Vợ Yêu Bé Nhỏ

Chương 12



Ngày mốt!?

Không phải là trước ngày Cung Tường Âm kết hôn một ngày sao?

Không được! Không được nhớ tới hắn nữa.

-Được rồi, ngày mốt con sẽ về.

-Ừ, mẹ con lâu rồi không gặp con, suốt ngày thúc giục bố gọi điện thoại kêu con về, còn nói sẽ nấu một đống đồ con thích ăn chờ con về.

-Con biết rồi.

Gác máy điện thoại, nước mắt cứ như thủy triều lăn xuống.

-Oa oa… Tường Âm… Vì sao anh muốn kết hôn… oa oa…

Kính — coong —

Chuông cửa trùng hợp vang lên ngay lúc này. Ai vậy? Sao lại chọn ngay lúc này mà tới cơ chứ!

Nhanh chóng lau khô nước mắt, Tiêu Nham bước ra mở cửa.

-Anh…

Tiêu Nham kinh hãi trợn tròn hai mắt. Người đứng trước cửa, chính là người khiến Tiêu Nham không ngừng khóc lóc. Tiêu Nham né tránh ánh nhìn của hắn.

-Nham, sao em dám không từ mà biệt hả?

Không từ mà biệt là vì cậu sợ chính mình sẽ không kìm được mà rơi lệ trước mặt hắn, cầu xin hắn đừng bỏ rơi cậu.

-Sao lại không nói gì?

-Không phải chuyện của anh. Còn nữa, sao biết tôi ở chỗ này?”

-Em có biết sau khi em bỏ đi mà không nói tiếng nào, tôi đã lo lắng nhiều thế nào không? Tôi như thằng điên không ngừng tìm kiếm em, nghĩ tới lúc tìm thấy em, em sẽ vui vẻ ôm hôn tôi, không nghĩ đến em lại dùng thái độ này nói chuyện với tôi.

-Anh tìm tôi làm gì? Chúng ta không phải đã nói trước rồi sao? Sau khi quay về Đài Loan, mệnh ai nấy sống.

Trong đầu có chút vui vẻ, tuy nhiên Tiêu Nham vẫn muốn dùng thái độ lạnh lùng thờ ơ đáp lại Cung Tường Âm.

-Nham, tôi biết em vì chuyện tôi đã có hôn thê mà phải chịu đả kích lớn, nhưng tôi vẫn muốn nói cho em biết, anh yêu em.”

Cung Tường Âm không kìm được kích động mà ôm chầm lấy Tiêu Nham, thổ lộ tình yêu với cậu.

-Vậy còn vị hôn thê của anh thì sao?

Tiêu Nham khinh thường bĩu môi.

-Tôi cũng yêu em ấy, cả hai đều là người mà tôi dùng cả sinh mạng để yêu thương, tôi thực không muốn buông tay.

-Thật đúng là bác ái nha!

Nghe Cung Tường Âm nói, Tiêu Nham lộ ra biểu tình giống như người vợ nhỏ đang ghen tuông vậy.

Khóa miệng Cung Tường Âm khẽ nhếch, nhẹ nhàng mỉm cười đắc ý, tiểu Nham Nham quả nhiên là yêu hắn.

-Cái này không phải bác ái, anh cùng vị hôn thê từ nhỏ đã quen biết mãi đến khi cha mẹ bắt anh xuất ngoại, trước khi đi, anh đã ước định với em ấy, đến khi em ấy 25 tuổi tôi nhất định trở về cưới em ấy, mà em và em ấy đều làm cho anh rung động, hại anh muốn buông cũng buông không ra.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện