Tình Yêu Không Mật Mã

Chương 4: Đôi mắt yêu ma



Bành Tiểu Ngôn nói được làm được, ngay lập tức cô xin nghỉ phép, buổi chiều lên xe khách đi thẳng đến thành phố Lâm.

Vì thế khi Tô Cẩm tan học, đi xe bus về thành phố, rồi lại từ đó bắt xe về địa chỉ phong 902 nhà B số 16 khu Cẩm Hoa thì chỉ gặp một mình Lục Hiển Phong.

Lục Hiển Phong mở cửa, chỉ kịp nói một câu “Đang đun nước trong bếp” rồi vội vàng chạy đi, Tô Cẩm còn không kịp nhìn rõ hoa văn trên chiếc tạp dề của anh ta.

Cô thay dép lê rồi bước vào phòng ăn, nhìn thấy trên bàn đã bày biện xong ba đĩa thức ăn, thịt bò xào hành, sườn và một món chay. Đều là… các món ngon cả.

Tô Cẩm ngạc nhiên thần mặt mất một phút rồi mới bước tới cửa nhà bếp, hoài nghi hỏi người đàn ông đang đánh trứng gà ở cạnh bếp: “Anh có phải là Lục Hiển Phong không?”

Lục Hiển Phong ngạc nhiên quay đầu lại, “Cô có ý gì thế?”

Tô Cẩm nhìn dáng vẻ nấu nướng lành nghề của anh ta, liền châm biếm: “Tôi nghi ngờ anh bị cô thôn nữ đảm đang nhập vào người”.

Lục Hiển Phong cười, nói: “Sao cô lại cho rằng tôi không biết nấu ăn? Tóm lại là cô không hiểu gì tôi cả”.

Tô Cẩm yên lặng. Quả thực là cô không hiểu gì về người đàn ông này, ngoài việc miệng lưỡi của anh rất lợi hại, khả năng châm biếm của cô cũng không đối chọi nổi, cô chỉ biết anh ta làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn Hưng Hòa, là đồng nghiệp của Lâm Chi Chi. Ngoài những điều này ra, cô thực sự không biết gì về anh ta nữa.

Đột nhiên trong lòng Tô Cẩm dấy lên mối nghi ngờ lớn. Vì sao cô lại có thể tin tưởng vào người này? Bởi vì anh ta là bạn của gia đình Hình Nguyên? Hay vì anh ta là đồng nghiệp của Chi Chi?

Hoặc là bởi vì… anh ta đã thay cô giải quyết những khó xử với Ngạc Lâm?

“Ăn cơm thôi”, Lục Hiển Phong hất cằm ra hiệu về phía sau lưng cô, “Phải đi rửa tay trước đã”.

Tô Cẩm cởi áo khoác, nhân cơ hội vào phòng vệ sinh quan sát kỹ lưỡng căn hộ.

Diện tích căn hộ không đến chín mươi mét vuông, nhưng do ở trên tầng cao và phòng hướng ra ngoài nên ánh sáng rất hợp lý. Đồ đạc trong phòng bố trí rất đơn giản, dường như không có vật gì thừa, có thể thấy căn phòng này không thường xuyên có người đến ở.

Trong phòng tắm chỉ có một bộ đồ vệ sinh, mang phong cách của đàn ông, khăn lau cũng có màu xanh đen. Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng trong phòng này không có dấu tích của bất kỳ người nào đặc biệt là phụ nữ trẻ tuổi khiến Tô Cẩm thở phào nhẹ nhõm. Không thể nói ra được suy nghĩ của cô cụ thể là gì, Tô Cẩm tạm thời cũng không muốn tìm hiểu kỹ lưỡng.

Rửa tay xong, Lục Hiển Phong đã sắp xếp xong bát đũa.

Tô Cẩm ngồi đối diện với anh ta, nghi ngờ nhìn quanh, “Đây là… nhà của anh à?”

Lục Hiển Phong nói mà không ngẩng đầu: “Nhà mẹ tôi”.

Tô Cẩm nhìn mặt anh ta có vẻ không vui, thì suy đoán – Lẽ nào… bác không còn nữa?

Lục Hiển Phong nhìn cô, ít nhiều có vẻ mất kiên nhẫn, lắc đầu, “Không phải. Bà và bố dượng tôi chuyển đến sống ở ngoại ô phía nam, ở đó không khí trong lành hơn. Đây là nơi chúng tôi sống trước đây”.

“Ồ”. Tô Cẩm không biết nói sao cho phải, im lặng một chút rồi mới nghĩ đến một vấn đề quan trọng khác, “Vì sao anh đoán được tôi đang nghĩ gì… Suy nghĩ của tôi rất dễ đoán sao?”

Lục Hiển Phong hướng về phía cô, ánh mắt đầy vẻ tinh quái, “Suy nghĩ của cô không cần đoán cũng biết, hiện hết lên trên mặt rồi mà”.

Nghe nói như vậy, Tô Cẩm có vẻ hơi buồn.

“Sau khi bố mẹ tôi ly dị, tôi và mẹ sống ở đây”. Lục Hiển Phong vừa gắp thức ăn cho cô vừa thờ ơ giải thích: “Phía bên công ty tôi cũng có nhà, hầu hết đồng nghiệp đều sống ở gần đó. Bây giờ tôi muốn điều tra về công ty nên không muốn cô liên quan đến họ, ở đây vẫn an toàn hơn”.

Tô Cẩm vội hỏi: “Có tin tức gì chưa?”

Lục Hiển Phong không nói gì, chỉ yên lặng ngồi ăn.

“Lục Hiển Phong?” Tô Cẩm có chút lo lắng, “Có phải là có tin xấu không?”.

Lục Hiển Phong hạ đũa xuống. Lông mày hơi chau lại, dường như có việc rất hệ trọng.

Anh nghĩ một lát rồi nói: “Tô Tô, tôi cảm thấy cần phải nhắc nhở cô một điều: chúng ta chỉ tìm người, không cần phải hiểu những chuyện khác có được không?”

Tô Cẩm lặng người giây lát, “Nhưng bên công ty cô ấy…”

Đột nhiên Lục Hiển Phong ngắt lời cô: “Cô có tin tôi không?”

Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, nghiêm túc đến nỗi nét mặt lộ rõ vẻ trầm tư. Tuy nhiên, ánh mắt nhìn cô rất chăm chú và chân thành.

Trong lòng Tô Cẩm không phải là không do dự, nhưng đối diện với đôi mắt ấy – đôi mắt yêu ma, khi anh ta chăm chú nhìn cô, dường như trời và đất đều biến mất, thế giới của anh ta chỉ còn có cô, cảm giác như câu trả lời của cô có ý nghĩa vô cùng quan trọng với anh ta.

Khi đôi mắt ấy nhìn cô, nói “Không” rõ ràng là điều không thể.

Chỉ có thể gật đầu.

Mặc dù cái gật đầu có chút gì đó không tình nguyện, nhưng anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, “Đã tin tôi rồi thì đừng hỏi quá nhiều như thế nữa”.

“Anh…” Tô Cẩm cảm thấy như bị mắc lừa, trong lòng cảm thấy vô cùng bực tức.

“Tô Tô”, Lục Hiển Phong với tay qua bàn cầm lấy tay cô, nắm chặt rồi lại thả ra, thái độ trầm tĩnh hơn trước, “Ở công ty, Chi Chi là trưởng bộ phận an ninh, có thể coi là thuộc tầng lớp lãnh đạo. Cô ấy tiếp xúc với rất nhiều bí mật nội bộ công ty. Cho dù là cô ấy đang trải qua điều gì thì đối với cô, đối với Bành Tiểu Ngôn mà nói, tham gia vào những bí mật như vậy là không hề sáng suốt”.

Tô Cẩm không biết nên trả lời thế nào. Những điều anh ta nói cô chưa từng nghĩ đến, nhưng ngữ khí của anh ta khiến cô cảm thấy lo lắng.

Trên thực tế, từ khi Lâm Chi Chi mất tích, cô cũng có suy nghĩ như anh ta, rất lo lắng nhưng chưa bao giờ thấy sợ hãi, bởi cô biết Lâm Chi Chi là người rất bản lĩnh, bọn côn đồ lưu manh có động tới cô thì cũng phải dè chừng. Khả năng lớn nhất là cô đi thực hiện một công việc bí mật nào đó, trước khi đi không kịp liên lạc với Tô Cẩm bởi cô say rượu, chỉ là như vậy mà thôi. Nhưng lời nói của Lục Hiển Phong khiến trong lòng cô xuất hiện sự sợ hãi mới, bắt cô phải đối diện với những phỏng đoán mà cô không mong muốn, cũng không dám nghĩ đến.

“Có phải là anh biết gì rồi không?”

Lục Hiển Phong lắc đầu, “Không”.

Tô Cẩm cảm nhận được sự do dự trong lời nói của anh ta, cô nhìn anh ta tức giận, “Thế anh dọa tôi sao?”

“Không phải là dọa”. Lục Hiển Phong khẽ vỗ lên mu bàn tay cô, có vẻ hơi mất kiên nhẫn, “Tô Tô, cô nghe tôi. Chúng ta chỉ tìm người, tìm những nơi mà cô ấy có thể đi… Cô và Bành Tiểu Ngôn, nếu không thể bình tĩnh ngồi nhà chờ tin tức từ cảnh sát thì hãy đi tìm những thông tin như vậy, nhưng nhất định phải nhớ lời dặn của tôi: nhất định không được nhúng tay vào chuyện công ty của Chi Chi, tôi không muốn cô gặp nguy hiểm”.

Tô Cẩm đang định phản bác lại, nhưng khi nghe thấy câu cuối của anh ta lại không nói nữa.

“Anh giữ trong lòng à?” Tô Cẩm cảm thấy buồn vị phản ứng của mình, “Anh rất biết cách ăn nói, anh rất biết cách dùng từ ngữ để điều khiển tình cảm của người khác. Tôi cảm giác như anh luôn trêu đùa tôi”.

“Tuyệt đối không”. Lục Hiển Phong lắc đầu, trên môi bất giác nở một nụ cười, “Tôi có thể thề”.

Tô Cẩm không khách khí đáp lời: “Câu này rõ ràng là đang nói dối”.

Lục Hiển Phong không nhịn được cười, “Bằng chứng, Tô Tô, cô cần phải có bằng chứng đầy đủ cho lời buộc tội của cô”.

“Anh cũng vậy”, Tô Cẩm không hề nhượng bộ, nhìn anh ta, “Anh nói có gì làm bằng chứng?”

Lục Hiển Phong như muốn cười to hơn, “Tô Tô, cô đừng nghĩ rằng những lời này có thể giúp cô thoát khỏi những lời dặn dò của tôi. Trêu đùa cô? Cô còn quá non nớt”.

Tô Cẩm hậm hực quay đầu đi, trong lòng nghĩ: Con người này sao lại có thể giảo hoạt đến vậy? Anh ta trêu đùa mình, mãi mình mới phản ứng lại được, còn mình thì chưa kịp ra tay đã bị anh ta phá tan ý đồ rồi…

“Anh tuổi cáo à?” Tô Cẩm hỏi.

“Sai”. Lục Hiển Phong cười, “Tôi tuổi sói”.

“Cắt”. Tô Cẩm không chịu thua, “Đẳng cấp rất cao phải không?”

“Đương nhiên”. Lục Hiển Phong gắp thêm một miếng sườn vào đĩa của cô, “Dần dần rồi cô sẽ biết. Bây giờ ăn đi, bồi bổ tinh thần. Ngày mai Bành Tiểu Ngôn về rồi, không biết là cô ấy có mang được tin gì về không?”

Trong lòng bất an, Tô Cẩm vừa an vừa suy nghĩ lung tung, “Tiểu Ngôn có mang được tin tức gì về không?”

“Tin tức gì… cũng không có”. Đứng ngoài ngưỡng cửa, Bành Tiểu ngôn xòe tay về phía hai người đứng bên trong, vẻ mặt đầy buồn chán.

Lục Hiển Phong cúi người nhấc túi du lịch dưới chân, nói: “Vào đi đã”.

Tô Cẩm vừa vội vàng giúp cô tìm dép đi trong nhà, vừa nóng lòng hỏi: “Tin tức gì cũng không có là sao?”

Bành Tiểu Ngôn cởi áo lông vứt vào người Tô Cẩm, lảo đảo bước vào phòng khách rồi thả người xuống sofa, lúc này mới thở dài một tiếng, “Tô Tô, cậu có biết không, đây là lần thứ hai mình đến nhà cậu ấy”.

Tô Cẩm không biết.

Hoàn toàn không giống với tình bạn giữa Tô Cẩm và Chi Chi, Bành Tiểu Ngôn và Lâm Chi Chi do thuê chung phòng khi đến thành phố T mà trở thành bạn bè. Trong lòng Tô Cẩm luôn cảm thấy, mình và Chi Chi giống như là chị em, còn giữa Tiểu Ngôn và Chi Chi mới là đôi bạn thân tâm đầu ý hợp.

“Khi đó Chi Chi không biết là cậu cũng ở thành phố T. Hôm mùng 1 tháng 5, bọn mình đang tính xem đi chơi ở đâu thì em trai cậu ấy gọi điện, nói gia đình có việc cần cậu ấy về. Mình cũng không bận việc gì nên về cùng cậu ấy”.

Lục Hiển Phong đưa cho cô một cốc nước rồi lại mang hoa quả vào. Nhìn thấy hai cô gái không động tay vào đành cầm dao gọt vỏ.

Bành Tiểu Ngôn uống xong hai ngụm nước, nói tiếp: “Nhưng chuyến đi lần đó không vui vẻ gì, em trai cậu ấy đỗ đại học…”

Vừa nói đến đây, Tô Cẩm reo lên: “Đúng rồi, Lâm Cường học đại học ở đây”.

“Đừng hy vọng, không có tác dụng gì đâu”. Bành Tiểu Ngôn xua tay, mặt u ám, “Bộ mặt thật của những người trong gia đình đó mình nhìn thấu rồi”.

“Cô nói tiếp đi”, Lục Hiển Phong đưa tay cốc đầu Tô Cẩm, “Không cho cô nói xen vào”.

Tô Cẩm lườm anh, ngồi thu trên sofa.

“Tôi vừa nói đến đâu rồi?” Mải xem hai người đấu khẩu, Bành Tiểu Ngôn có vẻ như là mất tập trung, “Ồ, đúng rồi, em trai cậu ấy đỗ đại học. Lúc đến nhà còn không mời uống một ngụm nước, nó còn nói là gánh nặng của cha mẹ quá nhiều, muốn Lâm Chi Chi lo cho cậu ta kinh phí học đại học. Mình khinh thường. Hai người không nhìn thấy mặt ông tướng đó thì chớ, cứ như là Chi Chi vay nặng lãi nó vậy”.

“Mình có thể đoán được”. Tô Cẩm thở dài, “Khi đó cậu vẫn chưa biết Chi Chi là con nuôi của gia đình họ nhỉ?”

Bành Tiểu Ngôn nắm chặt tay lại, tức giận nói: “Nếu Chi Chi không ngăn mình thì mình đã đánh cậu ta một trận rồi. Nhận nuôi gì chứ? Tháng nào Chi Chi cũng gửi tiền về nhà, những gì phải trả thì đã trả xong lâu rồi. Lần này đi, mình không gặp em trai cậu ấy, nhưng em gái cậu ấy cũng không ra gì, trang điểm giống hệt yêu tinh, còn mở miệng nói: Chi Chi bận rộn quá, làm gì có thời gian bận tâm đến chuyện sống chết của chúng tôi…, khi đó mình nói: Đó cũng là bình thường thôi. Cô rong chơi cả ngày cũng có biết cô ấy sống chết thế nào đâu? Con nhóc đó tím cả mặt…”

Lục Hiển Phong đưa táo cho Tô Cẩm, không ngẩng đầu lên nhắc nhở: “Cô Bành, có thể đi vào trọng tâm được không?”

“Tôi cóc cần”. Bành Tiểu Ngôn tức giận nhìn miếng tao trong tay anh, “Tôi mệt chết được, về đến cửa đã được ăn miếng cơm nào đâu”.

Lục Hiển Phong đành đưa táo cho cô rồi tiếp tục gọt thêm một quả táo trong đĩa, có ý bảo cô kể tiếp.

“Tôi đã gặp mẹ nuôi của cậu ấy”, Bành Tiểu Ngôn cắn một miếng táo, ngồi khoanh chân trên ghế, “Bà ấy nói, lâu rồi Chi Chi không gọi điện nhưng hàng tháng vẫn gửi tiền về. Hơn nữa vừa mới gửi cho họ một số tiền rất lớn, bà ấy bị lang sói nhập hồn rồi, cứ lảm nhảm nói là hai ngày nay liên tục mơ thấy ác mộng, nghi thần nghi quỷ.

“Bao nhiêu tiền?” Lục Hiển Phong hỏi, “Gửi vào ngày nào?”

Bành Tiểu Ngôn chớp mắt nghĩ, “Ba, bốn ngày trước lễ Tình nhân. Số tiền là sáu mươi nghìn”.

Lục Hiển Phong chau mày, “Bình thường cô ấy gửi bao nhiêu?”

Bành Tiểu Ngôn nhớ lại, “Một, hai nghìn, nhiều hơn thì là hai, ba nghìn, chưa bao giờ gửi đến tiền chục nghìn”.

Vừa nghe họ nói đến tiền, Tô Cẩm lại reo lên, “Chi Chi cũng có tiền để ở chỗ tôi”.

Thấy ánh mắt của hai người quay lại nhìn mình, Tô Cẩm đỏ mặt, “Cô ấy đến nhà tôi, nói là đến ngân hàng làm thủ tục nhưng không làm được. Lại nói là mang theo người vài cái thẻ ngân hàng thì không an toàn nên để lại một cái túi da ở chỗ tôi”.

“Bên trong là thẻ à?” Bành Tiểu Ngôn hỏi.

“Mình không biết”, Tô Cẩm bối rối đến mức tai cũng đỏ lựng lên. “Mình chưa mở ra xem, lúc đó mình vừa mới nhận dự án ở thành phố C, ngày nào cũng đọc tài liệu đến nửa đêm nên không có thời gian xem đồ của cô ấy”.

“Về xem rồi hãy nói”. Lục Hiển Phong vỗ vai cô an ủi, “Nhưng, lúc đó cô ấy gửi nhiều tiền như vậy liệu có phải là do đã đoán trước được sắp có chuyện xảy ra với mình?”

Hai cô nhìn nhau, đều cảm nhận được dự cảm không hay trong lòng nhau.

“Như thế này đi”, Lục Hiển Phong nhìn hai cô gái, “Chúng ta phân công nhiệm vụ, một là về xem đồ Chi Chi gửi liệu có manh mối gì không. Hai là tìm cách liên lạc với em trai cô ấy. Nếu thực sự Chi Chi đã sắp xếp trước hậu sự thì nhất định cô ấy phải liên lạc với em trai”.

Nghe đến hai chữ “hậu sự”, sắc mặt của hai cô tái xanh.

Ánh mắt Tô Cẩm nhìn Lục Hiển Phong đầy ẩn ý, như muốn anh rút lại lời nói khiến người khác rùng mình đó, nhưng Bành Tiểu Ngôn đã không do dự nói, “Xuất phát’.

Khóa vừa tra vào ổ chưa kịp xoay thì cửa đã được mở ra từ bên trong. Cô bạn Thanh Thanh khoác ba lô xuất hiện ở trong tư thế chuẩn bị bước ra ngoài. Nhìn thấy hai người, sợ hãi vỗ ngực nói: “Sao giờ chị mới về, em phần cho chị nửa quả đu đủ ở trong tủ lạnh đấy”.

“Cảm ơn”. Tô Cẩm từ ngày đến Hải Công ở chung phòng với cô, tuổi tác hai người gần bằng nhau, tính cách cũng thoải mái giống nhau nên chung sống cũng hòa thuận. Nhìn thấy cô ấy cứ nhìn Lục Hiển Phong, Tô Cẩm cảm thấy hơi bối rối. Đang nghĩ xem nên giải thích thế nào, Thanh Thanh đã nói thầm thì với cô: “Chị Tô, bạn trai chị đẹp trai như vậy mà chưa đưa về bao giờ, chị gái à, hôm nay em sẽ về muộn, nếu cần thiết em cũng không về sớm đâu”, nói xong nháy mắt với cô rồi cười vui vẻ bước đi.

Lục Hiển Phong đứng cách đấy không xa, lời Thanh Thanh nói anh ta chắc chắn đã nghe thấy. Điều này khiến Tô Cẩm có chút lúng túng, bước vào cửa rồi cũng không dám ngẩng đầu, chỉ tay vào phòng ngủ, “Phòng của tôi, anh có thể ngồi đâu tùy ý, tôi vào bếp lấy cho anh cốc nước”.

Lục Hiển Phong nhìn cô, cũng chỉ nhìn thấy một bên tai hơi đỏ. Dáng vẻ luống cuống cô bước nhanh vào nhà bếp nhìn như đang khó xử.

Nghĩ đến lời nói của cô bạn cùng phòng, “chưa đưa về bao giờ”, Lục Hiển Phong bất giác mỉm cười, trong lòng cũng hơi suy nghĩ: Ngạc Lâm và cô ấy quen biết nhau lâu như thế, lẽ nào chưa bao giờ ghé qua nhà Tô Tô?

Nhà không rộng, trên danh nghĩa có hai phòng ngủ một phòng khách nhưng thực tế phòng khách nhỏ đến mức chỉ vừa đủ để đặt một cái bàn ăn cơm và hai cái ghế. Ngoài ra, còn có một cái giá treo mũ áo đơn giản, đã chất đầy mũ và áo của hai cô. Phía trên bàn ăn có treo một chiếc đồng hồ có hình gấu Pooh ôm bình mật, nhìn qua giống như là đồ mua ở chợ bình dân.

Trên cửa phòng Tô Cẩm có treo rèm vải hoa. Lục Hiển Phong mở cửa phòng, tìm công tắc đèn ở trên tường. Chiếc đèn kiểu cổ vừa bật sáng, Lục Hiển Phong đã cảm thấy hoa mắt, suy nghĩ đầu tiên hiện ra là: Mới nhìn cứ tưởng là một người ngăn nắp, sao phòng lại bừa bộn như thế này?

Một giây sau ánh mắt dừng lại ở chiếc vali da không được đóng lại bên giường. Quần áo trong vali rất lộn xộn, một chiếc áo con màu hồng còn rơi trên nền nhà.

Đột nhiên Lục Hiển Phong nhận thức được tình hình.

“Tô Tô?” Lục Hiển Phong quay đầu lại gọi, “Cô lại đây”.

“Sao thế?” Tô Cẩm bưng tách trà từ trong bếp thò đầu ra, “Tôi đóng cửa đã. Thanh Thanh không biết muốn hứng gió hay sao mà trời lạnh thế này lại mở toang cửa sổ nhà bếp…”

Da đầu của Lục Hiển Phong giật giật, “Cửa nhà bếp mở sao?”

Tô Cẩm bưng tách chầm chậm bước vào, nhìn thấy mớ hỗn độn phía sau lưng anh, hoảng hốt kêu lên một tiếng.

Lục Hiển Phong hỏi cô: “Khi cô đi, trong phòng không như thế này đúng không?”

Tô Cẩm vừa ngạc nhiên vừa tức giận nhìn anh, “Đương nhiên là không”. Nói rồi cô cầm điện thoại tìm số của Thanh Thanh.

Điện thoại vừa kêu, tiếng cười của Thanh Thanh trong ống nghe vọng lại: “Có phải là không muốn em về không?”

Tô Cẩm thấy Lục Hiển Phong nhìn cô lắc đầu, hít một hơi rồi nói: “Thanh Thanh, cả ngày hôm nay em ở nhà à?”

“Có chuyện gì thế?” Giọng nói của Thanh Thanh đầy kinh ngạc, “Sáu giờ em mới nghỉ làm, ăn cơm với Đại Minh xong thì về nhà lấy ít đồ, khi vừa đi ra cửa thì gặp bọn chị”. Rồi cố nói nhỏ ra vẻ bí mật: “Đại Minh mới mượn được biệt thự nghỉ mát của bạn nên tối nay em không về chị ạ, để anh chị tự nhiên”.

Tô Cẩm cố gắng hỏi dồn: “Em về có vào phòng chị không?”

“Em đâu có nhiều thời gian thế?” Thanh Thanh không vui, “Có phải là nội y của chị vứt ở ngóc ngách nào tìm không thấy phải không?”

Tô Cẩm liếc trộm Lục Hiển Phong một cái rồi quay người đi, “Em mới vứt nội y lung tung ấy.

Được rồi, em cứ vui vẻ tiếp đi”.

Tô Cẩm tắt máy, nhìn Lục Hiển Phong lắc đầu.

Lục Hiển Phong miễn cưỡng nhếch môi cười, giơ tay chỉ phía sau, “Cô xem xem thiếu thứ gì?”

Tô Cẩm trước khi nghĩ đến việc bảo vệ hiện trường thì đã bước vào, sau khi lục tung tất cả thì phát hiện ra là không thiếu thứ gì, ngay cả chiếc phong bì có đựng tiền mặt để dưới gối cũng bị động đến, nhưng kỳ lạ là không hề bị lấy đi. Cứ như trong phòng vừa có một con thú nào đó lao vào, làm lộn xộn mọi thứ rồi biến mất, chỉ để lại một đống hỗn loạn.

Nhưng cửa nhà bếp mở toang, hàng rào phía ngoài bị kéo ra một đoạn vừa đủ chỗ cho một người đi qua.

Nhìn thấy lỗ hổng, Tô Cẩm mới thực sự cảm thấy sợ hãi, “Tâng bốn… mà cũng có người trèo lên sao?”

Lục Hiển Phong chau mày xem xét bốn phía, “Thanh Thanh đã vào phòng của mình, rõ ràng là phòng của cô ấy không bị lục soát. Là may mắn? Hay là vì người đó chỉ muốn tìm cô? Nếu đến tìm thì là tìm cái gì?”

Ga trải giường cũng bị lật lên, vật muốn tìm có lẽ là không to lắm…

“Liệu có phải là…”, Tô Cẩm kéo tay áo anh, “Liệu có phải là tìm đồ Chi Chi để lại không?”

Lục Hiển Phong hỏi lại: “Nó đâu?”

Tô Cẩm chau mày nhớ lại, “Hình như… vẫn ở trên bàn ăn”.

Nhìn vẻ mặt khó mà tin nổi của Lục Hiển Phong, Tô Cẩm vội vàng giải thích, “Lúc cô ấy đến tôi và Thanh Thanh đang ăn cơm, liền tiện tay để ở đó. Sau đó… tôi bận quá quên khuấy mất chuyện này…”

Mấy chữ sau cùng cô nói với vẻ áy náy. Thời gian đó, công ty vừa quyết định cô và Hàn Hiểu phụ trách dự án ở đại lục, lại đúng lúc Hàn Hiểu xin nghỉ sinh. Mặc dù đã giúp cô xử lý xong tài liệu giai đoạn đầu nhưng việc liên quan đến dự án rất nhiều, bận đến mức thời gian ăn cơm cũng không có.

Lục Hiển Phong vội vàng chạy vào phòng, lo lắng lật đi lật lại mấy tập báo cũ ở trên bàn, đột nhiên nhìn thấy một túi tài liệu bằng da bò.

Nhất thời, tay anh run lên.

Có đúng là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên? Rốt cuộc, cô gái Tô Cẩm này đúng là kẻ ngốc gặp thời.

Lục Hiển Phong lấy đồ trong túi ra đặt hết lên bàn. Đồ trong túi tài liệu không nhiều. Ngoài một phong bì nhỏ chỉ có một tờ giấy khai sinh.

Giấy khai sinh màu xanh lục do bệnh viện tư nhân sang trọng nhất thành phố T ký phát. Trên đó có ghi tên Lâm Chính Vũ, ngày sinh là mùng năm tháng tám năm ngoái. Xem cột ghi thông tin bố mẹ, tên mẹ không nghi ngờ gì nữa chính là Lâm Chi Chi. Cột ghi tên bố viết một cái tên mà anh đã sớm dự đoán nhưng không dám khẳng định – Mạnh Hằng Vũ.

“Mạnh Hằng Vũ?” Tô Cẩm đứng phía sau anh chau mày, “Cái tên này sao tôi nghe quen thế? Hình như đã nghe thấy ở đâu rồi…”, cô chỉ để tâm đến thắc mắc của mình mà không chú ý đến sắc mặt của người đàn ông bên cạnh đã trở nên thật u ám.

Nghĩ đi nghĩ lại mà không ra, Tô Cẩm mở phong bì nhỏ ra.

Bên trong là hai cái thẻ, còn có một tờ giấy được gấp lại. Mở ra xem thấy có viết: “Tô Tô, đây là hai cái thẻ mình lấy chứng minh thư của cậu để mở tài khoản, mật khẩu là ngày sinh của cậu. Trong đó là tất cả những gì mình tích cóp được, mong cậu thay mình chăm sóc Chính Chính, cảm ơn”.

Tô Cẩm thấy cay mắt, nước mắt tuôn ra.

Mặc dù không mất gì, nhưng sau khi hỏi ý kiến của Thanh Thanh, Tô Cẩm vẫn báo cảnh sát.

Dù sao đây cũng là chỗ ở của hai cô gái, xảy ra vụ đột nhập, sau này không biết sống thế nào?

Nhưng sau khi cảnh sát bước vào cửa, Tô Cẩm bắt đầu ân hận quyết định của minh. Bởi vì so với tên trộm, cô càng không muốn gặp chính lại người cảnh sát đang đứng trước mặt cô lúc này.

“Từ trước đến giờ tôi không biết anh là cảnh sát 110”. Tô Cẩm nói hết câu rồi yên lặng.

Mặc dù thời gian quen biết không phải là ngắn, nhưng cô thực sự không biết anh thuộc bộ phận nào. Ngạc Lâm cũng chưa bao giờ nói và cô cũng chưa bao giờ hỏi. Mặc nhiên cho rằng công việc của anh cũng giống như của cô, có những điều cần phải giữ bí mật.

Thực ra, Ngạc Lâm không phải là cảnh sát 110. Chẳng qua đêm nay người cảnh sát trực 110 là bạn của anh, đã từng uống với nhau vài lần nên cũng có ấn tượng với cái tên Tô Cẩm. Sau khi nghe thông báo tình hình cảm thấy không yên tâm nên mới gọi điện hỏi Ngạc Lâm/

“Anh không nhất thiết phải là cảnh sát 110”. Ngạc Lâm không để ý cười, ánh mắt không thiện cảm nhìn Lục Hiển Phong đang đứng cạnh cô.

Lần trước gặp nhau ở khách sạn không phải là một cuộc làm quen vui vẻ, hai người rõ ràng là không quên.

Tô Cẩm cảm thấy hơi ân hận vì đã nói một câu thiếu suy nghĩ. Cô cảm thấy không cần phải nói với anh như vậy, đặc biệt là với một ngữ điệu tự nhiên như thể quan hệ giữa họ vẫn thân thuộc như trước… Cảm giác này khiến cô không tự tin, lùi lại một bước đứng cạnh Lục Hiển Phong.

Ánh mắt của Ngạc Lâm dao động khi nhìn thấy động tác của cô, một lần nữa nhìn Lục Hiển Phong, cười gằn: “Hai người thân thiết quá nhỉ?”

Vốn dĩ Lục Hiển Phong không muốn để tâm, nghe thấy câu nói này liền quay lại nhìn.

Dáng người anh to lớn, khi nhìn người khác thường có vẻ rất cao ngạo. Lúc này, ánh mắt của anh thật lạnh lẽo. Ngạc Lâm trông thấy ánh mắt của anh, trong lòng bất giác dấy lên cảm giác thất bại, không kiềm chế được sự tức giận.

Lục Hiển Phong nheo mắt, hỏi một cách lắt léo: “Câu hỏi này có phải là câu hỏi điều tra bình thường của một cảnh sát không? Nếu đúng, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện với anh ta”.

Lục Hiển Phong hất cằm về phía người cảnh sát đang ghi chép trong phòng, môi cong lại không biết có phải là đang cười không, “Nếu đây chỉ là một thú vui của cảnh sát Ngạc, hiếu kỳ về chuyện đời tư của người khác thì đừng trách chúng tôi không cộng tác”.

Ngạc Lâm trợn mắt nhìn anh, quát: “Đứng yên”.

Tô Cẩm không thể cười nổi. Không biết vì sao cô luôn cảm thấy giữa hai người này luôn có sự đối lập. Cảm giác đó… giống như người đàn ông mặc cảnh phục này đã đắc tội với Lục Hiển Phong, nhưng hai người đó lại có vẻ như là không quen biết…

Tô Cẩm không thể nghĩ ra được cách giải thích hợp lý.

Ngạc Lâm thở mạnh, quay đi lấy quyển số ghi chép rồi trở lại, đi thẳng đến trước mặt hai người, không thèm ngẩng đầu lên hỏi: “Họ tên?”

Tô Cẩm đang cảm thấy con người này lại phạm phải sai lầm thì nghe thấy Lục Hiển Phong bình tĩnh trả lời: “Xin lỗi, cảnh sát Ngạc, tôi không cho rằng điều này nằm trong phạm vi công việc của anh”.

Ngạc Lâm đập tay vào quyển sổ ghi chép, “Anh đang cố ý gây rắc rối phải không?”

Lục Hiển Phong cười nhạt, “Tôi chưa bao giờ gặp cảnh sát nào vô lý như thế này”.

“Đứng yên”. Ngạc Lâm mắng: “Anh có ý gì? Tôi là cảnh sát thì anh có gì không phục?”

“Không thể nói không phục”. Lục Hiển Phong lạnh lùng, trả lời một cách chua chát: “Cảnh sát như anh… có gì đáng để cho người khác phục”.

Tô Cẩm nhìn thấy Ngạc Lâm bị đồng nghiệp của mình bỏ rơi, lại nhìn nét mặt khiêu khích của Lục Hiển Phong, không nhịn được hỏi nhỏ: “Anh ấy đã đắc tội với anh khi nào?”

Lục Hiển Phong liếc nhìn cô, cười nửa đùa nửa thật, “Không phải là anh ấy đắc tội với cô sao?”

“Cắt”. Tô Cẩm khó chịu, “Đừng giả vờ làm người tốt trước mặt tôi, anh không giống một người bênh vực kẻ yếu đâu”.

“Cô không tin cũng được”. Lục Hiển Phong nhún vai, “Rót cho tôi cốc nước”.

“Anh lại làm gì?” Tô Cẩm không hiểu.

Lục Hiển Phong xòe tay ra, ra vẻ đau khổ, “Dù sao cũng là lần đầu tiên tôi đến nhà cô, cô không thể để tôi tự lực cánh sinh đúng không?”

Tô Cẩm nghĩ đến mấy ngày nay đều ăn bữa tối miễn phí ở nhà anh, không nói gì đi vào phòng bếp rót nước.

“Cho tôi uống”. Lục Hiển Phong nháy mắt với cô, “Nhanh một chút nào”.

Tô Cẩm khó chịu đưa cốc lên miệng anh, “Theo tôi biết thì tiếp khách không cần đưa tận miệng thế này. Anh có muốn uống không?”

Lục Hiển Phong nói thầm với cô: “Tôi muốn chọc tức cảnh sát Ngạc. Lẽ nào cô không muốn nhìn vẻ tức giận đến phát điên của anh ta”.

Tô Cẩm lườm anh, nét mặt trở nên ảm đạm, “Khi chúng tôi chia tay, anh ta cũng chưa từng lên phòng tôi. Bây giờ người ta sắp đính hôn rồi, lại vì tôi mà phát điên sao? Lục Hiển Phong, anh đang nghĩ gì vậy?”

Lục Hiển Phong dùng tay vuốt má cô, cười nói: “Em bé, em còn non nớt quá. Em chẳng hiểu gì về bản chất đàn ông cả. Không tin em quay lại mà xem, cảnh sát Ngạc đang tức giận đến mức muốn xẻ tôi thành trăm mảnh đấy”.

Tô Cẩm không quay đầu lại. Cô đã thề với mình không được quay lại nhìn mối quan hệ với anh ta trước đây, đây không phải là việc vui vẻ gì. Cũng tốt… không phải chỉ có một mình mình phải đối mặt.

Tô Cẩm cúi đầu nói nhỏ: “Cảm ơn”.

Lục Hiển Phong mím miệng cười, “Vừa xảy ra chuyện như vậy, em ở đây tôi cũng không yên tâm. Em phải thu dọn đồ đến ở nhà tôi thôi, dù sao tôi cũng ở nhà của công ty, căn phòng đó lúc nào cũng để trống”.

Tối nay Thanh Thanh không về, hàng rào phía ngoài bếp vẫn bị hổng, nếu ở nhà một mình mà nói không sợ thì là nói dối.

Cuối cùng, cảnh sát cũng kiểm tra hết những điểm khả nghi, kết thúc những điều cần hỏi và chuẩn bị ra về. Ngạc Lâm lúc đi qua cô ngập ngừng nói một câu: “Em à, em ở đây không an toàn, có cần…”

Anh ấy chưa nói hết lời thì Tô Cẩm đã buông ra một câu theo phản ứng có điều kiện: “Không cần. Tôi có chỗ ở”.

Ngạc Lâm cười khổ sở, “Anh không có ý gì khác, anh chỉ…”

Lục Hiển Phong lạnh lùng ngắt lời anh ta, “Tô tô cũng không có ý gì khác, cô ấy sẽ chuyển đến ở nhà tôi. Cảm ơn sự quan tâm của cảnh sát Ngạc”.

Mặt Ngạc Lâm trầm xuống, nhìn Tô Cẩm với vẻ mặt khó hiểu rồi quay đi không nói một lời nào.

Tô Cẩm không kiềm chế được nhìn theo anh ta, lúc đó, sự tò mò của cô cũng tăng lên cao độ: Hai người đó luôn hằm hè nhau, rốt cuộc là Ngạc Lâm đã làm gì có lỗi với Lục Hiển Phong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện