Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn

Chương 50: Ngày thứ năm mươi ngọt



Anh trai

Editor: Cheese

Beta: Chin ✿

“Chú cảnh sát bận trăm công ngàn việc, sẽ không quản chút việc nhỏ này.” Trì Thầm Yến hôn lên vành tai của Lộ Lê, bắt được con cá chạch đang vùng vẫy.

……

Lộ Lê kết hôn với Trì Thầm Yến ba năm trời, lúc hai người ở bên nhau đều ở bên phòng của anh.

Phòng của cô Trì Thầm Yến rất ít khi vào, cô cũng không chủ động mời anh vào, hồi lúc bị mất trí nhớ cũng thế, trong tiềm thức, đều là cô chủ động ôm gối đi qua phòng của Trì Thầm Yến.

Giống như mỗi người trong đáy lòng đều cất giấu một cái gì đó, cô vẫn luôn cố gắng giữ lấy thế giới riêng của mình, luôn canh giữ thế giới nhỏ bé này của cô.

Ở nơi này, cô là Lộ Lê, không phải là tiểu thư vì gia tộc liên hôn mà bị gả đến nơi cách xa nửa vòng đất nước, cũng không phải lẻ loi một mình ở thành phố xa lạ mà tương ái tương sát cùng với ông xã plastic. Ở đây, cô là một cô gái ngoài hai mươi, không có việc gì làm thì đu idol, nửa đêm có thể trốn trong chăn xem truyện 18 cộng.

Cho đến hôm nay, thành trì cuối cùng bị địch đánh bại, kẻ địch cầm lưỡi dao sắc bén, hoành hành ngang dọc, tầng tầng thâm nhập, đem cô lột sạch sẽ, nhìn đến nơi mềm mại kia, sau đó không kiêng nể gì mà ức hiếp, chiếm làm của riêng.

……

Hôm nay trời mưa, nhiệt độ thấp, mưa rơi tí tách lăn dài trên cửa kính, ngoài cửa cảnh vật mơ hồ.

Lộ Lê ngủ một giấc thật sâu, cả người vùi trong chăn, chỉ lộ đầu ra, tóc dài xõa trên gối.

Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra.

Âm thanh rất nhỏ, nhưng người nằm trên giường vẫn khẽ cử động.

Lộ Lê từ từ mở mắt.

Cô thấy Trì Thầm Yến bước ra từ trong phòng tắm, tay cầm cà vạt, đang cài nút tay áo.

Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, liền nắm chặt chăn, run bần bật.

Đáng sợ, thật là đáng sợ.

Làm mặt người dạ thú thì ít ra còn biết giả vờ, mà người này tối hôm qua còn không thèm vờ vịt nữa.

Hồi trước lúc hai người còn plastic thì cô cảm thấy việc này còn chấp nhận được, dù sao cũng chỉ là hai người trưởng thành tìm đến nhau giải quyết nhu cầu sinh lý thôi, sau này lúc cô mất trí nhớ thì mới phát hiện mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ, vốn tưởng cái đêm bị xách về từ quán bar đã là cực hạn rồi, ai dè đến hôm nay mới biết, cái gọi là đàn ông không biết chừng mực, liên tục đòi hỏi là cái gì.

Cô lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, gọi chú cảnh sát cũng không được, mình là cá nằm trên thớt, người ta cầm dao cầm kéo, mình là tiểu bạch thỏ còn người ta là đại ma vương, cô cảm thấy tuyệt vọng lo sợ không biết có khi nào mình sẽ kết thúc tuổi xuân sớm không nữa.

Trì Thầm Yến nhìn thấy Lộ Lê vừa nhìn thấy anh đã trốn vào trong chăn, không muốn thấy mặt.

Chắc là đang nằm trong đó nguyền rủa anh rồi.

Anh bỏ cà vạt ra, cúi người, một tay ôm đầu một tay ôm eo, ôm người trong chăn dậy.

Cái đầu nhỏ của Lộ Lê lộ ra, không nói gì, mắt nhìn anh ngồi đối diện.

Trì Thầm Yến nhìn thấy cô liền vui vẻ: “Anh phải đi làm rồi.”

Lộ Lê “ừ” một tiếng.

Trì Thầm Yến nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, đưa cà vạt qua.

Lộ Lê nhận lấy cà vạt, mân mê trên tay, không biết đang nghĩ gì.

Cuối cùng vẫn nhìn qua Trì Thầm Yến đang ngồi ở mép giường, vòng cà vạt qua cổ anh, vừa thắt cà vạt vừa bày ra bộ dạng cô dâu nhỏ.

Trì Thầm Yến hôn lên trán cô một cái, dặn dì giúp việc lát nữa mang bữa sáng lên.

Lộ Lê nghe nói dì giúp việc chuẩn bị lên, liền bực bội: “Anh mau đem mấy cái kia…dọn đi.”

Cô nhớ là hôm qua từ phòng ngủ tới phòng tắm, lại từ phòng tắm về phòng ngủ, chỗ nào cũng có dấu vết ái muội. Không cần nói cũng biết đêm qua hai người làm chuyện gì, chứng cứ xấu hổ như thể cô cũng không muốn người ta nhìn thấy đâu.

Trì Thầm Yến liền cười cười: “Anh biết rồi.”

****

Trì Thầm Yến đi làm rồi, màn cửa cũng đã kéo ra, ngoài cửa, thành phố chìm trong màn sương mù.

Lộ Lê dựa vào đầu giường, ngốc một lúc mới nói dì giúp việc đem máy tính qua đây.

Bộ phim điện ảnh cô đầu tư lúc trước hai ngày nữa sẽ đóng máy, cũng đã đặt tên rồi, gọi là “Học sinh lớp mười cuối cùng”, nội dung là về việc trường trung học trong trấn nhỏ chuẩn bị bị phá dỡ, chính phủ muốn đem những học sinh lớp mười cuối cùng chuyển đến trường trung học trong thành phố, nhưng mà các học sinh đối với ngôi trường nhỏ ở trấn này, cùng với thầy cô ở đây đều có tình cảm sâu sắc, không muốn thấy trường học bị phá dỡ, vì thế đã dẫn đến một loạt các sự kiện về tình thân, tình bạn, còn có chuyện tình yêu xa xưa.

Đề tài thanh xuân nên cũng không có gì đặc biệt, việc cắt nối biên tập hậu kỳ cũng rất nhanh, không có yêu sớm, không có phá thai, đề tài vô cùng an toàn, chỉ cần thông qua kiểm duyệt thì có thể gửi đi tìm nơi công chiếu.

Lộ Lê ngáp một cái, xem đoạn cắt thô mà vô cùng vừa lòng.

Cô tuy nói là không để ý đến doanh thu, nhưng mà bộ phim điện ảnh này, bất kể là đạo diễn hay diễn viên chính đều sẽ để ý. Bộ phim này có thể trở thành bước bức phá trong sự nghiệp của họ.

Lộ Lê đầu tiên gọi điện cho bên công ty tuyên truyền mà nói chuyện một chút, sau đó nhìn hai poster của nam chính Lâm Ký Dư mà nhìn một chút.

Điện thoại đặt trên bàn lúc này sáng lên một chút.

Lộ Lê vốn chỉ định nhìn xem có gì thôi, vừa thấy nội dung đã liền bật dậy.

Nửa tiếng sau, trước bồn rửa mặt có một người bận rộn.

Lộ Lê nhìn vào gương mà vẽ mắt, vất vả lắm mới trang điểm xong, sau đó vào phòng giữ đồ chọn quần áo tới lui.

Cô thay vài bộ đồ, cuối cùng chụp lại gửi qua cho Kiều Giai Nhất.

【Cậu thấy bộ nào được?】

Kiều Giai Nhất: 【 đi hẹn hò hả? 】

【 Làm vợ chồng già cả rồi mà còn bày trò nữa à?】

Lộ Lê: 【 Nói xem bộ nào?】

Kiều Giai Nhất chọn bộ áo sơ mi và váy.

Lộ Lê: 【 Cảm ơn. 】

Kiều Giai Nhất: 【Cậu long trọng như vậy là muốn đi đâu?】

【CCY đâu? Không phải đi gặp CCY đó chứ? 】

【 Này, đâu rồi?】

Lộ Lê vội vàng đem cảm xúc rối ren mà thu thập lại, đi xuống lầu, ngồi lên xe rồi mới nhắn lại: 【 Đi gặp anh trai.】

Kiều Giai Nhất nhất thời không nhắn lại, không biết đã đọc được tin chưa, hay là không biết nên nhắn lại cái gì.

Bentley di chuyển ra khỏi garage.

Lộ Lê cầm điện thoại, nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, trong lòng liền bất an.

Chuyện này cũng không phải bí mật gì, cô có hai người anh cùng cha khác mẹ, anh cả cách cô mười sáu tuổi, anh hai cách cô sáu tuổi.

Lúc còn ở Hong Kong, thời điểm báo chí đưa tin tiệc sinh nhật con gái út của Lộ Hằng Vinh, hai người anh khác mẹ không xuất hiện. Bọn họ khinh thường, không thừa nhận đứa em gái có mẹ xuất thân từ giới giải trí này.

Lộ Lê nghĩ đến đây, mím môi.

Báo chí nói các anh không xuất hiện là đúng, cũng vì thế nên các chị em đến dự sinh nhật cô đều mong ngóng gặp các anh đều bị thất vọng.

Nhưng cô không biết nguyên nhân bọn họ không tham dự có phải đúng như báo chí đưa tin không.

Dù sao từ nhỏ cô cũng đã biết, mình và các anh không giống nhau, lớn một chút thì hiểu rõ, yêu thương của ba dành cho các anh và dành cho cô cũng không giống nhau, đối với con trai là coi trọng, nhưng đối với con gái chỉ là nuông chiều thôi.

Các anh cũng không chơi cùng cô, vẻ mặt lúc nào cũng hung dữ, cô khi còn nhỏ mỗi lần thấy các anh đều trốn sau lưng mẹ, hơn nữa đến cả bảo mẫu trong nhà khi nhìn thấy các anh cũng rất khách khí.

Nhưng đối với mẹ con cô thì rất lạnh lùng.

Lúc ở HongKong cũng không gặp nhau mấy, đến lúc cô bị gả đi thì liền không liên lạc gì.

Lần này, đột nhiên anh hai Lộ Khiêm tìm cô.

Bởi vì đang quá cảnh ở thành phố S, vừa vặn vì trời mưa nên chuyến bay xuất phát trễ, biết cô ở đây nên muốn gặp một chút.

……

Ở thành phố S có một nhà xoay cao cấp, bởi vì hôm nay trời mưa, tầm nhìn mông lung, xe chạy trên đường đa số đều phải bật đèn xe, nhìn như dòng nước cam đỏ uốn lượn.

Người phục vụ đặt đồ ăn lên bàn: “Mời hai vị dùng cơm.”

Lộ Lê ngoan ngoãn ngồi một bên, gật đầu với người phục vụ, hai tay đặt trên tay ghế, cả người khẩn trương.

Lộ Khiêm nhìn cô đánh giá từ trên xuống dưới.

“Buổi chiều tôi phải bay, hôm nay trời mưa nên bị trễ, nên mới nhất thời muốn gặp mặt cô.”

Lộ Lê gật gật đầu, cũng không biết nói cái gì: “Vâng.”

Lộ Khiêm: “Vốn còn định gọi em rể ra, nhưng nghĩ đang trong giờ làm việc nên chắc là sẽ bận, nên cũng không gọi cậu ấy ra đây.”

Lộ Lê: “Vâng ạ.”

Lộ Khiêm nhấp một ngụm rượu vang đỏ: “Hai năm không gặp, nhưng lúc trước ở Hong Kong tôi cũng có đọc qua vài tin tức của cô.”

Lộ Lê đỏ mặt, nhớ tới những cái tin mà hồi cô còn bị mất trí nhớ, gượng gạo cười hai tiếng.

Cô cảm thấy hình như anh trai đối với cô cũng có chút nể mặt rồi, nhưng lại cảm thấy có thể là do cô đã được gả ra ngoài, là người ngoài rồi nên mới nể mặt.

Lộ Khiêm đặt ly rượu xuống, nhìn Lộ Lê đang đỏ mặt, đột nhiên hỏi: “Vậy cô còn biết mình mang họ gì không?”

“Hả?” Lộ Lê không biết vì sao đột nhiên lại bị hỏi như vậy, nhất thời bối rối, vẫn cười cười, đáp: “Em họ Lộ.”

Lộ Khiêm nâng mắt: “Phải không? Tôi còn tưởng cô quên mất rồi.”

Nụ cười trên mặt Lộ Lê cứng đờ.

Lộ Khiêm: “Cô, cùng với ba, tôi, và anh cả đều giống nhau, mang họ Lộ.”

“Tuy là đã kết hôn, chúng tôi cũng không quản được cô nữa, nhưng nếu cô còn mang họ Lộ, làm ba cái chuyện xuất hiện trong chương trình kia, cô cảm thấy có thích hợp không?”

“Nhà chúng ta không có thích giới giải trí.”

Lộ Lê nghe những lời này, cắn môi.

Mẹ của cô xuất thân từ giới giải trí, còn là đại minh tinh nữa.

Cô nhất thời cúi đầu: “Em xin lỗi.”

Cô biết ý anh đại khái là đang nói đến chương trình “Thần tượng thiếu niên”, mẹ cô tuy không quản, nhưng trong nhà cũng không phải chỉ có mỗi mẹ cô, nếu muốn xét về thứ tự, sẽ là ba cô xong đến hai anh, cuối cùng mới đến lượt mẹ cô.

Lộ Lê nói xong, đẩy một cái phong bì qua: “Cái này cho cô.”

Lộ Lê nhìn phong bì kia, theo phản xạ có điều kiện, lắc đầu: “Không cần đâu, em…”

Lộ Khiêm bình tĩnh nhìn cô.

Lộ Lê không biết nói gì.

Lộ Lê không nói nữa, chỉ đưa tay ra nhận phong bì về, cúi đầu nói nhỏ: “Em cảm ơn.”

Lộ Khiêm thấy cô đã nhận phong bì, nhàn nhạt nói: “Mấy năm nay sức khỏe ba không tốt, cũng không quản được nhiều chuyện của cô, nhưng cũng không có nghĩa là không có ai quản. Nhà chúng tôi đã nuôi cô lớn như vậy, tôi không muốn người ngoài có thể dựa vào một vài chuyện mà lời ra tiếng vào.”

Lộ Lê chỉ nhỏ giọng đáp lại “Em đã hiểu.”

Lộ Khiêm chỉ đồ ăn trên bàn: “Ăn đi.”

Lộ Lê cúi đầu, cầm nĩa.

Bữa cơm này, không ai nói tiếng nào.

Sau khi ăn xong, Lộ Khiêm chỉ nói tạm biệt, trực tiếp ra sân bay, từ chối không cần Lộ Lê đi tiễn.

Bên trong xe Bentley.

Thiên Vĩnh ngồi ở ghế phụ, nhìn đồng hồ, định hỏi phu nhân buổi chiều có muốn đi dạo ở đâu không, kết quả vừa quay đầu lại, thấy Lộ Lê cúi đầu, bả vai hơi run.

Thiên Vĩnh ngây ngẩn cả người.

Trong tay Lộ Lê còn nắm chặt phong bì kia.

Nước mắt lạch cạch rơi xuống, rơi lên tấm thẻ bên trong.

Có chút âm thanh nức nở.

Lộ Lê dùng mu bàn tay gạt đi nước mắt.

~ Hoàn chương 50 ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện