Tiểu Lang Quân Như Ý

Chương 1: 1: Tú Cầu Từ Trên Trời Rơi Xuống





"Xem hàng đi, xem hàng đi nào!""Bánh bao đây, bánh bao mới ra lò đây!""Các vị đại gia, đừng đứng bên ngoài, vào trong chơi đùa chút nào.

.

."Trên đường phố phồn hoa, cửa hàng san sát nối tiếp nhau, hai bên đường bày đầy quán nhỏ, tiếng hô mời chào vang lên liên tiếp, người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.Ở một ngõ hẹp vắng vẻ trong thanh, mấy tên ăn mày mặt phờ phạc dựa vào tường.Mặt trời giữa trưa quá gắt, ngồi ăn xin bên ngoài thì mông sẽ bị nướng chín, đợi thêm một canh giờ nữa, tiết trời mát hơn một chút, bọn hắn mới có thể ra ngoài hành nghề.Sâu trong ngõ nhỏ đó có một người nằm im không động đậy.Đó là một người trẻ tuổi, sắc mặt trắng bệch, mặc áo bào màu trắng, nằm ở nơi đó không động đậy mấy canh giờ rồi.Thỉnh thoảng đám ăn mày liếc qua chỗ đó một chút, rồi lại quay sang thì thầm với nhau."Chậc chậc, không biết là người nào, ra tay ác như vậy.

.

.""Nnhững người kia ra tay nặng cũng hơi nặng rồi, nhưng mà tên thư sinh này cũng quá yếu đi, hắn đã nằm ở đó mấy canh giờ, cũng không biết có thể chống đỡ được hay không.

.

.""Nếu ngày mai hắn vẫn chưa tỉnh lại, chúng ta không thể chờ ở nơi này nữa, tránh việc đến lúc đó lại bị quan phủ điều tra, phải làm dê thế tội cho người khác.

.

.".


.

.Tiếng ồn ào không biết từ chỗ nào truyền đến, đánh thẳng vào màng nhĩ Đường Ninh nhưng hắn không nghe được nội dung, tiếng ồn ào kia khiến lòng người phiền chán, hắn muốn đưa tay che lỗ tai lại, lại phát hiện mình không làm được.Ý thức của hắn vô cùng rõ ràng, nhưng hắn lại không khống chế được thân thể của mình, dù chỉ động động ngón tay hay là mở mắt ra.Trên cơ thể hắn truyền đến cảm giác đau, khiến hắn càng thêm tỉnh táo, một số ký ức bắt đầu hiện rõ trong đầu.Hai giờ trước, hắn vừa mới bảo vệ xong hai bài luận văn tốt nghiệp, thuận lợi lấy được song bằng thạc sĩ của một trường cao đẳng ở Tây Bắc, trước đó vì phải hoàn thiện luận văn, hai ngày hai đêm hắn đều không dám chợp mắt.Bảo vệ xong, rời khỏi trường học rời, lên xe buýt trở về cô nhi viện đã nuôi hắn từ nhỏ đến lớn, cuối cùng hắn không chống được mệt mỏi, ngủ thiếp đi trên xe buýt.Tỉnh lại sau giấc ngủ, hắn lại ở chỗ này.Hoàn cảnh bên ngoài ồn ào, thân thể đau nhức, không thể mở mắt ra chẳng lẽ trong lúc hắn ngủ đã xảy ra tai nạn xe cộ?Đường Ninh chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.

Hắn thầm cảm thấy may mắn, xen lẫn cảm giác sợ hãi, may mắn là vì hắn còn có ý thức, tối thiểu là tính mạng vẫn còn, còn sợ hãi chính là mình đã biến thành người thực vật, sau khi lão viện trưởng rời đi, trên thế giới này hắn không còn người thân nào khác, không biết bệnh viện sẽ đối xử với một bệnh nhân là người thực vật không có người thân cũng chẳng có bạn bè gì như hắn thế nào?Hắn bắt đầu cố gắng khống chế thân thể của mình, liều mạng mở mắt..

.

.Một bóng người nho nhỏ từ đầu ngõ đi tới, đó là một tên ăn mày, quần áo rách rưới vá chằng chịt, nhưng không bẩn như những tên ăn mày khác, dưới mái tóc rối bù kia là một đôi mắt trong suốt có thần.Tiểu ăn mày đi sau vào trong ngõ nhỏ, liếc người đang nằm dưới đất, bước chân khẽ dừng lại, rồi đi vòng qua bên cạnh hắn, đi tới góc tường bên cạnh hắn ngồi xuống.Nghe những tên ăn mày kia nói chuyện, tiểu ăn mày nhìn về phía người trẻ tuổi nằm dưới đất kia.Tay của người kia khẽ giật giật, có lẽ là khát nước, trong thời gian ngắn, hắn đã liếm môi mấy lần.Tiểu ăn mày đột nhiên đứng lên, đi ra ngoài ngõ nhỏ.Đường Ninh vẫn không thể khống chế thân thể của mình, mí mắt vẫn không thể mở ra, nhưng ngón tay hắn đã có thể nhúc nhích, liếm đôi môi khô khốc một cái.Đột nhiên tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, dường như là có người đến gần, người kia dừng lại bên cạnh hắn, không lâu sau có một chất lỏng mát mẻ chảy vào cổ họng hắn.Nếu như nói môi của Đường Ninh là mặt đất khô nứt, thì chất lỏng mát lành kia chính là hạn hán đã lâu gặp mưa rào.Đường Ninh ngạc nhiên phát hiện, hắn có thể khống chế thân thể của mình.Hắn gian nan mở mắt, giọng nói khàn khàn: "Y tá, tôi.

.

."Giọng hắn bỗng im bặt như bị ai bóp cổ vậy, bởi vì hắn nhìn thấy không phải thiên sứ áo trắng mặc đồng phục y tá, mà là một khuôn mặt nh lấm bẩn, chừng 11~12 tuổi, không phân biệt là nam hay nữ, tóc cũng rối tung, chỉ có đôi mắt to sáng ngời có thần.Trong tay đối phương cầm một mảnh lá sen gép lại, tạo thành một chiếc phễu, trong thùng có nước, vừa rồi hẳn là dùng nước này cho hắn uống.Nơi này không phải bệnh viện, hắn cũng không phải đang nằm trên giường bệnh, mà nằm trong một ngõ nhỏ, cách đó không xa có mấy tên ăn mày quần áo tả tơi đang dựa vào tường, đang dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn.Tiểu ăn mày kia thấy hắn tỉnh, yên lặng lui về góc tường, không nhìn hắn nữa."Ục, ục ục.

.

."Hiện tại chuyện duy nhất mà Đường Ninh cần biết rõ ràng, không phải là hắn đang ở nơi nào, cũng không phải làm thế nào mà hắn lại ở chỗ này, mà là phải làm thế nào mới có thể lấp đầy bụng của hắn.Hắn đã đói đến mức sức để đứng lên cũng không có.

.


.Tiểu ăn mày móc từ trong ngực ra một bọc giấy, mở ra, bên trong có một chiếc bánh bao đã lạnh."Cô, ục ục.

.

." Đường Ninh nhìn chằm chằmvào chiếc bánh bao kia.Tiểu ăn mày đưa bánh bao lên miệng."Cô, ục ục.

.

." Đường Ninh vẫn nhìn chằm chằm chiếc bánh bao kia.Tiểu ăn mày nhìn hắn một chút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu lộ ra vẻ do dự, suy nghĩ một hồi, sau đó nó bẻ chiếc bánh bao kia thành hai nửa, đưa một nửa tới trước mặt Đường Ninh.Đường Ninh không chút do dự, nhét nửa chiếc bánh bao kia vào trong miệng, cắn một miếng lớn nuốt vào.Nhân cải trắng.Tiểu ăn mày lại giơ nửa chiếc bánh bao còn lại lên bên miệng, bên tai nó lại nghe thấy tiếng: "Ục, ục ục.

.

."Lần này Đường Ninh không nhìn tiểu ăn mày nữa, tiểu ăn mày cầm bánh bao đã đưa tới bên miệng, nhưng không cắn xuống.Một lát sau, nó đưa nốt nửa chiếc bánh bao còn lại qua nhưng Đường Ninh không nhận.Tiểu ăn mày đặt nửa chiếc bánh bao kia lên lá sen, đứng lên rời khỏi ngõ nhỏ.Đường Ninh nhìn ra ngoài ngoài, cố gắng khắc ghi bóng lưng kia vào trong lòng.

Một lúc lâu sau, hắn mới cầm lấy nửa chiếc bánh bao nhân cải trắng kia, nhét vào trong miệng, lại cắn miếng lớn rồi nuốt xuống.Bánh bao rất lớn, nhân bánh rất nhiều, một chiếc bánh bao vào trong bụng, hắn cũng khôi phục được mấy phần khí lực.Hắn đút tay vào túi, muốn lấy điện thoại cầm tay ra.Không có túi, cũng không có điện thoại.Hắn cúi đầu xuống, cuối cùng cũng ý thức được có chỗ không đúng.Quần áo của hắn, giày của hắn, tay của hắn!Trên mặt hắn lộ ra vẻ không thể tin được, đưa tay sờ sờ mặt, đôi mắt mờ mịt nhìn xung quanh, sau đó bước tới một vũng nước còn sót lại sau cơn mưa cách đó không xa.

.


.Trên mặt nước, hiện ra một khuôn mặt vô cùng lạ lẫm..

.

.Đường Ninh đứng ở đầu ngõ, lại bước lên hai bước, trước mắt hắn hiện ra một con đường tấp nập người đến người đi.Vẻ mặt hắn hoang mang, dơ hai tay ra, lại cúi đầu nhìn một chút, đến bây giờ vẫn không thể tiếp nhận sự thực này.Không thể chấp nhận thân thể của hắn, hình dạng của hắn, nơi mà hắn đang đứng.

.

.Hắn chẳng qua chỉ lên xe buýt ngủ một giấc thôi mà!Người tới người đi trên đường, tất cả đều là mặc cổ trang, hắn bước ra ngoài, đi một vòng trên đường, hắn không phát hiện ra dấu vết của camera, cũng không thấy vết tích của khoa học kỹ thuật thời hiện đại.Để hắn nhìn thấy một chiếc xe hơi, một máy điều hoà không khí, cho dù chỉ là một cỗ xe xích lô cũng được.

.

.Nhưng không, không có thứ gì, đừng nói tới xích lô, ngay cả xe đạp cũng không có.Nếu như là thân thể của hắn, có lẽ hắn còn có một tia hi vọng, nhưng nhìn xuống hai tay nhỏ nhắn này, mấy vết thương trên tay trái do hắn không cẩn thận bị thương mấy ngày trước cũng đã biến mất vô tung vô ảnh.

.

.Hắn 23 tuổi đã tốt nghiệp thạc sĩ, hiện tại cỗ thân thể này nhiều lắm chỉ 16~17 tuổi thôi, dù là là hình dạng hay hình thể, đều rất khác lúc trước.Hắn từ nhỏ đã cảm thấy hứng thú với văn hóa truyền thống Trung Hoa, khi học thạc sĩ, trừ chuyên ngành chính ra, hắn còn lấy được học vị thạc sĩ văn học Hán ngữ, lúc rảnh rỗi cũng đọc tiểu thuyết, truyền thống, internet, nên hắn cảm thấy tình hình này cực kỳ quen thuộc.Chuyện này nếu như không phải hắn đang nằm mơ, thì khả năng lớn nhất có lẽ là hắn xuyên không rồi.Mới hôm qua thôi, hắn vừa mới đọc một cuốn tiểu thuyết lịch sử xuyên không tên là « Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh », nhân vật chính trong quyển tiểu thuyết kia ngủ một giấc ở thư viện sau đó xuyên không, tình hình có chút tương tự như hắn.Khác biệt chính là, nhân vật chính tên Lý Dịch kia, khi hắn xuyên qua, trong đầu có một thư viện, dựa vào lượng tri thức hiện đại kia, hắn chiếm đất xưng vương ở dị, cuối cùng sống một cuộc đời an nhàn thoải mái với một đám thê thiếp.Những tiểu thuyết xuyên không khác, hắn cũng đã đọc qua một chút, người khác xuyên không, đều có nhẫn không gian, có hệ thống, có thư viện, được một lão giả râu bạc trắng hướng dẫn, bắt đầu bước lên con đường trở thành tuyệt thế cường giả.

.

.Hắn lại không có cái gì.Ngay cả mình là ai, nhà ở chỗ nào hắn cũng không biết, người xuyên không biến thành dạng này, ngoại trừ không thể tiếp nhận thực tế này, hắn còn có chút thương tâm.Hắn ngơ ngơ ngác ngác đi trên đường, không có hệ thống, không có bàn tay vàng cũng thôi đi, tốt xấu gì cũng phải cho hắn biết hắn là ai, nhà ở nơi nào, đây là chỗ nào, bữa tiếp theo còn có thể được ăn bánh bao nhân cải trắng hay không chứ.


.

.Bụng hắn vô cùng đói, trong lòng phiền muộn tới cực độ, Đường Ninh nhịn không được ngẩng đầu rồi giơ ngón tay giữa lên, nổi giận mắng: "Lão tặc thiên, có cần tuyệt tình như thế.

.

."Một bóng đen lập tức phóng đại trước mắt hắn.Ầm!Trên một lầu nhỏ hai tầng, nữ tử xinh đẹp nhìn người trẻ tuổi đứng trên đường kia hét lên một tiếng rồi ngã gục xuống, thoáng chốc ngơ ngẩn.Nàng che mặt, lẩm bẩm nói: "Xong rồi, trượt tay.

.

."Trên lầu, bắt đầu có người vội vàng đi xuống.Trên đường phố, trong đám người kia, một nam tử trẻ tuổi nhìn người ngã trên mặt đất, cao giọng nói: "Nhanh, mau cướp tú cầu về cho ta!"Đường Ninh nằm trên mặt đất, đầu óc ông ông, có một chất lỏng âm ấm từ trên trán hắn chảy xuống.Trong ngực hắn ôm lấy một quả cầu đỏ thẫm, đặc ruột.Hắn không dám mắng lão tặc thiên nữa, hắn sợ tiếp theo thứ từ trên trời rơi xuống tới không phải tảng đá mà là đao.Hắn ôm chặt đồ vật trong ngực, đây là hung khí, đây là vật chứng!Chính mình đã bị đập đến mức đổ máu, kiểu gì cũng phải bồi ít tiền chứ?Có tiền, hắn muốn mua bánh bao, mua mười cái!Hắn còn muốn trả lại tên ăn mày kia một cái bánh bao, không, trả mười cái, 100 cái!Bên canh truyền đến tiếng bước chân rầm ràm, những người kia đang muốn đoạt lấy vật chứng trong ngực hắn.Đường Ninh cuộn trong người lại, chặt chặt vật kia vào trong ngực, cắn chặt răng, chết cũng không buông tay.Một đám vương bát đản, chính mình đã biến thành thế này rồi này, bọn hắn còn muốn cướp đi hung khí, tiêu hủy vật chứng, bọn hắn còn là người sao!Bắt đầu có nắm đấm rơi trên người hắn, sau đó là chân.Khi còn bé hắn ở cô nhi viện, đã phải chịu không ít thương tích kiểu này, hắn vẫn quyết ôm thật chặt lấy hung khí kia.Đây không phải hung khí, đây là vật chứng, là bánh bao, 100 cái.

.

."Dừng tay, mau dừng tay.

.

."Một giọng nói lạnh làng vang lên, Đường Ninh mở to mắt, nhìn thấy mấy người mặc quần áo quan sai cổ trang giống trong phim đang nhanh chóng đi tới.Đây là hình cảnh cuối cùng mà hắn có thể nhìn thấy.....



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện