Truy Tìm Ký Ức

Chương 19: Biết Đến Nhớ Nhung - P1



Từ Tư Bạch đưa Bạch Cẩm Hi đến một nhà hàng đồ Tây ở trung tâm thành phố. Đã qua giờ ăn trưa nên khách không đông mấy. Ánh đèn dịu dàng chiếu xuống đỉnh đầu như dòng suối, dưới chân là tấm thảm dày mềm mại, bầu không khí yên tĩnh và dễ chịu.

Sau khi gọi món xong, Bạch Cẩm Hi chống tay lên cằm, nhìn Từ Tư Bạch xem thực đơn.

Hôm nay, anh diện sơ mi trắng, trông thoải mái hơn lúc mặc áo blouse. Tuy nhiên, cử chỉ hành động của anh vẫn tỏa ra khí chất của người trí thức. Khi anh ngẩng đầu gọi món, nhân viên phục vụ phảng phất cũng bị lây nhiễm, bất giác nói nhỏ hơn, thái độ càng khiêm nhường hơn.

Bạch Cẩm Hi không biết nhiều về gia thế của Từ Tư Bạch. Nghe nói bố mẹ anh đều làm công việc nghiên cứu khoa học, sống ở nước ngoài, cũng coi như xuất thân từ gia đình có học. Anh làm nghề pháp y, mức lương không cao. Bình thường, anh sống tương đối tiết kiệm, nhưng những lúc cần tiêu tiền, anh hầu như không suy nghĩ. Ví dụ mua nhà mua xe, mua thiết bị và sách nghiên cứu đắt đỏ, quyên góp từ thiện, mời cô ăn cơm… Từ những điều này, có thể thấy gia cảnh của anh cũng không tồi.

Nếu ở thời cổ đại, anh chính là tài tử danh môn không màng danh lợi.

Sau khi gọi món, hai người nhất thời im lặng. Bạch Cẩm Hi chăm chú theo dõi một người phụ nữ đang chơi đàn piano ở giữa phòng ăn. Một lúc sau, cô quay sang hỏi Từ Tư Bạch: “Gần đây anh có bận không?”

“Cũng bình thường.” Từ Tư Bạch vừa trải khăn ăn vừa đáp: “Còn em thì sao?”

“Em không bận.” Cô cười híp mắt: “Mỗi khi kết thúc một vụ án đều là khoảng thời gian rảnh nhất, em phải nghỉ ngơi cho thoải mái mới được.”

Từ Tư Bạch mỉm cười: “Ngày mai được nghỉ, em muốn làm gì?”

Bạch Cẩm Hi: “Em muốn đi thăm trường cũ, lâu lắm không về rồi.”

Sau khi mất trí, cô mới về đó tổng cộng hai, ba lần, tính ra cũng mấy năm rồi.

Bắt gặp vẻ trầm buồn trong ánh mắt cô, Từ Tư Bạch cất giọng đặc biệt dịu dàng: “Anh sẽ đi cùng em.”

Bạch Cẩm Hi: “Không cần đâu. Em tự đi cũng được.”

Anh lắc đầu: “Em lại phải ngồi xe buýt rất bất tiện, để anh lái xe đưa em đi.”

Ngữ khí của Từ Tư Bạch tương đối kiên quyết. Biết không thể thuyết phục anh, Bạch Cẩm Hi đành nghe theo, mỉm cười gật đầu: “Được, vậy phiền anh một chuyến. Cám ơn anh.”

Lúc này, đồ ăn được bưng lên. Từ Tư Bạch bình thường không nói chuyện trong bữa cơm, Bạch Cẩm Hi cũng đã quen nên hai người yên lặng ăn đồ. Theo thông lệ, hai người ăn xong sẽ ai về nhà nấy hoặc đi làm, hết sức gọn gàng, dứt khoát.

Ai ngờ vừa ăn một lúc, Từ Tư Bạch đột ngột mở miệng: “Cẩm Hi!”

Bạch Cẩm Hi ngẩng đầu.

Từ Tư Bạch buông dao dĩa, ngồi thẳng người, nhìn cô chăm chú. Gương mặt trắng trẻo của anh hơi ửng đỏ.

“Từ nhỏ đến lớn, con người anh tương đối khô khan, nhạt nhẽo.” Anh mở miệng: “Anh chưa từng có bạn gái, cũng luôn có ý định sống độc thân. Bởi vì anh cảm thấy, cuộc sống gia đình không thích hợp với anh.”

Bạch Cẩm Hi tròn mắt nhìn anh.

Từ Tư Bạch nói tiếp: “Nhưng gần đây anh đã thay đổi suy nghĩ của mình. Ngay cả bản thân anh cũng không thể khống chế sự thay đổi này. Anh nghĩ… có lẽ anh nên tìm một người bạn gái...”

***

Nửa đêm, Bạch Cẩm Hi nằm trên giường, gối hai tay sau gáy, dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Điều đầu tiên cô nghĩ đến là chuyến đi về trường cảnh sát vào ngày mai.

Trong hồ sơ lưu trữ, cô không phải sinh ra ở thành phố Giang mà là một huyện nhỏ ở phụ cận. Nghe nói, cô sống ở đó đến năm mười bảy tuổi mới chuyển đến thành phố Giang. Sau khi mất trí, cô từng về huyện nhưng đa số hàng xóm láng giềng đã chuyển đi nơi khác, không người nào nhận ra cô. Gặp một hai láng giềng lâu năm, cô cũng phải báo danh tính, họ mới nhận ra: “Cẩm Hi lớn thế này rồi à? Thay đổi nhiều quá, làm bác suýt nữa không nhận ra.”

Cô cũng không học ở trường cảnh sát của thành phố Giang, mà ở thành phố Sa Giang gần đó. Thật ra, trường cảnh sát Sa Giang chỉ là trường loại hai, rất nhiều người sau khi tốt nghiệp không theo nghề cảnh sát hoặc được phân về vùng sâu vùng xa, coi như cô cũng may mắn tìm được công việc tốt.

Bạch Cẩm Hi quay về trường cũng chẳng gặp người quen. Chỉ có một bạn học cũ được giữ lại trường nhận ra cô. Nghe nói đến tình cảnh của cô, người bạn cũng lấy làm tiếc.

Nhà của Bạch Cẩm Hi ở thành phố Giang đã bị thiêu rụi. Bởi vì sau này mới chuyển đến nên cô cũng chẳng có bạn bè.

Ngẫm ra mới thấy, cô chỉ có một thân một mình, không bận lòng bất cứ điều gì.

Sau mấy lần liên tiếp mơ thấy người đàn ông đó, cô quyết định về trường cảnh sát tìm hiểu. Bởi nếu trong quá khứ, cô thật sự có bạn trai, vậy thì chắc chắn mối quan hệ xảy ra trong quãng thời gian đi học.

Nghĩ đến “bạn trai”, Bạch Cẩm Hi tự nhiên nhớ đến lời thổ lộ của Từ Tư Bạch ở nhà hàng ngày hôm nay.

Lúc bấy giờ, trong đầu Bạch Cẩm Hi cũng vụt qua một khả năng, nhưng cô vô thức bỏ qua, không suy nghĩ sâu hơn.

Sau đó, cô mỉm cười nói với anh: “Rất tốt. Em cảm thấy anh nên tìm một cô gái dịu dàng. Người như vậy mới thích hợp với anh.”

Từ Tư Bạch im lặng vài giây, cười nói: “Ừ.”

Từ Tư Bạch ơi là Từ Tư Bạch. Bỗng dưng, cô có chút không nhìn thấu anh.

Bạch Cẩm Hi lắc đầu, giơ tay tắt đèn đi ngủ.

***

Sáng hôm sau, Từ Tư Bạch đến nhà đón Bạch Cẩm Hi. Trường cảnh sát Sa Giang cách thành phố Giang khoảng ba tiếng đồng hồ ngồi xe nên có thể đi về trong ngày. Hai người ăn sáng rồi lên đường.

Đường cao tốc vắng vẻ, Từ Tư Bạch luôn giữ tốc độ 90 km/h, lái rất ổn định, cũng hiếm khi vượt xe khác. Nhìn bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh, Bạch Cẩm Hi bất giác nhớ tới Hàn Trầm.

Cùng là bàn tay như vậy nhưng phong cách lái xe hoàn toàn khác nhau. Một người bình ổn dễ chịu, còn một người… cứ gọi là kinh hồn bạt vía.

“Sao đột nhiên em lại muốn quay về trường cũ?” Từ Tư Bạch hỏi.

Bạch Cẩm Hi dõi mắt ra ngoài cửa sổ: “Anh có nhớ em từng nói với anh, em đã nằm mơ không? Em mơ thấy một người rất có khả năng là bạn trai em trước kia nên muốn về trường xem thế nào.”

Từ Tư Bạch hơi bất ngờ, im lặng vài giây mới mở miệng hỏi: “Bạn trai ư?”

“Vâng. Nhưng cũng có thể chỉ là ảo giác của em.”

Từ Tư Bạch im lặng.

Một lúc sau, Bạch Cẩm Hi lên tiếng: “Lão Từ, em biết anh đang nghĩ gì. Con người anh hiền lành chất phác, không muốn nói ra những lời đả kích em. Đúng thế, nếu người đó thật sự tồn tại thì sau khi em xảy ra chuyện, tại sao mấy năm qua anh ta chưa từng xuất hiện? Việc gì em phải đi tìm anh ta? Thật ra em cũng có cảm giác, đó không phải là tình yêu hoàn hảo. Có lẽ em và anh ta đã chia tay từ nhiều năm trước. Thế nhưng… trong lòng em có một tâm tình khó diễn tả, luôn cảm thấy cần phải tìm kiếm. Hơn nữa, dù em và anh ta không còn quan hệ, nhưng nếu có thể chứng minh sự tồn tại của người này, cũng giúp ích cho việc hồi phục trí nhớ của em, đúng không?”

Từ Tư Bạch ngoảnh đầu, nhìn cô bằng ánh mắt ôn hòa: “Ừ.”

***

Cùng một thời điểm, Cục Công an tỉnh ở thành phố Lam vẫn bận rộn như mọi ngày. Hàn Trầm vừa vào phòng làm việc liền nhìn thấy thùng giấy lớn nằm ở dưới đất.

Anh ngồi xuống, đặt thùng giấy lên đùi rồi dùng dao rọc giấy cắt băng dính. Trong thùng đầy ắp đồ, anh bỏ con dao rồi lấy từng thứ bỏ lên bàn. Bây giờ, anh mới phát hiện, Bạch Cẩm Hi đóng gói rất tỉ mỉ, nhất là đồ dễ vỡ, không giống tính cách xuề xòa của cô.

Ngoài ra, anh còn tìm thấy một tờ giấy viết nguệch ngoạc mấy dòng: Vịt om là món ngon nhất trong số này. Anh ăn hơi cay, nhưng tôi đoán các đồng nghiệp của anh thích ăn cay, ông chủ cửa hàng cũng nói cay nhiều mới ngon. Do đó, mỗi loại tôi lấy năm túi rất cay và một túi hơi cay. Anh đừng ăn nhầm đấy nhé!

Hàn Trầm xem lại đống đồ ăn, quả nhiên thấy cổ và cánh vịt, mỗi loại có một túi hơi cay xếp trên cùng.

Lúc này đã gần tới giờ làm việc, mấy người cảnh sát hình sự đi vào phòng. Nhìn thấy đồ trên bàn, mắt họ sáng rực: “Cổ vịt à? Tôi thích món này.”

“Đây là gì vậy? Đào khô ư? Lão đại, anh lấy ở đâu ra thế?”

Hàn Trầm để mặc bọn họ lật giở, còn mình tựa vào thành ghế, cất giọng bình thản: “Đặc sản của thành phố Giang, mọi người tự chia nhau đi!”

Mấy người cảnh sát hình sự lập tức vây quanh, bắt đầu chọn đồ ăn. Có người biết nhìn hàng, lập tức vơ lấy túi cánh vịt, nhưng sau khi xem vỏ túi lập tức chê bai: “Hơi cay? Cánh vịt ăn hơi cay còn ra cái gì, có gói đặc biệt cay không?” Nói thì nói vậy nhưng anh ta vẫn giữ chặt túi này, tay kia tiếp tục lục tìm túi khác.

Người đó lại lấy một túi, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp Hàn Trầm đang nhìn chằm chằm vào túi trước đó trên tay mình. Anh ta liền hiểu ra vấn đề: “Không thể chọn túi này? Tôi để lại cho anh nhé!”

Hàn Trầm lặng thinh. Đúng lúc này, đội trưởng đội hình sự Tần Văn Lang từ bên ngoài đi vào: “Để gì mà để? Cậu ấy không ăn mấy thứ đó, các cậu cứ chia hết đi!”

Đám cảnh sát hình sự nhanh chóng giải tán.

Mặt bàn của Hàn Trầm còn lại một đống bừa bộn. Anh thu hết giấy bọc và băng dính ném vào thùng. Cuối cùng còn lại mảnh giấy có chữ viết của Bạch Cẩm Hi, anh cầm lên xem rồi kẹp vào một quyển sổ ở trên bàn. Sau đó, anh lấy máy di động, gửi tin nhắn ngắn gọn: “Tôi nhận được rồi.”

Một lúc sau vẫn không có hồi đáp, anh lại cầm điện thoại, bấm tiếp hàng chữ: “Cô đang làm gì vậy?”

Bấm xong, anh không ấn nút gửi đi mà yên lặng một lúc rồi lại bỏ điện thoại xuống bàn, chỉ cầm bao diêm và hộp thuốc, đứng dậy đi ra ngoài hút thuốc.

***

Sở dĩ Bạch Cẩm Hi không trả lời tin nhắn của Hàn Trầm, là bởi vì cô không đọc.

Cô vừa xuống xe, cùng Từ Tư Bạch đứng ở cổng trường cảnh sát Sa Giang. So với lần trước khi cô đến đây, ngôi trường vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn là tòa giảng đường ngay hàng thẳng lối, khuôn viên với hàng cây rợp bóng và biểu tượng lá chắn màu bạc của cảnh sát ở ngoài cổng. Bây giờ đang trong thời gian nghỉ hè nên sân trường rất vắng vẻ và yên tĩnh.

Thật ra Bạch Cẩm Hi biết rõ, tìm người “bạn trai” kia không hề khó. Chỉ cần gặp bạn học cũ hỏi là có thể biết ngay. Chỉ là cô đã rời xa mấy năm trời, lại không liên lạc với bạn học nên nhất thời chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Sân trường không lớn lắm, hai người men theo lối đi rợp bóng cây, nhanh chóng đi hết một vòng. Cuối cùng, họ dừng lại ở tấm bảng tuyên truyền ở gần cổng ra vào.

“Em có ấn tượng gì không?” Từ Tư Bạch hỏi.

Bạch Cẩm Hi lắc đầu.

Xem ra cô đã mất trí hoàn toàn. Dù ở nơi từng sống và học tập, cô cũng không nhớ bất cứ điều gì liên quan đến người ấy.

“Em muốn đi loanh quanh một mình.” Cô nói.

Từ Tư Bạch gật đầu, đứng yên tại chỗ đợi cô.

Bạch Cẩm Hi tiếp tục tiến về phía trước. Đi một đoạn, cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn ảnh dán trên tường.

Nơi này dán ảnh tốt nghiệp của tất cả khóa học, tất nhiên cũng có mặt cô. Tuy nhiên, do trải qua năm tháng nên tấm ảnh đã ố vàng, chẳng nhìn rõ ai với ai. Cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra bản thân đội mũ cảnh sát, đứng ở hàng giữa.

Bạch Cẩm Hi lại nhìn danh sách họ tên ở cột bên phải tấm ảnh. Không biết người ấy có trong danh sách này không?

Bắt gặp tên một bạn học, trong đầu cô chợt nảy ra ý định. Mấy năm trước, sau khi bình phục từ vụ tai nạn, cô từng đến trường cảnh sát, tình cờ gặp người bạn này. Anh ta được giữ lại trường làm trợ giảng, là người hòa nhã, thân thiện. Hai người trò chuyện một lúc lâu, còn trao đổi số điện thoại cho nhau.

Bạch Cẩm Hi liền rút di động, tìm đến số của bạn học đó, ấn nút gọi đi. Chuông đổ một lúc mới có người bắt máy.

“A lô!”

“A lô! Bạn là Diệp Tử Luật phải không?”

“Là tôi đây.” Ngữ khí của Diệp Tử Luật lộ vẻ ngạc nhiên, mang theo ý cười: “Bạch Cẩm Hi, là bạn đúng không? Sao hôm nay đột nhiên gọi điện cho mình thế?”

Bạch Cẩm Hi cười cười: “Hôm nay mình về thăm trường, nhân tiện gọi cho bạn, xem bạn có ở đây không?”

Diệp Tử Luật tỏ ra đáng tiếc: “Thật không may, mình đang đi công tác ở tỉnh ngoài. Bạn định ở đó mấy ngày? Đã ăn uống gì chưa? Mình sẽ gọi điện bảo căng tin lo cơm nước cho bạn.”

Sự nhiệt tình của anh ta khiến Bạch Cẩm Hi ấm lòng, cô đáp: “Không cần đâu. Mình gọi điện là muốn hỏi bạn một chuyện.”

“Chuyện gì thế?”

Bạch Cẩm Hi im lặng vài giây mới lên tiếng: “Bạn có biết, hồi học đại học, mình đã có ban trai hay chưa?”

Diệp Tử Luật không đáp mà hỏi lại: “Sao đột nhiên bạn hỏi mình chuyện này?”

Bạch Cẩm Hi đáp: “Điều đó rất có ích cho việc hồi phục trí nhớ của mình.”

“Vậy à?” Diệp Tử Luật đáp: “Thật ra hồi đại học, mình và bạn không mấy thân quen. Nhưng mình cũng nghe nói, bạn từng yêu một cậu nam sinh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện