Trọng Sinh Chiều Vợ Điên Cuồng

Chương 4: Rõ Là Vẫn Đang Giận Cô



Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm xao động, anh tránh ra phía sau.Quý Noãn không biết lấy can đảm từđâu, cô kiễng chân hôn anh, cố chấp nắm chặt cổáo sơ mi của anh, không chịu buông tay.Mặc Cảnh Thâm hơi thô lỗđẩy cô ra, trầm giọng mắng: "Quý Noãn, em có biết mình đang làm gì không?""Em biết chứ! Em đang rất tỉnh táo!" Quý Noãn không từ bỏýđịnh, áp sát vào người anh, nhìn anh bằng đôi mắt trong veo: "Mặc Cảnh Thâm, tối nay em và anh, hoặc ở lại công ty, hoặc là cùng nhau về nhà.

Anh chọn đi!"Bóng đêm có thể che giấu rất nhiều thứ nhưng không thể che đậy vẻ kiên định trong mắt Quý Noãn.Mặc Cảnh Thâm nhìn cô rất lâu.Quý Noãn không chút sợ hãi đối mắt với anh.Cuối cùng, Mặc Cảnh Thâm không trả lời cô, nhưng anh bỗng choàng áo khoác lên người cô.

Đó làđáp án trực tiếp nhất của anh.Thấy hành động lặng lẽ này của anh, hốc mắt Quý Noãn đỏ lên.Rõ ràng anh còn đang giận, nhưng anh vẫn đối xử tốt với cô.Cô thật sự hận chết mình vìđã từng lòng lang dạ sói!***Trên đường về Ngự Viên, Quý Noãn ngồi trong xe Mặc Cảnh Thâm, ngón tay trắng nõn mân mê sợi dây an toàn.Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn người đàn ông đang lạnh lùng lái xe.

Đèn xe vàđèn neon bên ngoài rọi vào cửa sổ, gương mặt điển trai của anh nhưẩn như hiện dưới bóng đêm.Nghĩđến những việc làm trước kia của mình, với gia thế hùng mạnh và khả năng của Mặc Cảnh Thâm thì bất cứ lúc nào anh cũng có thể vứt côở nhà, tìm bừa một nơi chơi bời cùng vài nữ minh minh hay tiểu thư khuê các.Nhưng hình như anh chưa từng để mắt tới những người phụ nữ kia.Cô bỗng lên tiếng phá vỡ sự im lặng trong xe: "Hình như tài xế của nhà họ Mặc rất ít khi có mặt thì phải.

Anh thường tự lái xe vềà?""Thỉnh thoảng.""Tối hôm qua anh không ngủ, hôm nay lại làm việc cả ngày có mệt không?"Mặc Cảnh Thâm nghe vậy thì quay sang nhìn cô.Cái nhìn như muốn nói: Đêm qua không ngủ là do em còn gì?Vìánh mắt sâu xa tràn đầy ý nghĩa khác của anh mà Quý Noãn liền quay đầu đi, vành tai nóng lên: "Ý em là, anh đừng vì công việc mà xem nhẹ sức khỏe.

Sau này tan tầm anh nên về nhà nghỉ ngơi…"Cô còn chưa nói xong thì bỗng nhiên có một chiếc xe tải to từ phía trước chạy băng băng tới, lúc vào cua vẫn không giảm tốc độ, phanh như bị hỏng, lao thẳng về phía này…"Cẩn thận."Quý Noãn vội vàng lên tiếng, nhưng Mặc Cảnh Thâm đã phản ứng trước một bước, nhanh chóng quay đầu xe, tránh chiếc xe tải đang lao tới.

Tiếng phanh xe vang lên chói tai.Quý Noãn vẫn túm chặt dây an toàn nên người không được bảo vệ, cả người cô lao về phía trước.

Đầu va bảng điều khiển, côđau đớn kêu "A" một tiếng."Đụng đau à?" Mặc Cảnh Thâm lập tức vươn tay ra cẩn thận kiểm tra cái trán hơi ửng đỏ của cô."Á…Đừng động vào!" Quý Noãn đau đớn nhăn mặt, đẩy bàn tay đang xoa đầu mình ra.Mặc Cảnh Thâm giữ chặt tay cô, túm gáy ép cô quay đầu lại.Trông thấy đầu cô bịđụng không nhẹ, mới đóđã sưng tấy, đau đến đỏ cả mắt, anh hơi nhíu mày: "Va mạnh lắm à? Đau lắm không? Có bị choáng không?""Đau…" Quý Noãn yếu ớt đáp.Thật ra chỉ bị va chạm nhẹ, cùng lắm ngày mai sưng to mà thôi, cô không muốn làm nũng quá.

Nhưng đột nhiên thấy vẻđau lòng vàân cần nơi đáy mắt anh, cô vô thức lại muốn nhõng nhẽo.Đã lâu cô không có cảm giác được Mặc Cảnh Thâm quan tâm.Chồng côđang ở rất gần, còn yêu thương cô nữa, thật tốt quá!"Tôi đưa em đến bệnh viện." Mặc Cảnh Thâm giúp cô ngồi yên rồi thắt chặt dây an toàn cho cô.Quý Noãn nghe đến bệnh viện liền hoảng hốt, vội vàng ôm đầu: "Không nghiêm trọng thếđâu, muộn rồi, đừng làm phiền bác sĩ."Mặc Cảnh Thâm không cho cô cơ hội từ chối, ánh mắt anh cảnh cáo cô chớ lộn xộn."Em không sao thật mà…"Bệnh viện Thành phố ngay gần đây, Mặc Cảnh Thâm không đếm xỉa đến lời kháng nghị của cô, đưa cô tới thẳng phòng khám bệnh.Khi trán Quý Noãn được bác sĩ bôi thuốc và xác định vết thương của cô chỉ sưng mấy ngày, không chấn động não thì anh mới chịu đưa cô về nhà.Vừa vềđến Ngự Viên, chị Trần trông thấy cái sừng trên trán cô, ngạc nhiên chạy tới xem cô như người bệnh, đỡ cô ngồi xuống sofa."Cô Quý, bị sao thế này? Cóđau không?"Quý Noãn mỉm cười: "Không sao đâu, chỉ va một chút, hai ngày nữa là khỏi thôi.""Ôi chao, sao lại sưng thành thế này? Cô gặp bác sĩ chưa?""Gặp rồi ạ."Chị Trần gật đầu, định thần lại, hình như vừa rồi Quý Noãn về cùng ông Mặc?Quý Noãn cũng ngẩng đầu nhìn Mặc Cảnh Thâm, thấy anh đang đứng trước cửa dặn dò người làm, rồi đi vào trong, không nhìn cô nữa."Chị Trần, sau này chị cứ gọi tôi là bà Mặc, hoặc bà chủ cũng được." Quý Noãn bỗng buông một câu nhân lúc Mặc Cảnh Thâm còn chưa đi xa.Chị Trần ngẩn người ra, sau đó lập tức vui vẻ ra mặt: "Ôi, bà chủ! Bà Mặc!"Xem ra cô Quýđã nghĩ thông suốt, cuối cùng cũng muốn sống hòa hợp với ông Mặc!Hơn nữa vừa rồi bọn họ còn về chung với nhau!Chị Trần vui vẻ muốn đi chuẩn bị bữa khuya thì Quý Noãn nhìn đồng hồ rồi đứng lên nói: "Mọi người nghỉđi, bữa khuya để tôi làm.""Hả? Bà chủ…" Chị Trần ngạc nhiên nhìn cô.Thiên kim tiểu thư như Quý Noãn sao có thể xuống bếp?Trước kia cô không chịu được mùi dầu bếp."Đầu bị thương còn làm bữa khuya cái gì? Về phòng ngủ sớm đi!" Mặc Cảnh Thâm đã quay lại.Quý Noãn không đáp, chỉ nói với chị Trần và những người giúp việc khác: "Muộn rồi, mọi người nghỉđi."Chị Trần định lên tiếng, nhưng thấy ông Mặc đi tới thì lập tức im lặng, gật đầu rời khỏi đại sảnh."Chắc anh chưa ăn tối, giờ này nấu mì làđơn giản nhất, anh chờ em một lát." Cô nhìn Mặc Cảnh Thâm, nói xong định xoay người vào bếp.Mặc Cảnh Thâm nắm lấy cổ tay cô khi côđi ngang qua.

Anh nhìn chăm chăm một hồi, xác định cô không nói đùa thì bình thản hỏi: "Em biết làm?"Khóe miệng Quý Noãn nhếch lên.Cô rất tự tin với tài nấu nướng của mình hiện giờ, nhưng không cốý thổi phồng: "Ăn ngon không thì em không biết, nhưng chắc chắn đãđược nấu chín."Mặc Cảnh Thâm nhìn vết thương trên đầu cô không có gìđáng ngại, dù không định cho cô vào bếp, nhưng thấy vẻ hăng hái của cô thì cuối cùng anh cũng không nỡ dập tắt sự hào hứng hiếm cóấy.Anh buông tay ra, trên cổ tay trắng mịn của Quý Noãn còn lưu hơi ấm lòng bàn tay anh.Sạch sẽ, ấm áp, miết lên da khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện