Ban Mã Tuyến

Chương 24: Bệnh



Kiều Hiểu Kiều bị tạm thời cách chức hai tuần, yêu cầu viết kiểm điểm để thức tỉnh. Vương mập mạp rống mắng cô, cuối năm vốn định lấy một loạt danh hiệu, để được thưởng, toàn bộ đều đổ sông đổ bể. 

Tại phòng tập trong cục công an, Kiều Hiểu Kiều đấm đá bao cát túi bụi, hết quăng rồi lại đá, liên tục giằng co hơn hai giờ, chỉ còn thiếu dán ảnh chụp của Cận Ngữ Ca trên bao cát nhắm mặt mà đánh. Cả mình đầy mồ hôi, sau khi tắm rửa, ủ rũ ra khỏi cục. 

Mùa đông ngày trôi qua nhanh hơn, còn chưa tới giờ tan sở, ánh mặt trời đã biết mất sau những tòa nhà cao tầng trong thành phố. Gió lạnh, tóc còn có chút ướt nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo. 

Kiều Hiểu Kiều kéo cao mũ áo khoác trùm lên hết mức, đứng ở ven đường trong lòng rối rắm ngàn vạn lần, vẫn nhịn không được bước về hướng khu Cảnh Duyệt Vinh Viên. 

Bất ngờ khi thấy xe của Cận Ngữ Ca đậu ở ngoài tòa nhà. Sớm như vậy là rất khác thường, lại còn cho xe dừng ở bên ngoài. Trong đầu Kiều Hiểu Kiều đầy dấu chấm hỏi mang theo lên lầu, ấn lên chuông cửa. 

Nửa ngày, không có phản ứng. Kiều Hiểu Kiều ngừng một hồi, lại ấn. 

1 lúc lâu sau, mới mơ hồ nghe được tiếng vang mỏng manh bên trong, Hiểu Kiều đứng ở ngoài cửa chờ. Lại một lát sau, cửa cùm cụp vang lên tiếng mở cửa. Nhưng mà cánh cửa liền dừng ở chỗ này, cũng không có động tác tiếp theo. 

Kiều Hiểu Kiều thấy lạ, thử mở cảnh cửa, cả phòng khách tối om, có 1 một bóng người nằm dựa vào cạnh cửa. Hiểu Kiều lắp bắp kinh hãi, chạy nhanh vào cửa, ngồi xổm xuống xem. Trong bóng tối thấy không rõ, đứng lên bật đèn. Trong phòng khách nháy mắt sáng tỏ, chỉ thấy Cận Ngữ Ca ngay cả quần áo cũng chưa thay, sắc mặt ửng hồng nằm cuộn tròn tại đó, đột nhiên bị ánh sáng lóe sáng vội vàng nhắm lại hai mắt. 

Kéo cánh tay cô ôm vào trong lòng, cằm kề sát trán cô, phát hiện nhiệt độ không bình thường.

"Ngữ Ca? Làm sao vậy?!" 

Cận Ngữ Ca theo bản năng trốn tránh, chống cánh tay không cho Hiểu Kiều ôm cô, cau mày rất không kiên nhẫn trả lời: 

"Cảm mạo!" 

Kiều Hiểu Kiều không buông tay, dùng sức ôm cô, Cận Ngữ Ca bệnh một chút sức lực cũng không có, đành từ bỏ việc chống đối, tùy ý để Hiểu Kiều ôm ấp. 

"Cô phát sốt không đi bệnh viện ở nhà để làm gì? Tôi mang cô đi bệnh viện!!" 

"um ——!!" 

Cận Ngữ Ca nghe thấy, lập tức phản kháng kịch liệt, cơ thể cũng giãy dụa theo, sống chết muốn đẩy Kiều Hiểu Kiều ra. Hiểu Kiều nắm hai vai cô ấn xuống không được, đành phải thỏa hiệp: 

"Được rồi.. được rồi.. không đi! Đừng quấy, không đi bệnh viện!" 

Cận Ngữ Ca lúc này mới ngừng, đang yếu còn cực lực phản kháng, nằm trong lòng Hiểu Kiều thở dốc. Hiểu Kiều nhìn cô cứng đờ, đôi mắt mất hồn, đôi môi nhỏ khô nứt nổi lên trên làn da trắng nõn, bao nhiêu uất hận trong lúc đánh bao cát ở cục hoàn toàn biến thành lo lắng, đau đớn, co rút. 

Nửa ôm nửa dìu Ngữ Ca về giường, Hiểu Kiều ngồi xổm ở trước ngăn kéo trong phòng sách lấy ra cái hòm thuốc. Vừa lục lọi vừa than thở: 

" Hoan Nhan người ta còn biết khoác thêm áo ra ngoài, cô lại mặc bộ đồ hở lưng đi ra ngoài, muốn đẹp không muốn sống, nhiệt độ dưới 0 độ không cảm mạo mới là lạ a! Lớn như vậy còn sợ tiêm, còn muốn giả bộ mạnh mẽ, sốt đến ba mươi tám độ tám a?... Thuốc đều quá hạn? Như thế nào tất cả đều là đồ bỏ?" 

Lục lọi nửa ngày, trong hòm thuốc của Cận Ngữ Ca không có thuốc cô biết. Không dám cho uống lung tung, Hiểu Kiều cầm chìa khóa trên bàn, chạy một mạch ra ngoài. 

Cũng may ngay cổng có hiệu thuốc, Kiều Hiểu Kiều giải thích rõ tình huống để nhân viên cửa hàng bán thuốc, lại tỉ mỉ hỏi rõ ràng cách dùng liều dùng, rất nhanh chạy trở về. 

Không thể tưởng tượng được Cận Ngữ Ca không chỉ sợ tiêm, uống thuốc cũng tốn sức, Kiều Hiểu Kiều ngồi ở mép giường bưng cái ly, nhìn cô nhiều lần nuốt không trôi một viên thuốc nho nhỏ, còn bị sặc liên tục ho khan, nước mắt đều chảy ra. 

Nhìn Ngữ Ca ho, tâm Hiểu Kiều cũng níu chặt lại. Rất muốn banh miệng cô ra, nhét đầy thuốc vào, sao phải cố gắng như vậy. Nhưng mà cũng chỉ dám suy nghĩ mà thôi, trên thực tế chỉ có thể dỗ dành: 

"Cô uống chậm một chút, đừng nghĩ uống viên thuốc khó như vậy, giống như bình thường uống nước thôi, thuốc sẽ theo nước đi xuống. Ngoan ngoãn uống thuốc, bằng không tôi mang cô đi tiêm a?" 

Không biết là cách dụ dỗ có tác dụng, hay do uy hiếp tiêm nổi lên tác dụng, Cận Ngữ Ca khó khăn nuốt đống thuốc cảm cùng thuốc hạ sốt đưa vào trong dạ dày. Hiểu Kiều thở phào nhẹ nhõm, đỡ cô nằm xuống nghỉ, đắp kín chăn, tắt đèn đóng cửa đi ra ngoài. 

Chỉ chốc lát tiếng cửa ngoài lại vang lên, Cận Ngữ Ca sốt đến vô tri vô giác nghe thấy Kiều Hiểu Kiều rời đi, trong lòng, trong mắt đều cảm thấy chua xót. Muốn đi ra giường mà tay suy sụp vô lực, chỉ có thể nghiêng đầu, khóe mắt ướt át thấm lên gối. Thuốc phát huy tác dụng, lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. 

Kiều Hiểu Kiều thừa dịp Cận Ngữ Ca ngủ, chạy tới siêu thị mua đồ. Thầm nghĩ tìm được đồ ăn cho người bệnh ở nhà Cận Ngữ Ca so với lên trời còn khó hơn. Trước kia khi bị cảm sốt, miệng vô vị, cái gì cũng không muốn ăn, chỉ uống được cháo hoa mẹ nấu, vừa thơm lại lỏng, dễ dàng tiêu hóa, nhưng lại cảm thấy ngon. 

Mua gạo thơm, lại mua thức ăn, thượng vàng hạ cám cũng mua sắm đầy giỏ. Nghĩ thầm không biết Cận Ngữ Ca đã hạ sốt chưa, không ở lại lâu, xếp hàng thanh toán xong liền vội vã trở về. 

Trở về thấy Cận Ngữ Ca còn đang ngủ, Hiểu Kiều nắm tay đặt vào lòng cho ấm áp, vươn tay sờ trán thăm dò nhiệt độ, có vẻ đã bớt sốt, hơi hơi an tâm. Giúp cô dịch dịch góc chăn, nhẹ nhàng đi ra. 

Ngoài trời đã tối thui, gió bắc thổi va vào cửa sổ vang lên “ô,ô”. Cận Ngữ Ca đang ngủ trong phòng, phòng khách cùng bếp dùng chung một ngọn đèn, Kiều Hiểu Kiều cảnh quan đứng trước bếp, một tay giữ nồi, một tay cầm di động, nhẹ giọng gọi điện thoại. 

"Mẹ —— làm sao nấu cháo a?" 

... 

"Không phải, một người bạn của con bị bệnh, con chuẩn bị chút đồ ăn cho cô ấy." 

... 

"A, một chén gạo, mười chén nước, nhiều như vậy?" 

... 

"A, đã biết. Vậy phải đun bao lâu?" 

...

"Được rồi, con đã biết, khi nào không rõ con sẽ gọi hỏi." 

Bình thường, Kiều cảnh quan không ít lần đả kích Cận Ngữ Ca mười ngón không xuống bếp, bản thân cô cũng y chang, nước chưa tới mũi chưa chịu nhảy, nhưng ưu điểm lớn nhất là muốn học phải hỏi; lần đầu tiên xuống bếp, dưới sự điều khiển từ xa của Kiều mẹ, làm ra một nồi cháo hoa —— trông khá ngon. 

Tuy rằng ngủ nhưng vẫn ngủ không sâu. Cận Ngữ Ca hỗn độn cảm thấy được đèn phòng ngủ sáng, lại bắt đầu nhíu mày. 

Kiều Hiểu Kiều bưng nước ấm cùng khăn mặt vào, ngồi vào mép giường, xốc chăn lên bắt đầu cởi nút quần áo của cô. Cận Ngữ Ca tuy rằng mơ hồ, bản năng phải phản kháng, chụp lấy tay Hiểu Kiều, còn nói lầm bả lầm bầm. 

"ừ ừ, là tôi!" 

Tay Hiểu Kiều vẫn không ngừng nhưng lên tiếng để biết thân phận. Quả nhiên, Cận Ngữ Ca ngừng phản kháng, nhưng vẻ mặt cũng không vui vẻ gì. Hiểu Kiều không để ý tới cô, trước lột áo, tay lần tới eo cô cởi váy ra. Kiều cảnh quan làm việc từ trước đến nay thoăn thoắt lưu loát, không phí nhiều sức lực liền cởi sạch không chừa một mảnh, chỉ còn quần lót ở trên người. Lau sạch mồ hồi ướt sũng trên người, thay áo ngủ bằng vải bông cho cô. Kê cao gối để cô dựa vào, lại tỉ mỉ lau mặt và tay cho cô. 

Cận Ngữ Ca rõ ràng cảm thấy thoải mái hơn, không còn nhăn nhó mặt mày nữa, thành thật phối hợp với Hiểu Kiều. Sau 1 lúc lau khô, Hiểu Kiều đắp lại chăn cho cô: 

"Chờ a, tôi lấy chút cháo cho cô ăn." 

Nói xong, khoát khăn mặt lên vai, bưng nước đi ra ngoài. Một hồi sau lại đi vào, trên tay là khay đựng một chén cháo, mấy đĩa dưa cải, hương thơm phưng phất. 

Cận Ngữ Ca dựa vào đầu giường, nửa suy nghĩ nửa nhìn Hiểu Kiều. Thìa khuấy trong bát, múc lên 1 thìa cháo, thổi qua thổi lại, rồi đưa đến bên miệng cô. Ngữ Ca vẫn kiên cường, muốn đưa tay tự cầm bát, Kiều Hiểu Kiều rút tay về tránh: 

"Được rồi được rồi a? Bệnh thành như vậy còn cố. Nghe lời, há miêng a." 

Nửa câu đầu như oán giận, nửa câu sau giống dụ dỗ trẻ con. Ngữ Ca không hề không được tự nhiên, ngoan ngoãn mở miệng ra. 

Hiểu Kiều rất có kiên nhẫn, từng muỗng từng muỗng thổi nguội rồi đút, nhìn thấy Ngữ Ca ăn, trong lòng vô cùng dễ chịu, cảm xúc cũng thoải mái hẳn, mím mím khóe môi, đôi mắt tràn ngập dịu dàng. 

Cận Ngữ Ca không phải không nhìn thấy, chỉ là giả vờ không nhìn thấy, cúi đầu, không rên một tiếng nuốt cháo. Bát không lớn, rất nhanh thấy đáy, dựa theo lượng cơm Ngữ Ca ăn ngày thường, tính ra ăn không ít. Hiểu Kiều đưa thìa cháo cuối cùng vào miệng cô: 

"Còn muốn ăn không?" 

Rốt cuộc, Cận Ngữ Ca giương mắt nhìn cô, không nói lời nào, cũng không biểu hiện hiểu gì. Kiều Hiểu Kiều ngẩn người, thử hỏi: 

"Còn ăn?" 

Vẫn là không phản ứng, Hiểu Kiều đã quen với chiêu thức này của Cận Ngữ Ca, nhịn không được nở nụ cười, cũng không nói gì, đi ra ngoài lại múc thêm một chén nữa. 

Chén thứ hai ăn hơn phân nửa, Ngữ Ca nghiêng đầu, không muốn ăn. Hiểu Kiều thu dọn bát đũa, mang ra ngoài. Lại cầm ly nước đi vào cho cô súc miệng. Dọn dẹp tất cả sạch sẽ, Cận Ngữ Ca dựa vào đầu giường, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. 

Kiều Hiểu Kiều ngồi ở mép giường, cười như không cười nhìn cô, 

"Cho tôi ôm một cái nha?" 

Lông mi Cận Ngữ Ca run lên một chút. 

Hiểu Kiều đợi chờ, không thấy cô phản đối gì. Cởi giầy leo lên giường, tiến vào chăn, ôm cô vào trong lòng ngực. Cơ thể Ngữ Ca cứng ngắc, ý vẫn là không muốn cho ôm. Nhưng cũng không có giãy ra. 

Sau sự kiện kia, Hiểu Kiều và cô rất ít khi ôm hay hôn nhau, có chăng cũng chỉ là những lúc quan hệ xác thịt. Cô vẫn tránh hành động thân mật giữa hai người, tình nguyện đem quan hệ của hai người gắn bó trên giường. Nhiệt độ và hương thơm của người trong lòng đều khiến người ta say mê, tham luyến. Nhưng bị cự tuyệt nhiều lần, Kiều Hiểu Kiều cũng dần dần lạnh nhạt, cô cũng đành bất đắc dĩ không thể không cam chịu. 

Kiều Hiểu Kiều ôm lấy đầu, một tay ôm cô; ngón cái tay kia tinh tế vuốt ve mặt Ngữ Ca, từ mi mắt đến khóe mắt, rồi đến vành tai non mềm tinh tế. Lúc này Cận Ngữ Ca, không phải là tổng giám đốc khí thế mạnh mẽ của một tập đoàn, cũng không phải là người con gánh trên vai trọng trách của Cận thị, chỉ là một bệnh nhân bình thường yếu ớt, cần chăm sóc. May mắn thật may mắn, hôm nay cô không có dỗi, nếu không thật không dám nghĩ sẽ như thế nào. 

Cận Ngữ Ca từ từ thả lỏng thân thể, an tâm nằm trong lòng Hiểu Kiều. Hạ sốt, đầu cũng không còn mơ mơ màng màng, trong lòng tràn đầy ấm áp, chưa từng có cảm giác thoải mái như vậy vờn quanh cô. Là rất thích nhưng cũng không dám dấn thân vào nhu tình, ý thức từ từ mơ hồ, với hai người rất khó có được sự dịu dàng này, rồi cũng dần dần ngủ thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện