Vân Thiêu Si Tâm

Chương 15



Tại kinh thành, ở Kiều phủ, từ khi Kiều Kiếm Vân đột nhiên thay đổi chủ ý, nhận hảo ý "giúp vui" của Phù Cơ với mình, tin tức Lương Phù Cơ qua đêm ở "Hàn Đào lâu" không hình mà bay, chỉ trong một ngày, hạ nhân trong phủ từ trên xuống dưới đều biết.

Ngay từ đầu có người vẫn là hoài nghi trong lòng, nhưng là mười ngày sau đó, Kiều Kiếm Vân cơ hồ hàng đêm đều ngủ lại "Lục Thủy uyển", khả năng Lương Phù Cơ trở thành nữ chủ nhân Kiều phủ càng ồn ào huyên náo. Chỉ vì đây là lần đầu tiên Kiều Kiếm Vân đón một nữ nhân về phủ, không những thế còn có quan hệ thân thiết với người ta.

Về phần hạ nhân tung tin vịt, đương sự lại là một chút ảnh hưởng cũng không có, bởi vì mọi người sớm biết được Lương Phù Cơ theo đuổi Kiều Kiếm Vân đã nhiều năm nay. Về phần Kiều Kiếm Vân, uy nghiêm của hắn khiến người khác muốn dò xét cũng sợ sệt không dám khinh suất.

Mặc kệ người khác đoán như thế nào, thời gian này với Lương Phù Cơ mà nói nhưng thật ra khoái trá, bởi vì Kiều Kiếm Vân không còn tị nàng như rắn rết, thậm chí có mấy đêm còn cùng nàng đồng giường cộng chẩm, so với khi nàng mới tiến phủ, hắn đối xử tốt hơn nhiều lắm.

Xem ra lên giường giúp hắn vui là biện pháp duy nhất! Chẳng qua lòng của nàng luôn cảm thấy chính mình tựa hồ có gì đó nghĩ sai rồi, mà loại cảm giác không thích hợp này xua không đi, ngẫu nhiên lại toát ra từ đáy lòng đến quấy rầy nàng.

Lương Phù Cơ khi thanh tỉnh từ trong suy tư mới phát hiện nàng nguyên bản muốn tìm một nơi yên tĩnh luyện công thế nhưng bất tri bất giác đã đi đến phía nam Kiều phủ,nơi tràn ngập hoa cỏ trước sân.

Nàng khó hiểu nhìn bụi cây cao bằng mình bên cạnh, không rõ nàng là muốn làm gì, tại sao lại đến nơi đây.

Ngay tại nàng trăm tư không thể giải, đạng định quay lại đầu thì một trận thanh hiến tể(>.<, đọc xuống dưới sẽ hiểu hiến tể là thanh âm gì a) đột nhiên truyền đến, làm nàng nhất thời tò mò tới gần nơi phát ra tiếng.

Đợi nàng nhìn thấy kia một đôi nam nữ bưng bít đằng sau lùm cây, hành vi của bọn họ làm cho cảm giác không thích hợp vẫn tồn tại trong lòng nàng trồi lên nghi vấn.

Đó là một đôi nam nữ đang "hôn môi", mặc y phục nô bộc Kiều phủ.

Lương Phù Cơ không có kinh động bọn họ, chính là ở một bên nhìn kỹ nửa ngày, trên mặt hiện lên nghi hoặc càng ngày càng sâu……

Đêm đó sau khi dùng xong bữa tối, Lương Phù Cơ liền đi thẳng vào thư phòng(Convert là phòng kể chuyện). Nàng biết Kiều Kiếm Vân mỗi ngày nếu không có ra ngoài sẽ vào đây thẩm duyệt sổ sách từ các nơi mang đến, có khi còn có thể cùng người đó trò chuyện thương vụ với nhau. Cho tới nay, nàng nhu thuận nghe lời vẫn không đi quấy rầy hắn, bất quá đêm nay, nàng không thể kiềm chế nghi vấn trong lòng a.

May mà Kiều Kiếm Vân làm như lơ đễnh để mặc nàng đi vào, cũng phân phó nàng ngồi ở một bên chờ đợi, chờ hắn xử lý xong sự tình.

Trong thời gian đó, nàng thuận tay cầm sức vật(trang trí đồ vật) trên giá sách đưa lên thưởng thức, một bên thỉnh thoảng trộm dò xét Kiều Kiếm Vân ngồi ở phía sau bàn gỗ, chuyên chú phê duyệt sổ.

Từ chỗ nàng ngồi nhìn qua có thể thưởng thức hơn phân nửa khuôn mặt đó.

Hắn nếu không đối nàng phát hỏa hay trừng mắt dựng thẳng lông mày thì phong độ thật tao nhã. Cái mũi thẳng cùng hai phiến môi mỏng, cho dù là không cười cũng để lại cho người khác ấn tượng ôn hòa. Nhưng đâu ai biết, bên trong tuyệt đối khác bề ngoài như xuân phong của hắn, không những thế còn có chút tà vọng cùng lãnh huyết nha!

Bất quá nàng cho dù đã hiểu rõ tính tình hắn, lại một chút cũng không có ý lùi bước. Ngược lại, nàng cảm thấy chính mình tựa hồ càng thêm mê đắm hắn, càng thêm không thể tự kềm chế mà thích hắn.

Chính là…… Nàng nhíu lại mi tâm, tiếp tục trộm dò xét hắn.

"Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?" Bỗng dưng, Kiều Kiếm Vân tiếng nói hơi khàn khàn truyền đến, khi dứt lời đã đứng dậy đi tới chỗ nàng.

Mặc dù hắn muốn chuyên chú vào đống giấy tờ trên bàn sách cũng không có biện pháp xem nhẹ ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc về phía hắn. Khi thì sôi nổi, khi thì đầy nghi hoặc khiến hắn căn bản là không thể chuyên tâm cho công vụ.

Nàng vẫn là người đầu tiên làm hắn mất tập trung như vậy. Đôi lúc hắn thấy buồn cười, chính mình tâm tính luôn luôn không dễ dàng dao động nhưng khi đụng tới nàng liền mất khống chế……

"Ngươi xong rồi? Kiếm Vân ca ca." Lấy lại tinh thần, nàng lập tức ngây thơ tươi cười.

"Nói đi! Có chuyện gì muốn nói mà vội vã chạy đến đây như vậy!" Hắn liếc nàng một cái, ngồi xuống bên cạnh nàng. Không hiểu được tiểu yêu tinh này lại muốn làm cái gì, nếu không nàng sẽ không làm trái với quy củ của hắn mà chạy tới nơi này.

Lương Phù Cơ theo dõi hai phiến môi mỏng, đáy mắt có thần sắc nghi hoặc cùng nóng lòng muốn thử.

Do dự chốc lát, nàng dứt khoát từ chỗ ngồi nhổm người dậy, mặt di động kề sát gương mặt hắn, thẳng đến khi chỉ kém một chút nữa là môi nàng chạm vào môi hắn.

"Ngươi làm cái gì?" Hắn theo phản xạ đẩy nàng ra, ánh mắt không vui.

Động tác vừa rồi không phải là muốn hôn môi hắn đi!

"Hôn ngươi nha!" Lương Phù Cơ cũng không vui vẻ nhìn về phía hắn.

"Ngươi nói cái gì?" Hắn sắc mặt không tốt hỏi.

"Kiếm Vân ca ca, ta cho tới hôm nay mới phát hiện ngươi chưa hôn ta nha!" Đây là cái nghi vấn buổi chiều hôm nay nàng nhìn được đôi nam nữ hôn nhau trong hoa viên giúp nàng lĩnh ngộ.

Kiều Kiếm Vân sửng sốt, đột nhiên từ bên môi gợi lên một chút tà cười,"Ai nói ta không hôn? Toàn thân ngươi từ trên xuống dưới có chỗ nào ta chưa nhìn, chưa hôn qua?" Ánh mắt hắn ám muội nhìn nàng từ đầu đến chân.

"Ai nha!" Lương Phù Cơ đỏ mặt, nhớ tới hắn ở trên giường đối nàng làm cái chuyện xấu hổ này."Ta…… Ta không phải chỉ cái kia! Ta là nói…… Miệng! Ngươi cho tới bây giờ cũng chưa hôn miệng của ta nha!" Cho dù trong lòng phi thường không được tự nhiên, nàng vẫn là kiên trì đưa ra nghi vấn.

Kiều Kiếm Vân nhìn chằm chằm nàng cái miệng nhỏ nhắn hình thoi đã sớm dụ hoặc hắn thật lâu, đôi mắt lạnh xuống, "Ta không hôn môi nữ nhân."

Hắn đương nhiên biết nàng đang hỏi cái gì, mà hắn vẫn không có khuất phục dụ hoặc từ môi đỏ mọng, có lẽ là vì hắn không thể xác định cảm giác chân chính của mình đối với nàng — cho dù hắn sớm giữ lấy thân thể của nàng rất nhiều lần.

"Vì sao?" Nàng mê hoặc nhìn hắn,"Có phải hay không ngươi không hiểu hôn môi như thế nào? Ân…… Kỳ thật ta cũng không hiểu. Không bằng chúng ta luyện tập đi, có lẽ có thể thu được chút bí quyết……"(S: =]], sói ngây thơ)

"Câm mồm!" Hắn mắng, sắc mặt càng thêm khó coi,"Ngươi nghe rõ ràng cho ta, ta nói ta không hôn môi nữ nhân, ý tứ chính là miệng ai ta cũng không hôn, bao gồm ngươi, đã hiểu chưa?"

"Nhưng là ngươi đồng ý ta có thể làm ngươi vui, kia đại biểu ngươi cũng là có chút thích ta, vậy ngươi như thế nào không chịu hôn môi ta đâu?" Nàng càng thêm không rõ.

Hắn ánh mắt lạnh hơn, "Thích ngươi? Đừng cho là ta với ngươi giao hoan vài lần liền đại biểu ta thích ngươi…… Chuyện này còn xa mới tới!"

Lương Phù Cơ mở to đôi mắt, mâu quang chớp động, đáy mắt lộ vẻ khó hiểu, chỉ cảm thấy có một đạo gió lạnh phút chốc thổi qua trái tim……

"Kia……" Nàng do dự.

Con ngươi vô tội lóe lên lục quang làm cho tâm của hắn mãnh liệt co lại, trong miệng vẫn là không hề kiêng kị trách mắng, "Đừng quên, là ngươi chính mình cứng rắn muốn bò lên giường ta. Cho dù hôm nay ta tiếp nhận ngươi ấm giường của ta, cũng không đại biểu là thích ngươi. Ta xem ngươi đã bỏ công nghĩ cách muốn ta vui, lại hầu hạ rất khá, ta sẽ lo lắng đem ngươi thu lưu lại đây. Về phần cái khác, ngươi không có tư cách yêu cầu ta!"

Cho dù Lương Phù Cơ tâm tính đơn thuần cũng hiểu những lời này có bao nhiêu đả thương người, càng miễn bàn trong giọng nói của hắn chất chứa hàm ý.(TN: ca…ta… Cơ tỉ, ko cần phí tam tư với cái loại nam nhân này, đời này ko thiếu soái ca cho tỉ chọn, TN ta đảm bảo với tỉ)

Nàng ngây thơ cũng hiểu được, trong đầu hiện lên một cái ý niệm: Có lẽ kiếp này nàng là không có cơ hội làm nương tử hắn. Mà đây là lần đầu nàng thừa nhận trong suốt mấy năm theo đuổi hắn.

Nhìn nàng có chút giật mình như đi vào cõi thần tiên, Kiều Kiếm Vân không biết nàng có nghe hiểu lời hắn nói hay không. Chính là bộ dáng nàng như vậy làm lòng hắn dâng lên một cỗ tức giận vô danh.

Làm sao? Bất quá nói vài câu dạy nàng nhận rõ bổn phận chính mình, nàng liền mất hứng phát hờn dỗi? Không còn như lúc trước dám luôn miệng dõng dạc nói thích hắn.

Lương Phù Cơ vẫn chìm đắm trong không gian của riêng mình, căn bản không có nhìn đến sắc mặt hắn càng ngày càng âm lãnh, cũng không có nhìn đến hai quyền đầu nắm chặt nổi gân xanh……

"Đừng nghĩ nhiều!" Hắn giận tái mặt, đột nhiên đem nàng từ bên cạnh kéo vào lòng,"Để cho ta tới nói cho ngươi, tác dụng của ngươi đối với ta đi!" Khép hờ mắt lộ ra một chút lãnh huyết vô tình, hai tay kéo dây lưng của nàng.

"Kiếm…… Kiếm Vân ca ca……" Đột nhiên bị kéo tới đùi hắn, Lương Phù Cơ phản ứng không kịp, không hiểu ra sao nhìn hắn cởi ngoại sam, lộ ra bộ y phục nguyệt nha màu trắng bên trong.

Thấy nàng gật mình, hắn tạm dừng động tác thoát quần áo nàng, ngược lại kéo bàn tay nhỏ bé của nàng đặt vào giữa hai chân, nhẹ vỗ về dục vọng gắng gượng đã ngẩng cao.

"Trước mắt ngươi chính là một nữ nhân làm ta vui, cho nên trấn an ta đi!" Hắn cố ý kéo thấp dây lưng, lại giữ chặt đôi tay nhỏ bé có chút khiếp sợ cầm nam tính đứng thẳng của hắn vỗ về chơi đùa từ trên xuống dưới.

Lương Phù Cơ mặt đỏ tim đập, có chút luống cuống thuận theo hắn đẩy tay mà vỗ về chơi đùa nó, cũng nhìn đến nam tính của hắn dưới sự tiếp xúc của nàng liền biến lớn, rung động.

Kiều Kiếm Vân thét lớn một tiếng, không ngờ động tác trúc trắc ngây ngốc như thế, thế nhưng có thể vén lên dục hỏa mãnh liệt, hắn không hề lùi lại, còn rất nhanh cởi ra quần áo trên người nàng.

Trong giây lát, một thân thân thể mềm mại trần trụi trắng muốt như sơn dương đợi làm thịt hiện ra trước mắt hắn, chờ đợi hắn cướp đoạt.

Lửa giận hỗn loạn cùng nỗi lòng dục hỏa khiến hắn không chút do dự cúi đầu xuống ngậm hai đóa nhũ lôi run run tươi mới trước ngực nàng, tùy ý liếm mút, cắn nhẹ. Ngón tay dài bừa bãi tham nhập hai chân nàng xoa nắn, khoái cảm tê dại mãnh liệt đột ngột đánh úp lại làm thân thể nàng nhịn không được mà phát run, đôi môi hé mở bật ra một tiếng kêu yêu kiều.

Ngón tay dài ấy bỗng tham nhập lối vào đã ướt át, ra vào trêu ghẹo……

"A……" Đầu nàng nhất thời trống rỗng, cảm thụ sung sướng lan khắp toàn thân.

Phút chốc, hắn rút ngón tay, tách đùi nàng, để nàng ngồi ở trên đùi của hắn, sau đó song chưởng nắm đôi mông tròn tròn xinh đẹp dùng sức kéo xuống.

"A……" Mãnh liệt chật hẹp ào tới, một cỗ khó chịu từ hạ thân tràn ra."Không……"

"Ngươi có thể." Hắn tà ác nói nhỏ, thắt lưng dùng sức hướng lên trên, làm cho nam tính chính mình bừng bừng phấn chấn căng u kính(S: Vầng, con đường u tối =]]) trơn ướt chật hẹp, một đường đi vào hoa tâm của nàng.

"A…… Kiếm Vân ca ca……" Thân thể nàng căng tựa dây cung, đầu ngửa ra sau, trong miệng rên rỉ……

Song chưởng hữu lực ôm chặt kiều mông, cảm thụ u kính của nàng liên tiếp co rút lại bao lại lửa nóng. Hắn chậm rãi rút lui, sau đó mạnh mẽ đâm vào, bắt đầu trừu đưa thật sâu trong cơ thể nàng, không chút nào lưu tình ……(S: Vầng, như đi đánh trận)

"A……" Thân thể nàng theo đại chưởng hắn thao túng mà nhảy lên, bầu ngực đẫy đà cũng theo đó mà vũ động (múa) gợi lên thú tính tiềm tàng trong hắn.

Hắn hung hăng chiếm lấy nhũ lôi đỏ tươi lay động trước mắt, đưa lưỡi thay phiên liếm tẩy hai bên, giày vò cảm quan tri giác của nàng, làm cho nàng lâm vào cảnh giới cuồng dã khó nhịn, ngâm ra một chuỗi xuyến âm thanh nức nở rung động lòng người……

Thẳng đến khi dục hỏa đem hai người thiêu đốt hầu như không còn, thế công mạnh mẽ mới rốt cục tạm thời ngưng nghỉ….

Hoan ái qua đi, cơn giận chưa tiêu hết, Kiều Kiếm Vân lập tức từ ghế nằm đứng dậy, chỉnh lại quần áo sau trở về bàn, cũng không chút khách khí hạ lệnh trục khách, thái độ lạnh lùng.

Lương Phù Cơ hư nhuyễn trong đầu là một mảnh sương mù, chỉ biết nhu thuận mặc quần áo, đi ra khỏi thư phòng, nhưng thấy trong lòng tựa hồ có chỗ bỗng nhiên rạn vỡ, hổng mất một chỗ.(S: Quả tim ư)

Một tia lo lắng bất tri bất giác bao quanh đáy mắt trong suốt của nàng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện