Yêu Nghiệt

Chương 6



Hẳn là căn phòng này đi.

Cửa gỗ khắc hoa khép kín, bên trong không có bất kỳ âm thanh nào, 1 tay cẩn thận cầm cái khay có trà lài, 1 tay ra sức đẩy cánh cửa gỗ.

Thiên sứ!

Là một người đàn ông tựa như thiên sứ!

Trán rộng, mũi thẳng, con ngươi đen thâm thúy có quang mang tinh khiết như thiên sứ, hắn ngồi trước đàn dương cầm không nhúc nhích, ngón tay đặt trên phím đàn nhưng không chuyển động, nhắm mắt thở sâu,sợi tóc như lông chim phất qua gò má. Lông mi dày cong tạo thành hai bóng râm trên khuôn mặt hắn.

Cô nhẹ chân nhẹ tay đặt trà lài trên cái bàn tròn nhỏ, cực lực không kinh động đến hắn chân bước về phía cửa. Đây chắc chắn là một ca ca khác của cô, nhất định là như vậy! Tuy rằng cô không có ấn tượng mấy, nhưng những người có dung mạo xinh đẹp như thế ở tòa nhà này chỉ có thể là mấy vị thiếu gia.

Tay còn chưa đụng tới chuôi cửa, 1 âm thanh trong suốt như suối vang lên, "Lén lút vụng trộm làm cái gì, tới đây!"

Cô kinh ngạc, cho dù không nguyện ý cũng đành bước đến gần, khi chỉ còn cách hắn 3 bước chân, cô liền dừng lại.

Ánh mắt tinh khiết như nước nhìn cô chằm chằm, hình như hắn không phát hiện cô là « em gái nuôi » của hắn, "Mới tới sao? Ai để trẻ con đi làm chuyện này?" Ngữ khí ôn nhu ngoài dự đoán, ngay cả nhãn thần cũng biểu lộ tia ấm áp kỳ lạ."Em bao nhiêu tuổi a? Trông thật khả ái, rất giống búp bê, tóc dài như vậy có lẽ sẽ chơi vui lắm đây!"

Ngón tay thon dài kéo nhẹ bím tóc của cô, coi cô như tiểu Oa mà trêu chọc. Hắn kéo Nhân Dụ ngồi xuống bên cạnh mình, đưa cánh tay vòng qua đầu vài nhỏ gầy khoát lên mái tóc của cô rồi vò nhẹ, sủng nịnh tiểu vật khả ái.

"Có thể đàn dương cầm không? Sẽ không! Tôi dạy em, nào, tay để nơi này…" Cầm bàn tay nhỏ bé lướt trên phím đàn, đinh đinh thùng thùng không thành điệu khúc, vây bé yêu trong khuỷu tay, ngửi được từ mùi sữa bò ngọt như kẹo toát ra từ vai, từ cổ cô. Nhìn bộ dáng cô giỏi lắm là 12 tuổi thôi, vẫn là một cô bé chưa dậy thì hoàn toàn, mùi hương hương điềm điềm sau khi biến thành thiếu nữ sẽ biến mất đi!

"Tôi phải đi €€€€" Cô hơi kháng nghị nhưng bị hắn cố ý xem nhẹ, tiểu vật khả ái như vậy chơi còn chưa đã sao có thể buông tay ngay!

"Em vừa mang cái gì tới?" Ôm thân thể nhỏ bé vào trong ngực, tức thì bị lây dính hương vị thanh thoát của cô, "Chúng ta cùng nhau đi qua xem." Thậm chí không nỡ rời khỏi cô, dù cách chiếc bàn nhỏ vài bước chân thôi nhưng hắn nhất quyết ôm cô bế lên, để hai tay cô bám vào cần cổ hắn, còn tay hắn thi đặt dưới mông cô, trông như hắn đang bế một đứa trẻ con a.

"Trà lài và bánh bích quy a. Em thích ăn không?" Hắn ngồi vào ghế sofa, đặt cô ngồi trên đùi, hai cánh tay vòng quanh chiếc eo nhỏ như sợ cô tuột ngã xuống đất.

"Tôi không đói." Mông cô không có quần lót che chắn trực tiếp tiếp xúc với tấm váy lót, cánh hoa yếu ớt bị chất quần lụa mỏng mài khiến cô rất không thoải mái, mà cánh tay của hắn cứng như thép, cô căn bản không thể cử động, chỉ có thể giống con sâu nhỏ chậm rãi mấp máy mông để giảm bớt đau đớn ở hạ thể.

"Em sao vậy? Cứ nhích tới nhích lui, không thoải mái sao? Nơi đó không thoải mái, bắp đùi? Váy? Quần lót?" Hắn buồn cười nhìn vật nhỏ ngọ nguậy như chú sâu con, bàn tay to hạ xuống, muốn sờ xem có vật gì làm cô ngồi khó chịu.

"Anh đừng €€€€" Cô vừa muốn lên tiếng ngăn cản nhưng quá muộn, đầu ngón tay thon dài đã thuận theo cái mông trần truồng đi tới hoa tâm mềm mại. Hắn thậm chí không biết mình sờ phải thứ gì, bàn tay to xoa khắp hạ thể trơn bóng của cô. Thẳng đến khi xúc cảm bóng loáng non mềm cùng tiểu huyệt ướt át bị ngón tay hắn vô ý chui vào, hắn mới ý thức được, vật nhỏ này cư nhiên không mặc quần lót!

"Em dám không mặc quần lót ra ngoài! Thực không phải cô bé ngoan nha." Hắn vốn muốn rút ngón tay ra, không ngờ đúng lúc cô giãy dụa, ngược lại đẩy ngón tay vào bên trong!

"Anh mau nhổ ra." Sau khi bị 2 con mãnh thú dạy dỗ, cô trở nên vô cùng mẫn cảm, ngón tay hắn mới vào trong được vài giây, tiểu hoa huyệt đã ươn ướt, còn có xu thế càng lúc càng ướt. Múi thịt nhỏ gắt gao mút chặt ngón tay hắn, ái dịch chảy ra tẩm ướt cả tay hắn, lỗ nhỏ eo hẹp bị ngón tay của hắn nhét vào chật chội đến không có một khe hở, thịt non bên trong cắn chặt như muốn nuốt chửng cả ngón tay ấy.

"Miệng nhỏ của em hút chặt như vậy anh không thể ra, vật nhỏ, em rốt cục là bao nhiêu tuổi? Cô bé mười hai tuổi mà nơi này đã dậy thì như vậy sao?" Hắn không động, động đậy lại bị cô hút vào, da mịn thịt mềm bao chặt thật làm cho người ta muốn điên cuồng. Trời ạ! Cô thực là tiểu dâm đãng trời sinh, nhỏ tuổi đã thế này, trưởng thành thì tới mức nào đây!

"Được, tôi không động, anh mau rút ra!" Tiểu huyệt bị nhét căng đầy, không biết có phải do mị dược vẫn còn trong người hay không mà cô bắt đầu có cảm giác. Hơi hơi mở bắp đùi ra, cô cắn chặt môi dưới kìm nén tiếng rên rỉ, chỉ mong hắn có thể rút ngón tay nhanh một chút, sau đó để cô rời đi.

Ngón tay ướt đẫm thoát khỏi chỗ kín của cô gái nhỏ, trên đó dính đầy hỗn hợp hương vị ngọt ngào cùng dịch vật trong suốt của cô, hai gò má hồng rực,ánh mắt mê ly, bộ dáng này hoàn toàn có thể kích thích thú tính của mọi người đàn ông. Khắc chế không được hắn liền cúi đầu xuống, bao trùm lên cái miệng nhỏ thơm ngọt của cô, vuốt ve trêu đùa thân thể khéo léo, bàn tay to của hắn không kìm nổi nắm chặt bộ ngực nhỏ. Một tay kia chui vào dưới váy cô, chỗ bắp đùi trắng mịn, ái dịch như cỏ dại lan tràn, miệng tiểu huyệt lúc đóng lúc mở chờ được lấp đầy.

Thực là vật nhỏ dâm đãng a!

"Tam thiếu gia, cậu €€€€ a! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! €€€€ tiểu thư!? Tổng quản đang tìm cô khắp nơi!" 1 hạ nhân liều lĩnh xông vào, hắn đánh gãy hưng trí của Tống Trí Nghiêu,cho nên lắp bắp kinh hãi.

"Tiểu thư?! Em là €€€€ Tống Nhân Dụ, em gái nuôi?" Với hắn mà nói, hứng thú cả đời duy nhất chỉ có nghệ thuật, ngày hôm nọ hắn căn bản không thèm để ý vị luật sư kia nói gì, ba hắn nói gì, thậm chí cả cô em từ trên trời rơi xuống cũng không thèm liếc mắt một cái, cho nên hôm nay, hắn hoàn toàn không nhận ra cô là em gái nuôi của hắn.

Bất quá, theo như hắn biết thì Tống Nhân Dụ 16 tuổi rồi, không phải sao? Thế nào lại biến thành cô bé con 12 tuổi?

"Tôi €€€€ tôi nên đi." Cô cuống quýt bò xuống rời khỏi đùi hắn, chân chưa chạm đất đã bị hắn ngăn cản."Em rốt cục là bao nhiêu tuổi?" Sắc mặt âm trầm như thiên sứ đang lên cơn thịnh nộ.

"Tôi? 16 tuổi." Mới nói xong đã bị hắn đẩy ra, ngã ngồi ở trên mặt đất."Cút! "

Hắn hầm hầm rời đi, ván cửa ầm ầm rung động, hạ nhân nhìn cảnh tượng không tốt đã sớm trốn đi, cả gian phòng chỉ còn lại một mình cô. Đứng dậy khỏi mặt đất, cô thậm chí không rõ đã phát sinh chuyện gì, tại sao sau khi biết cô 16 tuổi, thái độ của hắn lập tức thay đổi.

Cô vỗ vỗ bụi bặm trên váy, dựa theo trí nhớ tìm đường trở về, không phát hiện phía sau có một đôi mắt thú tính đang nhìn mình chăm chú, lóe ra tia sáng rỡ.

Liên tiếp 2 ngày sau không có sóng gió gì, đại ca nhị ca hình như chưa xong việc, cho nên không tới "Gây rối" với cô, mà Tam ca €€€€ sau sau này cô mới biết đó là Tống tam thiếu Tống Trí Nghiêu, cũng vẫn không còn đụng tới.

Sáng sớm ngày thứ 3, cô vừa mới tỉnh ngủ liền phát hiện có người đứng trước giường.

Đồng phục cao trung anh tuấn, làn da tuyết trắng như gốm sứ thượng đẳng,trông thuần khiết đến mức khiến cô buông lỏng cảnh giác. Đây chắc là vị ca ca nhỏ tuổi nhất đi.

"Tam ca chán ghét tất cả con gái thành niên, " Cậu thiếu niên nhìn cô chăm chú rồi nói, "Bởi vì trước đây hắn bị cô giáo quấy rối tình dục, cho nên thái độ vô cùng ác liệt với phụ nữ từ 12 tuổi trở lên, hơn nữa cực độ chán ghét họ. Chính là bởi thế, cho tới hôm nay hắn vẫn là một xử nam. Rất kỳ quái đi!" Thiếu niên thuần khiết bật cười, nụ cười rất có khí tức ấm áp, khiến người đối diện có cảm giác như đang ăn kẹo vậy, rất ngọt ngào.

"Cho nên, em nói xem phải làm gì để giúp hắn đây?" Vẻ mặt chân thành hỏi cô, trông giống một học sinh tiểu học hỏi bài giáo viên.

"A?" Cô không hiểu nhìn hắn.

"Bởi vì không phát tiết,giữ lại trong thân thể rất không tốt, Tam ca 27 tuổi nhưng không có kinh nghiệm, còn tiếp tục không phát tiết sẽ sinh bệnh. Cho nên, anh phải giúp hắn, và anh cũng cần em giúp đỡ nga."

"Sao €€€€ giúp thế nào?" Cô cảm thấy Ngũ ca này thực không thuần khiết, vì sao trong ánh mắt của hắn lại mơ hồ có thú tính?

"Rất đơn giản, em làm như đã làm với đại ca, nhị ca, ngoan ngoãn mở đùi ra để hắn chui vào là được." Ác ma mỉm cười nhìn cô, tóm lại, cô vẫn không có biện pháp đào thoát.

Tống Trí Nghiêu mỗi ngày cố định bảy giờ đều đến phòng đàn luyện tập, chẳng qua hôm nay sau khi mở cửa phòng, bên trong lại có thêm một vật nhỏ nghênh đón hắn €€€€ cô em 16 tuổi, Tống Nhân Dụ.

Áo khoác bông màu trắng, trước ngực thắt nơ con bướm khéo léo, tay áo công chúa có đường viền đăng-ten. Một chiếc váy công chúa màu trắng để lộ ra bắp đùi mịn màng, cũng vẫn là rậm rạp váy lót bồng bềnh cùng đôi tất chân màu trắng dài đến đầu gối. Chỉ là khác với lần trước, lần này cô bị trói lại.

Mái tóc dài cuộn sóng màu nâu xõa tung, khuôn mặt non nớt nhìn thật trẻ con. Đôi tay bị trói ra sau lưng ghế dựa nhung, 2 đùi non mịn bị tách ra trói vào hai bên chân ghế. Nắng sớm ngoài cửa sổ chiếu lên thân cô, quần áo màu trắng, làn da trắng mịn, chiếc ghế nhung cùng mái tóc tối màu, màu sắc đối lập mãnh liệt khiến người đối diện phát sinh cảm giác hưng phấn trong lòng.

"Ô €€€€" Cô cắn môi dưới, động tác có chút đau khổ, hơi hơi giãy dụa càng khiến váy bị kéo lên cao, càng làm lộ da thịt non mịn cho người ta nhìn ngắm.

"Giúp tôi €€€€ xin anh!" Giọng trẻ con đáng thương pha lẫn rên rỉ, thân thể nhu nhược của cô bắt đầu run rẩy, chật vật nhuc nhích nhưng vẫn không thoát khỏi loại đày đoạ này.

"Giúp em làm gì?" Hắn cư nhiên đi đến bên cạnh cô, chứ không phải lập tức cất bước đi ra.

Chỉ có Tống Trí Nghiêu tự mình biết, hắn đã bị cô hấp dẫn, tuy rằng biết rõ cô đã 16 tuổi, nhưng dung mạo cô non nớt, thân hình cũng nhỏ bé, thậm chí giọng nói cũng giống cô bé 12 tuổi.

"Nó ở bên trong, anh lấy ra giúp tôi đi?" Cô sắp chịu không nổi.

"Ừ? Ở nơi nào? Nơi này?!" Nhấc váy cô lên, hạ thể trơn bóng nhẵn nhụi đang run rẩy, 1 cái dương cụ chạy bằng điện đang gây sóng gió trong tiểu huyệt hồng nộn. Bởi vì cô đang ngồi, cho nên căn bản không thể tự, chỉ có thể xin hắn giúp đỡ, hoặc là đợi ác ma tan học trở về cứu vớt mình.

Nâng mông cô lên, rút dương cụ chạy bằng điện sớm ướt đẫm ra ngoài, cầm trong tay chứ không vứt bỏ, nhìn tiểu gia hỏa nhẹ nhàng thở ra, đôi mắt hắn bắt đầu nổi lên thú tính.

"Tôi giúp em, vậy em muôn cảm ơn tôi như thế nào." Cởi bỏ trói buộc ở chân cô, lại không để tay cô tự do, nhẹ nhàng ôm Nhân Dụ như búp bê ngồi vào ghế sofa rộng rãi bên cạnh, đương nhiên, cô vẫn bị đặt ngồi trên chân hắn. Vuốt ve bộ ngực nhỏ hở ra, bàn tay to không thoả mãn vươn vào từ sau lưng cô, đẩy móc áo lót, thuận thế kéo khoá áo khoác, 2 bầu ngực non nớt nhảy ra được tay và miệng hắn âu yếm. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyenbathu.vn

"A, không muốn." Cô ngả về phía sau né tránh, lại không nghĩ đúng lúc bị hắn ấn trên ghế sofa.

"Không muốn?! Vật nhỏ vong ân phụ nghĩa, em xin tôi giúp em, lại không muốn báo đáp tôi, thực là một cô bé hư hỏng. Chẳng lẽ em còn muốn vật đó cắm vào em sao?" Xoa nắn bộ ngực tuyết trắng, hắn vẫn muốn đem thân thể nhỏ bé này khảm vào trong thân thể mình, hắn quả thực yêu thích không nỡ buông tay. Tách bắp đùi trắng noãn, chen thân thể hắn vào.

1 tay day nhẹ bắp đùi, chạm nhẹ vào tiểu hoa huyệt, 1 bàn tay khác cởi trói ở tay cô, cở áo khoác cùng áo lót, dùng lực 1 chút, chiếc váy cũng thoát ly khỏi thân thể nhỏ bé nno nớt, hiện tại cô hoàn toàn như trẻ sơ sinh.

"Em rất mẫn cảm. Hiện tại đang không ngừng chảy dâm thủy, có phải rất muốn tôi thỏa mãn em hay không?" Tháo thắt lưng, phóng thích thú tính, mãnh thú màu đen khổng lồ cứng rắn cao ngất, nó khẩn cấp vội vã bật ra.

1 tay khống chế bờ eo mảnh khảnh, 1 tay cầm cự thú hung mãnh, nhắm ngay hoa tâm mềm mại mà cắm vào!

"Không muốn, đau quá." Mới có cái đầu, liền bị hoa huyệt chật chội ngăn trở đường đi, nộn huyệt eo hẹp căn bản không thể cất chứa cự thú thô to này, bắp thịt mềm mại không ngừng co rút lại muốn đuổi nó ra ngoài cơ thể. Hắn không dám nôn nóng, sợ xé rách huyệt động tinh xảo, như vậy vật nhỏ của hắn sẽ đau chết!

Hắn hôn lên cái miệng nhỏ, tóc như lông vũ mềm nhẹ phất qua mặt cô, bàn tay to bấu víu hai viên trân châu nhỏ hồng hồng, vò nhẹ khẽ nhéo, trân châu nhỏ dần cứng rắn đứng thẳng trong tay hắn. Đôi tay chậm rãi dời xuống, lướt qua eo nhỏ đi tới hai cái mông trắng nõn.

Mông tròn nho nhỏ, bóp 2 cánh thịt non phảng phất có thể nhéo ra nước, cửa động tiểu cúc huyệt khép kín, đi tiếp chính là chỗ bọn họ giao hợp. Nửa cây nam căn đang đi vào, một nửa còn lại bị ngăn chặn bên ngoài, bắp thịt bên trongtựa hồ có chút buông lỏng, hắn lập tức nắm lấy cơ hội, dùng lực đẩy mạnh vào! Toàn bộ nam căn chui tọt vào huyệt động, hết sức mãnh liệt khiến hắn suýt ngạt thở, nam căn bị kẹp chặt thậm chí mơ hồ đau đớn.

"A!" Cô kinh suyễn, bản thân vừa thả lỏng đã bị nó xỏ xuyên, cự thú trong cơ thể hung mãnh làm việc, mạnh mẽ đến nối cô bị đẩy ngã trên sô pha. Một chút lại một chút tiến vào, một lần lại một lần rời khỏi, Tống Trí Nghiêu hung mãnh phát tiết thú tính tích tụ trong 27 năm của mình, cự thú thô to vào sâu, rồi lại rút ra, thiêu đốt toàn bộ lý trí còn tồn tại trong hắn. Hai mông trắng nõn bị hắn bóp chặt, mỗi lần hắn đẩy vào lại kéo cô về phía hắn làm cho nam căn thâm nhập sâu hơn, quy đầu đội thẳng lên tử cung mới ngừng lại.

Nâng bắp đùi cô đặt trên vai mình, khiến cho bộ phận sinh dục của họ càng thêm dán sát một chỗ, tiểu huyệt chảy ra ái dịch làm ghế sofa cũng nhiễm hương vị ngọt ngào của cô. Bộ ngực nõn nà do va chạm mạnh mà liên tục nảy lên, một thiếu nữ vốn giống cô bé, sau khi bị hắn kịch liệt rút ra đâm vào lại sinh ra mỹ cảm dâm mị.

1 dòng dịch nóng bắn thẳng vào tử cung non nớt, Tống Trí Nghiêu người đầy dục hỏa rốt cục rút ra, hắn – thiên sứ đã nhiễm mùi ác ma, không còn thuộc về thiên đường, đôi cánh màu trắng đã biến thành màu đen, đôi mắt tinh khiết không biết ngập đầy tình dục từ lúc nào.

Lại một ác ma vươn tay ra với cô, những ngày sau, cô thực không dám tưởng tượng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.