Tương Tư Hữu Hại

Chương 4



Đêm đó, hai người sóng vai nằm ở trên một cái giường, nhưng không người nào chợp mắt.

Mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng, Diệp Tĩnh Hồng vốn bị thương nặng lúc này không chống đỡ nổi nữa, liền nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Còn Chu Tư Kỳ vẫn không có vẻ gì là mệt mỏi, chỉ ngơ ngác nhìn nóc giường đến xuất thần, đến tận khi mắt nhìn thấy ánh mặt trời phả lên khuôn mặt, mới chậm chạp đứng dậy mặc quần áo.

Sắc mặt của y so với bình thường thì tái nhợt hơn một chút, nhưng tinh thần cũng coi như không tệ, sau khi rửa mặt xong, vừa mới mở cửa phòng ra, liền bắt gặp Bạch Húc đứng ngoài cửa.

Thì ra Bạch Húc vì bị điểm huyệt đạo nên phải đứng bất động ở đó cả một đêm, hai mắt lúc này đã sớm đỏ lên, ngay cả giọng dùng để mắng chửi người cũng trở nên khàn khàn: “Dâm tặc! Ngươi đã làm gì Diệp đại hiệp rồi? Ngươi, ngươi… Có phải đã…”

“Có có có.” Tính tình Chu Tư Kỳ từ nhỏ đã luôn phấn chấn, cho dù có trăm mối lo, trên mặt vẫn luôn lộ ra nụ cười quen thuộc, vỗ vỗ bả vai Bạch Húc, nói, “Cái gì nên làm, cái gì không nên làm, ta đều đã làm rồi. Có điều Diệp đại hiệp bị thương đặc biệt nhiều, e rằng còn phải theo ta ngủ mấy đêm nữa.”

Lúc này nói những lời ngả ngớn như thế, hiển nhiên làm Bạch Húc tức giận không nhẹ, y cũng không biết Chu Tư Kỳ vừa nãy vỗ xuống một cái, đã giải khai huyệt đạo của y, cả người không bị khống chế liền nhào về phía trước, “Ầm” một tiếng ngã xuống đất.

Âm thanh này vô cùng vang dội, khiến cho Chu Tư Kỳ bật cười lớn.

Bạch Húc phẫn nộ trong lòng, mặt xám mày tro đứng dậy, tiếp tục cùng y liều mạng.

Chu Tư Kỳ cũng không chống đối, chỉ nhấc ống tay áo, nhẹ nhàng vứt ra một tờ giấy trắng, nói: “Đây là toa thuốc của Diệp đại hiệp, vậy bây giờ muốn đánh với ta hay là đi bốc thuốc, ngươi tự quyết định đi.”

Bạch Húc bỗng chốc bình tĩnh, nhìn toa thuốc, rồi lại trừng mắt với Chu Tư Kỳ, cuối cùng vẫn là đoạt lấy toa thuốc rồi đi xuống lầu. Chỉ là một đường đi đều phát ra âm thanh rầm rầm rầm, dẫm cầu thang đến chấn động.

Chu Tư Kỳ thấy đứa nhỏ này hành động như vậy khi tức giận, không nhịn được bật cười to một lúc, sau đó mới trở lại phòng chăm sóc Diệp Tĩnh Hồng.

Trong mấy ngày kế tiếp, Diệp Tĩnh Hồng vẫn mê man bất tỉnh.

Cho dù tình cờ mở mắt ra cũng là thần trí không rõ ràng, có lúc thì trợn mắt nhìn Chu Tư Kỳ, có lúc lại nắm chặt tay y, đứt quãng nói vài lời mê sảng.

Chu Tư Kỳ tâm tư ngơ ngẩn, không nỡ rời đi mà canh giữ ở bên giường, nhàm chán thì lợi dụng đùa giỡn Bạch Húc làm thú vui tiêu khiển.

Bạch Húc cũng không biết trúng tà gì, rõ ràng cực hận tên dâm tặc ác danh này, nhưng chuyện gì cũng nghe theo y dặn dò, bình thường chỉ cần một cái nhíu mày hay một nụ cười đã có thể khiến y đầu óc mê man đến choáng váng. Y vốn cũng là công tử thế gia, trong mấy ngày này bị Chu Tư Kỳ hô tới quát lui, bốc thuốc làm việc vặt, sau đó lại còn bị đùa giỡn.

Cứ thế trải qua mấy ngày, thân thể Diệp Tĩnh Hồng cũng coi như dần dần chuyển biến tốt lên, miễn cưỡng có thể dựa vào giường mà ngồi. Chỉ là hắn cùng Chu Tư Kỳ ân oán khó giải, hai người đều là đối lập không nói gì.

Cho đến buổi trưa ngày nào đó, giữa lúc hai người còn đang mắt to trừng mắt nhỏ, Bạch Húc bỗng nhiên hoang mang hoảng loạn mà chạy vào, há mồm kêu lên: “Diệp đại hiệp, không tốt! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Xảy ra chuyện gì? Chả lẽ lúc ngươi ra khỏi cửa đối đầu với kẻ thù?”

“Không phải, cái này tính ra còn gay go hơn nhiều.” Bạch Húc vì quá mức khiếp sợ, nói chuyện có chút lắp bắp, “Mười lăm tháng này là kỳ hạn ba năm một lần tổ chức đại hội võ lâm, anh hùng hảo hán trong thiên hạ đều hẹn gặp mặt ở Lạc Dương…”

“Không sai, nếu không phải trên người ta có thương tích thì đã đến Lạc Dương từ sớm.”

“Nhưng mà đại hội võ lâm mới vừa mở ra được một nửa, tất cả giang hồ nhân sĩ đều bị người của Vô Song Thành bắt đi.”

“Cái gì?” Diệp Tĩnh Hồng do kinh hãi mà tác động đến vết thương, lập tức ho khan, “Làm sao có thể…”

“Làm sao không thể?” Chu Tư Kỳ ngồi ở ngay bên cạnh, vội vã nhét vào trong miệng hắn một viên thuốc, lười biếng nói, “Tà ma ngoại đạo chúng ta thích dùng nhất là âm mưu quỷ kế, chắc hẳn đã nghĩ ra biện pháp hạ mê dược, đem những vị đại hiệp tiểu hiệp kia trói lại rồi ném lên giường… Hì hì.”

Y chỉ cần hé miệng nói chuyện là không bao giờ nói được một câu nào đó nghiêm chỉnh, Diệp Tĩnh Hồng giả điếc, quay sang Bạch Húc nói: “Ngươi nói tiếp đi.”

Bạch Húc rất lúng túng, cúi đầu nói: “Đối phương đúng là đã hạ mê dược, ngoại trừ các vị tiền bối cao nhân ở ngoài, tất cả các giang hồ hào kiệt khác đều bị trúng kế mà bị bắt đi.”

Diệp Tĩnh Hồng nhíu nhíu mày, đánh một chưởng vào đầu giường, nói: “Vô Song Thành hung hăng vậy à, thật là khinh người quá đáng!”

Dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Chu Tư Kỳ, rốt cuộc cũng chạm vào tầm mắt nhau, hỏi: “Vết thương của ta thế nào rồi?”

“Dư độc chưa hết, mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng công lực không thể lập tức trở lại bình thường.”

“Có thể khôi phục nhiều nhất bao nhiêu?”

“Ba phần.”

Diệp Tĩnh Hồng gật gù, chậm rãi nói ra một chữ “Tốt”.

Chu Tư Kỳ nhìn hắn một lúc, cũng gật gật đầu theo, đứng dậy đi tới một bên.

Bạch Húc thấy y lục tung từng thứ một, tựa như đang thu dọn đồ đạc, không khỏi ngạc nhiên nói: “Chu thần y, ngươi phải đi xa nhà sao?”

“Đúng vậy, ” Chu Tư Kỳ khẽ mỉm cười, nói, “Diệp đại hiệp nhà ngươi muốn chạy đến Lạc Dương cứu người, ta đây thân làm đại phu không thể làm gì khác hơn là liều mình hỗ trợ.”

“Diệp đại hiệp bị thương nặng, làm sao có khả năng chạy đi cứu người?”

“À, tính tình của hắn giống hệt khúc gỗ, mọi chuyện đều lấy đại nghĩa làm trọng, vào lúc này đương nhiên sẽ vội vã đi theo các bằng hữu giang hồ kia mà đồng sinh cộng tử, làm sao còn có thể nhớ đến thương thế của chính mình?”

Bạch Húc ngơ ngẩn, trong lòng vô cùng kinh ngạc, liếc mắt một chút, chỉ thấy Diệp Tĩnh Hồng rũ mắt, không có vẻ gì là phản bác ý tứ của y, chỉ nói: “Bạch huynh đệ, ngươi cũng dọn dẹp một chút, chúng ta đêm nay sẽ lên đường. Có điều… Đừng có đi cùng đường với họ Chu kia.”

Chu Tư Kỳ cười “hắc” một tiếng, nói: “Đường đi Lạc Dương cũng không phải do Diệp đại hiệp mua, lẽ nào có thể cản không cho ta đi sao?”

Diệp Tĩnh Hồng trừng mắt, quay đầu không để ý đến y nữa.

Chu Tư Kỳ cũng không nói nhiều, sau khi thu dọn tốt mọi thứ, liền ung dung thong thả ngồi trên bàn uống trà.

Chỉ còn Bạch Húc đứng ngơ ngác ở đó, càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, Chu Diệp hai người này rõ ràng cực kỳ giống đối thủ một mất một còn, thế nhưng trong lòng Diệp Tĩnh Hồng đang nghĩ gì, Chu Tư Kỳ làm sao có thể biết tất cả như vậy?

Y tuy rằng không tìm ra được manh mối, nhưng trước sau vẫn rất nghe theo lời của Diệp Tĩnh Hồng, ngoan ngoãn thu thập xong đồ vật, lên xe cưỡi ngựa suốt đêm trên đường. Y bởi vì lo lắng thương thế của Diệp Tĩnh Hồng nên không dám đi quá nhanh, đôi khi quay đầu lại nhìn, lập tức thấy Chu Tư Kỳ cưỡi ngựa trắng, không xa không gần đi theo phía sau.

Diệp Tĩnh Hồng đương nhiên cũng biết rất rõ, nhưng chỉ mặt lạnh không nói lời nào.

Ngày hôm đó đang đi trên đường, giữa không trung bỗng nhiên truyền đến tiếng ầm ầm ầm, tựa hồ mưa to sắp tới. Bạch Húc thấy không có chỗ tránh mưa, nôn nóng suốt một đoạn đường, sau đó chỉ vào một tòa miếu đổ nát bên đường, nói: “Diệp đại hiệp, chúng ta vào chỗ này tránh mưa đi.”

Diệp Tĩnh Hồng vén rèm lên, vừa nhìn thấy ngôi miếu đổ nát kia, liền lập tức ngây ngẩn cả người.

Vừa vặn Chu Tư Kỳ cũng cưỡi ngựa đuổi tới, hai người liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều đổi sắc mặt.

Chỉ có điều một bên khóe miệng mỉm cười, bên kia lông mày liền nhíu chặt lại, lạnh lùng nói: “Ta không vào.”

“A? Tại sao?”

“Ta…”

Diệp Tĩnh Hồng há miệng, còn chưa trả lời, Chu Tư Kỳ đã bước xuống ngựa, đảo mắt, dịu dàng cười nói: “Diệp đại hiệp không chịu đi vào, tự nhiên là bởi vì có quỷ. Chỉ là không biết trong miếu này có quỷ? Hay là trong lòng hắn có quỷ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện