Võng Du Chi Phi Thường Đạo

Quyển 1 - Chương 40



Cuối cùng bồi thường của đấu giá hội dành cho Tuyết Sinh là đem cái Huyền Quy dược lô dùng Huyền Thiết tu bổ cường hóa miễn phí, đối với chuyện tốt này, Tuyết Sinh không biết có phải là kiệt tác của Tiểu Điệp hay không, hiện tại cậu cũng không có biện pháp liên lạc cùng Tiểu Điệp, đành phải đợi sau này lại cám ơn hắn.

Lại nhìn đấu giá hội một hồi, Huyền Quy dược lô sau khi tu bổ hảo liền được đưa tới, tuy rằng đã tu bổ hảo, nhưng sau này thuộc tính vốn là thêm một0% xác xuất thành công nay giảm xuống chỉ còn 8%, nhưng Tuyết Sinh vẫn cao hứng nhận lấy, đồ miễn phí lý gì mà không cần a.

Đến lúc này, trường phong ba xem như triệt để tuyên cáo chấm hết.

Tâm vừa ổn định, mọi người lại hứng trí bừng bừng xem đấu giá hội, có lẽ đã bị cuộc tranh chấp đấu giá vừa rồi kích thích, mọi người càng thêm điên cuồng kêu giá, giá không ngừng cao lên, nhấc lên một vòng cao trào cạnh tranh giá cả.

Tuy rằng quyết ý đem Tuyết Sinh từ bên người Ngạo Thị Thiên Hạ đuổi đi, nhưng Thanh Lan là dạng nhân vật cỡ nào, hắn chẳng những không có bài xích Tuyết Sinh, ngược lại còn cố ý ngồi vào bên cạnh cậu cùng cậu nói chuyện phiếm, lấy tâm kế lịch duyệt (từng trải) của hắn, rất nhanh khiến cho Tuyết Sinh bị khí chất hàm dưỡng cùng học thức uyên bác của hắn thuyết phục.

Mỉm cười hướng về phía Ngạo Thị Thiên Hạ đang cảm kích dạt dào gật đầu, Thanh Lan ở trong lòng cười lạnh, mượn sức Tuyết Sinh có thể làm cho Ngạo Thị Thiên Hạ đối với hắn lòng mang cảm kích, lại có thể hoàn toàn tiêu trừ cảnh giác của Tuyết Sinh đối với hắn, hắn liếc mắt một cái liền biết, Tuyết Sinh là một cái hài tử chưa rành đời, lại dễ đối phó, các bằng hữu của Tuyết Sinh cũng không quá khó đối phó, chỉ có.......

Nam Kha Nhất Mộng người đầy mồ hôi lạnh trốn ở một góc phòng, Thanh Lan là xà, cậu là chuột, cảm giác áp bách đối mặt thiên địch làm cho cậu không ngừng run rẩy, hơn nữa, cậu từ lúc còn nhỏ liền đối với Thanh Lan có thói quen sợ hãi. Nhìn thấy tầm mắt của Thanh Lan chuyển lên người mình, Nam Kha Nhất Mộng nức nở một tiếng lui càng chặc hơn.

“Tốt lắm,” mật ngữ của Thanh Lan vang lên bên tai Nam Kha Nhất Mộng, “chỉ cần ngươi không ở trước mặt bọn họ nói lời không nên nói, ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

“Ta....” môi Nam Kha Nhất Mộng run run, cậu biết rõ Thanh Lan chuẩn bị đối phó Tuyết Sinh, nhưng... vô luận ở trong trò chơi hay là ở trong hiện thực, cậu đều đã định là sợ Thanh Lan. Cậu thực sự rất sợ, nhưng vì bằng hữu của cậu, Nam Kha Nhất Mộng giãy dụa mở miệng nói: “Ngươi đáp ứng ta, vô luận ngươi sẽ đối phó Tuyết Sinh như thế nào, đều chỉ có thể ở trong trò chơi, bằng không ta sẽ đem chuyện của ngươi tiết lộ ra ngoài!”

Thanh Lan có chút ngoài ý muốn nhìn cậu vài lần, mới không bao lâu không gặp, lá gan con chuột nhỏ này lại lớn lên nha, cư nhiên còn dám cùng hắn nói điều kiện? Bất quá hắn vốn cũng không có tính toán đối phó Tuyết Sinh trong hiện thực, không phải hắn không có thủ đoạn này, mà là không cần thiết....., mục đích của hắn chính là đem Tuyết Sinh từ trong tầm mắt của Ngạo Thị Thiên Hạ đuổi ra ngoài mà thôi.

“Hảo, ta đáp ứng ngươi.”

Nam Kha Nhất Mộng thở phào nhẹ nhõm, thấy Tuyết Sinh đối với Thanh Lan là bộ dáng hoàn toàn tin cậy, cậu áy náy nghĩ: Tiểu Tuyết, thực xin lỗi....

Một cái khởi đầu tốt chính là thành công một nửa. Giải quyết xong chuyện Nam Kha Nhất Mộng, Thanh Lan sung sướng tiếp tục cuộc nói chuyện phiếm của hắn và Tuyết Sinh. Nhìn Tuyết Sinh đối với mình không hề có cảnh giác, Thanh Lan nở nụ cười, không nghĩ đến vật nhỏ này vẫn còn rất đơn thuần đáng yêu, chỉ tiếc Ngạo Thị Thiên Hạ đối với cậu quá cố chấp, khiến cho Thanh Lan hắn không thể không đuổi cậu đi, bằng không hắn có thể đem Tuyết Sinh lưu lại ngoạn ngoạn một chút. Thanh Lan nheo mắt lại, nhanh chóng đem những thông tin tình báo của bọn Tuyết Sinh trong đầu loại bỏ từng chút, một cái biện pháp tuyệt hảo lập tức hình thành.

Tuyết Sinh bảo bối ngốc cũng không biết mình đã muốn trở thành mục tiêu tính kế của người khác, mắt thấy chu quả cuối cùng cũng sắp được đem ra bán đấu giá, cậu hưng phấn kéo ống tay áo Thiên Hồng, Thiên Hồng sủng nịnh đối với cậu mỉm cười, thẳng đem Ngạo Thị Thiên Hạ hai mắt nhìn đến bốc hỏa.

Kiện thứ 2 Huyết Nhận Đao đã được Ngạo Thị Thiên Hạ bọn họ mua được, lượt bán đấu giá chu quả mà bọn Tuyết Sinh trông mòn con mắt cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

Đèn trên đài triển lãm toàn bộ tập trung chiếu xuống  một cái hộp gấm nhỏ để trên bàn, cái đệm tơ lụa tuyết trắng bên trong phụ trợ cho Thiên Niên Chu Quả càng thêm hồng diễm ướt át, lập tức hấp dẫn ánh mắt tân khách toàn trường.

Áp trục ngàn năm chu quả, ngay từ đầu giá khởi điểm chính là 2500 lượng hoàng kim, khiến cho Tuyết Sinh vui vẻ không thôi, xem ra tiền đấu giá này đem đi mua mã có thể sẽ còn dư một chút, đây chính là tâm ý của Tiểu Điệp, tuy rằng hắn không thể tới, nhưng Tuyết Sinh quyết định chủ kiến nhất định phải mua cho bằng được con ngựa kia.

Lấy tư cách là dược vật quý hiếm được công bố trên trang web công ty, thuộc tính cùng mức độ nổi tiếng của Thiên Niên Chu Quả dẫn đến một trận hưng phấn xôn xao trong sàn đấu giá.

Khi đấu giá sư vừa ngừng nói, đấu giá liên tiếp liền làm cho toàn trường trở nên sôi nổi.

“2700 lượng...”

“2800 lượng...”

“3000 lượng...”

“3500 lượng...”

Trời ạ, kẻ có tiền thật là nhiều, đơn vị tính chính là hoàng kim a!

Tuyết Sinh đời này đều chưa thấy qua nhiều tiền như thế, vừa nghĩ tới số tiền này sẽ ngốc vào trong túi áo cậu, cậu cảm thấy mình hạnh phúc muốn ngất.

“Khách nhân số 927572 ra giá 4000 lượng!”

“555, đầu ta choáng quá, để cho ta đi ngủ trước, đấu giá xong rồi thì kêu ta.” Tuyết Sinh nhãn mạo kim tinh* hạnh phúc ngất ở trong lòng Thiên Hồng.

(*) mình nghĩ hai mắt Tuyết Sinh đã chuyển sang đồng đô la rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện