Trùng Sinh Chi Dữ Lang Cộng Chẩm

Chương 23: Vườn trường tìm cha



Khi Phương Thần thân là người, cho tới bây giờ cũng không cảm thấy một cái trường  có nhiều  người,  nhưng khi là lang, mới đi hai bước, liền tứ chỉ bủn rủn.

Phương Thần đem thân mình cuộn ở trong góc, lợi dụng một ít cành khô ngăn trở thân thể màu tuyết trắng, đôi mắt tối đen, nhìn học sinh lui tới, ở trong lòng nặng nề mà hít một hơi.

Lúc trướcy  trốn thoát kính mắt, vì không mong  bị quơ được, y chính là mất sức của chín trâu hai hổ, chờ thời điểm phục hồi lại tinh thần, đã muốn  đến phía dưới đại thụ xanh um tươi tốt, hơn nữa một nam một nữ đang thân thiết.

May mắn bọn họ không có chú ý tới mình, thừa cơ hội này, y thật cẩn thận mà hoạt động thân hình, sau đó hướng mặt khác chạy.

Nhìn đến những học sinh này,y  nhớ tới chính mình thời học sinh,  ngoài học tập, còn có huấn luyện dày đặc, cho tới bây giờ đều không có hưởng thụ thời điểm thoải mái như thế.

“Ngao ô…” Phương Thần nhẹ nhàng mà kêu một tiếng, y  muốn tìm cha của mình,  mà hiện  giờ y là một con lang, nếu bị nhân viên quản lý học viện phát hiện, kết quả khẳng định không tốt lắm, hơn nữa y  phát hiện, trừ bỏ phụ thân, y đặc biệt chán ghét những người khác ôm mình.

“A?” Phương Thần tính toán chờ  khi không mỏi chân nữa, liền tránh né một ít tầm nhìn, trực tiếp đi từng ban tìm kiếm.

Nghe được thanh âm xa lạ, lông toàn thân Phương Thần đều dựng thẳng lên, nhìn đến hai nữ sinh chậm rãi hướng  y đi tới, Phương Thần mão túc sức mạnh, nhảy dựng lên, rất nhanh liền chạy sang chỗ khác. Y cũng không muốn trở thành sủng vật giữa nmoojt đám nữa sinh.

“Ngao ô…” Phương Thần cho dù rất mệt, toàn thân lông mao trắng,  đã dính  đầy đất làm y  phi thường không thoải mái, bất quá vẫn cố gắng tỉnh táo, trước tìm được cha của mình  sẽ nói.

Học sinh trong trường,  rất khoái liền phát hiện một thổ cẩu màu vàng, ở trước mặt bọn họ bay qua rất nhanh, thời điểm muốn túm nó,  nó lại thông minh mà tránh né.

Chương Bàng cùng Thọ Ti nghe được tin tức này sau, nhéo cổ áo học sinh, bắt  bọn họ cung cấp hành tung của  tiểu sói con, đáng tiếc mặc kệ bọn họ phi phác như thế nào, cuối cùng đều chậm một bước.

“Thọ Ti, ngươi nói lão Đại sẽ đối đãi với chúng ta như thế nào?” Chương Bàng khóc tang, đều là kính mắt sai, rõ ràng ôm vào trong ngực, thế nhưng có thể cho y chạy.

Trước kia hoài nghi là tiểu cẩu kia  hoàn toàn là ảo giác.

Thọ Ti mân môi, nhìn về phía bốn phía, “Không biết.” Hắn cũng là cùng mập mạp như nhau a.

Phương Triệu Nhất đối một ít bát quái cho tới bây giờ cũng không thích  vô giúp vui, nhưng thời điểm nghe đến tiểu cẩu màu vàng, hơi hơi mà nhíu lông mày lại.

“Ngao ô… ( đáng giận!)” Phương Thần cảm thấy chính mình đệm thịt phía dưới đâm vào gì đó, cảm giác đến rất đau, thời điểm đi đường, cũng chỉ có thể là một quải một quải. Trường học đã đổi hai buổi, nhưng y vẫn là không có tìm được cha của mình.

Từ từ… y như thế nào như vậy ngốc, có thể nghe thấy một chút đi?! Chính là… Cho dù thân là lang, nhưng kiếp trước chính là người, căn bản sẽ không biết dùng mũi  sói tìm người như thế nào?!

“Tiểu thổ cẩu…” đột nhiên, thời điểm Phương Thần nghĩ làm như thế nào, chợt nghe đến một thanh âm lạnh lẽo mà vang lên.

Phương Thần lập tức hồi thần,  lông đều dựng thẳng, “Ngao ô… Ngươi mới là thổ cẩu! Ngươi cả nhà đều là thổ cẩu!”  học sinh này, là người truy c mình hung tàn nhất, học cũng bỏ chỉ đuổi mình

“Thịt chó khẳng định ăn thật ngon.” Học sinh kia phi thường đáng khinh, vươn ra đầu lưỡi liếm môi một chút, ảo tưởng mỹ vị chảy ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện