Xuyên Thành Em Gái Vai Ác

Chương 80



Edit: Meyyy ?

Chú Lý cùng trợ lý Đỗ phối hợp rất ăn ý, thẳng thừng mà không mất đi lễ phép đem khách khứa nhất nhất đưa ra cửa, cũng đưa lên quà kỉ niệm cho mỗi người, còn mặt không đổi sắc mà nói tiên sinh thân thể không khoẻ, thật sự không có biện pháp tới tiễn khách, mong các vị thứ lỗi.

Các lão tổng nghe xong cũng chỉ là cười cười, nghĩ thầm tiên sinh nhà ngươi vừa rồi đá cái bàn còn tràn đầy năng lượng thế mà giờ liền không thoải mái đến nỗi tiễn không được khách chứ, hừ đúng là lừa quỷ đâu!!

Viên Duyệt cuối cùng đi theo Tư Đồ Dật đi ra, hai người lôi lôi kéo kéo, Viên Duyệt không tình nguyện mà nói: "Tôi muốn cùng Tiểu Du nói chuyện riêng."

Tư Đồ Dật ôm eo cô cười: "Cô ấy hẳn là không đếm xỉa tới em."

Viên Duyệt chưa từ bỏ ý định mà xua xua tay nói: "Tôi đây liền ở dưới lầu chờ cô ấy, anh đi về trước đi.

Tư Đồ Dật mày nhăn lại, không nói hai lời, đem người bế lên vai liền đi.

Trợ lý Đỗ cùng Chú Lý vẻ mặt hắc tuyến, lễ phép mà nói: "Hai vị đi thong thả!"

Lúc hai người đi đến ngoài cửa xe bên trong còn có thể nghe được Viên Duyệt kháng nghị "Anh cái tên đại lưu manh này, mau buông tôi xuống!!"

Thật vất vả mới đem mọi người tiễn đi, trợ lý Đỗ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại đối với chú Lý nói: "Chú Lý, danh mục quà tặng chú sửa sang lại cho tốt rồi đưa cho tiên sinh xem."

Chú Lý gật đầu: "Cậu hôm nay vất vả rồi."

Trợ lý Đỗ xoa xoa cái cổ mỏi rời, cười cười: "Tôi lương một năm không thấp, vất vả một chút cũng là điều hợp lẽ, nhưng chú Lý ở Thẩm gia nhiều năm như vậy tiền lương hẳn rất cao sao"

Chú Lý ha hả cười: "Tôi lương một năm phỏng chừng so với cậu không thể nói là thấp, bất quá mấy năm nay tôi không lãnh tiền nhiều như vậy lại tiêu không hết tôi lại chỉ có một mình ở đây Thẩm gia chính là nhà của tôi".

Trợ lý Đỗ có chút ngoài ý muốn kinh ngạc, liền đi theo phía sau vào trong: "Cũng tốt tôi xem tiên sinh cùng tiểu thư đối đãi chú cũng thực sự là rất tốt."

"Con người đều là như thế ở chung lâu rồi, tự nhiên liền có cảm tình, có ràng buộc."

Hai người tùy ý hàn huyên vài câu, lại cùng nhau rửa sạch sân, đều là có chút kinh nghiệm chuyên nghiệp của nhân viên, cho nên thu thập mọi thứ rất nhanh liền ngắn trật tự, cũng không cần Chú Lý quá nhọc lòng vất vả.

"Tiên sinh lát nữa còn xuống dưới sao" trợ lý Đỗ ngẩng đầu lên trên lầu nhìn một cái nhưng đứng ở đình viện, căn bản cái gì đều nhìn không có tới.

Chú Lý cười vẻ mặt nếp nhăn càng rõ: "Hai người bọn họ phỏng chừng có rất nhiều lời muốn nói đi."

Trợ lý Đỗ cũng rất đồng tình gật đầu: "Tiểu thư thật là có thể dập tắt ngọn lửa của tiên sinh a"

"Khá tốt, ít nhất có người có thể trị được tiên sinh, bằng không thật đáng sợ." Lý thúc nhìn như nói giỡn mà nói lời này rất đúng, kỳ thật anh trong lòng cho tới nay đều lo lắng Thẩm Tiêu tính cách kiêu ngạo, lệ khí quá nặng, dễ dàng kết thù, hiện tại sự nghiệp của Thẩm Tiêu như mặt trời lớn, người khác khả năng sẽ kiêng kị vài phần, nhưng về sau này ai cũng không nói trước được điều gì.

May mắn hiện tại có tiểu thư ở bên cạnh, rất nhiều chuyện quá kích, đều có thể cản lại.

"Trợ lý Đỗ buổi chiều có việc sao? Hay là ở bên này nghỉ ngơi một chút tôi thấy hôm nay còn thừa rất nhiều nguyên liệu nấu ăn còn nguyên, buổi tối chúng ta làm bữa ăn phong phú một chút, mọi người cùng nhau chúc mừng sinh nhật tiên sinh

Trợ lý Đỗ hiện tại một người ăn no cả nhà không đói bụng, tự do lại tiêu sái, nghe Chú Lý nói như vậy, cũng liền không khách khí mà nói: "Tôi đây liền ở lại cùng mọi người vui vẻ đi."

Dưới lầu hai người bắt đầu thương lượng bữa tối đặc sắc phong phú, mà trên lầu lúc này hai người kia vẫn tràn ngập ngọt ngào.

Thẩm Du mặc một chiếc váy lụa mát mẻ, nhưng vẫn luôn bị Thẩm Tiêu ôm, thế nên cũng chả cảm thấy lạnh

"Bên ngoài hình như không còn náo nhiệt nữa, mọi người hẳn là đi hết rồi." Thẩm Du không có gì liền tìm một vấn đề để nói kết quả vừa nói xong một câu lại bị Thẩm Tiêu hôn lấy

Thẩm Du tức muốn hộc máu mà đẩy ra anh, bực mình nói: "Anh!!! Lại hôn em miệng em sưng lên rồi!"

Thẩm Tiêu nhẹ nhàng cười, "Để anh nhìn xem." Nói xong cầm lấy cằm của cô từ từ đưa lên "Về sau không cần tô son môi nữa rồi, muốn môi đỏ anh liền hôn em."

Thẩm Du:......

Cô tiếp tục tìm lấy cớ, "Em đi xuống tìm đồ ăn, trong yến hội ban nãy cũng chưa ăn cái gì thật đói."

Nam nhân này thật sự quá khủng bố, xác định quan hệ một cái anh liền biến thành tên nghiện hôn môi mà! Lúc đầu cô còn rất hưởng thụ rất say mê, sau đó miệng đều bị hôn đến sưng đỏ tê rần, anh còn không cảm thấy như vậy là đủ, aaaaa ta có cảm giác linh hồn đều phải bị hút khô luôn rồi!!

(Meyyy: Chậc chậc cảm giác yêu đương là đây!!!)

Thẩm Tiêu thật sự yêu thích hương thơm này liền không muốn buông tay, tiểu hài tử quá ngọt, nếm một chút liền nghiện.

"Anh chúng ta đi xuống" Anh không tình nguyện mà buông cô ra.

Thẩm Du bị Thẩm Tiêu ôm nửa ngày, đứng lên đều cảm thấy chân mềm nhũn không đứng vững, thiếu chút nữa lại ngã trở về lòng anh, Thẩm Tiêu nhanh tay đỡ lấy cô, cũng đứng lên đi theo: "Muốn anh ôm em đi xuống hửm"

"Không cần nha em đi thay quần áo trước đã."

Thẩm Tiêu nhìn cái váy mỏng thấu kia, liền gật đầu: "Đúng thật nên đổi em bộ dáng này chỉ có thể cho bạn trai xem."

Thẩm Du:......

Anh tiếp theo liền nói thêm: "Hay là anh ôm em đi thay quần áo anh rất vui lòng giúp em đổi quần áo nha."

Thẩm Du hung hăng hất bay tay anh, sau đó chạy trở về phòng, đóng cửa còn khóa trái lại

Thẩm Tiêu bị khóa ở ngoài cửa, cũng không giận, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống sân, lúc này nhân viên công tác đang ở dưới thu thập tàn cục.

Anh dùng ngón tay gõ gõ cửa kính, nghĩ đến hôm nay trong yến hội một màn hài hước, không khỏi cười lạnh, một kẻ hèn như Lê thị, anh không quá sợ, nhưng thế lực của anh và đối thủ ngang nhau, hiện tại ngửa bài sẽ tương đối phiền toái.

Hôm nay nháo thành như vây, hai nhà xí nghiệp đối chọi gay gắt với nhau cũng là một ngày không xa

Từ cửa kính chiếu rọi ra khuôn mặt tiêu soái của Thẩm Tiêu, cùng với khóe miệng đang lộ ra một điệu cười nhếch mép, Thẩm Du kéo cửa phòng ra, liền nhìn đến cửa sổ sát đất mà anh đang đứng, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng thôi cũng đều cảm thấy người này anh tuấn đĩnh bạt.

"Anh." Cô nhẹ giọng gọi một tiếng.

Thẩm Tiêu đáy mắt hàn quang chợt lóe, xoay người lại vẻ mặt hiện lên ý cười, "Đi thôi, mang em đi xuống tìm đồ ăn."

"Anh vừa mới suy nghĩ cái gì? Như thế nào lại chăm chú như vậy" Thẩm Du tò mò hỏi.

"Đang suy nghĩ đến em." Anh cười xoa đầu cô.

Thẩm Du trừng mắt, "Anh có thể hay không nói chuyện nghiêm túc!"

Anh nhìn cô lộ rõ anh mắt vô tội: "Anh chính là đang nghiêm túc nói chuyện."

Thẩm Du:......

Hoàn toàn không có lời nào diễn tả mà!!

Trợ lý Đỗ cùng chú Lý đang ở trong đại sảnh xem xét lại quà tặng, vừa quay đầu liền nhìn thấy hai người một bộ dáng ngọt ngào ân ái, liền biết hai anh em này chuyện tốt hẳn là đã thành, biểu cảm không lộ ra hiểu rõ tươi cười.

Thẩm Du xuống dưới phát hiện bọn họ đang xem quà tặng, cũng tò mò mà đi qua đi, muốn nhìn một chút những kẻ có tiền đều tặng cái gì, nhưng không đi được quá hai bước, lại bị Thẩm Tiêu ôm lấy.

"Có cái gì đẹp, đưa tới đưa đi đều là mấy thứ chả thú vị." Thẩm Tiêu rất là ghét bỏ mà nói.

Trợ lý đỗ xen miệng vào: "Thẩm tổng, hôm nay thu vào cũng thật không ít!"

Thẩm Tiêu không kiên nhẫn mà nói: "Tôi liền không cần mấy cái đó, về sau còn phiền toái tặng đáp lễ lại."

Thẩm Du không quá hiểu lời bọn họ nói, chỉ là xem chú Lý bận rộn ở đó, cũng liền muốn tìm đồ ăn, chính mình liền hướng tới phòng bếp mà đi đến.

"Tiểu thư, ngươi muốn ăn gì sao" Chu phát hiện, liền đứng lên đi qua hỏi cô.

"Dạ, lúc nãy không ăn cái gì nên giờ liền rất đói.".

"Để chú nấu cho người chén mì" Chú Lý cười liền quay vào bếp.

Thẩm Tiêu này một tấc cũng không rời Thẩm Du, thấy cô ở phòng bếp nửa ngày cũng không ra, liền đi vào nhìn một cái, phát hiện cô ở gặm cái đùi gà, chính ăn đến ngon miệng.

Nhìn cái miệng nhỏ của cô lúc đóng lúc mở, Thẩm Tiêu lại cảm thấy tâm ngứa khó nhịn, liền đến gần cô, không xương cốt dường như dựa gần cô mà nói: "Chia cho anh một chút."

Thẩm Du nghiêng anh liếc mắt một cái: "Đùi gà là không thể chia, anh muốn ăn chính mình tự đi lấy một cái."

Thẩm Tiêu miệng chẹp một tiếng: "Anh cảm thấy cái trên tay em ngon hơn."

Thẩm Du:......

Anh thấp giọng ghé tai cô, "Liền cho anh cắn một miếng đi."

Thẩm Du nhìn chú Lý bên cạnh hơi xấu hổ liền đem cái đùi gà gặm mất một nửa rồi đưa tới anh, Thẩm Tiêu liền cúi đầu cắn một miếng to, nhìn cô cười híp mắt: "Chậc, rất ngọt, rất giống em cùng một hương vị ngọt ngào."

Lý thúc không thể nhịn được nữa "Phốc"

Thẩm Du nháy mắt khuôn mặt nhỏ trở lên đỏ bừng vươn đôi tay liền đi đẩy anh một cái.

"Đi ra ngoài đi ra ngoài, không cần ở chỗ này quấy rầy chú Lý nấu mì!!"

Hơi muộn một chút, sân ngoại nhân viên công tác dùng không đến một giờ đã làm cho đình viện lại trở nên sạch sẽ ngăn nắp, cuối cùng lưu tại biệt thự, cùng bốn người bọn họ còn có một miêu một cẩu

Tới rồi chạng vạng, chú Lý liền bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu bữa tối, trợ lý Đỗ cũng có một chút trù nghệ nấu nướng, cũng liền đi theo vào bếp hỗ trợ.

Thẩm Du bị Thẩm Tiêu kéo đi sau viện cùng nhau ngắm sao, nơi này cách xa nội thành, không khí không có ô nhiễm, bầu trời trong vắt quang cảnh thoáng đãng,chỉ cần đứng đó liền nhìn thấy một bầu trời sao không gian thật lãng mạn

Nhưng mà, bọn họ không mang thuốc đuổi muỗi, chỉ đứng tạm một lúc liền cảm giác thành công thu hút hàng vạn con muối vây quanh Thẩm Du sợ tới mức liền xoay người hướng trong phòng mà chạy, nghĩ thầm người thiếu chút nữa bị muỗi nâng đi rồi, còn cái gì mà lãng mạn chứ!

Thẩm Tiêu trừng mắt nhìn đàn muỗi vo ve quanh anh, cũng chỉ có thể buồn bực mà đi theo vào nhà. Nghĩ thầm tiểu thuyết kia đều là gạt người, cái gì xem ngôi sao xem ánh trăng khung cảnh lãng mạn làm tăng tình cảm, trước đó nên đem đàn muỗi giải quyết xong rồi hẵn nói

Bữa tối là bốn người cùng nhau ăn, chú lý cùng Thẩm Du chuẩn bị bánh kem mang ra, bánh kem rất nhỏ, so với cái giữa trưa bị Thẩm Tiêu đá rơi xuống đất quả thật là không thể bằng một phần, nhưng lại có thể làm người ta dễ dàng cảm giác được hạnh phúc.

Sau khi ăn xong, Thẩm Tiêu lại tâm ngứa khó nhịn mà chuẩn bị đem Thẩm Du cùng nhau đi yêu đương, rốt cuộc vừa mới nếm đến ngon ngọt, anh cảm giác chính mình đã ghiền đến không thể chịu được.

Kết quả không đợi hắn nghĩ ra chiêu dụ Thẩm Du, Thẩm Du bên kia đã đề nghị, chỉ thấy cô hưng phấn nói: "Chúng ta tới chơi mạt chược đi, em đi xem trong phòng có không!!"

Chú Lý chơi mạt chược khá giỏi, lập tức hưởng ứng, trợ lý Đỗ là xoa xoa tay, nóng lòng cũng muốn thử.

Thẩm Tiêu còn lại là vẻ mặt đen kịt, anh không muốn đánh bài, anh chỉ muốn cùng cô gái của anh yêu đương!!!

Cuối cùng, số ít phục tùng đa số, đại ma vương cũng ngoan ngoãn chơi bài.

Nhưng đánh vài ván mọi người liền hối hận bởi vì từ đầu tới đuôi, đều là đại ma vương một mình thắng, mặt khác ba người còn lại đều thua hết!

Trợ lý Đỗ vô cùng nghi hoặc hỏi: "Thẩm Tổng, mỗi lần xã giao chơi mạt chược ngài đều để tôi chơi tôi còn tưởng rằng ngài không biết chơi thật không nghĩ ngài lợi hại như vậy a! Vậy ngài trước kia vì cái gì đều không đánh"

Thẩm Tiêu khinh thường mà hừ nói: " Tôi đangh thì tất nhiên luôn thắng thế thì thật nhàm chán để ngươi chơi không phải có thể thua rồi sao."

Mọi người:......

Thẩm Tiêu quay đầu lại hỏi Thẩm Du: "Nếu bài đã đánh xong rồi vậy em liền theo anh đi."

Thẩm Du ngơ ngác hỏi anh: "Đi đâu"

"Đi yêu đương."

Thẩm Du trừng mắt: "Hóa ra anh còn nhỡ rõ chúng ta là đang yêu đương. Vậy mà còn tàn nhẫn vô tình đánh cho em thua tơi bời như vậy!!!! Hừ"

Thẩm Tiêu:......

Thời gian đã 10 giờ tối, Thẩm Du về phòng tắm rửa thay một bộ quần áo ngủ thoải mái, lúc đi ra từ phòng tắm còn đang suy nghĩ thời điểm cô nói muốn lên lầu Thẩm Tiêu cư nhiên dễ dàng mà buông tha cho cô, cô còn tưởng rằng anh sẽ tìm cơ hội tiếp tục quấn lấy cô

Bất quá như vậy cũng tốt, cô bị anh hôn cả một buổi chiều, hiện tại môi còn có điểm đau.Vừa mới nghĩ xong, liếc mắt nhìn lên giường Thẩm Tiêu vậy mà ung dung nhàn nhã nửa nằm tựa vào đầu giường trên giường nghịch di động của cô!!

"Anh...Anh như thế nào lại ở đây chứ"

"Anh đang chờ em a"

"Tìm em có việc gì"

"Làm một ít chuyện tình nhân nên a."

Thẩm Du:......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện