Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 73: Chí tôn lan điệp chi mê



Lão giả chậm rãi ngồi xuống, còn Cổ Tiếu Tiếu thì ngồi tựa vào trong lòng Tĩnh Huyền Phong, Tĩnh Huyền Phong cầm chặt tay nàng, hắn muốn cho nàng hiểu một chuyện, nam nhân của nàng luôn luôn ở bên cạnh đồng hành, mọi sự đều không cần e ngại.

Ánh mặt trời ấm áp xẹt qua nếp nhăn nơi khoé mắt tang thương của lão giả… Hắn yên lặng một lát, rồi mới êm tai nói tới, “Này đoạn chuyện xưa có chút dài, nếu kêu lão phu đem đầy đủ hết chuyện xưa nói cho các ngươi biết…” Hắn tùy ý tựa vào gốc cây, ánh mắt xa xăm hướng về phía Đông không có tận cùng…

“Từ một vạn năm trước, khi Bàn Cổ còn chưa mở mang trời đất (là một vị thần của TQ), trong thiên địa chỉ có hai phái thế lực thần tiên cùng yêu ma. Mà thần tiên, yêu ma từ xưa đến nay luôn luôn đối địch, suốt ngày giết chóc lẫn nhau. Khi đó cũng chưa có trời trong vắt, cỏ xanh tươi, chỉ có sợ hãi. Không đến một trăm năm, yêu giới thế lực hắc ám đã cắn nuốt hết thảy thiên địa, nhưng vẫn chưa thỏa mãn hiện trạng, mà nóng lòng muốn thử ý đồ thâu tóm cả tiên giới…

Ngay tại khi tiên giới cơ hồ vô lực chống cự, yêu pháp khôn cùng, yêu vương tuổi trẻ anh tuấn cư nhiên tuyên bố tạm thời ngưng chiến. Chỉ vì hắn ở trong lúc giao tranh, kìm lòng không đậu yêu thượng kẻ thù của mình—— nữ vương tiên nhân xinh đẹp đơn thuần. Đương nhiên, nữ vương tiên nhân không có khả năng nhận cảm tình của tử địch, lạnh lùng cự tuyệt. Yêu vương lại đối nữ vương tiên nhân một lòng say mê, đau khổ theo đuổi.

Nhưng nàng lại chỉ hy vọng không cần phải cùng yêu vương dây dưa không rõ, nhưng biết rõ tự thân pháp lực không thể chống lại yêu vương, vì bảo vệ địa vị cao nhất trên tiên giới, nữ vương tiên nhân liền giựt giây chư vị trưởng lão tiên giới tiến hành đàm phán chính thức lần đầu tiên cùng yêu vương. Trong hội đàm, nữ vương tiên nhân chỉ nói ra một yêu cầu: nếu yêu vương thiệt tình yêu nàng, vì biểu đạt thành ý, liền thỉnh yêu vương tự tay móc ra cặp mắt màu lam xinh đẹp kia…

Mà mục đích của yêu cầu này là, tiên giới đã biết được một bí mật kinh thiên: nguyên lai yêu vương pháp lực toàn bộ đều tập trung ở trong đôi mắt màu lam kia. Nữ vương tiên nhân kiên quyết cam đoan với yêu vương, nếu yêu vương đáp ứng yêu cầu duy nhất của nàng, nàng liền gả cho yêu vương làm thê tử. Mà yêu vương tựa hồ trong lòng cũng đã biết rõ dụng ý của nữ vương tiên nhân, nhưng hắn vì mong có được thiệt tình chân ý, liền giống như thiêu thân lao đầu vào lửa móc ra hai mắt, khi một đôi mắt trong suốt như ngọc bích hiện ra ở trước mặt nữ vương tiên nhân…

Nàng thế nhưng cũng không xuất hiện vui mừng như mong muốn, mà là bị yêu vương làm cho kinh hoảng, lại có lẽ, nàng không ngờ đến yêu vương đối chính mình lại cuồng dại như thế đi. Nhưng giờ phút này, giữ nguyên kế hoạch đặt ra, rất nhiều tiên tử hiện thân vây quanh yêu vương đang vô lực phản kích, nhóm tiên tử hết thảy đồng loạy xông lên tiêu diệt thế lực hắc ám cường đại nhất. Yêu vương tất nhiên đã sớm đoán được sẽ thành ra như vậy, thần sắc không chút e ngại, hơi hơi nhắm lại mắt, hai hàng huyết lệ đỏ tươi chảy ra… Hắn làm như vậy chỉ vì một chữ yêu, chưa bao giờ hối hận quá.”

Cổ Tiếu Tiếu ngừng thở, nghe được trong lòng càng phát ra khó chịu, nàng không nghe thấy lời nói của sư phụ vang lên nữa, liền khẩn cấp thúc giục, lại bị Tĩnh Huyền Phong nắm thật chặt ngón tay… Bởi vì biểu tình ai oán của lão giả hắn nhìn đều tường tận rõ ràng.

Lão giả vô lực ngả về phía sau, “Yêu vương giống như diều hâu sống ở phía cuối chân trời, mái tóc dài màu bạc ở trong trời đêm theo gió tung bay… Hắn đem một đôi mắt màu lam bóp nát thành bụi, bay khắp cả tiên giới, chỉ thấy trời đất trong lúc đó được bao phủ bởi những giọt mưa xanh như ngọc, mà kỳ tích như vậy sinh ra, yêu pháp của yêu vương cũng nhuộm xanh cả bầu trời, mặt biển, trong nháy mắt, ánh mặt trời hiện ra, ấm áp, hoa cỏ mọc lên từ dưới đất, dạt dào nở rộ…

Ngay tại giờ khắc này, yêu vương vì nguyên thần đã bị đánh mất, hồn phách trong một tiếng nổ đất rung núi chuyển mà phi tán. Một con bướm màu trắng xẹt qua, trong lúc vô tình lây dính pháp lực của hắn, bỗng nhiên lột xác thành một con bướm màu lam vô cùng chói mắt, con bướm trên đỉnh đầu có sợi râu màu bạc, giống như mái tóc dài của yêu vương ở trời quang nhẹ nhàng phiêu dật…

Khi con bướm màu lam kia vỗ cánh, nhẹ nhàng dừng ở trên đầu ngón tay của nữ vương tiên nhân, giống như đang kề cận cùng nữ tử âu yếm… Mà giờ khắc này, nữ vương tiên nhân tựa như vừa tỉnh giấc mộng, rốt cục đối mặt với thiệt tình, nàng sớm đã thật sâu yêu thượng nam nhân kia. Nhưng nàng không có dũng khí suy nghĩ, lại càng không dám mơ tưởng, bởi vì hết thảy đều đã quá muộn, yêu vương hồn phách cùng pháp lực đã hóa thành vạn vật của trời đất, tiếng khóc tê thanh liệt phế của nàng cắt qua phía chân trời, dịu dàng giữ lấy lam điệp ở trong lòng bàn tay, không hề quay lại bay lên tận chín từng mây, từ nay về sau… nữ vương tiên nhân cùng chí tôn lan điệp đều biến mất.”

“Này đoạn kết thúc tình yêu tuyệt đẹp này cũng không được hai giới thừa nhận như vậy, chí tôn lan điệp bị phàm nhân coi là yêu vương hóa thân, lại có người nói, nếu ngàn năm sau, nữ vương tiên nhân vì triệu hồi yêu vương tái sinh, không tiếc dùng pháp lực cả đời ra cứu trợ, cuối cùng lại đem chính mình hóa thành một làn khói nhẹ phiêu tán, mà những kẻ tin tưởng chuyện này luôn luôn tìm kiếm khắp tam giới mấy ngàn năm nay, hy vọng có thể nhặt được một mảnh vỡ hồn phách của nữ vương tiên nhân phá thành.

Nhưng ý trời không thể trái, thượng đế đã phong ấn ngũ hành của nữ vương tiên nhân, cho dù hồn phách của nàng có luân hồi vô số lần cùng yêu vương gặp nhau, nhất định cũng sẽ yêu thượng một người nam nhân khác, vô luận yêu vương có cố gắng như thế nào cũng sẽ không thể có được tâm của nàng, chỉ là hữu duyên vô phận lướt qua nhau. Này chuyện xưa —— ngụ ý ở trong trời đất bao la này không nên oán không nên hận tình ái dang dở. Nhưng, vô luận là vì cái gì, tình yêu của bọn họ cũng đã trở thành thần thoại vĩnh hằng sánh ngang cùng trời đất… Này chính là truyền thuyết về chí tôn lan điệp…”

… Cổ Tiếu Tiếu sau khi nghe xong, yên lặng thật lâu, tâm tựa hồ cùng với đoạn tình cảm tuyệt đẹp kia vẫn tiếc hận không thôi, “Lại có lẽ sẽ có một ngày, chân tình của bọn họ có thể cảm động thiên địa, cầm tay nhau, yêu thương mãi mãi”

Tĩnh Huyền Phong vẫn cố đè nén cảm xúc, hắn lý trí hỏi, “Này cùng nguyền rủa ngươi vừa nhắc đến có quan hệ như thế nào?”

“Còn có một cách nói, vì yêu vương thủy chung không thể cùng nữ vương tiên nhân cùng một chỗ, đời đời kiếp kiếp đều thống hận những người thiệt tình yêu nhau trong khắp thế gian, cứng rắn muốn dùng yêu pháp chia rẽ chân ái, khiến bọn họ phải âm dương chia cắt, người sống thống khổ, kẻ chết cũng không thể siêu sinh”

“Không có khả năng! Nếu chuyện xưa này là thật, kia yêu vương nhất định sẽ chúc phúc những người yêu nhau tương thân tương ái, bởi vì hắn vô tư yêu nữ vương tiên nhân như vậy, một người có tình yêu tuyệt không thể tà ác như thế, thứ hai là loại cách nói này chỉ do bịa đặt, ta thấy chính là nam nữ không thể có được người mình yêu nên liền lấy cớ” Cổ Tiếu Tiếu quả quyết phủ định, tuy chỉ là một cái chuyện xưa hư vô mờ mịt, nhưng nàng lại mạc danh kỳ diệu khẳng định yêu vương sẽ không làm ra loại sự tình này.

Lão giả run sợ hồi lâu, Cổ Tiếu Tiếu nói hai ba câu giống như đang bắt hắn đối đầu với uy hiếp không thể chịu nổi, chỉ nhạt nhẽo cười, “Có lẽ là vậy, không thể đối mặt với chuyện người yêu chết đi, tình nguyện tin tưởng đó là một loại nguyền rủa “

Cổ Tiếu Tiếu ôm Tĩnh Huyền Phong, “Ta dù sao cũng sẽ tin tưởng yêu vương là si tình… Ngươi đồng ý cách nói của ta sao?”

“Ân, chỉ có thiệt tình chân ái mới có thể hiểu được đạo lý trong đó ” Tĩnh Huyền Phong thần sắc bình tĩnh nhìn chăm chú lão giả, một lời hai ý nghĩa.

Mà lão giả bị hắn nhìn có chút mất tự nhiên, theo bản năng quay đầu tránh đi, “Chuyện xưa nói xong, ngày sau hy vọng Tam hoàng tử quan tâm chăm sóc đồ nhi của ta, lão phu như vậy cáo biệt” nói xong, lão giả thong thả đứng lên, nắng chiều từ từ giảm xuống lại càng nhuốm thêm vài phần phiền muộn, hắn nhìn nhìn Cổ Tiếu Tiếu, muốn nói lại thôi xoay người rời đi ——

“Điệp Cánh Phu Điệp quốc vương, không biết bổn vương nên xưng hô ngài như thế nào mới đúng?” Tĩnh Huyền Phong thanh âm bình tĩnh từ phía sau lão giả truyền đến, hắn mặc dù lấy thái độ nghi vấn mở miệng, nhưng trong lời nói hiển nhiên tin tưởng vững chắc không nghi ngờ.

Lời này vừa nói ra, lão giả đứng lặng tại chỗ một lát, nhưng cũng không thèm đáp lại bước đi trước ——

Cổ Tiếu Tiếu trợn mắt há hốc mồm nháy mắt mấy cái, “Ngươi nói sư phụ ta là Nam Điệp Quốc Quốc Vương?”

Tĩnh Huyền Phong cười nhạt, “Ân, vẫn là một vị đứng đầu một quốc gia nhưng lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩa “

Điệp Cánh Phu hiển nhiên đã bị mỉa mai khiêu khích của Tĩnh Huyền Phong chọc giận, hắn chậm rãi xoay người, lửa giận hơi hơi nhíu mày, “Ngay cả phụ hoàng của ngươi còn không nhận nổi cúi đầu của bổn vương, huống chi là ngươi “

Tĩnh Huyền Phong quả thật đang muốn chọc giận Điệp Cánh Phu, nếu không hắn sao lại sảng khoái thừa nhận? Mà Điệp Cánh Phu trong giọng nói có hai điểm lớn rất đáng ngờ biểu lộ ra thân phận. Thứ nhất, hắn từ khí chất cho đến lời nói cử chỉ nhìn thế nào cũng không giống như dân chúng tầm thường. Thứ hai, Điệp Cánh Phu ở trong lúc vô ý đã đề cập tới chuyện toàn bộ Nam Điệp Quốc chỉ có hắn cho rằng “Chí tôn lan điệp” là nguyền rủa, một khi đã như vậy, có thể ngăn lại chuyện xưa này lan tràn khắp thế gian cũng chỉ có bản thân quốc vương.

Cổ Tiếu Tiếu thấy hai người đều không nói lời nào, nhất thời nhìn chung quanh ba phải, “Đều xin bớt giận, dĩ hòa vi quý thôi, sư phụ đừng nóng giận, Vương gia nói chuyện liền như vậy, thực không ác ý” nàng lại vuốt vuốt ngực Tĩnh Huyền Phong, nhẹ giọng nói, “Kia không phải là sư phụ ta sao, nể mặt mũi một chút”

Tĩnh Huyền Phong cũng không phải là muốn cùng lão nhân gia so đo, biết được ba chữ “Tĩnh Huyền Phong” cũng không ngạc nhiên, nhưng Điệp Cánh Phu trong lúc giận dữ đã nói ra chuyện quả thật có điểm không thể tưởng tượng, theo hắn hiểu biết, phụ hoàng chưa bao giờ bước vào Nam Điệp Quốc, Điệp Cánh Phu cùng phụ hoàng trong lúc đó sao có thể có thâm giao gì được?

“Sư phụ, ngài nguyên lai chính là Quốc vương Nam Điệp quốc nha, hắc hắc…” Cổ Tiếu Tiếu sau khi cười gượng hai tiếng xong lại không biết nên nói tiếp cái gì, nàng bỗng nhiên nhớ chính mình thật sự là người mù may mắn, đã cứu được mệnh của Hoàng Thượng, còn gả cho tam hoàng tử, sư phụ cư nhiên cũng là một quốc vương.

Nếu thân phận đã bại lộ, Điệp Cánh Phu tiếp tục phủ nhận cũng không còn ý nghĩa, hắn giơ tay vuốt chòm râu ứng thanh, quy củ nói, “Nếu Trấn Nam Vương cùng Vương phi đích thân tới Nam Điệp quốc, bổn vương cũng sẽ tận tình tiếp đãi, thỉnh nhị vị vào tiểu cung của bổn vương ở lại mấy ngày”

“Thật tốt thật tốt, cám ơn sư phụ, ách, đa tạ Điệp Vương thịnh tình mời” Cổ Tiếu Tiếu nói năng không khách khí, nhưng lần này thực không phải vì được ăn ở chỗ tốt nên mới sốt ruột đáp ứng, mà còn bởi vì nàng chưa kịp hỏi trên thế gian này đến tột cùng có chí tôn lan điệp hay không, hiện tại truy vấn có vẻ cũng không được thích hợp.

Điệp Cánh Phu ứng thanh, đối với Cổ Tiểu Tiểu ở chung năm năm, lúc trước vì phải giấu thân phận, nên cũng không có mua cho Cổ Tiếu Tiếu vật phẩm ra dáng gì, nên tồn tại một phần áy náy, mặc dù nàng hiện tại đã có cuộc sống cẩm y ngọc thực, nhưng cứ coi như bồi thường một chút khuyết điểm đi.

“Sư phụ, ta muốn hỏi ngươi một chuyện…”

“Hỏi đi” Điệp Cánh Phu giờ phút này cũng không có chuyện gì không thể trả lời .

“Ngài thân là vua của một nước, sao lại có thể tùy tiện đại tiểu tiện ven đường a?” Cổ Tiếu Tiếu đã bị chuyện này làm cho rối rắm thật lâu, thật sự giờ phút này không thể đem quốc vương nghiêm túc lạnh lùng cùng với xú lão đầu vừa ngồi ven đường “thả mìn” liên hệ cùng một chỗ.

Lời này một khi hỏi ra, áp lực không khí lại ngưng trọng tự nhiên không thể nghiêm túc được nữa.

“…” Tĩnh Huyền Phong nhịn nửa ngày, vẫn là xì một tiếng cười ra.

“…” Điệp Cánh Phu vội ho một tiếng, đúng lý hợp tình nói, “Người có tam cấp (ăn, tiêu hóa, và…), ở gần đây lại không có nhà vệ sinh, chẳng lẽ kêu vi sư nghẹn a?”

“Nga, ta chính là hỏi một chút, đúng là nhịn cũng nặng đũng quần, hắc hắc…” Cổ Tiếu Tiếu trong lòng yên lặng thông cảm với sư phụ không tìm thấy toilet.

“Sư phụ, ngài không ở trong cung hưởng thanh phúc, một người ra ngoài làm cái gì nha?”

Điệp Cánh Phu ngẩn ra, giật mình nhớ tới lần này vì sao lại ra cung, nhìn sắc trời cũng đã sắp không kịp, hắn vỗ đùi xoay người hướng đường cũ chạy về, hắn vừa chạy vừa đem một khối ngọc bội hình con bướm ném cho Tĩnh Huyền Phong, “Hai người các ngươi vào cung trước đi, bổn vương sẽ quay về sau”

“Di? Sư phụ ta chạy?”

Tĩnh Huyền Phong ngoái đầu lại nhìn, “Đi đứng còn rất nhanh nhẹn “

Cổ Tiếu Tiếu tựa vào đầu vai Tĩnh Huyền Phong cọ cọ, trong lòng nghi ngờ thật mạnh, nói không tin là nguyền rủa là nói dối, “Ngươi nói ta vì sao lại mơ thấy chí tôn lan điệp đâu? …”

“Cho dù thật sự là nguyền rủa, bổn vương cũng sẽ cùng ngươi đến địa phủ chất vấn lão Diêm Vương kia ” Tĩnh Huyền Phong nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Cổ Tiếu Tiếu nghe thấy hắn trả lời tùy tiện như thế, không biết là nên cảm động hay là nên hoài nghi thành ý của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện