Trùng Sinh Nông Phu

Chương 47: Lý quả phụ phát hiện



Lý quả phụ nghĩ muốn làm hư hôn sự của Mai Hương không phải là dễ dàng như vậy, để cho Triệu gia từ hôn? Trừ phi Mai Hương xảy ra chuyện gì làm cho Triệu gia không thể dễ dàng tha thứ, nếu không Triệu gia chắc chắn sẽ không từ hôn, Triệu gia muốn kết hôn Mai Hương lý do chính là muốn tìm một cô nương tuy nhà không giàu nhưng có nhân phẩm tướng mạo tốt, còn nói cái gì ngàn người chọn một mới tìm được Mai Hương, đem cửa hôn sự này nói được đến hiếm thấy cỡ nào. Cho nên Triệu gia hài lòng Mai Hương như vậy để cho Triệu gia từ hôn cũng không dễ dàng. Để cho Trương gia từ hôn? Kia càng không có khả năng! Trương gia trèo cao cửa hôn sự này, bọn họ như thế nào nguyện ý lui đây? Nói sao thì từ hôn đối với nhà gái mà nói cũng không dễ nghe, Mai Hương nếu là lui cửa hôn sự này, dù Triệu gia không so đo, Mai Hương về sau cũng đừng nghĩ lại tìm được người trong sạch.

Cuối cùng nghĩ thông suốt, Lý quả phụ vẫn cảm thấy để cho Triệu gia chủ động từ hôn dễ dàng hơn, mà để cho Triệu gia từ hôn chỉ có hai khả năng, một chính là Mai Hương gặp chuyện không may, một chính là Triệu gia lại vừa ý cô nương khác.

Để cho Mai Hương gặp chuyện không may? Lý quả phụ cảm giác mình còn chưa có ác như vậy, dù sao Mai Hương cùng nàng ta không thù không hận, để cho Mai Hương bị Triệu gia từ hôn đã không xong, lại để cho nàng ta không ai thèm lấy hoặc là gả người nàng ta không muốn vậy thì càng không xong.

Để cho Triệu gia vừa ý người khác? Người này phải đi nơi nào tìm đây? Cô nương muốn gả đến Triệu gia thì nhiều, nhưng không một người nào thành, nếu không thì sao có thể đến phiên Mai Hương? Nhưng là bất kể khó thế nào, Lý quả phụ cũng muốn chọn con đường này, dù sao con đường này cũng không thương thiên hại lý.

Lý quả phụ không biết Triệu gia là cái hố lửa, nếu như nàng ta biết khẳng định sẽ không nghĩ như vậy.

Đang lúc Lý quả phụ khó xử, Hoàn Tử xuất hiện trong tầm mắt Lý quả phụ.

Thiết Tử kể từ sau khi Mai Hương định hôn, tâm tình liền liên tục không tốt, người trong nhà đều rất đau lòng hắn, nhất là Hoàn Tử, tình cảm nàng ta và ca ca rất tốt, hơn nữa nàng ta vẫn cho rằng bởi vì mình và Mai Hương là bằng hữu, Mai Hương mới có thể hay xuất hiện ở trong nhà nàng ta, mới có thể để cho ca ca quan tâm, cuối cùng làm hại ca ca thương tâm. Cho nên Hoàn Tử càng quan tâm Thiết Tử. Nhưng tính tình của nàng ta cũng là có hạn độ, nhìn Thiết Tử lúc nào cũng đắm chìm trong đau thương, nàng ta liền bắt đầu cuống lên.

Lúc ra ngoài, Hoàn Tử nói chuyện với Thiết Tử bắt đầu nhịn không được mà nổi cáu.

"Ca! ca rốt cuộc cứ như vậy tới khi nào?! Ca biết hay không ta và cha mẹ đều hết sức lo lắng cho ca, chỉ vì một Mai Hương thôi sao? Nàng ta có gì đặc biệt hơn người? Ca yên tâm, ta nhất định sẽ để cho ca cưới một nàng dâu mạnh hơn nàng ta gấp mười gấp trăm lần!"

Thiết Tử nói: "Còn gấp mười gấp trăm lần? Ngay cả Mai Hương cũng không muốn đến nhà chúng ta, huống chi là cô nương như muội nói? Quên đi, ta đời này cứ như vậy."

Hoàn Tử không muốn nhìn ca ca mình một bộ dạng nhận mệnh không có tinh thần, nàng ta hung hăng nói: "Nàng ấy không muốn gả đến không phải là ghét bỏ nhà chúng ta nghèo sao? Nhà chúng ta nhất định sẽ giàu lên! Chờ nhà chúng ta giàu lên, cũng không tin không lấy được cô nương mạnh hơn nàng ấy! Đến lúc đó nàng ấy sẽ hối hận!"

Thiết Tử cúi đầu nói: "Bạc không phải kiếm dễ như vậy? Nếu là dễ kiếm như vậy chúng ta sớm thành đại địa chủ rồi, người trong thôn cũng đều sớm thành đại địa chủ cả."

"Nhà Trương nhị thúc không phải kiếm bạc trắng rất nhanh sao? Nhà thúc ấy lúc này mới chưa tới nửa năm đã mua được phòng ở và bò đấy thôi."

Hoàn Tử nghĩ tới biến hóa nhà Trương Thanh Thạch, nghĩ đến Đại Hoa Nhị Hoa sắc mặt càng ngày càng đỏ thắm, đổi qua nhiều thân quần áo mới, nghĩ đến căn phòng lớn và bò nhà bọn họ, nghĩ đến Trương Thanh Thạch làm sốt thịt và điểm tâm. Nàng ta đi trấn trên nghe ngóng, những thứ sốt thịt và điểm tâm kia bán được khá tốt. Nàng ta chỉ là tính toán, ghi chép một chút đã tính ra Trương Thanh Thạch kiếm được phải vô cùng nhiều, cứ tiếp tục như thế, nhà ông ta rất nhanh có thể mua cửa hàng ở trên trấn, sau đó đem tiểu sinh ý làm thành đại sinh ý, đến lúc đó còn kém so với Triệu địa chủ sao. Nếu như nhà nàng ta cũng có thể như vậy, ca nàng ta còn sợ cưới không được nàng dâu tốt hơn so với Mai Hương sao?

Hoàn Tử nghĩ phải học được cách làm sốt thịt còn có điểm tâm của Trương Thanh Thạch, đáng tiếc liên tục không có cơ hội học tập, nhưng nàng ta cảm thấy chỉ cần nàng ta cố gắng, nàng ta nhất định có thể lấy được phương pháp.

Thiết Tử nói: "Hoàn Tử, ngươi không cần đánh chủ ý với Trương nhị thúc, con người Trương nhị thúc rất tốt, ta cũng không thể trái lương tâm."

Hoàn Tử trong lòng mắng ca ca của mình quá ngốc, hắn ngay cả cô nương mình thích đều lưu không được, vẫn còn nói lương tâm! Có điều trên miệng nàng ta cũng không nói gì, trong lòng lại đang tính xem làm thế nào, dù sao nàng ta nhất định phải thay đổi có tiền, nhất định phải để cho ca ca cưới được nàng dâu tốt hơn so với Mai Hương, nhất định phải trải qua ngày tốt hơn Mai Hương, nhất định phải để người trong thôn thích xem trò cười của nhà nàng ta, tất cả đều hối hận vì coi thường nhà bọn họ!

Huynh muội không có phát hiện bên cạnh bọn họ cách đó không xa trong bụi cỏ ngồi một người, người này đúng là Lý quả phụ, nàng ta cũng là đi ra kiếm củi, kết quả đi đến nơi đây bụng đột nhiên đau, nhịn không được bèn giải quyết ngay bên cạnh, lại nghe được đối thoại của Hoàn Tử và Thiết Tử.

Lý quả phụ nghe hai người đối thoại, trong lòng nhìn huynh muội hai người hết sức không thuận mắt, nàng ta cảm thấy Thiết Tử không giống một nam nhân, không phải là Mai Hương không muốn gả cho hắn mà tìm Triệu gia sao? Chỉ như vậy mà đã muốn chết muốn sống sao? Nam nhân nàng ta chết, nàng ta cũng chỉ là khóc mấy trận đã lại đứng lên. Có điều Thiết Tử này vẫn còn xem như là người tốt, ít nhất biết rõ khuyên Hoàn Tử đừng làm chuyện xấu. Hoàn Tử thì không phải thứ tốt lành gì, lại dám đánh chủ ý tay nghề Trương Thanh Thạch, thật sự là đáng ghét. Lý quả phụ kể từ sau khi Trương Thanh Thạch cự tuyệt nàng ta đến gần, đã rất có cảm tình với Trương Thanh Thạch, nàng ta cảm thấy toàn gia nhà hắn trôi qua hết sức hạnh phúc, là hạnh phúc nàng ta khát vọng. Nàng ta không chiếm được, cũng không hy vọng người khác đi phá hư. Hoàn Tử hiện tại xem như đụng vào họng súng của nàng ta rồi.

Lý quả phụ nghĩ Hoàn Tử này chán ghét Mai Hương, nàng ta còn muốn kiếm tiền, muốn có tiền rồi để cho ca ca cưới nàng dâu tốt, muốn áp chế Mai Hương một đầu. Vậy nàng ta có nguyện ý đi đoạt hôn sự của Mai Hương hay không? Chắc sẽ nguyện ý đi? Dù sao chỉ cần một kiện sự này làm xong, nàng ta (Lý quả phụ) hy vọng tất cả cũng có thể đạt thành. Nàng kia (HT) cũng sẽ không lại đi nhớ thương phương pháp làm sốt thịt và điểm tâm nhà Trương Thanh Thạch đi?

Lý quả phụ càng nghĩ càng cảm thấy Hoàn Tử là đối tượng tốt nhất phá hư hôn sự của Mai Hương.

Lúa chín, năm nay thời tiết tốt, lúa phát triển rất tốt, có thể bội thu hơn so với năm ngoái, làm cho người trồng trọt cũng rất cao hứng, từng người từng người trên mặt đều mang theo vui sướng ngày mùa thu hoạch.

Trước cửa nhà Trương Thanh Thạch chính là mảng lớn mảng lớn ruộng lúa, vừa ra khỏi cửa có thể thấy rất nhiều người bận rộn trong ruộng, cửa nhà vốn dĩ thanh tĩnh nay cũng người đến người đi, đều là vận chuyển lúa, tiếng bước chân cùng tiếng hoan hô cười nói không ngừng, hấp dẫn được người trong sân đợi không được, chạy đến ngoài cửa viện.

Nhà Trương Thanh Thạch chỉ có một mẫu ruộng lúa, đã thu hoạch xong, hôm nay Trương Thanh Thạch và Tuyết nương cũng đang giúp nhà người ta thu hoạch, bò cũng bị mượn đi ra ngoài. Trương Thanh Thạch không để cho ba khuê nữ đi ra ruộng, nhà mình hắn ngăn không được, nhà người ta hắn vẫn có thể ngăn cản. Hắn để cho khuê nữ ở nhà.

Đại Hoa có thể ngồi ở nhà, nàng làm một chút việc nhà thêu thùa thì thời gian có thể qua, nhưng Nhị Hoa và Tiểu Hoa ngồi không yên, nhất là từ bên ngoài truyền đến thanh âm náo nhiệt như vậy, các nàng càng không muốn ngồi ở nhà.

Nhị Hoa nói với Đại Hoa mang theo Tiểu Hoa đi chơi, để cho Đại Hoa đóng kỹ cửa lại, sau đó nàng liền kéo Tiểu Hoa chạy ra ngoài.

Đại Hoa lập tức nói: "Ai da, muội chính là ngồi không yên! Rảnh như vậy, chúng ta đi đưa nước cho cha mẹ đi, như vậy các ngươi cũng có thể ở bên ngoài chơi, cũng sẽ không bị cha quở trách."

"Vẫn là tỷ tỷ thông minh a! Vậy muội đi lấy nước." Nhị Hoa cười nói với Đại Hoa, khoan khoái đi ra ngoài.

Đại Hoa lắc đầu, dắt tay Tiểu Hoa nói: "Đi, cùng đại tỷ đi tìm rổ, chúng ta giúp đỡ mót lúa đi, đến lúc đó muội cũng có thể bắt châu chấu cho gà ăn, còn có thể hái hoa."

Tiểu Hoa lập tức gật đầu, "Đại tỷ, muội muốn bắt châu chấu!"

Nhị Hoa cầm hai quả hồ lô tràn đầy nước, nàng đeo một cái giỏ nhỏ. Đại Hoa cầm trong tay một cái rổ lớn, Tiểu Hoa cầm một cái rổ nhỏ.

Tỷ muội ba người khóa cửa tốt, sau đó đi ruộng lúa ở phía đông thôn, cha mẹ các nàng là ở chỗ đó giúp người ta thu lúa!

Dọc theo con đường này liên tục gặp được người đang bận rộn, ngay cả tiểu hài tử đều đi theo làm việc, nhàn nhã như ba tỷ muội Trương gia cũng không nhiều, các nàng dĩ nhiên là làm người khác chú ý. Phải nói năm ngoái lúc này Đại Hoa Nhị Hoa như những hài tử khác bị người lớn sai sử, mặc y phục đánh miếng vá, mệt mỏi đầu đầy mồ hôi. Năm nay lại nở nụ cười chậm chạp đi tới, sạch sẽ như đi ghé nhà ai chơi. Vậy làm sao có thể không làm cho người cảm khái đây?

"Đại Hoa, Nhị Hoa, các ngươi có việc không? Không có việc gì giúp đỡ một chút đi!"

Trương Khởi đột nhiên ngăn phía trước ba tỷ muội, hắn thấy các nàng, trong lòng có chút ghen tị, ba con nhóc này thật nhàn rỗi a, trước kia lúc này đều là hắn nhàn rỗi nhất, bởi vì hắn là nam oa, hắn đang tuổi lớn, không cần vất vả. Nhưng năm nay không được, trong nhà ở riêng, mỗi nhà đều tự quản đất của mình, nhà hắn nhiều nhất, ca ca hắn ở trên trấn không về được, tỷ tỷ của hắn gả cho gia đình giàu có phải bảo dưỡng, không thể rám đen cũng không thể làm chai tay, tự nhiên cũng không thể ra ruộng. Kết quả là chỉ có hắn số khổ phải ra ruộng, thật là làm hắn mệt chết đi được! Hắn thật vất vả tìm một cơ hội chạy đi nghỉ một lát, thì thấy ba nha đầu cười cười nói nói đi tới, hắn liền nghĩ để cho các nàng đi giúp làm việc, như vậy hắn sẽ đỡ mệt hơn.

Nhị Hoa thanh âm thanh thúy nói: "Chúng ta có việc!"

Trương Khởi nói: "Các ngươi có thể có chuyện gì? Nhà các ngươi chỉ có một mẫu lúa, ngày hôm qua đã thu hoạch xong. Các ngươi hiện tại chính là đi chơi đi? Một người hai người cũng không phải là đứa trẻ, đừng đùa, đi giúp ta làm việc đi!"

Nhị Hoa bĩu môi nói: "Không đi! Việc nhà của chúng ta làm xong dĩ nhiên là có thể chơi, không cần làm việc. Việc của nhà ngươi ngươi tự mình đi làm đi."

Trương Khởi biết rõ Nhị Hoa lợi hại, giảng đạo lý với nàng, nói: "Ta dù gì cũng là đường ca ngươi? Cho các ngươi giúp đỡ làm chút ít việc các ngươi sao cứ ra sức khước từ như vậy? Như vậy quan hệ chúng ta làm sao tốt? Chờ các ngươi gả cho người, ở nhà chồng bị khi dễ, ta làm sao sẽ nguyện ý đi làm chỗ dựa giúp các ngươi? Cho nên nói các ngươi hiện tại giúp ta đi làm việc? Đến lúc đó không thể thiếu chỗ tốt cho các ngươi!"

Nhị Hoa trợn trắng mắt, nói: "A, không giúp ngươi làm việc ngươi liền không giúp làm chỗ dựa cho đường muội a? Thì ra ngươi làm đường ca lại có yêu cầu như vậy, vậy ta chi bằng tiết kiệm chút ít khí lực làm ăn kiếm chút ít tiền, đến lúc đó lấy tiền thuê vài tráng hán tử đi giúp làm chỗ dựa cho chúng ta! Được rồi, chúng ta có việc muốn đi, ngươi nhường đường một chút."

Trương Khởi vừa thấy Nhị Hoa nói như thế nào cũng không nghe, liền chuyển hướng Đại Hoa, nói: "Đại Hoa, ngươi phải quản Nhị Hoa, nàng bộ dạng này về sau nếu là tìm nhà chồng một ngày sẽ bị đánh ba lần bốn bận đấy."

Nhị Hoa vừa nghe không vui, nói: "Ta xem ngươi mới một ngày mới ba lần bốn lượt bị đánh! Ta còn nhỏ như vậy ngươi đã nói cái gì lấy chồng không lấy chồng, sẽ như lời ngươi sao?"

Đại Hoa lôi kéo Nhị Hoa, nói với Trương Khởi: "Ngươi mau đi làm việc đi, chúng ta đi."

Đại Hoa kéo Nhị Hoa và Tiểu Hoa vòng qua Trương Khởi mà đi, nàng không muốn cùng Trương Khởi nói quá nhiều.

Trương Khởi đuổi theo ngăn cản lại các nàng.

"Các ngươi chạy cái gì?! Các ngươi giúp nhà chúng ta đi làm việc, không để cho các ngươi giúp không, đến lúc đó mời các ngươi đi ăn cơm! Được chưa?"

"Không lạ gì!" Nhị Hoa đẩy Trương Khởi sang một bên, "Ngươi đừng cản đường!"

Trương Khởi không vui, hắn cảm giác mình nói chuyện đã nhượng bộ đủ, đều nguyện ý thỉnh các nàng ăn cơm, cũng không có mắng các nàng càng không dọa các nàng, các nàng còn không đáp ứng, thật sự là lá gan lớn. Nhớ ngày đó lúc chưa ở riêng các nàng nào dám như vậy? Nói sao đi nữa dù ở riêng hắn cũng là đường ca của các nàng a, các nàng cũng quá không coi trọng hắn!

"Các ngươi có đi hay không? Nếu như không đi cẩn thận về sau!"

"Uy! Trương Khởi ngươi cũng quá không giống một nam tử hán! Sao có thể dọa tiểu cô nương như vậy?!"

Hổ Tử từ bên cạnh đầu đường đi ra, hắn đi đến trước mặt Nhị Hoa, chống nạnh cười híp mắt nhìn Trương Khởi, chớ nhìn hắn tuổi nhỏ hơn so với Trương Khởi, thế nhưng nếu đánh nhau thì Trương Khởi không phải là đối thủ của hắn.

Trương Khởi lui về phía sau một bước, trừng mắt liếc Đại Hoa các nàng, sau đó hừ một tiếng xoay người chạy, chờ chạy ra vài chục bước hắn lại dừng lại, quay đầu trở lại giơ giơ lên quả đấm.

"Các ngươi chờ, ta trở về nói cho nãi nãi!"

"Cáo trạng a, ngươi cai sữa chưa vậy?!"

Hổ Tử từ nhặt một khối đất trên mặt đất ném Trương Khởi, ném cực kỳ chuẩn, vừa vặn đánh vào trên lưng Trương Khởi. Trương Khởi kêu một tiếng, trong miệng vừa mắng Hổ Tử, vừa chạy càng nhanh hơn.

Nhị Hoa ha ha cười, nói với Hổ Tử: "Cám ơn ca, Hổ Tử ca!"

Hổ Tử cười nói: "Không có việc gì! Người này chính là mềm nắn rắn buông. Các ngươi đây là đi đâu a? Đi ra ruộng tìm Trương nhị thúc sao? Ta vừa rồi nhìn thấy thúc ấy đánh xe bò đi sân đập lúa. Có điều thẩm tử khẳng định còn ở trong ruộng. Nếu không thì chúng ta đi ra ruộng đi, ta mang theo các ngươi bắt châu chấu, ta nói cho các ngươi biết, trong ruộng Lô gia châu chấu nhiều nhất !"

Nhị Hoa cười gật đầu, kêu gọi Đại Hoa và Tiểu Hoa.

Đại Hoa cũng hướng Hổ Tử nói cám ơn, sau đó dắt tay Tiểu Hoa đi theo phía sau bọn họ, nhìn Nhị muội và Hổ Tử sóng vai vui đùa, nghĩ thầm nếu như mình có huynh đệ như Hổ Tử thì tốt rồi.

Bốn người cùng nhau cười cười nói nói về phía đông thôn đi xuống, mới vừa đi tới thôn phía đông, thì nhìn đến vài cỗ xe la chạy tới, rất là diễu võ giương oai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện