Yêu Chiều Tận Tâm Khảm

Chương 35



"A khê, ngươi cảm thấy ta làm sai sao?"

Ngọc Khê nhìn Minh Châu đứng trước mặt mình, một thân quần áo tơ lụa màu hồng nhạt, trên thân váy là những hoa văn được phác họa bởi những tơ chỉ vàng bạc, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo.

Minh Châu như vậy, thật xa lạ.

Đôi mắt nàng ấy không còn trong sáng như trước, bây giờ nơi đáy mắt toàn là sóng ngầm kích động, là dục vọng chiếm hữu quyền lợi, loại ham muốn này một khi đã nắm trong tay đều rất khó buông xuống.

Minh Châu biến thành như vậy, nàng đã sớm có dự cảm, chỉ là vẫn ôm một chút hi vọng nhỏ nhoi.

"Không có, mỗi người đều có lựa chọn của bản thân, ta không có quyền phê phán lựa chọn của ngươi." Ngọc Khê nhàn nhạt trả lời.

"A Khê, có phải ngươi vẫn còn giận ta?"

Ngọc Khê không đáp, chỉ nhàn nhạt nhìn Minh Châu.

Minh Châu bị ánh mắt nhàn nhạt của Ngọc Khê nhìn có chút không được tự nhiên.

Đôi mắt Ngọc Khê quá mức bình tĩnh, quá mức tự nhiên, không ai có thể đoán được suy nghĩ thật sự của nàng.

"Minh Châu phu nhân chê cười, ngài là phu nhân Thái Tử, Ngọc Khê bất quá chỉ là một cung nữ nho nhỏ, sao có thể tức giận với ngài?"

"A Khê, ngươi đừng như vậy được không, đừng không để ý tới ta, ngươi biết mà, ta không thể không có ngươi, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm tỷ muội......"

"Tình cảm tỷ muội?" Ngọc Khê tự giễu cười nhạt.

Minh Châu lập tức im lặng.

Ngọc Khê nhàn nhạt nhìn nàng.

"Nếu thật sự coi ta là tỷ muội của ngươi, ngươi sẽ không lợi dụng ta để trợ giúp Thái Tử đi thiết kế Tam hoàng tử."

Minh Châu như muốn ngừng thở, nàng gian nan mở miệng.

"Ngươi...... Ngươi đã biết?"

Ngọc Khê nhìn bộ dáng của nàng, không muốn tiếp tục nói chuyện tiếp.

"Nếu Minh Châu phu nhân không có việc gì, nô tỳ xin phép cáo lui trước."

Ngọc Khê hướng nàng hành lễ rồi xoay người rời đi.

Minh Châu nhìn bóng dáng mảnh khảnh nhưng vô cùng kiên định của Ngọc Khê, đáy mắt có chút nóng lên, thời điểm lợi dụng Ngọc Khê, kết quả này nàng đã sớm biết.

Nàng cùng Ngọc Khê từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tính tình Ngọc Khê như thế nào, không có người nào hiểu rõ hơn nàng, hơn nữa nàng vẫn luôn biết, Ngọc Khê cùng các nàng không giống nhau, nàng chưa từng gặp qua bộ dáng kinh hoàng thất thố của Ngọc Khê, mặc kệ có chuyện gì xảy ra Ngọc Khê đều vô cùng bình tĩnh.

Ngọc Khê khiến mọi người cảm giác tính tình nàng giống như nước.

Ôn hòa, nhẹ nhàng.

Nhưng mà nàng biết, Ngọc Khê là nước, cũng là băng.

Lạnh nhạt, quyết đoán.

Từ hôm nay trở đi, nàng cùng Ngọc Khê rốt cuộc không thể trở về như trước nữa, mười mấy năm tình cảm từ hôm nay hoàn toàn chấm dứt.

"Phu nhân, nên trở về."

Phía sau vang lên thanh âm của cung nữ, Minh Châu từ trong hồi ức phục hồi tinh thần, thân hình nàng khẽ động, mà thân ảnh Ngọc Khê cũng đã biến mất khỏi tầm mắt nàng.

Nàng biết rõ sẽ không thể quay về, nhưng mà nàng vẫn làm như vậy, nàng có khổ sở, có hổ thẹn, nhưng duy nhất không hối hận.

Nếu cho nàng cơ hội lựa chọn lại, nàng vẫn sẽ lựa chọn giống như lúc trước.

Minh Châu ngẩng đầu nhìn bầu trời hôm nay, từ khi bị giam cầm trong hoàng thành này, chưa từng thấy một khắc bầu trời xanh thẳm tươi đẹp như vậy.

Con người, sau khi trải qua biết bao nhiêu khó khăn, ngẫu nhiên nếm được tư vị quả ngọt, sao có thể buông tay?

Ai cũng có số mệnh của riêng mình, ai cũng không thể cưỡng cầu ai.

Đáy mắt đầy sương mù dần biến mất, Minh Châu xoay người lại, đáy mắt đã bình tĩnh không một tia cảm xúc.

"Về đi."

"Vâng, phu nhân."

Sau khi Bạc Kha Nhiễm diễn xong liền lui về phía sau, cô đứng đó nhìn Lục Hi Hòa một mình độc diễn.

Đứng nhìn một lúc, cô nhạy bén phát hiện một ánh mắt nóng rực đang dừng trên người mình.

Không cần nhìn, cô cũng biết người đó là ai.

Biết rõ anh đang nhìn cô, nhưng cô cũng không nhìn lại anh.

"Kha Nhiễm."

Lúc này Nguyễn Lệ từ bên ngoài đi đến.

Thẩm Dữ đứng ở nơi xa không hề chớp mắt nhìn Nguyễn Lệ cùng Bạc Kha Nhiễm nói chuyện, mày không khỏi nhíu chặt.

Cô đây là làm sao vậy?

Ngày hôm nay cô không nhìn qua anh chút nào, hoàn toàn làm lơ anh.

Rõ ràng sáng nay vẫn còn rất tốt, anh cũng nhận ra cô rất vất vả mới bắt đầu mở lòng với mình.

Nhưng mà trực giác nói cho anh biết, khẳng định là có chuyện gì đó ảnh hưởng đến cô.

Bạc Kha Nhiễm bị ánh mắt nóng rực của Thẩm Dữ nhìn đến không thoải mái, giống như bị mũi kim châm vào người.

"Lệ tỷ, em đi toilet."

Nguyễn Lệ phất tay, "Ừ, đi đi."

Thẩm Dữ nhạy bén nhận thấy được có người tới gần, anh xoay người sang chỗ khác, liền nhìn thấy Cố Hựu đang cách mình vài bước.

Cố Hựu không nghĩ tới Thẩm Dữ sẽ đột ngột xoay người lại như vậy, hắn lập tức bị ánh mắt sắc bén dọa sợ, trái tim không khỏi cảm thấy hoàng sợ.

Nhìn thấy là Cố Hựu, đáy mắt lạnh lẽo của Thẩm Dữ thu lại không ít.

Biểu hiện của tiểu tử này gần đây khiến anh tương đối vừa lòng, nhưng anh cũng không phản ứng lại hắn, chỉ xoay người sang chỗ khác.

Cố Hựu trộm duỗi tay vỗ vỗ ngực mình.

Này cũng quá dọa người đi?

Hắn cảm giác chính mình giống như bị Thẩm Dữ như vậy liếc mắt một cái cấp nhìn ra bóng ma tới.

Cố Hựu nuốt nuốt giọng nói, sau đó thật cẩn thận mà triều Thẩm Dữ bên người dịch đi.

"Cái kia...... Thẩm Đạo?"

"Ừ."

Cố Hựu đứng bên người Thẩm Dữ, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra vừa rồi Thẩm Dữ đang nhìn ai.

"Hôm nay Liễu tiểu thư tới thăm ban ạ?"

Thẩm Dữ nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, không nói chuyện.

Thấy thế, trong lòng Cố Hựu càng thêm run rẩy, hắn cắn chặt răng, lấy hết can đảm tiếp tục nói.

"Tôi nghe được người khác thảo luận một ít chuyện bát quái, không biết Thẩm Đạo có hứng thú nghe một chút hay không?"

"Không rảnh......"

"Là về anh cùng Liễu tiểu thư."

Cố Hựu thốt ra lời này, nháy mắt mày Thẩm Dữ nhăn chặt, vài giây sau, Cố Hựu nghe được thanh âm của Thẩm Dữ.

"Nói nghe xem."

"Hôm nay lúc tới phim trường, không khéo nghe được một câu, nói là đạo diễn cùng Liễu tiểu thư là......" Cố Hựu cố ý dừng một chút.

Thẩm Dữ nhíu mày, trầm giọng hỏi.

"Là cái gì?"

Cố Hựu thoáng giật mình, nào dám thừa nước đục thả câu, lập tức đem chuyện sáng nay nghe được nói cho Thẩm Dữ không thiếu một từ.

Đương nhiên, hắn vẫn cố ý bỏ thêm chút dấm nhỏ, thêm dầu vào lửa thôi.

Lúc này hắn nhìn thấy sắc mặt Thẩm Dữ hoàn toàn đen thui, nội tâm run bần bật, sắc mặt này của Thẩm Đạo thật quá đáng sợ?

"Tôi đã biết, cậu đi làm việc của cậu đi." Thẩm Dữ nghiêng nói với hắn.

"Được."

Cố Hựu thở dài nhẹ nhõm một hơi, dù sao chuyện hắn muốn nói cũng đã nói rồi, Thẩm Đạo có thể hiểu hay không không phải việc của hắn, bất quá nhìn sắc mặt này của Thẩm Đạo, phỏng chừng mục đích của hắn đã đạt được.

Một khi đã như vậy, không bằng nên rời đi sớm một chút, đứng ở chỗ này quả thực quá áp lực, thật là đáng sợ, hắn thở cũng không dám thở.

Cố Hựu còn chưa đi được hai bước, liền nghe được Thẩm Dữ ở phía sau gọi.

"Cố Hựu."

Trong lòng Cố Hựu rơi lộp bộp, lập tức dừng bước xoay người lại, nỗ lực nở nụ tươi cười.

"Thẩm...... Thẩm Đạo...... Còn có chuyện gì sao?"

"Không có chuyện gì lớn......" Thẩm Dữ nói.

Cố Hựu trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng mà còn chưa kịp buông xuống, giây tiếp theo lại bị treo lên.

"Có một số việc, vẫn là không cần quá thông minh, tôi tin tưởng cậu, biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói."

Cố Hựu lúc ấy phía sau lưng kia một trận mồ hôi lạnh a, hắn thậm chí đều cảm thấy mới vừa thay quần áo, phía sau lưng đều ướt.

"Đã biết, đã biết ạ." Hắn vội vàng gật đầu.

Thẩm Dữ vừa lòng gật đầu, "được rồi, đi đi."

"Vậy...... Thẩm Đạo gặp lại sau."

Hắn sao có thể không rõ sao, Thẩm Đạo đã nói rõ như vậy.

Hiện tại có thể nói, Thẩm Đạo đã biết hắn biết chuyện kia, cho nên cảnh cáo hắn không cần nói loạn bên ngoài.

Đương nhiên hắn cũng không phải kẻ ngốc, loại chuyện này hắn làm sao dám nói, nếu là muốn nói, hắn đã sớm để lộ ra, còn chờ tới bây giờ, hơn nữa, hiện tại nhìn thái độ của Thẩm Đạo, xem ra quan hệ của họ rất không bình thường, ít nhất ở trong lòng Thẩm Đạo, Kha Nhiễm tuyệt đối chiếm vị trí rất lớn.

Không thể trêu vào, không thể trêu vào, hắn cũng không dám.

Bất quá, hắn hiện tại có được tính ôm đùi Thẩm Đạo thành công không??

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện