Toàn Giới Giải Trí Đều Cho Rằng Tôi Thích Làm Nũng

Chương 4: Chương 4:



Chương 4
Ngày thứ tư xem tiền như rác
 
Loại tin này thường rất được cư dân mạng quan tâm, tốc độ lan truyền phải nói là nhanh nhất, chỉ chốc lát sau, từ khóa “Kim chủ của Sở Tích” liền thuận lợi bước lên hot search.
 

Sở Tích thiếu chút nữa bị cái tin tức kia làm cho tức cười.
 
Thì ra hiện tại sức tưởng tượng của truyền thông lại phong phú như thế, cô học Lôi Phong làm chuyện tốt giúp đỡ ông cụ qua đường lại trở thành dụng tâm kín đáo trong mắt người khác, làm chuyện không thể chấp nhận được.
 
Sở Tích mở khu bình luận, nghĩ rằng sẽ giống như lúc trước có fans hoặc thủy quân trả lời giúp cô nhưng kết quả lọt vào tầm mắt tất cả đều là “Bạch Liên Hoa”, “Tiểu tam”, “Dâm phụ”, “Kinh tởm”, những tin tức trước đó có liên quan đến Sở Tích đều được người bình luận nhắc đến vô cùng hợp thời, những lời mắng chửi liên tục văng ra chèn ép người khác, mà hôm nay, tất cả những bình luận tiêu cực đều tuôn ra như ong vỡ tổ.
 
Ngay lập tức, Sở Tích nhận ra một sự thật.
 
Mẹ nó!
 
Cô đã cắt đứt với Cố Minh Cảnh, hot search và lượng bình luận khống anh ta mua cho cô chắc chắn đã hết hiệu lực.
 
Sở Tích cắn chặt răng.
 
Cố Minh Cảnh chính là Cố Minh Cảnh, là tổng giám đốc Cố cao cao tại thượng, chiều hôm qua cô cùng anh ta vừa kết thúc thì sáng hôm nay lập tức hủy bỏ tất cả đồ đạc, ngay cả thuỷ quân cũng không để lại cho cô.

 
Sở Tích bị những bình luận trên làm cho giận đến phát run, hận không thể bò theo đường truyền mạng bắt những người bình luận đó về hành hung một trận, con đường làm diễn viên của Sở Tích hai năm qua đều được thu xếp rõ ràng, cho dù trước đây kỹ thuật diễn xuất quá tệ bị mắng chửi trên web đen cũng được quản lý vạn năng dàn xếp đâu vào đấy, hiện tại cô không hề có năng lực đối mặt với loại tin tức và khủng hoảng công chúng này, biện pháp duy nhất cô có thể nghĩ chính là đăng Weibo làm sáng tỏ.
 
Sở Tích đăng nhập vào tài khoản "Diễn viên Sở Tích" bình thường vẫn do người đại diện Diêu ngọc quản lý, cũng may hiện tại tài khoản này vẫn là của cô. Ngày thường Sở Tích rất ít khi chia sẻ hoặc đăng bài viết trên tài khoản này, nếu muốn đăng bài thì cũng phải được Diêu Ngọc cẩn thận lựa chọn hình ảnh sau đó tỉ mỉ kiểm tra lại câu văn cho cô, năm tháng tĩnh lặng, không màng thế sự, lúc này bên người đã không còn ai giúp cô trấn an dư luận, Sở Tích chỉ có thể ngồi một mình trên giường khách sạn, kích động gõ chữ đăng bài lên Weibo: “Mong mọi người hãy tôn trong bác ấy, chân bác ấy không được tiện cho nên tôi dìu bác qua đường.”
 
Sở Tích soạn xong câu trên rồi xem lại hai lần, cảm thấy ổn thỏa mới chọn "đăng tin".
 
Cô bị một lý do không thể hiểu nổi bôi nhọ thành như vậy, một không mắng chửi hai không nổi giận, dùng từ ngữ đơn giản làm sáng tỏ sự thật, không vờ đáng thương không mượn cơ hội quảng cáo, chỉ hy vọng đám người bôi nhọ cô có thể im lặng lại.
 
Sau khi Sở Tích đăng bài xong liền hít một hơi tiếp tục lướt Weibo.
 
Ngôn từ thẳng thắn nhưng cũng chỉ để nói ra sự thật, thoát khỏi những lời phỏng đoán ác ý trên Weibo, so với Diêu Ngọc trước kia giúp cô dùng văn phong tươi mát, nhẹ nhàng thì phong cách hiện tại có vẻ hơi khác biệt.
 
Hình tượng của Sở Tích là một đóa hoa trắng thanh thuần, ngay cả nói chuyện cũng không lớn tiếng, bài đăng trên Weibo cũng không dám dùng dấu chấm than.
 
Sở Tích cũng không còn quan tâm phong cách này có thích hợp hay không, cô chỉ là hy vọng sau khi làm sáng tỏ chuyện này liền có thể được yên tĩnh, cô cũng không còn sống được bao lâu nữa, chẳng lẽ muốn cô nửa năm sau xuống mồ còn phải dính một chậu nước bẩn này sao.
 

Sở Tích đính chính trên Weibo không bao lâu thì lượng bình luận đã vượt hơn mười nghìn.
 
Sở Tích ổn định lại cảm xúc một chút, hy vọng những người đó không cần tiếp tục ác ý suy đoán lời xin lỗi của cô, sau đó liền ấn vào mục bình luận một lần nữa.
 
Cô mở to hai mắt nhìn, vô cùng kinh ngạc.
 
[Đã là thời đại nào rồi mà còn dìu người qua đường, cho rằng chúng tôi chưa từng đọc qua bài văn của học sinh tiểu học sao? Cho rằng chúng tôi là đồ ngốc sao? Ha ha ha ha ha ha ha.]
 
[Ông ấy nhìn cũng còn trẻ nha, không giống với ông lão tuổi già đi không nổi, Sở Tích cô có phải mỗi tối đều bị ông ta làm đến kêu ba ba không?]
 
[Sở Bạch Liên cũng chỉ có bản lĩnh giả dạng đơn thuần đi làm nũng với người ba giàu có của cô ta thôi, may mắn là cũng có người ngủ với cô ta, người thật sự có tiền sao lại có thể coi trọng cô ta.]
 
[Thật ra tôi cảm thấy Sở Tích lớn lên cũng không phải là rất đẹp, gương mặt này của cô ta đặt trong showbiz cũng được xem là xấu nha.]
 
[Xấu + 1.]
 
[Xấu + 10086.]
 
Sở Tích không ngờ cho dù cô làm sáng tỏ thì đáp án vẫn như vậy.
 
Đa số nghệ sĩ trong giới gặp tình huống như vậy thì trên cơ bản có hai phương pháp để giải quyết, một là mua thuỷ quân bình luận khống, đem những bình luận tiêu cực áp xuống, hai là trực tiếp xóa những bình luận tiêu cực, để lại những bình luận tích cực.
 
Đã không còn Cố Minh Cảnh mua thuỷ quân, hiện tại cô muốn mua cũng không kịp, Sở Tích nhìn số bình luận ác ý sắp tràn ra màn hình này, đưa tay muốn xóa đi.
 
Thế nhưng nhiều như vậy cô phải xóa đến khi nào chứ?!!
 
Trước kia có thuỷ quân áp chế cô còn không cảm thấy, hiện tại mới phát hiện, fans chân chính vì cô nói chuyện thậm chí còn không bằng cả tài khoản phụ cô tùy ý tạo kia.
 
Sống mũi Sở Tích cay cay.
 
Tại sao lại như vậy?
 
Sở Tích cô chưa làm qua chuyện gì thương thiên hại lý, chưa từng. Sống hơn hai mươi năm, chuyện xấu duy nhất cô làm chính là vì tiền mà đi làm tình nhân cho Cố Minh Cảnh.
 
Sau khi Sở Tích ký hợp đồng mấy đêm liền đều không ngủ được, cô mơ thấy ba, mơ thấy mẹ.
 
Trong mơ ba vẫn như cũ mặc quân phục, dáng vẻ giống hệt như trong ký ức khi cô còn nhỏ, cực kỳ uy nghiêm, ông nhìn hợp đồng trong tay cô liền xông đến cho cô một cái tát: “Nhà họ Sở chúng tôi sao lại có thể nuôi ra loại con gái không có liêm sỉ như cô chứ?”
 
Khóe mắt mẹ cũng ngập nước mà nhìn cô: “Con không làm ba con thất vọng chứ?”

 
Sở Tích luôn từ trong giấc mộng này mà giật mình tỉnh giấc, tỉnh lại liền phát hiện trong lúc ngủ mơ cô đã khóc đến ướt hết gối, cô muốn lập tức gọi điện thoại cho công ty quản lý, nhờ họ liên lạc với Cố Minh Cảnh, nói với anh rằng cô không ký hợp đồng này, cô không làm tình nhân, thế nhưng khi mở điện thoại ra, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là thông báo viện phí liên tục được gửi đến.
 
Cuối cùng cô vẫn ký.
 
Nhưng cũng vì hợp đồng này mà tất cả mọi người đều đoán được sau lưng cô có kim chủ, bọn họ không quen nhìn thấy dáng vẻ cô làm nũng trước màn ảnh, phảng phất giống như thấy được trước mặt kim chủ cô cũng làm nũng như vậy, không ai thích cô, Cố Minh Cảnh cũng vậy, người đàn ông ở cạnh cô hai năm đến cuối cùng cũng cho cô thấy rõ bản thân chỉ là một món đồ chơi, không nên si tâm vọng tưởng, hiện tại ngay cả ông trời cũng chán ghét cô, chỉ chừa cho cô nửa năm để sống.
 
Nửa năm, một trăm tám mươi ngày.
 
Sở Tích dừng ngón tay đang xóa những bình luận ác kia.
 
Chỉ còn nửa năm, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì muốn cô yên lặng chịu đựng những lời chửi rủa và vũ nhục đó, ngón tay lướt trên bàn phím công kích người khác đến thương tích đầy mình. Bạn là người của công chúng, bạn không thể so đo cùng bọn họ, bạn phải chịu đựng một chậu lại một chậu nước bẩn hất vào người.
 
Thế nhưng Sở Tích không muốn nhẫn nhịn đem những lời này vào quan tài, hiện tại cái gì cô cũng không sợ. Sở Tích bất ngờ khởi động ngón tay, muốn đem những lời này nhổ ra.
 
Vì thế, chỉ chốc lát sau, những anti-fan để lại bình luận ác ý đó đột nhiên nhận được thông báo nhắc nhở.
 
Người sử dụng Weibo “Diễn viên Sở Tích” đã trả lời bình luận của bạn.
 
[Đã là thời đại nào rồi mà còn dìu người qua đường, cho rằng chúng tôi chưa từng đọc qua bài văn của học sinh tiểu học sao? Cho rằng chúng tôi là đồ ngốc sao? Ha ha ha ha ha ha ha.]
 
Diễn viên Sở Tích: [Dù là thời đại nào, dìu người lớn tuổi qua đường luôn là phẩm đức tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa chúng ta, có điều tôi nghĩ bạn cũng không có loại phẩm đức này đâu.]
 
[Ông ấy nhìn cũng còn trẻ nha, không giống với ông lão tuổi già đi không nổi, Sở Tích có phải mỗi tối cô đều bị ông ta làm đến kêu ba ba không?]
 
Diễn viên Sở Tích: [Ông ấy có đi được hay không không phải nhìn ảnh là có thể thấy được, nhưng tôi có thể thấy được những cái miệng nói ra loại lời nói dơ bẩn này đều giống nhau, đều không có ba.]
 
[Sở Bạch Liên cũng chỉ có bản lĩnh giả dạng đơn thuần đi làm nũng với người ba giàu có của cô ta thôi, may mắn là cũng có người ngủ với cô ta, người thật sự có tiền sao lại có thể coi trọng cô ta.]
 
Diễn viên Sở Tích: [Người thật sự có tiền có nhìn trúng tôi hay không cô không biết, nhưng tôi biết nhất định là chướng mắt cô.]
 
[Thật ra tôi cảm thấy Sở Tích lớn lên cũng không phải là rất đẹp, gương mặt này của cô ta đặt trong showbiz rõ ràng là xấu nha.]
 
Diễn viên Sở Tích: [Tôi đã nhìn thấy ảnh cô tự chụp đăng trên Weibo, bộ dạng giống như con heo, còn không biết xấu hổ nói tôi xấu, xin hỏi cô xứng sao?]
 
Tài khoản Weibo “Diễn viên Sở Tích” liên tục trả lời từng bình luận.
 

Cư dân mạng đang chờ xem Sở Tích lại đăng bài giả đáng thương liền bị cô làm cho trở tay không kịp.
 
Có người không tin, làm gì có nghệ sĩ nào tự tìm ngõ cụt mà trả lời anti-fan như vậy, cảm thấy đây chắc chắn là tài khoản giả mạo, nhưng khi nhấn vào thì phát hiện người này có tick đỏ xác thực, fans Weibo là hai nghìn ba trăm vạn.
 
Sao lại thế này?
 
Sở Tích trả lời những bình luận ác ý xong liền buông điện thoại, đột nhiên cảm thấy cả người vui sướng không thôi.
 
Mặc kệ bọn họ muốn nói như thế nào, đây là lần đầu tiên cô không cần tầng tầng lớp lớp ngụy trang, không cần giả dối tươi cười, không cần phải mang mặt nạ giả tạo kia, được làm chính mình, muốn nói cái gì thì nói, cái gì cô cũng không sợ.
 
Một vài công ty truyền thông đã gọi điện thoại đến nhưng Sở Tích đều từ chối, cô cũng không xem điện thoại, soạn xong hành lý liền trả phòng, sau đó bắt xe ngồi hơn hai giờ đến thành phố B ở ngoại ô, nơi đó là vùng nông thôn nhưng cũng tương tự một thị trấn nhỏ.
 
Tài xế không ngờ phải chạy một chuyến xa như vậy, xe chạy quanh co trong thị trấn, tài xế vốn dĩ cũng có chút không kiên nhẫn nhưng cô gái ngồi phía sau vẫn luôn nhướng người ra phía trước chỉ đường cho anh ta. Cô gái rất xinh đẹp, nhìn qua giống như diễn viên trên TV, vì thế có bao nhiêu không kiên nhẫn liền biến mất bấy nhiêu, đè nén lại tính tình mà lái xe, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà trệt đã cũ.
 
Cửa không đóng, trong phòng truyền ra âm thanh quảng cáo từ TV, Sở Tích kéo hành lý đi đến cửa, nhìn người trong phòng cười nói: “Bà nội.”
 
Bà cụ đang xem TV trong phòng nghe xong liền quay đầu lại, sau khi nhìn thấy người ngoài cửa thì vẻ mặt lập tức kinh hỉ: “Niên Niên đã về rồi.”
 
Tên của Sở Tích đọc gần giống với “Trừ Tịch”, "Trừ Tịch" nghĩa là giao thừa cho nên nhũ danh(*) của Sở Tích được gọi là Niên Niên. Sở Tích nghe nhũ danh cô được phát ra từ miệng bà cụ thì sóng mũi lại chua xót, cô gượng cười, cố làm cho bà không nhận ra cô khác thường, đem hành lý đặt qua một bên rồi chạy đến ngồi cạnh bà cụ, giống như đứa trẻ mà ôm bà làm nũng, ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người bà: “Bà nội.”
 
(*) Nhũ danh: tên ở nhà.
 
“Không phải cháu bận công tác sao? Làm sao lại chạy về thăm bà rồi?” Bà cụ vừa cười vừa dùng tay phải xoa đầu Sở Tích, trên cánh tay trái còn có hai miếng buộc một xanh một đỏ dùng để tăng áp lực khi lọc máu.
 
Bà cụ lại hướng ra cửa nhìn nhìn: “Tiểu Cố đâu? Sao lại không cùng cháu trở về, hai người các cháu ở bên nhau lâu như vậy, tình cảm không phải là rất tốt sao? Vì sao còn chưa đăng ký nữa, bà nội sốt ruột lắm đấy.”
 
“Niên Niên đã về rồi.” Lúc này một người phụ nữ trung niên ước chừng hơn bốn mươi tuổi bưng đồ ăn từ trong phòng bếp đi ra, bà đem đồ ăn đặt trên bàn rồi cười tủm tỉm nhìn Sở Tích: “Trở về cũng không gọi nói một tiếng, may là hôm nay dì nấu nhiều cơm, đủ ăn.”
 
“Dì Trần.” Sở Tích tươi cười chào bà.
 
Dì Trần lau tay lên tạp dề rồi nói: “Bà nội con vừa mới lọc máu trở về, dì và bà vẫn chưa ăn cơm đấy.”
 
Sở Tích đau lòng nhìn về phía cánh tay bà nội ghim hai ống dẫn khi lọc máu.
 
Bà nội Sở kéo tay cháu gái, tiếp tục hỏi: “Sắp tới cháu hãy dẫn tiểu Cố về gặp bà nội, đã lâu như vậy rồi mà cháu vẫn chưa dẫn về.”
 
Sở Tích ghé vào vai bà nội, giống như trước mà trả lời: “Anh ấy bận.”
 
Bà nội Sở thở dài: “Sao lại bận như vậy chứ, cháu hỏi cậu ấy xem kiếm tiền quan trọng hay Niên Niên nhà chúng ta quan trọng.”
 
“Bà nội.” Sở Tích nghe xong liền đem mặt chôn lên vai bà.
 
Bà nội Sở xoa đầu cô, cho rằng cháu gái thẹn thùng nên vụng trộm cười.
 
Sở Tích chôn mặt là không muốn cho bà nội thấy đôi mắt cô đã đỏ lên.

 
Cô làm sao dám nói cho bà nội biết Cố Minh Cảnh căn bản không phải bạn trai mà là kim chủ cô.
 
Bà nội Sở bị suy thận mãn tính, vài năm trước vẫn luôn uống thuốc điều dưỡng, hai năm trước bệnh tình đột nhiên chuyển biến xấu, bác sĩ cho biết nguyên nhân là vì suy thận dẫn đến nhồi máu não, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật. Bởi vì chức năng thận đã suy giảm, không thế hỗ trợ quá trình trao đổi chất của cơ thể nên tiếp theo phải bắt đầu lọc máu.
 
Sở Tích và bà nội sống nương tựa lẫn nhau, nhìn bà nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, cô vừa tuyệt vọng vừa bất lực.
 
Không nói đến chi phí phẫu thuật nhồi máu não, chỉ là phí lọc máu liên tục để kéo dài sinh mệnh thôi đã rất đắt rồi.
 
Khi đó cô chỉ vừa ra mắt khoảng gần một năm, công ty quản lý lúc đó còn cam đoan có thể giúp cô kiếm tiền nuôi sống gia đình, kết quả, cô lăn lộn trong giới giải trí một năm cũng không có được một chút tiếng tăm, ngay cả một thông báo cũng không nhận được.
 
Sở Tích đi vay mượn nhưng ngay cả tiền phẫu thuật cho bà nội cũng không đủ, vốn dĩ cô đã tuyệt vọng, nhưng đúng lúc này, người bên công ty đột nhiên chạy đến nói cô gặp được may mắn, có người xem trọng cô, muốn cô làm bạn gái anh ta.
 
Sau khi Sở Tích nhìn hợp đồng mới hiểu rõ, dùng hai chữ bạn gái là để dễ nghe một chút, trên thực tế cái cô phải làm chính là tình nhân.
 
Bệnh viện gửi đến thông báo bệnh tình bà nội gặp nguy kịch.
 
Sở Tích ký xuống bản hợp đồng kia.
 
Sau khi bà nội làm phẫu thuật tỉnh lại liền hỏi phí phẫu thuật tốn bao nhiêu, tiền từ đâu cô có, bà nội không trị, bảo cô không cần lo cho bà.
 
Sở Tích cười, vươn tay lấy ảnh chụp Cố Minh Cảnh trên đầu giường cho bà xem, nói đây là bạn trai cô, bệnh của bà không tốn bao nhiêu tiền, nhiều thêm nữa thì cô sẽ mượn tiền anh, khuyên nhủ bà phải an tâm chữa bệnh, sau khi về nhà sẽ mời một dì đến chăm sóc bà, còn cô sẽ đi kiếm tiền trả lại cho bạn trai.
 
Bà nội Sở nhìn hình chụp.
 
Là hình cháu gái chụp chung với bạn trai, người đàn ông tuổi trẻ anh tuấn cũng không nhìn vào máy ảnh, cháu gái thì làm dáng giơ hai ngón tay, hai người trong ảnh nhìn vô cùng xứng đôi.
 
“Vì sao lại không nhìn vào ống kính?” Bà nội Sở hỏi.
 
“Con người anh ấy không thích chụp ảnh, thấy con giơ máy liền trốn.” Sở Tích cười ngọt ngào, tựa như thiếu nữ chìm trong tình yêu cuồng nhiệt.
 
Thật ra bức ảnh này là cô nhân lúc Cố Minh Cảnh không chú ý liền chụp lén, cũng vì để có một tấm ảnh ăn nói với bà nội.
 
Bà nội Sở gật gật đầu: “Thì ra là vậy, vậy khi nào cháu đưa cậu ấy đến gặp bà nội.”
 
Sở Tích cất điện thoại, ôm cánh tay bà nội nói: “Công việc của anh ấy rất bận, chờ đến khi nào rảnh cháu liền mang cháu rể đến gặp bà có được không?”
 
Đáng tiếc, cuối cùng cô vẫn phải nuốt lời. Rốt cuộc bà nội cũng không thể thấy được cháu rể tiểu Cố mà bà luôn nhắc đến hai năm qua.
 
Sở Tích thở dài, cảm thấy thật mệt mỏi.
 
Cô đã từng thử cầu xin Cố Minh Cảnh đến gặp bà nội, xin anh niệm tình cô không còn sống được bao lâu, niệm tình cô đi theo anh hai năm, cùng cô đến trước mặt bà nội diễn một chút.
 
Cố Minh Cảnh lại bảo cô không nên mơ tưởng đến những thứ cô không được mơ tưởng.
 



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện