu vào sống lưng toàn thân nổi da gà.

Như trái bóng căng mọng bị cây kim chọc nổ, chỉ nghe “bụp” một tiếng. Mọi thứ an định trong đầu Cố Bình An chợt nổ tung.

Quan Tiểu Bảo túm chặt áo quần từ trong góc đi ra, lê dép nhẹ nhàng, huých vào người Cố Bình An, chau mày oán trách: “Đầu bị kẹp cửa hay sao, mặc đồ mỏng tang mà còn chưa chịu vào trong? Thẩm An Bình đã đến rồi, cậu vẫn còn đứng ngây ra đó hả?” Cô giơ tay định gõ vào đầu Cố Bình An thì trông thấy trạng thái không chút biểu cảm của Cố Bình An, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Mạc Phi đứng cách đó không xa, kinh hãi tới mức phát run. Cô hé răng, nhếch miệng cười, gượng gạo chào hỏi: “Thật trùng hợp... Lâu lắm không gặp...”

Mạc Phi vẫn giữ ánh mắt sắc bén, cúi đầu có chút ngượng ngùng, lát sau chuyển sang dáng điệu nho nhã. “Thật trùng hợp!” Cô ta mỉm cười, gật đầu với Cố Bình An. “Tôi vẫn còn chút việc nên phải đi trước. Tạm biệt!”

Nói xong, cô ta xoay người bước đi, sống lưng hơi cong, bờ vai như hai cánh bướm tĩnh nhiên mà vững chãi, tư thế toát lên vẻ tao nhã. Cố Bình An thất thần nhìn gót chân kiên cường bước đi của cô ta, lần đầu tiên từ đáy lòng cảm nhận hai người họ sao mà giống nhau đến vậy.

Đương nhiên, thời khắc này tuyệt đối không phải là lúc để cô bùi ngùi về những điều khác, bởi cô biết chỉ cần quay đầu lại, cô sẽ phải đối mặt với anh, người mà cô khó có thể đối diện.

Trước khi làm tổn thương bất kỳ ai, Cố Bình An đều sẽ thầm cân nhắc. Ví như Mạc Phi, cô luôn cảm thấy Mạc Phi không ít lần làm tổn thương mình nên không hề cảm thấy áy náy. Ví như Tất Nhiễm, cô cảm thấy thời gian ở bên anh, cô đã đối xử đủ tốt với anh, chí ít cô còn được coi là hình mẫu bạn gái lý tưởng, cho nên chuyện hợp tan cũng không cảm thấy mắc nợ nhau. Riêng chỉ có thời khắc này, cô không biết nên đối mặt với Thẩm An Bình, người mà sâu tận đáy lòng cô cảm thấy bình yên nhất để đón nhận tình yêu anh dành cho cô.

Cô không biết tâm trạng của Thẩm An Bình lúc này ra sao. Cô sợ sệt tới mức không dám quay đầu.

Cuối cùng, vẫn là Thẩm An Bình giải cứu tình thế, cười cười, nói: “Anh vốn ở gần đây cho nên tiện đường ghé qua. Em làm xong rồi thì mình cùng đi ăn cơm, không phải em nói món canh ở đó rất ngon sao?” Nghe giọng của anh thì có vẻ như không có chuyện gì xảy ra, trầm mặc mà êm tai, sau cùng anh còn nói rõ với Cố Bình An: “Vừa nãy anh đi nhầm nên mới chui vào đây, anh ra ngoài chờ nhé!”

Giọng nói của Thẩm An Bình quá đỗi điềm tĩnh, tới mức nước mắt của Cố Bình An như muốn tuôn trào. Cô không thể tự lừa dối, thôi miên mình để gạt bỏ nơi thất vọng và mệt mỏi trong giọng nói của Thẩm An Bình.

Cố Bình An từ từ quay đầu lại, nhìn dáng vẻ đờ đẫn, hiu quạnh của Thẩm An Bình.

Anh là người đàn ông kiêu ngạo biết bao, chính cô khiến anh trở nên thảm hại như vậy. Xảy ra chuyện mới hiểu anh yêu cô đến nhường nào nên mới tỏ ra trẻ con, xông vào trong cấm địa làm đẹp của phụ nữ. Nhưng cô đáp lại anh như thế nào? Cô vì cái sĩ diện ngu xuẩn đến nực cười, tâm lý trả thù ấu trĩ, thốt ra những lời trái với lòng mình, cô không còn cảm thấy vui vẻ, vừa nói ra, cô đã cảm thấy hối hận. Dáng vẻ quá đỗi bình thản của Thẩm An Bình chìm vào đáy mắt Cố Bình An, như kim châm làm đôi mắt cô đau nhói. Nước mắt bỗng lã chã tuôn rơi. Cố Bình An chỉ cảm nhận được những giọt nước mắt rớt xuống, nóng bừng khuôn mặt, cô nhớ dáng vẻ cuối cùng trước khi vụt mất của Thẩm An Bình, cô tự cảm thấy nước mắt mình lúc này thật rẻ mạt, không đáng được đồng cảm. Nhưng cô lại khó sửa cái tính ương ngạnh trời sinh, cô không biết phải làm gì để xua tan những rối bời do chính cô tạo ra. Lòng cô như bức tường hoang vu, gió lạnh tràn vào, tê dại tới mức không còn cảm thấy đau đớn.

Quan Tiểu Bảo nhìn bộ dạng của cô mà khiếp sợ, vội lau những giọt nước mắt trên mặt cô, vồn vã hỏi: “Làm thế nào bây giờ? Có phải con bé đó dồn bức cậu không? Mẹ kiếp! Để mình đi tìm nó!” Nói rồi, cô xắn tay áo, chuẩn bị đuổi theo Mạc Phi gây sự.

Cố Bình An lắc lắc đầu, cắn chặt môi, giữ chặt Quan Tiểu Bảo. “Không liên quan tới cô ta, là mình ép cô ta.”

“Thế cậu khóc cái gì?” Quan Tiểu Bảo đột nhiên nhớ tới chuyện khi gặp Thẩm An Bình, cô nghĩ rằng anh vẫn chưa tìm được Cố Bình An, nhưng thực tế anh đã nhìn thấy Cố Bình An. Cô chau mày, nhẹ giọng hỏi: “Có phải cậu đã nói những lời không nên nói?”

Cố Bình An không trả lời, ra sức lắc đầu, nước mắt giàn giụa. Quan Tiểu Bảo thở phào, không truy vấn nữa, lặng lẽ ôm chặt Cố Bình An vào lòng, dịu dàng vỗ về. “Đã bao năm rồi, cậu chẳng thay đổi chút nào, cho dù là cậu sai nhưng vẫn muốn người ta phải xin lỗi trước, nhượng bộ trước. Bình An à, trên thế giới này chỉ có một người như Thẩm An Bình thôi, nếu không giữ chặt anh ấy, cậu có thể làm gì nào?”

Khi Cố Bình An bước ra khỏi thẩm mỹ viện cũng là lúc trên bầu trời lấp lánh những vì sao. Thành phố được tô điểm bởi vô số ánh đèn. Thẩm mỹ viện được xây cạnh một chiếc hồ, ánh sao điểm bóng trên mặt hồ phẳng lặng, huy hoàng mà yên tĩnh. Chỉ là không ngờ phong cảnh tĩnh lặng như vậy lại bị một trận gió đêm phá vỡ. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng theo từng làn gió, ánh sao in dưới đáy nước như bị vỡ nhòa bởi những con sóng nhấp nhô.

Dọc đường đi, cô luôn đoán Thẩm An Bình có hỏi chuyện ban nãy hay không. Cô thầm hy vọng Thẩm An Bình nổi giận, nếu anh nổi giận, chí ít cô cũng tìm ra điểm then chốt để giải thích. Nhưng cô không biết rằng, trong khi cô bất an, do dự, Thẩm An Bình cũng thấp thỏm không yên.

So với Cố Bình An, tâm trạng của Thẩm An Bình trong mối duyên tình này có phần nặng nề hơn. So với tính phổi bò hay làm tổn thương người khác của Cố Bình An, điều anh không thể chấp nhận được chính là không có cô. Anh không dám, cũng không thể phá vỡ vẻ điềm tĩnh, ngoan đạo hiện tại.

Hạnh phúc chỉ cách có vài bước chân, chỉ cần anh kiên trì thêm chút nữa là có thể đạt được rồi. Cho nên, anh không cho phép mình có bất kỳ sự nghi kỵ nào. Vì thế, khi Cố Bình An lộ vẻ mệt mỏi lúc lên xe, anh liền lựa chọn giả vờ như mọi việc chưa từng xảy ra. Anh đỡ lấy những thứ đồ mà cô đưa cho và xếp gọn như thường ngày, tận tâm thắt dây an toàn cho cô, vuốt lại gọn hàng tóc mai lộn xộn của cô. “Thơm quá, làm rất lâu, đúng không em?”

“Vâng, mất bốn tiếng.”

“Mệt chứ?”

“Không mệt, rất dễ chịu.”

“Có đói không?”

“Không...” Cố Bình An suýt thì buột miệng thốt ra câu: “Không đói”, nhưng cô đã kịp nhếch miệng, nụ cười đượm chút khổ sở không dễ nhận ra. “Em đói rồi, đã nói đi ăn cơm rồi mà.”

“Ừ.”

Thẩm An Bình chuyên tâm lái xe. Lần đầu tiên không khí trầm mặc khiến họ thấy ngượng ngùng. Cố Bình An tì khuỷu tay lên thành cửa ô tô, lơ đễnh nhìn những chiếc đèn xe rực sáng bên ngoài. Cô nghĩ ngợi hồi lâu rồi cất giọng: “Em và Mạc Phi...”

Cô chưa kịp nói hết câu, Thẩm An Bình đã ngắt lời: “Còn một ngã rẽ nữa là tới rồi.” Tay anh gõ vào vô lăng, giọng nói vui vẻ chẳng khác thường ngày là mấy. “Mẹ nói lễ phục đã chuyển đến nhà rồi, kêu tụi mình trong tuần này về thử.”

“Em...”

“Sao?” Thẩm An Bình không quay đầu sang, mắt vẫn nhìn thẳng, chỉ khẽ nhếch hàng lông mày. Vừa nãy giọng nói của Cố Bình An không hề nhỏ, cô thậm chí còn hoài nghi Thẩm An Bình đã nghe thấy rồi.

Cố Bình An nắm chặt vạt áo, nỗi xót xa vô cớ trong lòng trào lên. Được thôi, đằng nào anh cũng muốn giả vờ ngốc nghếch, chi bằng cô vui vẻ phối hợp cùng anh để diễn trọn màn kịch này. Theo như cách nói của cô thì cũng chả có ảnh hưởng gì, đúng không?

Cô bỗng nhớ mình đã từng đọc một cuốn sách, trong đó có câu nói như thế này: “Mỗi lần khi em làm tổn thương tôi, tôi sẽ dùng những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua để tha thứ cho em, rồi một ngày kia những ký ức đẹp đó dùng hết, cuối cùng chỉ còn sót lại mảnh vỡ của hồi ức, tất cả sẽ trở thành nỗi giày vò.”

Thẩm An Bình giả vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, im lặng thỏa hiệp với cô. Cố Bình An nghĩ, có phải anh đang cố gắng nghĩ lại những điểm tốt của cô, hồi tưởng về những kỷ niệm đẹp đẽ không? Có lẽ vì thế anh mới nhẫn nhịn sự quái đản, tàn nhẫn của cô hết lần này tới lần khác.

Vậy nếu những hồi ức đẹp đẽ hết rồi thì sao?Anh không tìm ra điểm tốt gì nơi cô nữa thì sao?

Anh sẽ chán ngán vì không còn hứng thú gì nữa chứ? Sẽ rời bỏ cô chứ? Sẽ cho rằng tất cả sự tàn nhẫn của cô chỉ là sự giày vò chứ?

Quá tiếc nuối, cô chưa kịp tìm ra câu trả lời thì phát hiện một chuyện kinh thiên động địa, lần này, cả cuộc đời cô cũng lật nhào, sụp đổ rồi.

Cái gọi là “tình yêu” trở thành bức tường lớn nhất trước mặt cô, trước mặt cô sẽ chẳng phải là vấn đề dễ dàng phán đoán nữa, mà là một chuỗi lựa chọn tình thân và tình yêu rối rắm, phức tạp.

Mẹ Mạc Phi mất rồi.

Tin tức này đến thật đột ngột. Trong khi tất cả mọi người đang say sưa trong niềm vui đón Tết, mẹ của Mạc Phi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim, sau một đêm cấp cứu đã ra đi trong sự tiếc nuối.

Khi Cố Bình An biết tin này, cả nhà cô đang ngồi xem chương trình văn nghệ cuối năm. Mẹ cô ngồi một bên bóc quýt, bố cô không mấy hứng thú với những chương trình văn nghệ, dựa vào sofa, ngáp ngắn ngáp dài.

Tiếng điện thoại liên hồi phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Cố Bình An nghĩ chắc là điện thoại gọi chúc Tết, liền đứng bật dậy, tới nhấc máy.

Khi cô đi lướt qua người mẹ, mẹ cô vừa bóc xong trái quýt, tiện tay nhét vào lòng bàn tay cô.

Cố Bình An mệt nhọc tẽ các múi quýt, bỏ một múi vào miệng. Cô nhấc ống nghe, còn chưa kịp nhai thì nghe thấy tiếng khóc nức nở đang cố kìm nén vọng lại. Cô chưa nhận ra là ai thì đã nghe thấy tiếng kêu bi thương mà tuyệt vọng: “Mẹ...”

Cố Bình An kinh ngạc ngậm miệng lại, nước quýt chua chua xộc lên mũi. Cô khổ sở bịt miệng, mấy múi quýt trên tay rơi xuống đất.

Cô vẫn không nói lời nào, người ở đầu máy bên kia vẫn khóc, từng tiếng gọi “mẹ” vang lên. Cố Bình An ngây ra, hồi lâu mới chuyển máy cho mẹ.

Cô rút khăn giấy xì mũi, tê dại nhìn biểu cảm từ kinh động chuyển sang đau lòng trên gương mặt mẹ, cuối cùng bà dập máy, vô cùng lo lắng rồi lôi bố cô cùng lao ra ngoài cửa.

Họ vội vàng chạy đi, tới mức quên mất vẫn còn cô con gái Cố Bình An ở nhà.

Hôm đó là ngày Ba mươi Tết, khi họ đi, thậm chí đến một câu dặn dò cũng không để lại...

Sau đó?

Sau đó, bố mẹ không hẹn mà cùng thở ngắn than dài. Bầu không khí kỳ lạ này kéo dài suốt mười ngày. Tới một ngày, ông Cố, bà Cố cãi nhau kịch liệt trong phòng. Ông Cố thậm chí còn đập nát chiếc điện thoại.

Khi Cố Bình An lấy chiếc chìa khóa dự phòng mở cửa, đập vào mắt cô là cảnh căn phòng lộn xộn cùng khuôn mặt đầm đìa nước mắt, mệt mỏi như không còn chút sức lực.

Cô rụt rè đứng đó, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Cô chẳng nói, chẳng rằng, hai mươi mấy năm qua, đây dường như là lúc Cố Bình An dịu dàng, ngoan ngoãn nhất, cô chẳng hề tò mò, thậm chí ngay cả trong ý thức, cô luôn hy vọng không ai nói gì cả.

“Bình An...”

Người cha yêu cô hơn cả mạng sống bỗng gọi tên cô. Cô thẫn thờ ngẩng đầu. Chỉ có mấy ngày thôi, bố cô tỏ ra mệt mỏi như già đi vài tuổi, mái tóc ngắn đã bạc trắng một mảng. Ông nhìn Cố Bình An, ánh mắt phức tạp rồi cúi đầu như thể có điều gì đó khó nói.

“Bình An...” Mẹ cô lau nước mắt, ngẩng lên như thể hạ quyết tâm. Bà hít một hơi thật sâu, trong ánh mắt dâng lên sự khẩn cầu tha thiết và quả quyết.

“Bình An, lễ đính hôn của con và Thẩm An Bình... lùi lại đi.” Giọng bà vẫn bình thường nhưng run run, nói cho cùng, bà vẫn không nỡ nói ra.

Cố Bình An giương mắt nhìn mẹ, bật hỏi: “Tại sao cơ!”

Bà nhìn đi chỗ khác, chau mày, nói: “Nghe lời mẹ.”

Cố Bình An vẫn thẫn thờ, hỏi: “Lùi lại đến bao giờ?”

“Mãi mãi.”

Cố Bình An cho rằng mình không thể khóc. Cô luôn nghĩ mình kiên cường nên chỉ có thể kịch liệt phản ứng khi gặp phải sự tổn thương. Nhưng khi đối tượng là cha mẹ mình, cô lại quên rằng mình có nanh vuốt, lúc đó cô chỉ thấy cổ họng đắng chát, đau đớn, giọng nói cũng nghẹn ngào: “Mẹ... mẹ khẳng định con không phải là con gái của mẹ chứ?”

Bà chăm chăm nhìn Cố Bình An, ánh mắt lấp lánh như âm thầm chịu đựng. “Bình An, con có thể nghe mẹ một lần này, được không?”

Sống mũi cay cay, Cố Bình An vẫn không bỏ cuộc, chuyển sang hỏi bố. “Bố... bố không nghĩ như vậy chứ?”

Người cha yêu cô hơn cả mạng sống lúc này lại do dự, một lúc lâu sau, ông chỉ quay đi, không trả lời câu hỏi của cô.

Cố Bình An run run, khóc nấc lên, trong lòng buồn bã, đau thương, ý thức cũng càng lúc càng xa, cô cảm thấy bố mẹ rõ ràng là đứng ngay trước mắt cô mà sao như xa cách trăm sông nghìn núi, dường như có thứ gì đó ngăn cách cô rất xa, rất xa.

Giây phút đó, mọi ký ức từ nhỏ tới lớn khó có thể quên nhưng phải miễn cưỡng quên đi xuất hiện trong đầu Cố Bình An. Cô cứ nghĩ rằng cái thứ gọi là ký ức sẽ không còn dấu vết sau khi bị mài mòn qua thời gian, nhưng đến bây giờ cô mới hiểu được, cái gọi là ký ức này, càng trải qua thời gian càng rõ nét càng muốn quên đi thì lại càng trở lại, đau đớn trong tim.

Nếu là người ngoài, có lẽ cô có thể nặng lời nhiếc mắng, thậm chí động tay động chân, nhưng đó lại là bố mẹ cô, bến đỗ che mưa che nắng của cô từ nhỏ tới lớn, bờ vai nương tựa của cô mỗi khi cô yếu ớt, bị tổn thương. Cô làm thế nào cũng không thể buông thả, cũng không cách nào phủ nhận thứ tình thân máu mủ kỳ lạ đó.

Cố Bình An cảm thấy mình sắp nghẹt thở, cảm giác như mặt bị bịt bởi chiếc khăn mỏng ướt, khiến cô dần ngạt thở muốn vùng vẫy nhưng chẳng thể làm gì. Cảm giác thống khổ không thể thoát ra làm cô cảm thấy mình như sắp chết.

“Mẹ...” Cố Bình An run run kêu lên một tiếng, tiếng kêu yếu ớt không chút sức lực. Cô cảm thấy vị đắng chát mằn mặn trên môi, lấy tay quệt đi, thì ra đó là nước mắt.

Cố Bình An cười nhạo vẻ khổ sở, thì ra thực sự cô không kiên cường như vẫn nghĩ. Cô khóc lóc, cô yếu ớt, thậm chí cô như một đứa trẻ không thể chịu nổi một đòn, nhưng tại sao những người thân cận nhất lại không hiểu cho cô?

Đôi mắt cô vô hồn nhìn về phía bố mẹ, tuyệt vọng hỏi: “Con thực sự là con gái ruột của mẹ sao? Câu hỏi này đã thường trực trong con suốt hơn hai mươi năm nay rồi. Mẹ! Con là con ruột của mẹ chứ?”

Mẹ cô chưa trả lời, nưóc mắt cô đã tuôn rơi như nước vỡ bờ, tâm trạng càng lúc càng mất kiểm soát. Cô như cuồng loạn gào thét: “Chắc chắn con không phải là con đẻ! Mạc Phi mới là con đẻ của bố mẹ! Chuyện đính hôn của con và Thẩm An Bình, mọi người đều biết cả rồi. Giờ bố mẹ lại muốn con không kết hôn với anh ấy nữa. Bố mẹ có biết bố mẹ đang nói gì không? Dựa vào cái gì mà Mạc Phi thích Thẩm An Bình thì con phải nhường cho cô ta? Lẽ nào Mạc Phi muốn tính mạng của con, con cũng phải cho cô ta? Còn nữa... Thẩm An Bình, anh ấy là một con người, chứ không phải đồ vật vô tri vô giác, anh ấy có suy nghĩ riêng của mình, dựa vào cái gì mà mẹ nói không cho anh ấy kết hôn với con là anh ấy liền không kết hôn với con? Mẹ muốn anh ấy đến với Mạc Phi là anh ấy liền đến bên cô ta? Bố mẹ điên rồi, hồ đồ mất rồi! Con là con gái của bố mẹ kia mà!” Cố Bình An hoàn toàn không biết rốt cuộc mình đã nói những gì, những lời nói điên rồ không suy nghĩ cứ thế tuôn ra khỏi miệng. Cô chỉ biết rằng hiện tại cô rất đau, rất mệt, cô buộc phải trút bỏ.

“Con...”

“Bốp...”

Một cái tát đau điếng ngăn cản Cố Bình An tiếp tục kêu gào mất kiểm soát. Cô ôm gò má bị tát đến đau rát, nhìn bố vẻ khó tin. Người cha yêu cô tới mức phải khoét tim mình, ông cũng đồng ý, vậy mà giờ đây lại tàn nhẫn cho cô một cái tát. Cô không biết rốt cuộc tim mình đau đớn tới mức nào. Cô chỉ cảm thấy có vật gì đó như nắm đấm thụi vào bên trái đầu, đau đớn tới mức cô khó có thể chóng đỡ nổi. Ánh mắt cô dần rã rời, nước mắt như làn sương mịt mù, cô không cất thành lời, cũng chẳng muốn nói gì.

Trong mắt bố cô cũng ánh lên sự hối hận. Ông dang tay như muốn túm chặt lấy Cố Bình An nhưng cô lại lạnh nhạt lẩn tránh. Tay ông đờ đẫn giơ giữa không trung, sau đó co lại, ôm chặt lấy đầu mình.

“Bình An à, con không được nói mẹ con như vậy, con thử hỏi lương tâm mình xem, mẹ con đối xử với con có tốt không? Sao con có thể nói con không phải là con đẻ của bố mẹ?” Trong giọng nói của bố cô ngập tràn mệt mỏi. Trong khi đó, mẹ cô ngồi bên cạnh ông, không hé môi, nước mắt giàn giụa.

“Bình An à, không phải bố mẹ muốn con nhường lại Thẩm An Bình cho Mạc Phi mà là bố mẹ hy vọng hai con không còn bất kỳ quan hệ nào với Thẩm An Bình. Cậu ấy là người rất tốt nhưng không đáng để hai chị em con trở thành kẻ thù.”

“Bình An à, Mạc Phi là chị ruột của con, là con của bố mẹ, cũng như con vậy.”

Câu nói vừa thốt ra, thời gian như dừng lại, không gian như đột ngột xiêu vẹo khiến con người không nhận ra hình dáng của mình nữa. Cả căn phòng im bặt, tới mức khiến người ta rùng mình sợ hãi. Cố Bình An trợn tròn mắt vẻ khó tin, hai tay nắm chặt lại, móng tay dài cắm sâu vào da thịt.

“Mẹ... mẹ nói cái gì?” Cố Bình An quá đỗi bàng hoàng, khó lòng tin đây là sự thật. Cô cho rằng đây là những lời dối trá mà bố mẹ nghĩ ra để lừa gạt cô.

Có lẽ do giữ bí mật này quá lâu nên sau khi nói ra mọi chuyện, bố cô như trút bỏ được gánh nặng, từ từ giải thích: “Khi mẹ con mang thai các con, bà nội con thường nói, sinh đôi sẽ có điềm họa. Bố mẹ đều tốt nghiệp đại học, tất nhiên không tin vào những điều nhảm nhí này. Khi hai con chào đời, bố mẹ mới phát hiện diện mạo hai con không giống nhau, bác sĩ nói là sinh đôi không cùng trứng, rất hiếm gặp. Lúc đó, bố mẹ vui mừng biết nhường nào, một mực muốn nuôi dưỡng hai con... Khi mới chào đời, các con đã đau ốm triền miên, bố mẹ phải bao phen đến bệnh viện. Sau đó, khi các con được chừng tám tháng tuổi, hai đứa đều phát sốt, bác sĩ nói là bị viêm phổi, hai đứa sốt cao liên miên mười hai ngày, không hề thuyên giảm, bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục tình trạng này thì e rằng tính mạng của hai đứa không thể đảm bảo. Sau đó, bà nội con đến, lại nói song sinh là đại nạn, chỉ cần tách ra nuôi dưỡng là được, lúc đó tâm trí bố mẹ rất rối loạn, chỉ nghĩ sao có thể cứu sống hai đứa, liền nghe lời bà nội. Bà nội luôn yêu quý con, trong ngày lễ thôi nôi, con đã nhặt khẩu súng, bà con nói sau này con nhất định sẽ trở thành nữ anh hùng, cho nên cướp mất Mạc Phi.

Không biết là ý trời hay chỉ là trùng hợp, vừa tách nhau ra, con liền hạ sốt, sự sống bừng nở. Khi bố mẹ quay lại tìm Mạc Phi, bà nội đã đem nó cho người khác, dù tra hỏi thế nào bà cũng không nói đã cho ai. Bà nội rất mê tín, luôn cho rằng Mạc Phi là đại họa, đem cho rồi, mọi việc sẽ trở lại bình yên.

“Sau đó thì sao?” Mắt Cố Bình An ngấn lệ. “Do sai lầm của bố mẹ nên con phải gánh chịu mọi hậu quả sao? Vì bà nội ôm cô ta đi cho nên con hạnh phúc hơn vì được ở lại nhà, do đó con phải bồi thường cho cô ta?” Cô cay nghiệt cười, trừng mắt nhìn bố mẹ. “Điều này chẳng liên quan gì đến con, Mạc Phi nên tìm bố mẹ và bà, lẽ gì vì cô ta mà không cho con kết hôn? Đây là thứ lý lẽ quái quỷ gì vậy?”

“Bình An à...” Mẹ cô cứ khóc mãi, cuối cùng cũng thốt nên lời: “Mẹ biết con hận mẹ, mẹ rất ân hận vì khi đó không thể cùng giữ hai con bên mình, là do mẹ ích kỷ, tất cả đều là lỗi của mẹ, coi như mẹ cầu xin con vậy, đừng hận Mạc Phi nữa, đó là chị gái của con, cả cuộc đời này mẹ chỉ mong hai con có thể chung sống hòa hợp... Bình An à, mẹ không hề mong muốn hai con vì Thẩm An Bình mà kết thành thù hận...” Mẹ cô lúc đó nghẹn ngào khóc, mỏng manh, yếu đuối như không thể chịu nổi cú sốc này. Bà bất lực kéo vạt áo của Cố Bình An, còn Cố Bình An chỉ cảm thấy toàn thân đang run rẩy. Cô hiểu rằng chấp nhận yêu cầu của bố mẹ là đồng nghĩa với việc gì, vì thế cô không thể tùy tiện đồng ý.

“Con không có cách nào chấp nhận điều đó. Làm sao bố mẹ có thể ích kỷ như thế, con rất rất ghét Mạc Phi. Dựa vào lý gì mà con phải vì cô ta mà hủy bỏ hôn ước của mình? Cho dù cô ta có là chị gái con đi nữa thì con cũng không có cách nào thay đổi suy nghĩ của mình, rất tiếc bức tranh cha hiền con thảo, chị em hòa thuận mà bố mẹ hằng tưởng tượng sẽ không thể xuất hiện trong gia đình mình, con không thể chung sống hòa bình với cô ta được. Chỉ nhìn vào thái độ của bố mẹ thôi, con đã hận cô ta đến thấu xương rồi! Giờ bố mẹ càng nói con càng cảm thấy ghê tởm, con chịu đủ rồi, từ lâu đã chịu hết nổi rồi!”

Cố Bình An bịt chặt hai tai, lắc đầu lia lịa, cô như người điên lao ra khỏi phòng, bỏ ngoài tai tiếng khàn khàn cố gắng với gọi.

Cô chạy được vài bước thì bị bố cô đuổi theo tóm lại. Người cha rất mực hiền từ giờ đây lại hết sức nghiêm khắc, lúc này Cố Bình An mới thực sự trong thấy khí chất nghiêm nghị của một quân nhân.

“Cố Bình An, con làm mình làm mẩy đủ chưa? Khi nào con mới thực sự biết nghe lời? Thẩm An Bình là người ngoài, Mạc Phi và bố mẹ mới là người thân của con. Con rốt cuộc có phân biệt rõ ràng được không?”

Cố Bình An ra sức vùng vẫy để thoát khỏi sự khống chế của bố nhưng không địch lại được sức của ông, chỉ còn cách hung hãn phản ứng: “Con từ trước tới nay không hề biết đến hai chữ “nghe lời”. Con chỉ biết rằng cái gọi là “người thân” luôn làm con đau lòng, con đau đến sắp chết rồi! Nhưng cái mà mọi người gọi là “người ngoài” từ trước tới nay không bao giờ làm con đau khổ đến vậy. Con không muốn phải lựa chọn! Không muốn! Không hề muốn!”

“Bụp...”

Một tiếng động vang lên khiến cả người đang lớn tiếng cãi lại là Cố Bình An cùng người đang nghe là bố cô đều sững lại. Cố Bình An mở to mắt nhìn người mẹ kiên cường quỳ xuống. Bà không nói một câu. Phút chốc, cả Cố Bình An và bố cô đều thảm thiết kêu lên:

“Mẹ!”

“Mình!”

Cục diện ngày càng hỗn loạn. Đang ra sức túm chặt cô, bố cô liền thả tay cô ra, ông càng tức giận, lông mày dựng đứng như lưỡi mác, ánh mắt giận dữ. “Cố Bình An! Mày thật sự được nuông chiều tới mức không còn coi ai ra gì nữa rồi! Mày rút đi! Coi như tao chưa hề sinh ra đứa con gái như mày!”

Nói rồi, ông đỡ bà đứng dậy. Không ngờ bà Cố lại có thể quật cường đến thế. Bà vùng khỏi tay ông, quay đầu, đau xót cầu xin: “Bình An à, con gái của mẹ, con và Mạc Phi đều là con của mẹ, coi như mẹ ích kỷ, để cho mẹ trước khi chết có thể được trông thấy hai chị em con cùng tiễn biệt mẹ, được không? Phi Phi đang nằm trong viện, nó còn lừa mẹ nhầm thuốc dạ dày thành thuốc ngủ, mẹ biết là nó rất đau lòng. Bình An à, còn nhiều người đàn ông khác tốt hơn Thẩm An Bình, mẹ con ta tìm người tốt hơn, được không? Để chị con bình an sống lại...”

Mẹ cô khóc, Cố Bình An cũng khóc theo. “Con không cần người tốt hơn, con chỉ cần Thẩm An Bình thôi. Mẹ à, lẽ nào mẹ muốn con chết đi?”

“Bình An à...” Mẹ cô ngồi bất động. “Mẹ cầu xin con, lần này nghe lời mẹ, được không con?”

Cố Bình An đau đớn, chua xót đến không chịu nổi, đầu óc trống rỗng, mơ màng, hai đầu gối hơi khuỵu, cũng quỳ trước mặt mẹ. “Mẹ đứng dậy trước đi, con không chấp nhận nổi điều này đâu.”

“Con nhận lời mẹ đi!” Bà Cố lê đến bên cô, làm thế nào cũng không chịu đứng dậy. Bà run rẩy dang tay ôm lấy cô, giống như mỗi lần cô chịu oan ức hồi bé, dịu dàng vuốt tóc cô. “Mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa, bệnh ung thư vú có thể chết người, mẹ biết, mẹ chỉ muốn khi mẹ còn sống được thấy con và Mạc Phi yêu thương, chăm sóc nhau, như thế là mẹ yên lòng ra đi rồi... Bình An à, lẽ nào con đành lòng để mẹ ra đi trong tiếc nuối sao?”

Thời gian luôn để lại những ký ức trắc trở, những sợi xích móc nối những con người và sự việc trong cuộc sống của chúng ta hệt như một con tàu hỏa chở đầy hàng hóa, tiếng xình xịch lăn bánh để lại dấu vết rõ nét.

Cố Bình An cảm thấy nỗi bi thương như sóng thần bất ngờ ập tới, không nể nang nuốt chửng lấy cô. Cô tuyệt vọng, muốn chộp lấy một thứ gì đó nhưng không thể, đến gào thét cũng không thành tiếng.

Cô thực sự muốn cự tuyệt nhưng không thốt nên lời. Mẹ đẻ quỳ trước mặt cô, cô thực sự không thể nói được gì. Hàng trăm nghìn suy nghĩ hiện lên trong đầu, thậm chí cô hoang đường nghĩ rằng cô cũng đi chết, như thế mẹ cô mới không quyết định lựa chọn hy sinh cô nữa.

Nhưng nghĩ lại, cô không nỡ dập cái mạng sống lay lắt này. Cô biết mình không nên hy vọng, nhưng cô vẫn lưu luyến sự ấm áp còn sót lại. Cuối cùng Mạc Phi cũng đã thắng cô, cho dù là thật lòng hay cố ý, cô ta có đủ dũng cảm làm tổn thương mình để tranh giành ưu thế, điểm này thì Cố Bình An tự biết mình không bằng cô ta.

Dần dần, cô cũng bình tĩnh lại, lý trí hơn một chút. Cố Bình An nhẹ nhàng ôm lấy mẹ, vòng tay mẹ vẫn ấm áp như ngày nào. Cô từ từ nói khẽ: “Mẹ à, nếu bây giờ con nói với mẹ rằng con có thai rồi thì mẹ sẽ thế nào?”

Cố Bình An nhếch mép cười một cách đầy ẩn ý, ánh mắt dồn vào mẹ, quan sát từng biểu cảm trên gương mặt bà. Bà lau khô nước mắt, tỏ ra sửng sốt, nhìn vào mắt Cố Bình An, cuối cùng chuyển xuống bụng cô.

“Bình An... con...”

Cố Bình An khẽ vén tóc mái của mẹ, cười dịu dàng.

“Mẹ yên tâm đi, con vẫn chưa có thai. Chỉ là mẹ chẳng hề nghĩ tới trường hợp này, đúng không? Mẹ chỉ một mực hy vọng con và Mạc Phi đoàn kết, nhưng mẹ đã bao giờ hỏi con chưa? Nếu như con rất yêu Thẩm An Bình thì phải làm sao? Nếu như con đã có thai thì phải làm sao? Nếu như con vì chuyện này mà bỏ trốn thì sao?” Cố Bình An nói một chuỗi các câu hỏi khiến bố mẹ cô rơi vào im lặng.

Thực ra họ cũng biết đây là lựa chọn tồi tệ, bất hợp lý nhất, nhưng chẳng còn cách nào khác. Họ không thể dửng dưng nhìn một sinh mệnh như hoa khác dần dần lụi tắt, đặc biệt là đứa con gái đã từng bị họ bỏ rơi. Cho dù chỉ là kế hoãn binh, họ cũng phải thử một lần.

“Bình An à, con gái của mẹ à... Mẹ biết là con chịu thiệt thòi rồi. Mẹ...”

“Mẹ, để con nói nốt.” Cố Bình An ngắt lời mẹ cô, nói tiếp: “So với Mạc Phi, con may mắn hơn nhiều. Con có bà, có bố mẹ, có Thẩm An Bình, tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cô ta muốn, con đều đã có được. Cô ta chẳng có thứ gì cả, cô ta rất đáng thương.” Cố Bình An phân tích rất có tình có lý, như nói tới người và việc chẳng có chút quan hệ gì với mình. Cô đột nhiên ngẩng lên, cặp mắt lo âu bỗng long lanh như ánh sáng dưới làn nước gợn sóng. “Nhưng mẹ ơi, con vốn có quá nhiều, đột nhiên mẹ bắt con trong phút chốc mất đi tất cả. Bà nội của con, bố của con, mẹ của con, tất cả đều phải chia đều cho cô ta, người con yêu con cũng buộc phải từ bỏ. Điều này không phải là nghiệt ngã quá sao?... Bố mẹ đã bao giờ nghĩ rằng...” Giọng Cố Bình An nghẹn ngào, cô hít một hơi thật sâu mới có thể nói hết câu: “Bố mẹ đã bao giờ nghĩ con sẽ chịu đựng nổi điều này hay không?”

Bố mẹ cô không nói gì nữa. Đây là lần đầu tiên một gia đình yên vui, hạnh phúc gặp phải cảnh bi thương như thế này, sự bình yên và ấm áp trong quá khứ sụp tan trong nháy mắt.

Cố Bình An nhấc đầu gối, run rẩy đứng dậy. Cô cầm túi xách, rời khỏi nhà không chút lưu luyến.

Sau cùng, cô quay lại nhìn bố mẹ vẫn sững người ở đó, giọng nói tuyệt vọng cất lên: “Con đồng ý với bố mẹ, lùi lễ đính hôn.”

Cố Bình An rời khỏi nhà mới phát hiện mình chẳng còn nơi nào để đi. Cô lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy bất lực.

Nơi nơi đèn hoa trang trí tưng bừng dịp Tết nhưng phố xá thiếu bóng người, lạnh lẽo quá. Cố Bình An đi loanh quanh cả tối, cuối cùng bước vào một cửa hàng McDonald's bên đường. Cô gọi rất nhiều đồ ăn, bày đầy mặt bàn cho bốn người ăn.

Cô nhẫn nại bóc vỏ giấy của chiếc hamburger nhưng chẳng hề thấy đói bụng.

Bàn kế bên là một gia đình ba người, rõ ràng là năm mới nhưng lại mặc những bộ quần áo cũ kĩ, rách rưới. Đứa con nhỏ lạnh cóng đến mức da dẻ nứt toác nhưng khuôn mặt luôn tươi cười, niềm nở. Nhìn người mẹ trẻ bóc vỏ chiếc hamburger, đôi mắt sáng kỳ lạ, thằng bé ngạc nhiên nói: “Mẹ ơi, có thịt này!”

Người phụ nữ trẻ nghèo khổ cười với con trai. Nó vẫn như chưa tin, lại quay sang nói bố. “Bố ơi, là thịt này!”

Câu nói vô tư của đứa trẻ khiến đôi vợ chồng trẻ rớt nước mắt. Đứa trẻ non nót lại không hiểu, chỉ vì nhìn thấy thịt mà vui mừng khôn xiết. Vì không nỡ, nó chỉ cắn từng mẩu nhỏ, ăn gần hết một nửa, nó còn biết điều chia cho bố mẹ cùng ăn.

Cảnh tượng này thật khiến người ta nhìn mà xót xa trong lòng, nhưng Cố Bình An lại cho rằng họ thật đáng ngưỡng mộ. Cái mà cô cần không phải là tiền bạc, cũng chẳng phải địa vị, cô muốn được giống gia đình họ, quây quần vui vẻ bên nhau, cùng chia sẻ một chiếc hamburger, cho dù có nghèo khổ đi chăng nữa, cô vẫn thấy thật ngọt ngào, ấm áp.

Cô sống từ nhỏ tới lớn mà không biết tới nỗi khó khăn, ngoại trừ việc vấp phải chướng ngại vật là Mạc Phi, cô chưa bao giờ gặp phải cản trở nào, nhưng những người như cô khi gặp khó khăn lại càng khó vượt qua. Đóa hoa được che chở trong nhà kính thì sao có thể chống chọi với sự tàn bạo của gió mưa?

Cô không phải không nghĩ đến việc từ chối bố mẹ nhưng nhìn khuôn mặt ngày một già nua của họ, cô thực sự nói không nên lời.

So với Thẩm An Bình, vị trí của mẹ và gia đình quan trọng hơn nhiều.

Cô nghĩ, đời người chỉ toàn là đau thương và chịu đựng. Con người ta khi lựa chọn một thứ gì đó cũng có nghĩa là phải từ bỏ một thứ khác. Đứng trước ngã ba đường, nếu lựa chọn con đường bên trái, đương nhiên sẽ phải bỏ qua phong cảnh ở con đường bên phải. Bất luận lựa chọn thế nào cũng không thể hoàn mỹ, cho nên cô bắt buộc phải học cách chấp nhận sự không hoàn mỹ, cho đến khi đau khổ và niềm vui đan xen đến tê dại.

Cố Bình An đem tặng tất cả đồ ăn mà mình vừa gọi cho cậu bé có đôi mắt sáng kia. Nụ cười của cô pha chút khổ đau, chân thành chúc phúc cho họ.

Tối hôm đó, cô quay trở lại thành phố. Thẩm An Bình đã mấy ngày chưa gặp bỗng gọi điện cho cô. Anh có thời gian rảnh là đi chúc mừng thầy cô, đi phát thiệp mời, vẻ vui mừng khôn xiết. Lo xong mọi việc là anh gọi cho cô ngay. Căn phòng trong khách sạn rất thoải mái nhưng rất trống trải. Anh ở bên ngoài, lúc nào cũng rất nhớ Cố Bình An. Kéo tấm rèm, đưa mắt nhìn phong cảnh phía xa xa, giọng nói của Thẩm An Bình toát lên vẻ mệt mỏi: “Bố mẹ đã về nhà chưa em?”

“Rồi ạ...” Cố Bình An lơ đãng trả lời. Một tay cầm điện thoại, tay kia cô cầm điều khiển ti vi, không ngừng chuyển kênh.

Anh không hỏi nữa. Anh rất thông minh để nhận biết điểm dừng, từ trước tới nay không hề động đến những vấn đề nhạy cảm. Anh cười nhạt. “Nhớ anh rồi à?”

Cố Bình An đờ người một lúc, trong lòng chỉ có cảm giác tê dại. Cô khó có thể đối mặt với bất cứ ai lúc này, ngay cả Thẩm An Bình. Tình yêu, tình thân, cô không biết vấn đề xuất phát từ đâu, đã trở thành lựa chọn đau đớn nhất trong cuộc đời cô.

Cô không nói nên lời, anh đã rời xa rồi, là cô kéo anh lại bên mình, là cô đem đến cho anh ý nghĩ kiên định, là cô biến anh thành chiến lợi phẩm đi khoe khoang, chính cô biến anh từ một người thông mình, hiểu biết trở thành kẻ giả ngốc, nhẫn nhịn cầu toàn...

Trong lòng cô như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, đau đớn tới co giật.

“Thẩm An Bình... Thẩm An Bình... Thẩm An Bình...” Cô gọi tên anh ba lần nhưng chẳng nói gì tiếp cả, cô bịt chặt miệng, cố không để cho Thẩm An Bình nghe thấy tiếng khóc.

“Em làm sao vậy?” Giọng Thẩm An Bình dịu dàng, trầm tĩnh như nước suối róc rách chảy qua khe. “Ngốc ạ, cứ gọi tên anh mà không nói lời nào, nhớ anh rồi đúng không?”

Họng Cố Bình An càng lúc càng đau, sống mũi cay cay, cô bịt chặt miệng, chỉ nặng nề đáp một tiếng: “Vâng!”

Thẩm An Bình lại nghe thành cái giọng làm nũng quen thuộc của cô. Anh khẽ cười. “Sao mà ngốc vậy, sau này anh phải đi công tác vài tháng thì em biết làm sao?”

Nước mắt Cố Bình An lại không ngừng rơi xuống. Thẩm An Bình đâu biết rằng, thời gian thuộc về họ càng lúc càng ngắn ngủi, cả thế giới như đang đếm ngược, cô đâu dám không quý trọng?

“Thẩm An Bình, anh về ngay có được không? Em nhớ anh, về ngay có được không anh?”

Thẩm An Bình cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn trong giọng nói của cô, anh chau mày vẻ cảnh giác, một mực hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Bốn từ đơn giản này của anh lại khiến những oan ức từ trước tới nay của Cố Bình An xâu chuỗi lại với nhau, nước mắt lã chã rơi, cô ôm chặt điện thoại, nghẹn ngào ấp úng: “Thẩm An Bình, em chỉ có anh thôi, chỉ có anh thôi...”

Em lại phải từ bỏ...

Câu nói phía sau cô vẫn chưa thốt ra, bởi toàn thân cô rã rời, không chút sức lực. Đầu cô tì mạnh trên hai đầu gối, rõ ràng là căn phòng không rộng nhưng lại lạnh lẽo, trống trải đến vậy, cảm giác cả thế giới như còn sót lại mỗi mình, khiến cô càng tuyệt vọng.

“Bình An? Bình An?” Giọng nói nôn nóng của Thẩm An Bình phát ra từ điện thoại. Cố Bình An mệt mỏi cuộn tròn người lại, dường như chỉ có tư thế đó mới có thể khiến cô cảm thấy ấm áp và an toàn. Rất lâu sau cô mới có thể nhấc điện thoại, áp lên tai, lúc này cô đã lau khô nước mắt, tỏ ra mạnh mẽ, nói: “Vừa nãy điện thoại bị kẹt vào khe sofa, mãi em mới móc ra được.” Cô còn cười hì hì.

“Bình An, em làm sao vậy?”

“Không sao cả, cả ngày hôm nay em toàn gặp những chuyện xui xẻo, đọc một cuốn sách buồn quá, vốn định thay đổi tâm trạng nên đi xem một bộ phim, ai ngờ kết thúc phim cũng là bi kịch. Anh biết đấy, cung Song Ngư thường hay buồn mà.” Giọng cô dần bình tĩnh trở lại, cô như đang kể lại một ngày sinh hoạt bình thường vậy.

Thẩm An Bình im lặng hồi lâu rồi mới cảnh giác nói: “Bình An à, chăm sóc tốt cho bản thân nhé, em bây giờ không còn đơn giản chỉ có một mình, em còn có anh nữa, hiểu không? Anh sẽ đặt vé ngay, ngày mai anh sẽ về tới nơi.”

Có lẽ Cố Bình An nên hiểu chuyện hơn một chút, đợi anh làm xong mọi việc rồi mới quay về. Nhưng cô không làm được, cô nôn nóng muốn gặp anh, cô như sắp quên mất diện mạo của anh rồi, quá quen thuộc tới nỗi không thể miêu tả được đường nét, nhưng không sao nhớ nổi rốt cuộc hình dáng đó như thế nào, lờ mờ như ngắm hoa trong sương vậy.

Cô nghĩ rằng cô đã mỏng manh tới mức độ này rồi nhưng tại sao đâu đâu cũng có bóng hình anh. Anh giỏi lắm, nhẹ nhàng ngự trị trong cuộc sống của cô như vậy. Cô buồn đến muốn khóc. Thì ra chấp nhận đau khổ, từ bỏ hạnh phúc đang đến mới đau buồn làm sao!

Hồi ức thật không giống như dùng bút chì viết chữ, chỉ cần dùng tẩy là có thể xóa đi.

Bao nhiêu câu chữ lúc này chỉ hóa thành một câu thốt ra khỏi miệng cô: “Em chờ anh quay về.”

Lòng Cố Bình An chua xót, tinh thần cô như luôn trong trạng thái bị kéo căng. Chính vì căng thẳng nên cô mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Một đêm không mộng mị nhưng lại mê man. Như bị chính mình thôi miên, cô chỉ muốn chìm đắm trong không gian bình yên như thế này, không cần tỉnh lại.

Cô không biết Thẩm An Bình quay về khi nào,

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện