Tiểu Dã Miêu Dưới Móng Lãnh Sư

Chương 3



“Ngươi……” Mộ Chi Kì mở to mắt, thanh âm khẩn trương mà lắp bắp. Thanh âm này …… Tuy rằng đã qua hai năm, nhưng vẫn là quen thuộc đến không thể nào quen thuộc hơn được rồi. Nhưng mà…… Làm sao có thể? Hắn làm sao có thể biết nàng ở đây?

Hắn không phải hôm nay vừa mới trở về, tin tức sẽ không linh thông như vậy đi? Lập tức biết nàng ở Túy Nguyệt lâu?

Nàng không phải không nghĩ tới hắn sẽ điều tra, ngay từ đầu là muốn trước ở tạm Túy Nguyệt lâu một đêm, ngày mai liền trốn đến nơi khác, hạ quyết tâm không cho hắn tìm được, trước khi hắn rời khỏi Hoan Hỉ thành, tuyệt không bước vào Mộ phủ nửa bước.

Nhưng mà, nàng còn không có kịp trốn, thế nhưng đã bị hắn tìm được rồi……

Ô……Đây là ác mộng sao?:

Nuốt nuốt nước miếng, Mộ Chi Kì nghĩ không tin tưởng hai mắt của mình, liều mình tưởng là một cơn ác mộng, nhưng mà……

Hơi thở bừa bãi khiếp người kia, ánh mắt nóng cháy như muốn đoạt lấy, rành mạch nói cho nàng, đây không phải mộng……

“Như thế nào? Bình thường không phải rất nhanh mồm nhanh miệng sao? Sau hai năm không thấy, ngay cả một câu đều nói không được?” Thanh âm lãnh đạm từ sau mạn giường truyền đến.

“Ngươi…… Ta……” Trừng mắt nhìn bóng người đứng trước mạn giường, Mộ Chi Kì sợ tới mức nói không ra lời, ấp úng không thành lời.

“Con mèo nhỏ, chắc là bởi vì rất nhớ ta, đột nhiên nhìn thấy ta, cảm động đến nói không ra lời?” Ngón tay thon dài vén lên mạn giường, khuôn mặt anh tuấn tà nịnh kia xuyên thấu qua ánh trăng đập thẳng vào mắt của nàng.

Cảm động cái rắm!

Thiếu chút nữa trước khi ý thức được những lời này đã muốn thốt ra, nhưng hắn đột nhiên đẩy mạn giường ra, nàng nhìn đến khuôn mặt anh tuấn khiếp người kia, nhất thời đần ra, nói không ra lời.

Nhìn hắn gần như vậy, so với buổi sáng nhìn từ xa, ngũ quan tuấn mỹ càng tươi sáng, khí thế bức người cũng càng rõ ràng, đánh thẳng đến nàng, làm cho nàng nhất thời đã quên hít thở.

Mà hắn cũng không nói nữa, trong mắt đen thuần nhìn nàng.

Hai năm không gặp, nhóc con ngây ngô đã trưởng thành, khuôn mặt mang theo vị nữ nhân ôn nhu, bất quá anh khí trong ánh mắt vẫn như cũ không thay đổi, sự quật cường trong mắt cũng không biến mất, làm cho đôi môi mỏng xinh đẹp của hắn khẽ cong lên.

Tầm mắt chậm rãi dời xuống, con ngươi đen nhìn chăm chú vào trước ngực cao ngất no đủ, trung y tuyết trắng, mảnh vải quấn ở trước ngực sớm bị cởi bỏ, lại chưa từng có thói quen mặc cái yếm, nhũ tiêm phấn nộn dán vào vải dệt, buộc vòng quanh tạo thành độ cong mê người.

“Nhiếp Vô Tung, ngươi đang nhìn gì hả?” Nhận thấy được tầm mắt của hắn, Mộ Chi Kì đỏ mặt, vội vàng lấy tay che trước ngực, ngăn trở tầm mắt của hắn, mắt đẹp trợn lên, hung tợn trừng mắt hắn.

Tên háo sắc này!

“Nàng nghĩ gì?” Nhiếp Vô Tung lười biếng nhìn Mộ Chi Kì, con ngươi đen cố ý nhìn lướt qua bộ ngực của nàng, mới lại mở miệng, “Hai năm không thấy, xem ra nàng “Lớn lên” không ít đó!”

Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, ngữ khí của hắn có ý ám chỉ.

Mộ Chi Kì không phải ngu ngốc, đương nhiên biết ý tứ của hắn, hai gò má nàng hồng lên, xấu hổ nhìn hắn.“Liên quan cái rắm gì đến ngươi!”

“Đương nhiên là có liên quan đến ta, con mèo nhỏ, nàng đã quên, đây chính là phúc lợi của ta.” Thưởng thức vẻ mặt của nàng, Nhiếp Vô Tung tiếp tục đùa với nàng.

Hai năm không gặp nàng, thực hoài niệm cảm giác này, còn có phản ứng của nàng, tươi sáng thú vị làm cho hắn thật muốn một ngụm nuốt vào.

“Câm miệng! Đừng gọi ta là con mèo nhỏ.” Xưng hô chán ghét này, đã hai năm không nghe đến, hiện tại lại xuất hiện, thật sự là chói tai!

“Chậc chậc! Mới hai năm, móng vuốt của nàng lại vươn dài đến vậy, ta thực không thích.” Nhiếp Vô Tung lắc đầu, ánh mắt đoạt lấy không chút nào che giấu.

Ánh mắt của hắn làm cho Mộ Chi Kì kinh hãi, thân mình tiếp tục lui về sau, chỉ sợ hắn tiến tới, nhưng miệng lại vẫn là không chịu thua, quật cường đáp lời.

“Này! Ngươi thích hay không thích kiên quan gì ta? Cũng đã biến mất hai năm, ngươi sao không chết ở biên ải, không có việc gì trở về làm gì?” Nhìn liền thực chán ghét!

“A! Ngươi là đang trách ta ra đi không cáo biệt sao?” Nhiếp Vô Tung cười khẽ, nghiêng người chậm rãi dựa vào nàng.“Hay là trách ta hai năm nay không có tin tức gì, ngay cả một tin tức cũng không báo cho ngươi?”

“Đi tới địa ngục đi! Đừng tự mình đa tình, ta ước gì ngươi chết ở biên ải, vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa …… Đáng chết! Ngươi đừng tới gần nữa được không?”

Nàng liều mình lui, hắn nhưng vẫn nhích về hướng nàng, đem nàng bức đến thành giường, lui không thể lui, bị hơi thở của hắn gắt gao vây quanh. Hơi thở nam nhân quen thuộc lại xa lạ làm cho nàng khẩn trương lại bối rối, mà lời của hắn, càng làm cho nàng tức giận đến nói năng không lựa lời.

Nàng vĩnh viễn sẽ không quên, ngày đó hai năm trước –

Đôi mắt Mộ Chi Kì lạnh lùng, nghĩ đến một đêm kia.

Hắn giống như ngày xưa đi vào trong phòng nàng, hắn bừa bãi đòi hỏi mãnh liệt làm cho nàng khóc hô lên thành tiếng, không tự chủ được cầu xin, thẳng đến bình minh, hắn mới buông tha nàng.

Nàng bị hắn đòi hỏi vô độ nên mệt không xuống giường được, nhưng sau ngày đó hắn lại biến mất, không thấy bóng dáng.

Sau đó, từ miệng hạ nhân nàng mới nghe được hắn phụng mệnh Hoàng Thượng xuất quân bình định dị tộc, không biết ngày về, mà lúc này, hắn đã sớm xuất phát từ lâu.

Việc này ai ai cũng đều biết, chỉ có nàng, sau khi hắn rời đi mới biết được.

Nàng…… Thật sự là cực kỳ cao hứng!

Không cần lại phải chịu hắn chèn ép, không cần lại bị hắn uy hiếp, nàng được tự do, cỡ nào thống khoái sướng ý nha! Nàng mỗi ngày nguyền rủa hắn, tốt nhất chết ở trên chiến trường, vĩnh viễn cũng đừng trở lại.

Nàng mới là không giận hắn đâu! Làm sao phải giận?

Hắn biến mất, nàng vui vẻ không kịp rồi, có gì phải tức giận?

Mím môi, nàng ngẩng đầu, quật cường trừng mắt với hắn, không bị hơi thở của hắn mê hoặc, thậm chí không khuất phục ở dưới khí thế của hắn.

Tuy rằng, thân mình khẽ run đã sớm để lộ ra cảm xúc của nàng.

Nhìn vẻ mặt quật cường của nàng, Nhiếp Vô Tung khẽ nhếch tuấn mi, thấp giọng nở nụ cười.“Con mèo nhỏ, nàng vẫn đáng yêu như thế, làm cho người ta vô cùng yêu thích.” Ánh mắt khiêu khích của nàng làm cho máu hắn sôi trào, cảm thấy một tia hưng phấn, chỉ có nàng, có thể cho hắn cảm giác này.

“Nàng càng trốn, sẽ chỉ làm ta càng hứng thú hơn……” Đầu ngón tay khẽ chạm vào má không tỳ vết, nàng muốn tránh nhưng nhanh chóng bị chế trụ.

“Thả ra…… Ôi!”

Không cho nàng cơ hội mở miệng, đôi môi mỏng nhanh chóng bao phủ môi nàng.

“Ôi! Không……”

Mộ Chi Kì nhíu chặt mi, hàm dưới bị nắm chặt truyền đến một trận đau đớn, môi của hắn kề sát nàng, không để ý chống cự của nàng, lưỡi linh hoạt, bá đạo tiến quân thần tốc, nếm hương vị ngọt ngào như mật trong cái miệng nhỏ.

“A!” Đột nhiên, hắn nhanh chóng thối lui, đôi môi mỏng tràn ra một giọt máu, con ngươi đen trừng mắt nàng.

Mộ Chi Kì quật cường kiêu ngạo ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đắc ý nhìn hắn, đôi môi nhiễm tơ máu của hắn.

“Ngươi còn đụng chạm ta nữa, ta liền cắn đứt đầu lưỡi của ngươi!” Giọng nói lạnh nhạt, nàng khiêu khích nói xong, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm máu trên môi, giống như mèo hoang cùng kẻ thù giằng co, bừa bãi lại mê người.

Con ngươi đen híp lại, Nhiếp Vô Tung cũng liếm đi máu trên môi, miệng vết thương trên đầu lưỡi truyền đến một chút đau, lại càng kích thích hưng trí của hắn.

Nàng nhất định không biết, nàng như vậy, chính là càng kích thích dục vọng nam nhân muốn chinh phục, ánh mắt khiêu khích kia, làm cho hắn càng muốn áp đảo nàng.

“Con mèo nhỏ, lại tùy tiện một chút, ta ăn hương vị mới có thể càng ngọt.” Nhiếp Vô Tung nhếch môi, ánh mắt xâm lược nhìn thẳng nàng.

Ánh mắt kia, làm cho nàng run rẩy, lại quật cường không chịu cúi đầu.

Nàng khóe mắt vụng trộm tìm kiếm khe hở chạy trốn, nàng so với ai khác đều rõ ràng, nàng đấu không lại hắn, phản kháng nho nhỏ này, hắn căn bản không để trong mắt, chính là càng kích thích ý chí chiến đấu của hắn.

“Sao, muốn chạy trốn à?” Phát hiện ý đồ của nàng, hắn bắt đầu tới gần. “Ta đã nói rồi, nàng càng trốn, chính là làm cho ta càng muốn bắt nàng.”

“Đáng chết!” Mộ Chi Kì hoàn toàn bị chọc giận,“Nhiếp Vô Tung, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Vẫn quấn quít lấy nàng không rời, rốt cuộc hắn nghĩ muốn cái gì?

Con ngươi đen lóe ra, xẹt qua một tia hào quang, nhìn nàng.“Con mèo nhỏ, nàng thật sự không biết ta muốn gì sao?”

Khuôn mặt anh tuấn hướng đến gần nàng, đầu lưỡi khẽ liếm môi.

Nàng trừng mắt nhìn hắn, không nhúc nhích.

“Sao? Không cắn ta sao?” Ngậm lấy môi dưới mọng nước, hắn khẽ mút, nói nhỏ, mang theo khiêu khích thản nhiên.

Nghe được lời của hắn, một tia lý trí còn sót lại của Mộ Chi Kì nháy mắt biến mất, bất chấp tất cả, hé môi cắn hắn.

Nhiếp Vô Tung không lùi mà liền tiến tới ngậm cái lưỡi thơm tho, cắn một phát. “Á!” Không nghĩ tới hắn sẽ cắn nàng, đột nhiên đau đớn làm cho nàng nhíu mày, tơ máu từ đầu lưỡi chảy ra. Bàn tay to của hắn giữ chặt cái gáy của nàng, không cho nàng lui, thô bạo cắn nàng.

Đau đớn làm cho nàng nhíu mày, cũng không chịu nhận thua, quật cường học hắn, cắn hắn. Muốn đau cùng nhau đau, nàng cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hai người môi, lưỡi đều bị đối phương cắn bị thương, nụ hôn thô bạo mang theo đau đớn, môi lưỡi giao triền, cho đến khi vị máu mặn chát hoà với hơi thở đối phương.

“Uhm……” Mộ Chi Kì không tự chủ được hừ nhẹ một tiếng, than nhẹ mang theo một tia tình dục, miệng mũi tràn ngập mùi của hắn, dần dần mê hoặc nàng.

Không biết ai bắt đầu ôn nhu tấn công trước, lưỡi của hắn đảo qua, liếm mọi chỗ trong cái miệng nhỏ của nàng, khẽ mút, liếm qua cái lưỡi thơm tho, sau đó làm càn dây dưa quấn mút, trêu đùa dụ dỗ giống như mỗi lần mút lấy toàn bộ, mà không hề thô bạo cắn mút.

“Uhm……” Chịu không nổi trêu đùa của hắn, ngược lại là nàng khẩn cấp cuốn lấy lưỡi dài, đầu lưỡi nhẹ xoắn cùng hắn quấn lấy, tạo ra tiếng vang dâm mĩ. Trung y tuyết trắng vì mới vừa rồi giãy dụa mà tuột ra, lộ ra vai và một bên tuyết nhũ, câu dẫn tầm mắt của hắn.

Bàn tay to thâm nhập vạt áo, cầm một bên ngực mềm no đủ, năm ngón tay vuốt ve nhuyễn nhũ non mềm, càn rỡ vân vê, lại dùng ngón tay kẹp lấy nhũ tiêm hồng nhạt, động tác nhẹ nhàng làm cho nhũ tiêm cọ xát qua ngón tay.

Chỉ chốc lát sau, nhũ lôi đỏ bừng trong tay bị vuốt dần dần đứng thẳng, từ khe hở ngón tay nở rộ màu đỏ mê người.

Ngực mềm no đủ cũng bị hắn hôn thành một mảnh hồng, lưu lại dâm mĩ chỉ ngân, từng trận ôn nhu làm cho tê dại truyền tới toàn thân, làm cho cái miệng nhỏ nhắn của nàng không tự chủ được rên rĩ ra tiếng ‘ưm’ mê người.

Thấy vẻ mặt nàng mê loạn, Nhiếp Vô Tung hơi hơi hé môi, ngón tay kẹp lấy nhũ tiêm, thô ráp khẽ cọ nụ hồng mẫn cảm, hơi hơi dùng lực nắm bắt.

Đôi môi ẩm ướt nóng bỏng cũng khẽ mút trên vai, một chút một chút, để lại dấu vết ẩm ướt, trung y tuyết trắng sớm bị cởi tới thắt lưng, da thịt cảm nhận được lạnh lẽo làm cho thần trí Mộ Chi Kì thanh tỉnh.

Cúi đầu, chỉ thấy ngực nhũ tuyết trắng bị hắn chơi đùa vân vê, nhũ tiêm bị kẹp ở hai ngón tay hắn mà môi của hắn đang ngậm một bên miên nhũ khác.

“Không……” Nàng cả kinh, thối lui về sau. Nhưng thân thể của nàng đã sớm bị hắn giữ chặt, không để ý phản kháng của nàng, môi hắn ngậm nhũ lôi, dùng lực khẽ hút, một tay cũng đùa bỡn một bên ngực mềm mại khác.

“Không! Ưm……” Cắn môi, nàng muốn chống cự khoái cảm truyền đến từ ngực mềm, không nghĩ khuất phục, nhưng thân mình mẫn cảm lại tinh tường cảm nhận được từng trận ma khoái.

“Suỵt……Đừng phản kháng, nàng muốn, có phải không?” Đầu lưỡi khẽ cắn nhũ lôi, Nhiếp Vô Tung khẽ liếm xuống, đỉnh đầu gối chạm vào chỗ riêng tư mềm mại, hơi hơi dùng sức ở đỉnh đầu gối.

“A!” Theo cọ xát của hắn, từ hoa huyệt truyền đến một trận run rẩy, rung động hơi ướt át làm cho Mộ Chi Kì vừa quen thuộc lại ảo não.

“Nàng xem, rõ ràng cũng đã ẩm ướt……” Nhận thấy được sự ướt át kia, Nhiếp Vô Tung tà tứ cười, đầu gối lại không ngừng chạm vào nơi riêng tư kia, làm cho vải dệt chạm vào hoa khâu, làm cho nơi đó càng nhiều ẩm ướt.

Đầu lưỡi trên đỉnh nhũ tiêm phấn nộn nhẹ nhàng cuốn vòng quanh, làm cho trên nhũ lôi dính đầy nước bọt ẩm ướt, lại khẽ cắn nhũ lôi cứng rắn, một chút một chút khẽ liếm, đùa..

Lấy đầu lưỡi đùa bỡn một bên miên nhũ, bàn tay to cũng không buông tha bên kia, đang vuốt ve nhũ tiêm, lôi kéo xoay tròn, làm cho ánh sáng màu hồng nhạt chuyển thâm, biến thành màu mân côi đỏ động lòng người.

“Ôi…… Không……” Mộ Chi Kì thống khổ khó nhịn lắc đầu, biết rõ nên phản kháng, nhưng tình dục lại dần dần khống chế nàng.

Ý niệm phản kháng dần dần biến mất, cái miệng nhỏ nhắn nhịn không được phát ra rên nhẹ, từng trận sướng khoái truyền đến, thấm ra ẩm ướt đem vải dệt nhiễm ướt đẫm, hoa huyệt kề sát tiết khố, phiếm ra bên ngoài màu dâm mị.

Mà đầu gối của hắn vẫn tiếp tục cách tiết khố càng cọ xát nơi mẫn cảm riêng tư, làm cho thấm ra chất lỏng khiến vải dệt càng thêm nhiễm ẩm ướt.

Cảm giác được thật nhiều ẩm ướt, Nhiếp Vô Tung hơi hơi nhướng mày, chậm rãi liếm xuống, trên da thịt tuyết trắng, ở rốn khéo léo nhẹ nhàng liếm, quanh một vòng.

“Không…… Ngứa……” Mộ Chi Kì khó nhịn khinh suyễn, giữa hai chân ẩm ướt tràn ngập, dục hỏa từ trong bụng thiêu đốt, nóng làm cho nàng chịu không nổi.

“Ngứa?” Nhiếp Vô Tung tiếp tục liếm chiếc rốn đáng yêu, bàn tay to đi theo vào hoa huyệt, cách tiết khố nhẹ nhàng vuốt ve.

“Nàng là muốn chỗ này? Hay là chỗ này?” Một bên hỏi, đầu lưỡi một bên liếm chỗ mẫn cảm, ngón tay cũng dán vải dệt, đi theo vuốt ve hoa huyệt.

“A……” Hai loại tra tấn làm cho nàng nhíu mi, nói không ra lời, lại cảm giác ngứa làm cho nàng cả người khó nhịn.

“Không cần……” Mộ Chi Kì lắc lắc thân mình, mồ hôi thấm ra da thịt, đôi mắt ngập nước của nàng mông lung, cầu xin nhìn hắn.

Nhưng hắn cũng không dễ dàng buông tha nàng, ngón tay cách vải dệt đè nặng hoa huyệt, làm cho vải dệt ẩm ướt theo ngón tay đi vào hoa khâu.

“Nói! Làm sao ngứa?” Đầu lưỡi của hắn tiếp tục liếm đi xuống, ngón tay đâm vào vải dệt, làm cho hoa huyệt gắt gao hấp thụ.

“Không……” Hoa huyệt cảm nhận vải dệt đâm vào mà truyền đến một trận không thoải mái, nhưng cũng mang đến một tia khoái cảm làm cho hoa huyệt co rút lại, khiến cho vải dệt cùng ngón tay hắn hút chặt càng nhanh.

“Không nói sao? Hả?” Trán Nhiếp Vô Tung thấm ra mồ hôi, áp chế dục hỏa dưới bụng của hắn, cố ý muốn khiêu khích nàng, muốn nàng khuất phục, muốn nàng cầu hắn.

Lời lẽ nóng cháy đi theo đi vào hoa huyệt, khẽ liếm vải dệt, đem tiết khố liếm càng ẩm ướt, thậm chí ở chung quanh hoa khâu khẽ liếm một chút.

Ngón tay cũng dùng lực, cảm giác được làm hoa khâu rung động, đầu ngón tay xoay tròn, ở bên ngoài hoa khâu vuốt ve.

“Ân a……” Lại cảm giác dính và ẩm ướt từ chân cùng với từng trận tê dại khoái ý làm cho Mộ Chi Kì không chịu nổi, thiếu chút nữa sẽ mở miệng khẩn cầu hắn.

Nhưng lời nói vừa đến miệng, lại quật cường nhịn xuống, không chịu dễ dàng khuất phục. Nhưng là thân mình run rẩy, còn có hoa dịch tràn ra từ hoa huyệt, lại thành thực nói ra rung động của nàng, da thịt tuyết trắng càng nổi lên hồng mê người.

Biết nàng đã nhanh đến cực hạn, Nhiếp Vô Tung khóe môi khẽ nhếch ,“Như thế nào? Còn không nói sao? Đều ẩm ướt như vậy, còn quật cường như vậy?”

Chính là quật cường này, làm cho hắn cố ý muốn chinh phục nàng!

Ngón tay bên ngoài hoa khâu khẽ vuốt ve rồi dùng lực đâm vào hoa khâu, cách vải dệt, thật sâu thâm nhập hoa huyệt.

“A–” Đột nhiên tiến vào làm cho nàng rên rỉ một tiếng, vách tường hoa co rụt lại, hấp thụ ngón tay hắn càng nhanh.

Còn không kịp cảm thụ khoái cảm vừa đau lại mê người kia, ngón tay thon dài lại nhanh chóng lui ra, sửa lấy đầu lưỡi để ở hoa khâu, cách vải dệt nhẹ nhàng liếm.

Mà ngón tay cũng đi theo thâm nhập tiết khố, nắm nhụy châu giấu ở trong hoa huyệt, ngón tay khẽ kẹp rồi lại nắn bóp.

“À không……” Hoa châu mẫn cảm nhất bị đụng chạm, làm cho nàng chịu không nổi phát ra thở dài nhỏ, hoa huyệt chịu không được co rút lại, cuốn ra càng nhiều hoa dịch.

Mà đầu lưỡi linh hoạt càng ở ngoài hoa huyệt trêu chọc, một chút một chút cách tiết khố khẽ liếm hoa khâu, cái loại cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa này làm cho nàng càng cảm thấy thống khổ.

“Không…… Cầu ngươi……” Mộ Chi Kì rốt cuộc chịu không nổi, cái miệng nhỏ nhắn rốt cục bật ra cầu xin, thắt lưng cũng vặn vẹo đứng lên.

“Vậy ngươi muốn nói gì?” Hắn lại cảm thấy chưa đủ, muốn nàng nói ra lời nói dâm đãng nhất.

“Ưm……”Cắn môi, nàng chần chờ, ngón tay nắm hoa châu càng thêm dùng lực cọ xát nộn nhụy mẫn cảm, đầu lưỡi cũng đi theo đỉnh đầu, đâm vào hoa khâu……

“Ô a……” Nàng rốt cuộc chịu không nổi khóc lên tiếng, khóc cầu hắn.“Cầu ngươi…… tiểu huyệt của ta rất ngứa…… Cầu ngươi……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện