Tiếu Ngạo Trung Hoa

Chương 8: Hoài Châu Giải Oan Án - Quỳ Phong Tróc Nhất Phụng



Nhắc lại, Nam Cung Giao không vui trước thái độ tiểu nhân, khiếp nhược của Kim Diện cung chủ Tiền Phong Vân nên đã thoái hôn, bỏ về Tứ Hải đại lữ điếm thu xếp hành lý rời khỏi Từ Châu.

Bốn anh em nhà họ Sở đã bám gót theo sau gõ cửa phòng xin bái kiến.

Họ nhất tề quì phục xuống.

Sở Trường Thụy nói:

- Mong công tử nhận bọn tại hạ làm nô bộc! Nếu người từ chối, anh em tại hạ sẽ quỳ mãi nơi này, quyết chẳng đứng lên!

Sở Nhu không nói gì nhưng ánh mắt long lanh, ướt mượt, đầy vẻ van nài.

Nam Cung Giao cau mày, đắn đo rồi phúc đáp:

- Việc này khoan bàn đến, giờ chúng ta hãy ra cánh rừng đào ở cửa Tây thành để ta khảo sát võ công tứ vị. Nếu ta không thắng nổi, tức là không đủ sức giúp chư vị giết Hoài Giang Thần Thương. Bằng ngược lại, ta sẽ nhận lời!

Anh em họ Sở mừng rỡ đứng lên, cùng Nam Cung Giao rời Tứ Hải đại lữ điếm.

Năm người vào sâu trong rừng đào, chọn một khoảng đất trống kín đáo để so tài.

Chính vì thế mà bọn Cẩn Nhục Đầu Đà đã vượt qua, đi trước Nam Cung Giao mà không biết.

Đến nơi, Nam Cung Giao thận trọng hỏi:

- Mong Sở túc hạ kể rõ nguồn cơn mối thù với Hoài Giang Thần Thương cho tại hạ được rõ?

Lão Nhị Sở Sĩ Hưu ăn nói lưu loát nhất bọn liền ứng tiếng:

- Bẩm công tử! Tiên phụ là Xảo Xảo thư sinh Sở Nam Vu, nổi tiếng khéo tay nhất võ lâm, giỏi nghề cơ quan, máy móc và hỏa dược.

Ba năm trước, tiên phụ bị đâm chết trong hoa viên, bởi một ngọn đoản thương, bảo vật trong nhà cũng mất sạch.

Lúc ấy, anh em tại hạ đều vắng mặt, nghe tin dữ mới trở về.

Ngọn đoản thương kia chính là ám khí lừng danh của Hoài Giang Thần Thương Tần Dũng Nhuệ, thủ lĩnh Thần Thương hội ở huyện Hoài Nam, cạnh bờ sông Hoài.

Anh em tại hạ mang tang vật đến hỏi tội thì Tần Dũng Nhuệ chối biến, bảo rằng mũi thương kia thất lạc đã lâu.

Anh em tại hạ liền vây đánh, nhưng không sao giết được họ Tần, vì lão chính là bằng hữu thâm giao của tiên phụ, hiểu rõ tường tận từng chiêu thức của pho Cổ Mộ kiếm pháp nhà họ Sở.

Do đó, bọn tại hạ mới phải bôn ba đi tìm võ công khác mà học hỏi!

Nam Cung Giao tư lự:

- Lạ thực! Nếu ta là hung thủ tất chẳng bao giờ lưu lại tang vật! Hay là có kẻ đã giá họa cho Tần lão?

Sở Trường Thụy rầu rĩ gật đầu:

- Tại hạ cũng nghĩ thế, nhưng Tần Dũng Nhuệ quả thực có vắng nhà trong khoảng thời gian gia phụ bị hại, và lão cũng không dám nói là mình đã đi đâu, làm gì, chỉ kể là mình lão một mình thả thuyền xuôi giòng Hoài Giang, uống rượu ngâm thợ Tất nhiên là không có ai làm chứng cho lão ta!

Bỗng Nam Cung Giao cười hỏi:

- Thần Thương năm nay niên kỷ bao nhiêu, còn vợ lão tính nết thế nào?

Sở Nhu bỡ ngỡ đáp:

- Tiểu muội là người thường lui tới thăm hỏi nhà họ Tần nên biết rất rõ! Tần lão đã sáu mươi lăm. Song Tần phu nhân chỉ mới tứ tuần. Tính tình bà ta rất nghiêm nghị, hung dữ!

Nam Cung Giao cười khà khà:

- Hay là hôm ấy Thần Thương đi thăm tiểu thiếp, vì quá sợ nên thà bị oan án sát nhân chứ chẳng dám nói ra?

Anh em họ Sở đều ngơ ngác:

- Lẽ nào có người lại sợ vợ đến mức ấy?

Nam Cung Giao đắc ý gật gù:

- Đúng vậy, như gia phụ chẳng hạn, ông nổi danh là Tam Bôi tiên sinh vì gia mẫu chỉ cho phép uống tối đa ba chung rượu, mặc cho bằng hữu hết lời chế giễu cũng không dám sái phạm! Nay biết đâu Tần Dũng Nhuệ đã lén vợ mà lập phòng nhì, mượn cớ đi dạo mà ghé thăm. Và có kẻ biết rõ việc ấy liền đến Hợp Phì hạ thủ lệnh tôn, bằng nửa đoản đao để hại họ Tần!

Sở Nhu là người thông tuệ, lập tức nhận ra rằng Nam Cung Giao suy luận rất đúng đắn.

Nàng hào hứng tiếp lời:

- Công tử nói chí phải. Song nếu vậy thì hung thủ phải là người quen biết với cả Tần lão và tiên phụ, mới có thể trộm đoản thương và ám toán tiên phụ!

Sở Tích Vũ kêu lên:

- Ngoài lão Đoạt Hồn Thương Chu Toại, Phó hội chủ Thần Thương hội, còn ai vào đây nữa?

Sở Sĩ Hưu gật gù khen:

- Không ngờ hôm nay tam đệ thông minh đáo để!

Nam Cung Giao trầm ngâm hỏi:

- Nếu Tần lão không hiểu rõ võ học nhà họ Sở thì có địch lại Tứ vệ hay không?

Sở Trường Thụy cười mát:

- Bản lãnh của họ Tần chỉ tương đương với Lôi Phong sơn chủ, nếu lão không may mắn có được ưu thế kia thì đã chết dưới kiếm của anh em tại hạ rồi!

Nam Cung Giao gật gù:

- Tại hạ xin được thưởng lãm tuyệt học Cổ Mộ phái, mong tứ vị nhẹ tay cho.

Sở Nhu tinh quái nói:

- Công tử định giả thua để giũ bỏ anh em tiểu muội đấy ư?

Nam Cung Giao bị đánh trúng tim đen, gượng cười biện bạch:

- Nàng đừng nghĩ xấu cho ta như thế!

Chàng rút kiếm bước ra giữa bãi cỏ ra hiệu mời các địch thủ.

Bốn người họ Sở vây lấy chàng, và Trường Thụy nghiêm giọng:

- Cổ Mộ kiếm pháp là tuyệt học tà môn, có từ thời Bắc Tống, chiêu thức hiểm ác, tàn nhẫn vô cùng. Khi đã xuất thủ, bọn tại hạ bị kiếm ý mê hoặc nên không thể nương tay được. Mong công tử cẩn tâm, trổ hết tài nghệ ra đối phó. Khi nào không còn cầm cự được nữa thì phải lên tiếng ngay!

Nam Cung Giao rợn dạ gà trước ánh mắt lạnh lẽo và giọng nói âm trầm của Sở Trường Thụy, biết rằng gã nói thực. Nhưng chàng ước lượng bản lãnh mình cao hơn Lôi Phong sơn chủ một bậc nên rất tự tin, vui vẻ đáp:

- Hay lắm! Nếu đánh không lại tại hạ sẽ la làng ngay, mong chư vị nhớ đình thủ giùm cho!

Sở Nhu bật cười, vung kiếm tấn công trước, ba người kia cũng ập vào, phối hợp rất nhịp nhàng.

Quả thực là pho kiếm tà môn kia có ma lực, chỉ sau vài chiêu, sắc diện anh em họ Sở đã lạnh như sương, đường kiếm ác độc khôn lường, cứ như đang đấu với kẻ thù giết cha vậy.

Nam Cung Giao khen thầm, đem hết sở học ra chống cự. Đây là cơ hội rất tốt để chàng rèn luyện, ứng dụng pho Lạc Điểu kiếm pháp, trong hoàn cảnh bị giáp công bốn mặt.

Thân hình Nam Cung Giao quay cuồng đảo lộn, bảo kiếm bay lượn vun vút đẩy lùi những đợt sóng kiếm vũ bão của anh em họ Sở.

Trong hai trăm chiêu đầu, Nam Cung Giao thủ nhiều hơn công, nhưng sau đó, chàng đã thức ngộ thêm những tinh túy trong sở học, mạnh dạn phản kích.

Kiếm là vua của các loại binh khí cá nhân vì những đặc tính ưu việt như có mũi nhọn để đâm, sắc cả hai lưỡi nên có thể chém mà không phải trở bản như đao. Hơn nữa, kiếm khá nhẹ nên tốc độ rất nhanh và linh hoạt.

Một kiếm thủ thượng thừa có thể múa kiếm dưới cơn mưa tầm tã mà không hề sợ ướt.

Còn về chiều dài, từ thời Xuân Thu đến nay, kiếm đã tăng gấp đôi, mở rộng tầm tấn công và sát thương.

Nhưng nó cũng có giới hạn, đó là chiều cao của người sử dụng.

Do vậy trường kiếm các đời Tống, Nguyên, Minh đều có kích thước khoảng ba xích một thốn!

Riêng Nam Cung Giao thân thể cao lớn hơn người thường cả gang tay, cho nên mới sử dụng được thanh kiếm vô danh này. Và cũng nhờ vậy mà kiếm thuật của chàng thêm lợi hại, cả trong phòng thủ lẫn tấn công. Đơn giản là mũi kiếm của chàng luôn vươn đến mục tiêu trước!

Đến chiêu thứ năm trăm thì Nam Cung Giao đã ở thế thượng phong, liên tiếp đẩy lùi đối phương, và có thể đả thương bất cứ người nào!

Sở Nhu công lực kém nhất, không chịu đựng nổi cuộc chiến khốc liệt và dai dẳng, liền bỏ cuộc nhảy lùi, ôm ngực thở hồng hộc:

- Tiểu muội kiệt sức rồi!

Kiếm trận thế là tan tác, ba người anh của nàng cũng đình thủ ngượng ngùng tra kiếm vào vỏ.

Họ nhất tề quì xuống lạy chín lạy.

Sở Trường Thụy thay mặt tuyên thệ:

- Bốn anh em họ Sở chúng tôi nguyện suốt đời trung thành với Nam Cung công tử, dẫu tan xương nát thịt cũng không thay lòng đổi dạ!

Nam Cung Giao thẹn đỏ mặt, bối rối xua tay:

- Được rồi! Được rồi! Tứ vị hãy đứng lên đi!

Năm người hàn huyên một lát rồi khởi hành, đi về hướng Tây Nam để đến trấn Hoài Nam, trọng địa của Thần Thương hội.

Họ sẽ tiến hành điều tra theo ý của Nam Cung Giao tức là tìm cho ra mụ vợ nhỏ của Hoài Giang Thần Thương.

Trong suốt gần nửa tháng đăng trình, Sở Nhu hết lòng chăm sóc, hầu hạ Nam Cung Giao, chỉ thiếu điều đút cơm cho chàng ăn nữa mà thôi!

Chàng vô cùng khoan khoái, y như ngày còn thơ dại được từ mẫu cưng chiều!

Sở Nhu trầm lặng, ít nói nhưng khi phát ngôn thì câu nào cũng ý nhị, sâu sắc và hóm hĩnh khiến lòng người vui vẻ.

Nhờ được ăn toàn cao lương mỹ vị, thân hình mảnh khảnh của nàng đã đầy đặn thêm, trông càng quyến rũ.

Nam Cung Giao thầm nghĩ:

- Nha đầu này tính tình hiền lành nhu mì, siêng năng, đáng mặt vợ hiền. Ta mà lấy ả thì chẳng sợ rơi vào cảnh bị kìm kẹp như phụ thân. Nhưng chỉ sợ mẫu thân vì cái bướu kia mà không chấp nhận.

* * * * *

Cuối tháng mười một, đoàn người đến đoạn sông Hoài, cách trấn Hoài Nam hai trăm dặm. Họ sẽ chia nhau, đi dọc hai bờ, tiến về phía trấn Hoài Nam.

Nam Cung Giao và Sở Nhu sang sông, còn ba gã họ Sở ở lại bờ Bắc.

Theo kế hoạch họ sẽ dùng vàng bạc mua chuộc những lão trưởng thôn tham lam, nhờ họ cung cấp tin tức,

Người Trung Hoa rất thích kháo chuyện rỗi, thôn xóm chỉ được dăm chục nóc nhà, chẳng ai giấu được ai điều gì. Nếu một mụ già xinh đẹp nào đó có tình nhân ghé thăm, tất chỉ sáng hôm sau là cả làng đều biết!

Lễ vật đưa trước là năm lượng bạc trắng để khởi động bộ xương già nua của những lão hương cả móm mém. Nếu tìm được đúng đối tượng, lão ta sẽ được thêm năm lượng.

Anh em họ Sở sẽ xưng là thám tử phủ Nam Kinh Hình bộ Thượng thư đi điều tra, phá án. Với bộ mặt cô hồn và y phục gấm xanh sang trọng, chắc chắn bọn hương chức quê mùa kia sẽ dạ vang chứ chẳng dám hỏi đến lệnh bài nha môn!

Nam Cung Giao thì vững chân hơn vì lúc ở Từ Châu đã được Mã Kim Khu tặng cho tấm Đồng bài, trên khắc sáu chữ “Nam Kinh Hình Bộ Hộ Vệ”.

Gã sợ em rể đơn thương độc mã trước lực lượng Hồ bang nên đã tặng đồng bài, để chàng có thể nhờ cậy sự hỗ trợ của quan quân khi cần thiết!

Thực ra, đồng bài và chức danh này là của Mã Kim Khu! Gã nhiều phen theo Thượng thư phá án nên được Thất vương gia ban cho chức vụ hộ vệ, đứng đầu đám thám tử của Hình Bộ phía Nam.

Sau năm ngày gội tuyết, mỏi miệng vì hỏi han, Nam Cung Giao và Sở Nhu đến thôn Thủy Liễu cách Hoài Nam sáu chục dặm.

Hai người vào nhà của lão Trưởng thôn họ Hồ.

Nam Cung Giao đặt đồng bài lên bàn, lạnh lùng nói:

- Tại hạ thừa mệnh Hình bộ Thượng thư Nam Kinh đi điều tra một vụ án nghiêm trọng. Túc hạ là người đứng đầu thôn Thủy Liễu này, cũng xem như bầy tôi của triều đình, xin hãy tận tâm giúp đỡ tại hạ làm sáng tỏ vương pháp.

Mã thượng thư đã hứa thưởng ngày trăm lượng bạc cho bất cứ ai có công.

Để lời nói của chàng thêm trọng lượng, Sở Nhu móc hầu bao, lấy ra thỏi bạc năm lượng và tờ ngân phiếu.

Nàng dịu giọng:

- Năm lượng này là lễ vật sơ kiến, mong Hồ cửu phẩm nhận cho!

Thường thì, các Hương chức trong thôn đều có hàm từ Cửu phẩm đến Thất phẩm.

Hồ lão run rẩy cầm lấy năm lượng bạc bỏ vào tay áo cho chắc ăn rồi vái dài:

- Xin Hộ vệ đại nhân cứ dạy.

Nam Cung Giao hỏi:

- Trong thôn Thủy Liễu này có mỹ nhân lỡ thì, hay góa bụa nào làm nhị phòng cho người của địa phương khác hay không? Nam nhân ấy tuổi độ sáu mươi lăm, thân thể cao lớn, thường mặc áo học trò!

Hồ lão đang lăm le lấy được năm lượng bạch ngân nên mừng rỡ kêu lên:

- Bẩm có ạ! Cạnh bờ sông có ả Bạch Thắng Tuyết năm nay ba mươi sáu tuổi, mặt rổ hoa, nhưng nhan sắc mặn mà, ả ế chồng vì bị cụt một chân. Trước đây ả bán rượu, sau này trở thành vợ bé của một lão già lạ mặt, hiện đã sanh được ba nam hài. Dáng vóc của lão già sanh tật kia quả đúng như lời Hộ vệ đại nhân vừa mô tả.

Lão liếng thoáng nói văng cả nước bọt, hí hửng vì sắp được bỏ tờ ngân phiếu kia vào túi!

Nam Cung Giao thở phào, hoan hỉ nhìn Sở Nhu, rồi bảo Hồ lão:

- Hồ cửu phẩm hãy đưa bọn ta đến đấy, nếu đúng là đối tượng cần tìm, bổn chức sẽ tưởng thưởng!

Chàng tủm tỉm cười, thu lại tờ ngân phiếu, khiến lòng họ Hồ hoang mang.

Lão mau mắn dẫn hai người đi về hướng bờ sông, đến căn nhà gỗ nhỏ của Bạch Nương.

Nữ nhân tàn tật, bạc mệnh này đang ngồi vá áo cho con, chung quanh là ba bé trai đang đùa giỡn, đứa nhỏ nhất độ ba tuổi!

Quả đúng như tên, Bạch Nương có nước da trắng như ngọc, dung mạo hiền lành, nhân hậu.

Chỉ cần nhìn cảnh nhà cửa tươm tất, gọn gàng và cách ăn mặc ấp áp, sạch sẽ của ba đứa trẻ, cũng đủ biết nàng rất siêng năng, chu đáo!

Bạch Nương đã thấy khách từ lúc họ còn ở ngoài cửa, vội rời ghế, chụp nạng gỗ ra đón.

Sở Nhu nhanh chân rảo bước đi trước, đến sát mặt chủ nhà, tươi cười nói nhỏ:

- Tiểu muội được Tần lão gia phái đến thăm hỏi Bạch đại tỷ.

Dường như Thắng Tuyết đang mong đợi Tần Dũng Nhuệ nên hân hoan cười đáp:

- Ngu tỷ mừng quá, đã ba tháng nay ông ấy không ghé, nhà sắp hết gạo rồi!

Sở Nhu quay lại nháy mắt ra hiệu với Nam Cung Giao rằng đã tìm đúng mục tiêu.

Chàng trao tờ ngân phiếu cho Hồ trưởng thôn và nghiêm giọng dặn dò:

- Vụ án này nghiêm trọng đến mức phủ Hình Bộ phải đích thân thụ lý! Nếu lão bép xép tiết lộ ra thì đầu lìa khỏi cổ. Hãy nhớ lấy điều ấy, và nếu người trong thôn có thắc mắc thì cứ nói rằng có họ hàng của Bạch nương đến tìm!

Mắt chàng sáng rực như có lửa khiến Hồ lão sợ nhũn cả người, vái dài thề thốt:

- Hộ vệ đại nhân yên tâm! Dẫu có ai kề đao vào cổ thì tiểu lão cũng chẳng dám hé môi!

Lão khom lưng nhận bạc, hấp tấp chuồn thẳng.

Sau vài khắc chuyện trò phân giải, Bạch Nương đã rõ nguồn cơn, khẳng định tiết trung thu năm trước Tần Dũng Nhuệ đã ở đây, vì lúc nàng mới sanh đứa thứ ba.

Nam Cung Giao cảm thương số phận hẩm hiu của người đàn bà tội nghiệp này liền nghĩ cách giúp nàng.

Chàng bảo:

- Bạch đại tỷ! Tại hạ có cách giúp đại tỷ và ba con được danh chính ngôn thuận về sống với Tần lão!

Bạch Nương ứa nước mắt đáp:

- Nếu vậy thì tiện phụ xin suốt đời xin đội ơn công tử. Tiện phụ sẵn sàng chết, chỉ cần Tần phu nhân hết lòng nuôi dưỡng ba đứa bé đáng thương kia!

Nam Cung Giao cười mát:

- Sao đại tỷ lại nói thế! Tại hạ bảo đảm rằng Tần phu nhân sẽ phải vui vẻ mà chấp nhận!

Chàng bèn nói sơ kế hoạch của mình.

Dù không tin tưởng lắm nhưng Bạch Nương cũng cắn răng đưa các con đi theo Nam Cung Giao và Sở Nhu.

* * * * *

Sáng ngày mùng tám tháng chạp, Tri huyện Hoài Châu đích thân thống lĩnh lực lượng công sai, bích lệ, kéo đến Tần gia trang, cũng là Tổng đàn Thần Thương hội, ở bờ Nam Sông Hoài.

Hoàng tri huyện cũng là chỗ quen biết với Hoài Giang Thần Thương, thế mà hôm nay mặt lạnh như tiền.

Tần Dũng Nhuệ và Tần phu nhân vội ra cổng đón mời khách vào sảnh lớn.

Quan quân đứng cả ngoài sân, chỉ có Hoàng tri huyện và năm người áo gấm nhập sảnh.

Tần lão nhận ra anh em nhà họ Sở, biết rằng họ đã kiện mình.

Hoàng tri huyện chìa tay về phía chàng trai trẻ áo lam, giới thiệu:

- Vị đại nhân này là Hộ vệ của phủ Hình bộ Thượng thư Nam Kinh, danh tính Nam Cung Giao, thừa lệnh Mã thượng thư đến đây áp giải Tần trang chủ về qui án! Sở gia đã đâm đơn kiện hồi đầu năm! Sau khi điều tra Bộ Hình đã tìm ra nhân chứng nhìn thấy Tần trước có mặt ở thịnh Hợp Phì đúng tiết trung thu ba năm trước!

Tần phu nhân cơ hồ té xỉu, quì xuống van lạy:

- Mong chư vị đại nhân khai ân xét lại! Chuyết phu là bằng hữu chí thân của Sở đại ca, lẽ nào lại làm chuyện trời chu đất diệt ấy!

Nam Cung Giao cười nhạt:

- Chưa hết đâu! Do số tài sản bị cướp của nhà họ Sở lên đến hai chục vạn lượng vàng, nên nha môn Hoài Châu sẽ phải tịch biên gia sản họ Tần để bồi thường cho nạn nhân.

Đồng tiền liền khúc ruột, nên Tần phu nhân lập tức ngất xỉu, được bọn tỳ nữ xoa bóp một lúc mới hồi tỉnh.

Tần Dũng Nhuệ đứng trước cảnh tan cửa nát nhà, lòng đau như cắt, không biết nói ra sự thực có còn kịp hay đã muộn!

Đúng lúc ấy, Nam Cung Giao oai vệ nói:

- Bọn ngươi hãy ra ngoài đợi để bổn chức tiến hành văn án!

Anh em họ Sở cố nín cười lui bước ngay.

Hoàng tri huyện liền đổi sắc mặt khuyên bảo:

- Này Tần lão đệ! Bổn quan cũng không tin lão đệ là kẻ sát nhân, nhưng anh em họ Sở đã cùng thám tử phủ Thượng thư tìm ra nhân chứng, dẫu thực hay giả thì tính mạng của hiền đệ cũng nguy to rồi. Nay Nam Cung hộ vệ đây cũng là chỗ thâm giao với bổn quan, sẽ cùng bàn bạc cách giải vây!

Tần phu nhân mừng như sống lại, vái lạy Hộ vệ đại nhân:

- Xin đại nhân mở cho con đường sống, thảo dân chẳng dám quên ơn!

Nam Cung Giao phì cười:

- Phu nhân định giở trò hối lộ cho ta đấy ư?

Tần phu nhân bẽn lẽn đáp:

- Dạ bẩm đại nhân! Đấy là để tỏ lòng biết ơn chứ đâu phải hối lộ!

Hoàng tri huyện mớm ý:

- Hay là Tần lão đệ cứ khai rằng Trung thu năm đó đến thăm tình nhân hay tiểu thiếp, rồi nhờ người ấy làm chứng cho!

Tần Dũng Nhuệ liếc vợ cười khổ:

- Tiểu đệ làm gì có tình nhân hay vợ bé?

Tần phu nhân tức tối rít lên:

- Thật là vô dụng! Trai năm thê bảy thiếp, thế mà lão không có đến một ả nhân tình!

Tần lão giận quá gầm vang:

- Chỉ vì bà hung dữ như cọp cái, suốt ngày ghen tuông, đay nghiến nên lão phu nào dám đa mang! Lão phu mà lập nhị phòng thì bà sẽ cho người xé xác ngay, ai ngu gì mà đến với lão phu!

Tần phu nhân xấu hổ cúi đầu lẩm bẩm:

- Thiếp chỉ có cái miệng là hung dữ, chứ nếu tướng công cứ làm thì thiếp cũng phải chịu!

Nam Cung Giao cướp lời bà:

- Nay tại hạ sẽ tìm cho Tần lão một tiểu thiếp, người này sẽ đứng ra làm chứng để cứu mạng và tài sản nhà họ Tần. Liệu sau này phu nhân có bạc đãi người ấy hay không?

Tần phu nhân vui mừng khôn xiết:

- Tiện phụ thề có lôi thần chứng giám là sẽ xem người ấy như em gái của mình!

Nam Cung Giao quắc mắt nhấn mạnh:

- Nể lời khẩn cầu của Hoàng tri huyện nên tại hạ mới làm rõ vương pháp, chứ chẳng phải vàng bạc! Nếu phu nhân không giữ lời thề thì đừng trách tại hạ tàn nhẫn đấy!

Trong lúc Tần phu nhân run lên vì sợ hãi, chàng bước ra nhoài nói nhỏ với Sở Nhu.

Mẹ con Bạch Dương được bố trí trong một lữ điếm gần đấy nên chỉ nửa khắc sau đã có mặt.

Tần Dũng Nhuệ nhìn thấy họ, ngơ ngác, bàng hoàng, không biết mình mơ hay tỉnh.

Đã được dặn dò trước nên bé đứa bé ngoan kia không chạy đến kêu Tần lão bằng cha, chúng chỉ dương mắt nhìn ông cười tít.

Bạch Nương buông nạng quì xuống khấu đầu:

- Tiểu muội Bạch Thắng Tuyết bái kiến đại thư!

Tần phu nhân thấy đối phương tàn tật, không xinh đẹp bằng mình nên cũng an tâm và sinh lòng tội nghiệp.

Bà vội bước đến đỡ Bạch Thắng Tuyết lên vỗ về:

- Hiền muội chớ đa lễ. Từ nay chị em chúng ta sẽ cùng thờ một chồng. Ta thề sẽ hậu đãi nàng và các con!

Bạch Nương gạt lệ, bảo ba con:

- Long nhi! Hổ nhi! Báo nhi! Các con hãy đến ra mắt phụ thân và đại mẫu!

Thế là ba đứa bé làm theo lời nàng.

Tần phu nhân hài lòng, nũng nịu trách chồng:

- Ông quả là bất tài nên nhà họ Tần không có được những đứa bé trai ngoan ngoãn và xinh đẹp thế này!

Hoàng tri huyện cười ha hả:

- Lão phu sẽ làm án văn để ba đứa bé này mang họ Tần!

Hoài Giang Thần Thương lờ mờ hiểu ra rằng đây là một vở kịch được dàn dựng rất khéo, và anh em họ Sở cũng đã hiểu nỗi oan của lão! Nhưng đạo diễn chính có lẽ là chàng trai họ Nam Cung tuấn tú này đây!

Lão nhìn chàng chăm chú bằng ánh mắt cảm kích.

Nam Cung Giao bỗng hỏi:

- Chẳng hay Phó thủ lĩnh của Thần Thương hội là Đoạt Hồn Thương Chu Toại giờ đang ở đâu?

Tần Lão rầu rĩ đáp:

- Gia sư đệ luyện công bị tẩu hỏa nhập ma, chết hồi tháng trước rồi!

Và lão vận công truyền âm:

- Xin công tử báo với anh em họ Sở rằng lão phu đã giết Chu Toại để báo thù Xảo Xảo thư sinh Sở Nam Vu! Bảo vật của họ Sở hiện đang ở đây, lúc nào đến lấy cũng được!

Nam Cung Giao cười, đáp thầm:

- Hay lắm! Tần lão quả là người minh tinh, đã tìm ra được hung thủ. Nhưng từ nay hãy nhớ rằng không được quá nể sợ phu nhân, mất cả oai phong của bậc trượng phu!

Tần Dũng Nhuệ đỏ mặt gật đầu,

Hoàng tri huyện và Nam Cung Giao cáo từ, kéo quân rời Tần gia trang.

Sau khi chia tay Hoàng tri huyện, bọn Nam Cung Giao lên đường về thành Hợp Phì, để anh em họ Sở thăm mẹ Sở mẫu!

Sở mẫu tuổi đã gần thất thập, hiện đang sống với ba nàng dâu và bảy cháu nội!

Đã sang tháng chạp nên tuyết rơi mù mịt, song sắc diện ba hán tử vẫn rạng rỡ, họ mừng vì sắp được trở lại tổ ấm gia đình. Chỉ mình Nam Cung Giao là buồn vô hạn, khi cuối năm mà vẫn cách cố hương hàng ngàn dặm.

Sở Tích Vũ là gã phổi bò, chẳng để ý đến tâm tình nặng trĩu của chàng, cười hô hố hỏi:

- Công tử! Thuộc hạ thấy Tần phu nhân còn kiều diễm hơn Bạch Nương, vì cớ gì lão Tần Dũng Nhuệ lại khổ sở đa mang người đàn bà tàn tật kìa?

Nam Cung Giao cười đáp:

- Ở nhà, Tần lão luôn phải khép nép như rắn mùng năm trước mụ vợ dữ dằn! Nhưng khi đến với Bạch Nương, ông ta được nàng chìu chuộng, tôn kính, bảo sao lòng không khoan khoái? Chỉ có ở bên nàng, Tần lão mới thấy mình là bậc trượng phu oai phong lẫm liệt mà thôi!

Sở Tích Vũ cười tít mắt:

- Thế Nam Cung lão gia nhà ta có ở trong tâm trạng ấy không?

Nam Cung Giao lắc đầu, vui vẻ nhắc đến song thân bằng giọng trìu mến:

- Thực ra thì gia mẫu chỉ nghiêm khắc chứ không dữ tợn? Bà cấm gia phụ uống nhiều rượu vì lo cho sức khỏe của ông. Hơn nữa, mẹ ta xinh đẹp phi phàm, khiến gia phụ mê như điếu đổ, còn lòng dạ đâu mà nhìn ngó đến mỹ nhân khác nữa!

Sở Nhu che miệng cười:

- Sao công tử không noi gương lệnh tôn mà lại uống nhiều rượu như thế!

Nam Cung Giao cười khà khà:

- Ta đã hứa với mẫu thân rằng rượu ba chén, vợ ba nàng! Nhưng xem ra khó mà giữ được rồi!

Rượu thì có thể ăn gian vì gia mẫu không qui định chén lớn, chén nhỏ.

Ta uống chín chén nhỏ thì vừa bằng ba chén lớn!

Chỉ có khoản thiếp là khó cãi, mới mấy tháng thôi mà ta nướng đến hai mối rồi, biết đâu lúc về nhà lại dắt theo đủ chục thì nguy to!

Ba hán tử họ Sở phá lên cười, còn Sở Nhu thì tủm tỉm hỏi:

- Thế công tử có yêu Mã tiểu thư và Tiền tiểu thư như lệnh tôn, đã yêu lệnh đường không?

Nam Cung Giao cười buồn:

- Nhu muội quả có tài nhìn thấu tâm can người khác! Thực ra, ta chỉ thuận duyên mà kết hợp, chứ lòng vẫn khao khát gặp được người duy nhất để có thể yêu trọn vẹn như gia phụ!

Sở Nhu cười khúc khích:

- Té ra bản chất của công tử chẳng phải người hời hợt như bề ngoài, song công tử có tướng đa thê, chẳng thể tránh khỏi. Mong rằng sau này, trong đám thê thiếp của công tử sẽ có một người đẹp ứng được yêu cầu ấy. Tuy nhiên, công tử tuyệt đối không được để lộ cho những người kia biết, bằng không, gia đình sẽ xơ xác vì ghen tuông!

Nam Cung Giao bật cười:

- Cha chung không ai khóc! Kẻ đa thê làm gì có được hạnh phúc ấy? Tốt nhất là ta nên giữ mình, chỉ lấy hai Tiểu thư kia là đủ rồi.

Chẳng ngờ ba gã họ Sở nhất tề kêu lên:

- Không được!

Nam Cung Giao sửng sốt:

- Sao lại không?

Tích Vũ cười hề hề giải thích:

- Lệnh đường đã cho phép ba, công tử chỉ lấy hai, sợ rằng bà sẽ buồn đấy.

Nam Cung Giao gật gù:

- Chẳng sao cả! Ta chỉ lấy hai vợ nhưng số tiểu thiếp thì không giới hạn!

Chàng phá lên cười, quất ngựa phi mau!

Sở Nhu lẩm bẩm:

- Tính cách của chàng thực phức tạp! Khó mà nhận chân được.

Đường đi lầy lội, trơn trượt vì tuyết phủ đầy nên cước trình tuấn mã chậm chạp, sẩm tối họ mới đi được hơn ba chục dặm đường, phải ghé vào lữ điếm bên đường nghỉ ngơi!

Hân hoan vì thù cha đã xong, ba gã họ Sở liên tục nâng chén uống mừng, cuối canh hai thì cả họ lẫn Nam Cung Giao đều say mèm.

Sở Nhu dìu chủ nhân về phòng, cởi y phục, lấy khăn nóng lau mặt cho chàng, rồi xoa bóp những huyệt đạo quanh đầu và cổ.

Thủ pháp giải rượu của Sở Nhu quả là hiệu nghiệm như thần, kẻ say rượu toát mồ hôi như tắm, dần dần tỉnh táo lại.

Ngoài trời, cơn bão tuyết đang gào thét nên cửa phòng đóng chặt, lại có cả lò sưởi than hồng đỏ rực, mùi hương thơm tho nồng thắm của thân thể Sở Nhu ngày càng đậm đà, bay vào mũi Nam Cung Giao.

Chàng thích thú lắng nghe bàn tay mềm mại, mịn màng của nàng đặt lên da thịt mình.

Sở Nhu đang một tay giữ vai chàng, tay kia dùng khăn ấm lau mồ hôi sau trước.

Bỗng Nam Cung Giao phát hiện mình đã động tình, khao khát được ôm lấy thân hình thon thả, ấm áp kia.

Chàng kinh hãi thở dài, mở mắt nói:

- Nhu muội hãy về nghỉ đi! Ta sắp biến thành Tề Tuyên Vương rồi đấy!

Sở Nhu đỏ mặt thỏ thẻ:

- Nếu công tử không chê tiểu muội xấu xí hơn Chung Vô Diệm thì Sở Nhu xin được hầu hạ gối chăn. Tiểu muội mang dị tướng, chẳng dám mong làm dâu họ Nam Cung, và cũng không thể lấy ai! Được gần gũi công tử một đêm là tiểu muội mãn nguyện rồi!

Nói xong, nàng run rẩy thoát y, đứng cúi gầm mặt như chờ đợi, đôi giòng lệ chảy dài trên gò má, lấp lánh dưới ánh tọa đăng vàng vọt.

Nam Cung Giao đang tuổi thanh niên khí huyết cương phương, lại lần đầu được chiêm ngưỡng một cơ thể thon dài khêu gợi, nên bàng hoàng mê mẩn dán mắt vào những đường cong tuyệt diệu.

Chàng thẫn thờ ngồi lên vuốt ve đôi tuyết lê mơn mởn, miệng lẩm bẩm:

- Từ năm mười tuổi đến nay ta mới được nhìn lại tạo vật hấp dẫn, tuyệt diệu nhất thế gian này.

Sở Nhu không nén được, bật cười khúc khích:

- Té ra công tử sờ vú mẹ đến tận năm mười tuổi hay sao?

Chàng cười hì hì, kéo nàng vào lòng, gầy cuộc mây mưa.

Hai thân xác thanh xuân quấn quít chẳng rời đến tận gần sáng.

Sở Nhu rón rén trở về phòng riêng trong ánh mắt nuối tiếc của Nam Cung Giao.

Chàng lại nhủ thành lời:

- Bây giờ ta mới hiểu vì sao phụ thân lại say mê mẫu thân đến thế?

Hôm sau, bão tuyết vẫn còn dữ dội, Nam Cung Giao mừng thầm, bàn rằng:

- Chằng đi đâu mà vội, chúng ta cứ ở lại đây thêm một ngày nữa, chờ bão tuyết tan rồi hãy lên đường.

Tất nhiên anh em họ Sở không dám phản đối, chỉ nhìn chàng tủm tỉm cười.

Tối đến, ba gã vịn cớ mệt mỏi đầu canh hai đã đi ngủ, tạo điều kiện cho Nam Cung Giao gần gũi Sở Nhu.

Chàng nháy mắt với nàng rồi hớn hở về phòng.

Lát sau, Sở Nhu vào đến, ngượng ngùng dâng hiến.

Sau trận ái ân, hai người nằm ôm nhau mà trò chuyện.

Sở Nhu cười khúc khích chọc ghẹo:

- Tiểu muội có tật ở đầu, hai ngón cái kia trông thật kỳ lạ.

Nam Cung Giao đáp với giọng xa vắng:

- Không phải dị tật đâu! Đây là đặc tính bẩm sinh của dân tộc Giao Chỉ!

Chàng bèn kể hết lai lịch cũng như mục đích của mình.

Sở Nhu lặng lẽ lắng nghe, cuối cùng nghiêm giọng:

- Nếu công tử cứ hành động như hiện nay, đến đâu là có huyết án xảy ra thì sớm muộn cũng bị phát giác, khi ấy, nhà Nam Cung khó thoát khỏi cảnh tru di tam tộc! Tổng bộ đầu Nam Kinh Lưu Cát từng nổi tiếng là Trung Hoa đệ nhất thần thám, cơ trí sắc bén tuyệt luân. Chắc chắn sau cái chết của Giang Tô tri phủ Mạc Tôn Long, lão đã khẳng định được công tử là hung thú. Chúng ta phải lập tức tung hỏa mù để đánh lừa lão ta mới được.

Sáng mai công tử bất tất phải ghé Hợp Phì mà hãy lên đường về Nam Kinh ngay. Ở đây, bọn tiểu muội sẽ giết lão Tổng trấn Huy Châu.

Huyết án xảy ra khi công tử đã ở Nam Kinh, điều này sẽ khiến Lưu Cát không tin vào phán đoán của mình nữa. Sau đó, bọn tiểu muội đến Nam Kinh chờ lệnh.

Nam Cung Giao nghe hữu lý, cao hứng hôn lên má Sở Nhu hỏi lại:

- Dinh Tổng trấn Quân Vụ Trang Độc Chương dẫy đầy quân sĩ, liệu anh em nàng có an toàn thoát thân nổi hay không?

Sở Nhu nép đầu vào ngực tình lang thì thầm:

- Công tử đã đem cả bí mật kinh thiên động địa ra ký thác thì tiểu muội cũng chẳng dám giấu. Trước khi tiên phụ ngộ hại, bọn tiểu muội tham gia một tổ chức Hắc đạo thần bí nhất võ lâm, có tên là Thế Thiên hội, hoạt động ở Tứ Xuyên và ba tỉnh Tây Bắc, tôn chỉ của hội là diệt tru bọn tham quan ô lại, cường hào ác bá, cướp sạch tài sản của chúng mà phân phát cho dân nghèo. Nhưng do thủ đoạn hành sựtàn nhẫn và quyết liệt nên bị xem là Tà Hội!

Hội chủ Thế Thiên hội là Vô Khổng Bất Nhập Trịnh Kiều (Không lỗ nào không lọt), giỏi thuật ẩn thân, dẫu hoàng cung cũng có thể vào được. Lão đã dạy cho môn đệ Thế Thiên hội thuật ấy, nên họ hành sự chưa bao giờ thất bại!

Nam Cung Giao cười hăng hắc:

- Té ra ngươi cũng từng là nữ tặc, thật đáng khâm phục! Ta đồng ý với kế hoạch này, nhưng anh em nàng phải cẩn trọng, thấy khó phải rút lui ngay!

Và chàng hạ giọng nói nhỏ:

- Nhớ đến Nam Kinh cho sớm, kẻo ta lại nhớ nàng đấy!

Sở Nhu sung sướng cắn nhẹ vào ngực chàng.

Sáng mai đã phải chia tay, hai người níu kéo từng hạt cát thời gian.

Nam Cung Giao say đắm ôm mãi thân hình thon dài, nồng ấm nhưng săn chắc, quên hết mọi sự đời, quên cả chiếc bướu thịt xấu xí trên trán nàng!

Sáng hôm sau, lúc Nam Cung Giao tỉnh giấc thì anh em họ Sở đã đi rồi.

Vắng bóng Sở Nhu, chàng nghe trống trải vô cùng, thẫn thờ như người đánh mất bảo vật vậy!

Bão tuyết đã tan, vầng dương mùa đông được ngày hiếm hoi để ban phát chút nắng nhạt nhòa.

Ăn điểm tâm xong, chàng lên ngựa lững thững nện vó tung làn tuyết nhẹ, đến ngã ba thì rẽ trái đi về hướng Đông.

Được vài dặm, chàng chợt nghe sau lưng có tiếng vó câu dồn dập và kế đó là tiếng người gọi ơi ới:

- Nam Cung đại ca!

Giọng nói quen thuộc của Mã Kim Khu đã khiến chàng dừng cương quay ngược lại.

Ngoài Mã đại công tử còn có Cẩn Nhục Đầu Đà và hai mỹ nhân.

Chàng kinh ngạc khi nhận ra Thần Nữ Tiền Vân Mi, thầm đoán nàng đã ly khai Kim Diện cung để đi tìm mình.

Cẩn Nhục Đầu Đà hùng hổ mắng:

- Ngươi quả là đáng ghét, bắt bọn ta luôn phải đuổi theo! May mà bần tăng giỏi nghề truy tung, không thì đã lạc mất rồi!

Nam Cung Giao ngượng ngùng mỉm cười:

- Điệt tế xin nhận lỗi, và sẽ tạ tội bằng hai chục bữa thịt chó ngon lành!

Đầu Đà thấy chàng chịu nhận là cháu rể, khoan khoái cười vang. Không bắt lỗi nữa!

Mã Hoàn Cơ cũng được an ủi, hoa dung đang ủ dột nhợt tươi tắn hẳn lên.

Nàng chỉ trách móc nhẹ nhàng:

- Chàng không hiểu tâm tình của Mi muội hay sao mà lại nói lời thoái hôn và dứt áo bỏ đi như vậy?

Nam Cung Giao biện bạch:

- Ta thấy Tiền cung chủ quá ngán sợ Vô Thanh cốc đến nỗi không muốn nhận rể, nên chẳng mặt mũi nào ở lại!

Vân Mi bật khóc:

- Nếu công tử nhất quyết từ hôn thì tiểu muội xin chết ngay tại chỗ này!

Nam Cung Giao hốt hoảng:

- Ấy đừng! Nàng hãy ráng sanh cho ta vài đứa con rồi hãy chết!

Thần Nữ thẹn chín người, song lòng sung sướng vô hạn, vì biết duyên nợ đã thành.

Đầu Đà và Mã Kim Khu phá lên cười, còn Hoàn Cơ lắc đầu chán ngán:

- Không ngờ ta lấy phải một người chồng bẻm mép thế này! Lúc nào cũng đùa được!

Nam Cung Giao thản nhiên bảo Thần Nữ:

- Mi muội! Chúng ta đi thôi! Nay Hoàn Cơ đã chê bai thậm tệ như thế! Ta sẽ đưa một mình nàng về ra mắt song thân mà thôi!

Chàng lại vái chào Đầu Đà và Mã Kim Khu, thái độ rất nghiêm túc khiến Hoàn Cơ sợ bở vía, ấp úng nói:

- Thiếp chỉ nói đùa thôi, chứ đâu dám chê bai gì, xin chàng lượng giải cho!

Nam Cung Giao hầm hầm giận dữ:

- Gia mẫu từng dặn dò ta rằng: “Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Chưa cưới nhau mà Cơ muội đã dám coi thường ta ư?

Cẩn Nhục Đầu Đà và Mã Kim Khu ngơ ngác, chẳng hiểu vì sao chàng trai vui vẻ kia lại nổi dóa bất tử như vậy, song chẳng ai dám xen vào.

Hoàn Cơ gật đầu vâng dạ, mặt tái mét.

Nam Cung Giao nói tiếp:

- Ta phạt nàng tối nay phải bóp chân, đấm lưng cho ta.

Chàng vươn vai than:

- Ối chà! Cỡi ngựa mãi thân thể mỏi nhừ như sắp rã ra rồi!

Chàng bất ngờ ra roi phi nước đại và cười ngất.

Mọi người đã hiểu nãy giờ chàng chỉ đùa, thở phào phóng ngựa đuổi theo.

Kim Khu chọc ghẹo em gái:

- Hiền muội đã gặp khắc tinh rồi đây!

Hoàn Cơ vừa tức vừa thẹn, dấm dẳng đáp:

- Cưới xong y sẽ biết tay tiểu muội!

Tuy nói thế nhưng nàng hiểu rằng mình sẽ không làm gì được vì đã lỡ quá yêu chàng trai bất trị kia!

* * * * *

Mười ngày sau, đoàn người về đến Nam Kinh.

Phủ Thượng thư mở tiệc ăn mừng, có mời cả Tổng bộ đầu Lưu Cát đến dự.

Lão lặng lẽ nghe Kim Khu sôi nổi kể lại cuộc đả lôi đài ở Từ Châu cũng như việc phải truy đuổi Nam Cung Giao vất vả thế nào?

Họ Lưu nghe xong, lòng vô cùng bối rối! Vì hôm qua lão vừa nhận được tin Tổng trấn Quân Vụ Huy Châu Trang Bộc Cương bị giết. Lúc ấy bọn Nam Cung Giao đã sắp về đến đây.

Như vậy, chàng trai khả nghi kia không thể là hung thủ được.

Còn vụ ám sát Tri huyện Hàng Châu lại xảy ra đúng ngày mười tám tháng mười một, khi Nam Cung Giao đang tỷ võ ở Kim Sơn!

Lão nói với Mã Xuân Trác:

- Bẩm Thượng thư. Chiều hôm qua, ty chức nhận được hung tin từ Huy Châu, rằng quan Tổng trấn Quân Vụ đã bị ám sát đêm mười bảy tháng chạp. Không ai nhìn thấy hung thủ, nên Tri phủ Huy Châu chỉ nhờ ty chức điều tra với manh mối duy nhất là những viên ngọc trai màu đen đã bị cướp, Trang tổng trấn đã mang chúng từ An Nam về, hơn hai mươi năm trước!

Lưu Cát hắng giọng nói tiếp:

- Giang Tô tri phủ Mạc Tôn Long thì chết đêm hai mươi sáu tháng mười. Sau đó là Tri huyện Hàng Châu Dịnh Thủy Tôn chết đêm mười tám tháng mười một. Tính luôn cả Nam Kinh Binh Bộ Thượng thư Quách Tường An thì đã có bốn vị mệnh quan bị giết. Bốn nạn nhân đều có một điểm chung là từng có mặt trong đoàn quân chinh phạt An Nam hai mươi ba năm trước, dưới trướng Tân Thành Hầu Trương Phụ!

Nam Cung Giao giật mình, không hiểu ai đã giết lão Tri huyện Hàng Châu giùm mình?

Chàng chợt nhớ đến Mộc Kính Thanh, vì chỉ có gã mới biết danh sách kẻ thù của chàng!

Và Nam Cung Giao cũng vô cùng khâm phục tài suy luận của Lưu Cát, khi nghe gã nói tiếp:

- Từ đặc điểm này, ty chức đoán rằng hung thủ là người An Nam, do muốn báo thù cho vua quan nhà Hậu Trần nên mới chọn lọc người mà hạ thủ. Như vây, mục tiêu kế tiếp là những vị võ tướng viễn chinh còn lại, kể cả Tân Thành Hầu Trương Phụ, nay là Bình Phiên Công ở Bắc Kinh!

Mã Kim Khu sôi nổi góp ý:

- Lưu đại nhân! Tiểu điệt cho rằng có hai khả năng xảy ra, một là hung thủ từ An Nam sang, hai là y thuộc thế hệ thứ hai của những tù binh An Nam hiện đang ở Trung Hoa, nhờ luyện thành tuyệt học nên mới dám làm chuyện động trời này! Chúng ta chỉ cần điều tra đám kiều dân Giao Châu ở các phủ phía Nam Trường Giang là có kết quả!

Lưu Cát ngỏ lời khen ngợi Kim Khu trong lúc Nam Cung Giao sầu héo ruột gan. Chàng không ngờ hành động của mình lại làm hại đến đồng bào ở Trung Hoa. Cuộc sống bình yên của họ sẽ bị xáo trộn, khổ sở vì những thủ đoạn tàn nhẫn bá đạo của bọn công sai!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện