Trùng Sinh Chi Dữ Lang Cộng Chẩm

Chương 85: Cấu kết với nhau làm việc xấu



Phương Thần cũng không muốn chết, chẳng qua việc phụ thân làm, thêm vào việc nghĩ đến chuyện của kiếp trước, mỗi bước đi lại dựa theo quỹ đạo của vận mệnh không thay đổi, nếu như vậy, hắn cùng kiếp trước có có gì khác nhau, cuối cùng vẫn như thế Phụ thân đối với mình tốt, hắn rõ ràng, cho nên đời này kiếp này, trừ mình ra, hắn không muốn  phụ thân còn có những người khác. Có lẽ ý nghĩ của hắn rất ích kỷ, đúng là bởi vì khó  có được được, mới có thể sợ hãi mất đi.

“Làm sao lại không có ý nghĩa đâu?” Phương Dịch quát lớn, “Phụ thân của ngươi vẫn là thực yêu ngươi.”

Nghe được hai chữ phụ thân, Linh hồn Phương Thần có dao động nhẹ như chớp, sau đó hắn cười khổ nói, “Hắn hiện tại cũng không  cần ta … Còn nói yêu ta…”

Nếu không nhờ Phương Dịch sống chết mà ngưng tụ linh hồn của Phương Thần, chỉ sợ hiện tại đã tan thành mây khói.

Phương Dịch cảm thấy bản thân thực khổ bức, ban đầu nghĩ là tìm được một kí chủ thật tốt, chính là trăm triệu lần không ngờ, người này ngay cả ý thức sinh tồn cũng không có.

Tống Gia Bảo đột nhiên nghe được tiếng vang thật lớn, sau đó cửa bị bật ra, nhìn đến con lang to lớn trước mắt, Tống Gia Bảo trợn mắt há hốc mồm, sau đó con lang mở lớn miệng mình, ngậm quần áo đứa bé, lần thứ hai biến mất trước mặt tên mặt oa oa kia

“Rất dọa người…” Tống Gia Bảo lẩm bẩm, trước kia mặc kệ hắn đụng chạm Phương Thần  như thế nào, đứa bé  kia căn bản là không lĩnh tình, chính là…

Ngay cả con lang lớn như thế, dọa hắn nhảy dựng, nhưng hắn lập tức kịp phản ứng, đây là bạn tốt của mình.

Phương Thần cảm giác được hơi thở quen thuộc, không cóphòng bị, “Phương Thần, phụ thân của ngươi trở lại.”

Quả nhiên Phương Dịch vừa nói xong, linh hồn Phương Thần, lúc này hơi hơi dao động, không khí màu xám, giống như giảm bớt một ít.

Phương Triệu Nhất lợi dụng sức mạnh của bản thân trở về, nếu không làm sao có thể sẽ nhanh như vậy…

Nhìn đến nhi tử hấp hối, tâm của hắn rất đau, đồng thời cũng biết, đây chính là nhi tử đang kháng nghi với mình. Lúc trước còn tưởng rằng hắn không coi trọng mình, nếu không thì sao lại vẫn ăn vẫn uống, căn bản là không có đem mình để vào mắt.

Đem hài đồng đặt trên cỏ, lúc này ánh trăng dường như sáng hơn.

Phương Triệu Nhất hóa thành hình người, đứa trẻ đang phát ra ảnh sáng.

Đây là một  khu đất bằng phẳng  giữa núi rừng, nơi nơi yên tĩnh vô cùng, còn có thể mơ mơ hồ hồ mà nghe được tiếng ve kêu.

May mắn là mùa hè, nếu là mùa đông, như vậy rất dễ dàng cảm mạo.

Đem hài đồng ôm ở trong ngực của mình, “Thần Thần…” tiếng nói trầm thấp, có vẻ  vô cùng đau lòng, hình như là sắp sửa bị người vứt bỏ.

Lúc trước, hắn đang cử hành hôn lễ, lại thu đến tin tức của yêu tà thũ,  thật sự thì bản thân không nên tin tưởng, nhưng hắn không thể mạo hiểm,hắn sẽ không để cho  bản thân hối hận, may mắn hắn  rời đi, nếu không cho dù là bản thân chết đi, cũng không cứu Thần Thần lại được.

“Phụ thân không cóvứt bỏ ngươi, phụ thân yêu ngươi.” Phương Triệu Nhất  người rất ít thể hiện tình cảm, mặc kệ có tâm sự gì, hắn đều giấu ở  trong lòng mình.

Phương Thần có thể nghe được rõ ràng  lời cha nói, hắn là một linh hồn trưởng thành, bắt đầu  quá trình sinh tử chí cũng bởi vì Phương Triệu Nhất vắng mặt.

“Ngươi có chuyện gì, vẫn là cùng  phụ thân ngươi nói rõ đi.” Phương Dịch cảm thấy bản thân bị sợ hãi,  không chỉPhương Thần hồn phi phách tán, ngay cả mình cũng có khả năng biến mất.

Phương Thần mân môi không nói gì,  luồng khi xám bên trong thân thể của hắn, đã dần dần mà tiêu tán.

Phương Dịch thấy hắn vẫn  thờ ơ, vì thế không khách khí mà nói, “Ngươi vẫn là một người nam nhân… Thế nhưng  vẫn còn già mồm cãi láo, như con gái vậy!”

“Ngươi mới là nữ tử!” Phương Thần nháy mắt liền tạc mao, hơn nữa hắn cũng biết, tình trạng như vậy, bản thân khẳng định sẽ bị cảm mạo.

Ngay cả cái ôm của cha thật ấm áp, nhưng trong hoàn cảnh này, như thế nào cũng  cảm thấy rất quỷ dị,vì thế hắn quay lại kí chủ.

Phương Triệu Nhất không biết  con trai mình có khúc mắc gì, chính là một  mình rời đi,  đối với nó, tuyệt đối là  đả kích trí mạng.

Trước kia hắn chưa chăm trẻ bao giờ, cũng thật không ngờ tâm linh chúng nó yếu ớt như thế.

Phương Thần thật vất vả mở hai mắt của mình, sau đó nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của cha, nhẹ giọng mà hô một câu, “Phụ thân…” Hắn  vốn không giận phụ thân, chỉ là lưu luyến mà thôi.

Phương Triệu Nhất nhìn thấy Phương Thần thức tỉnh, nặng nề mà hít một hơi, quả nhiên ánh trăng có tác dụng.

Cho dù là như thế, hắn vẫn tung khuôn mặt bình thản, cũng không quản hiện tại là dạng gì, trực tiếp đem đứa bé bế lại đây, kéo quần của hắn, liền “Bốp bốp …” Mà đánh nó.

Phương Thần cảm thấy trên mặt mình nóng bừng, mông cũng rất đau, nhưng vẫn cắn môi không nói gì.

“Ngươi biết sai chưa?!” Phương Triệu Nhất lạnh lùng mà nói, từ trong thanh âm của hắn,  không nghe ra cảm xúc gì.

“Biết sai rồi sao?” Lần thứ hai lặp lại.

Phương Thần phát hiện mông mình đau đến mơ hồ, nhưng vẫn không nói lời chịu thua.

Phương Triệu Nhất không biết làm thế nào, mông cũng xanh tím, chính là Phương Thần vẫn là một câu cũng không nói, vì thế  hắn nhẹ nhàng mà mặc vào quần cho cậu, sau đó đem đứa trẻ nâng lên đối diện mình.

“Thần Thần… Ngươi cũng biết, phụ thân gấp cỡ nào?” Phương Triệu Nhất bất đắc dĩ mà hít một hơi. Nếu như là chính mình trước kia, ai có thể đối xử với mình như vậy chứ.

Trên mặt Phương Thần đều là nước mắt, hắn cảm thấy rất ủy khuất, chỉ có thể chỉ dùng việc khóc đến phát tiết áp lực cùng với cảm xúc trong lòng.

“Ngươi cũng  lo lắng ư?” Phương Thần khàn khàn mà nói, mang theo thanh âm nhu nhu.

Phương Triệu Nhất hôn một cái mặt của hắn, cười nói, “Làm sao có thể sẽ không đâu? Ngươi chính là con ta.” Cho dù linh hồn là thành niên nam tử, chẳng qua xem hắn hiện tại bộ dáng, căn bản là conmột  cái.

“Vậy ngươi mấy ngày nay đi nơi nào?” Phương Thần không khách khí mà dò hỏi, tốt như là một  cụ ông.

Phương Triệu Nhất đứng lên, tính toán trở về nhà bọn họ, về phần vấn đề  của Phương Thần, từ từ lại nói tiếp cũng  không có bất cứ vấn đề gì.

Lúc này lang tộc lại trở thành một truyện cười, đặc biệt  là việc Phương Triệu Nhất kết hôn với La Y.

Vốn tưởng rằng hạnh phúc ngay tại trước mắt, nhưng trăm triệu lần không ngờ, tân lang giữa đường, trực tiếp chạy… Điều này làm cho nàng trở thành trò cười của toàn bộ lang tộc.

Phương Thế Nguyên liên hệ cho  Phương Triệu Nhất, lại như là mò kim đáy bể, không có một chút ít tin tức, đồng thời cũng biết một ít tình huống của Phương Thần.

Lại là bán yêu này… Phương Thế Nguyên đối với Phương Thần càng mất kiên nhẫn, mỗi lần có chuyện gì, đều cùng con bán yêu kia phân không ra.

Phương Thế Nguyên híp hai mắt của mình, Phương Thần cái bán yêu này, đã muốn nhược điểm của  con trai mình, phải nghĩ một cái biện pháp giải quyết, nhưng hắn cũng biết, hiện nay động  đến Phương Thần, Phương Triệu Nhất thân là thiếu chủ, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.

“Tộc trưởng…chuyện  La Y tiểu thư, nên xử lý như thế nào?” lang tộc thuộc hạ, thật cẩn thận mà dò hỏi.

“Trấn an một chút, nàng vẫn là người của thiếu chủ.” Phương Thế Nguyên thân là tộc trưởng lang tộc, không cần đi an ủi tức phụ tương lai, người phía dưới, tự nhiên biết phải nên làm như thế nào.

La Y đều khóc sưng cả hai mắt, nàng không biết mình làm sai chỗ nào, khiến  thiếu chủ lang tộc đối đãi chính mình như thế.

“Mẫu thân.” La Y nhìn mẫu thân của mình, muốn biết nguyên nhân cụ thể.

mẫu thân La Y cũng là đại mỹ lang tộc nhân, nàng đối con gái của mình rất nghiêm khắc, hơn nữa La gia tại lang tộc cũng là nhân vật có uy tín danh dự, ngược lại thật không ngờ, sẽ phát sinh sự tình như vậy.

“La Y, chuyện này, ngươi để xuống đi.” Á Hi an ủi nữ nhi.

La Y lập tức liền trừng lớn hai mắt của mình, “Mẫu thân, ngươi để chota…” Câu nói kế tiếp cũng không nói nữa, nhưng ý tứ rất rõ ràng, làm cho nàng không cần rối rắm chuyện bị hối hôn?!

Á Hi thận trọng địa điểm gật đầu, “Đúng vậy, ngươi vẫn là vị hôn thê của thiếu chủ, điểm này, tộc trưởng đã phê chuẩn.”

“Tại sao giữa chừng  lại đột nhiên đi?” La Y gây sự mà dò hỏi.

Nàng yêu Phương Triệu Nhất, đồng thời đối với  hành vi như vậy tử, nàng đang trong cơn giận dữ. Một nữ nhân, chỉ có một lần hôn lễ mà thôi, chuẩn bị lâu như vậy, lại…

Á Hi hơi hơi nhíu lại lông mày, sau đó hít một hơi, “Phải là cùng bán yêu kia  có quan hệ rất lớn.” Ngay cả bản thân cũng không rõ ràng ngọn nguồn sự tình, nhưng từ biểu tình của một số người bên trong, đại khái có thể đoán được là xảy ra chuyện gì.

“Bán yêu?!” La Y một bộ bừng tỉnh đại ngộ, “Chẳng lẽ hắn xảy ra chuyện gì sao?”

Á Hi lắc đầu, “Cái bán yêu này là một  đứa trẻ ngoài ý muốn, ngươi về sau phải cẩn thận làm việc.”

“Chính là một cái bán yêu mà thôi, chẳng lẽ ta sẽ sợ hắn sao?” La Y không cho là đúng, nhưng trong lòng  đã có mầm mống cừu hận,nó đang từ từ hạ xuống.

Chờ mẫu thân của mình đi rồi, trong ánh mắt La Y, thoáng hiện đố kỵ, “Ha hả… Thật không có nghĩ đến, La đại tiểu thư còn có hôm nay?” đột nhiên, một thanh âm vang lên.

La Y hồi tỉnh, “Chiêu Hoa?! Ngươi tới làm gì?” Huyết thống của hắn có một nửa là lang tộc, một nửa khác lại là hồ ly.

“Đương nhiên là tới giúp ngươi, ngươi đã trở thành chê cười của toàn bộ tộc nhân!” ánh mắt Chiêu Hoa mị hoặc, nhìn thiếu nữ trước mắt.

“Ngươi muốn giết Phương Thần?” La Y cũng không thích Chiêu Hoa,nhưng cũng là một đối tượng có thể hợp tác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện