Trùng Sinh Chi Dữ Lang Cộng Chẩm

Chương 2: Chuyển thế thành …



Phương Thần là bị nghẹn tỉnh,y  không cam  tâm mà mở hai mắt của mình, đập vào mắt chính là trần nhà thật lớn,màu trắng.

Y nhớ rõ chính mình chết, hơn nữa linh hồn cũng bị xé nát, vì cái gì bây giờ còn có ý thức đâu?!

Y cảm thân mình muốn đi tiểu, căn bản là nhịn không được, vì thế y vội vàng mà đứng lên, “Ai u…!” Đáng tiếc thanh âm phát ra tới, dĩ nhiên là “Ngao ô…” Nhượng y cảm thấy quái dị.

Y là một người, làm sao có thể tùy chỗ mà  đại tiểu tiện đâu? Hơn nữa còn là  trên giường mềm mềm.

Từ từ, đúng vậy,  y là ở trên giường, nhưng ai tới nói cho y  biết?! bốn phía, toàn bộ đều dùng dàn giáo vây quanh, ngay cả  trên đỉnh đầu cũng có thể nhìn đến nhan sắc ánh vàng rực rỡ.

Phương Thần muốn đứng lên, chính là y phát hiện, hai tay chính mình khi nào thì biến thành móng vuốt?! Thịt bên trong thịt, còn có thể, có thể thấy được rõ ràng.

“Ngao ô…” Phương Thần cảm thấy bất khả tư nghị, người chết không thể sống lại?! Chẳng lẽ y chuyển sinh? Nhưng như thế nào sẽ biến thành một cái súc sinh đâu?!

Y muốn cuốn thân thể của chính mình, kết quả lại là khó khăn không thường thấy, cho dù toàn thân đều lông xù, nhưng y  hiện nay còn không biết mình là cái động vật gì, mà móng vuốt tứ chi muốn di động như thế nào? Đối với một nhân loại nói chuyện này, thật sự là khiêu chiến thần kinh của người ta đó.

Phương Thần không có cách nào, chỉ có thể là  nhuyễn toàn bộ thân thể nhỏ bé,nằm trên giường nhỏ, mà tròng mắt lại là không ngừng mà chuyển động, sau đó phát hiện gian phòng này rất quen thuộc.

Trong trí nhớ, cũng có căn phòng màu đen như thế.

“Ngao ô…!” Phương Thần nghẹn không nổi  , vì thế nước tiểu trực tiếp đi ra, y thật sự không có biện pháp, sinh lý là không có khả năng kềm chế.

“Ngao ô…! ( có ai không? Cho dù là súc sinh cũng tốt a?)” Phương Thần cảm thấy phía dưới chính mình ẩm ướt, phi thường khó chịu, hương vị khó nghe nhượng  y  không dám của  động. Không phải sinh vật lông xù, sẽ làm  toàn bộ thân thể y đều lây dính đồ đạc của mình.

Y bị nhận nuôi?! Hoặc là sủng vật bị người dưỡng?! Đáng tiếc trừ bỏ hai móng vuốt, cái gì đều nhìn không tới.

“Răng rắc…” Một tiếng,  của chậm rãi mở ra, Phương Thần vội vàng mà nhếch hai mắt của mình xoay qua chỗ khác.

Phụ thân?! Đây là ấn tượng đầu tiên  của Phương Thần, phụ thân của  y hiện nay vẫn là một thiếu niên, trên mặt phi thường ngây ngô, trên thân là sơ mi màu đen  , phía dưới là quần tây màu đen, mặt không đổi sắc mà ánh mắt lúc này  lại đảo qua Phương Thần.

Phương Thần cả người chấn động, thẳng lăng lăng mà nhìn cha của mình hướng phía mình đi tới, hai mắt vô thần, không có để ý y tè ướt quần (có quần sao?), đã đem cả người y nhìn sũng nước.

Phương Triệu Nhất đi tới,  nhìn đồ vật màu trắng ngơ ngác, rõ ràng liền cau mày mao, vươn ra  tay lớn, đem lồng sắt trên giường tháo ra.

Phương Thần  bị ôm lên, nhìn đến  y ướt sũng, sắc mặt thiếu niên càng thêm âm trầm.

Phương Thần cảm thấy rất khó chịu, cho dù y hiện nay nhiều long, nhưng là ngã cũng  sẽ đau?! Vì thế y  giãy dụa suy muốn xuống mặt đất, “Ngao ô…! ( buông ra!)” trong trí nhớ  của y cho tới bây giờ đều không có một con vật  tồn tại như vậy, chẳng lẽ  là phụ thân chăn nuôi sủng vật?!

Thiếu niên hiển nhiên phi thường chán ghét sự tình như vậy, hắn trực tiếp cầm đồ vật trên tay ném đến bên cạnh bồn rửa mặt, sau đó nước súc miệng, trực tiếp từ đầu Phương Thần chảy xuống.

“Ngao ô…! ( làm gì?)” Phương Thần phi thường sinh khí, ngay cả hiện nay y là sủng vật, nhưng sủng vật cũng là có vật quyền, “Ta muốn khống cáo ngươi ngược đãi động vật!” Đáng tiếc thanh âm phát ra tới, trừ bỏ “Ngao ô…”, còn lại đều nghe không được.

Thiếu niên bị  bắn một  thân nước cả người đều tản ra khí tức lãnh liệt, môi chậm rãi phun ra một câu, “Phương Thần! Ngươi tái quấy rối nói, ta trực tiếp ném ngươi đi ra ngoài!”

Phương Thần nhất thời sửng sốt, phụ thân,hắn gọi chính mình cái gì… Phương Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện