Ác Ma Chi Sủng

Chương 28



Edit : Phương Thiên Vũ

Tần Nhu vốn không thể nhúc nhích, chỉ cần hơi chút động đậy liền cảm thấy toàn thân đều đau, mắt thấy mọi người đều quên đi cô, không thể không lên tiếng nhắc nhở, nơi này còn có một người bị trọng thương, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, vẻ mặt ai oán đáng thương nhìn Tư Minh Dạ, trong lòng lại hận nghiến răng, thù này cô không sớm thì muộn cũng sẽ báo !

Hạ Duy Y nhìn cô ta một cái, mày nhíu chặt lại, sau đó lên án nhìn Tư Minh Dạ, giống như anh chính là một người thay lòng đổi dạ !

Tư Minh Dạ đưa tay kéo cô vào trong lòng, nhìn Tần Nhu vô cùng thê thảm, lạnh giọng hỏi,“Ai dẫn cô ta vào đây ?”

Bùi Diệc trong lòng chợt lạnh, một chút một chút vụng trộm hướng tới cửa lớn, hận chính mình không thể ẩn thân được, bất đắc dĩ hành vi này của cậu vốn chính là không đánh đã khai, lam mâu thâm thúy kia chuyển hướng cậu, thanh âm giống như kết băng,“Cậu rất rảnh ?”

Bùi Diệc vội vàng xua tay,“Không có, tuyệt đối không có !” Còn kém chỉ lên trời mà thề, trời thấy, cậu thật sự bề bộn nhiều việc !

Tư Minh Dạ không hề để ý đến cậu, nhưng Bùi Diệc biểu tình không có thả lỏng, ngược lại là vẻ mặt nản lòng, cậu biết lão đại đã ghi sổ lỗi này của cậu, hơn nữa tuyệt đối sẽ tính rõ ràng với cậu, tuy rằng màn diễn này xem rất đã nghiền nhưng cái giá phải trả khẳng định cũng sẽ không nhỏ, khiến cậu bất bình nhất là, xem diễn không chỉ một mình cậu, vì sao lại thanh toán chỉ có mình cậu ?

“Tư…” Tần Nhu mắt thấy anh một chút quan tâm bộ dáng của cô cũng không có, trong lòng có chút bất an, chẳng lẽ anh đã quên cô ? Trước kia anh tuy rằng cũng lạnh lùng nhưng vẫn sẽ quan tâm cô, cô biết lúc trước là cô không tốt, nhưng cô bây giờ đã biết sai rồi.

Lúc trước Tư Minh Dạ bị trọng thương mới gặp được Tần Nhu. Tần Nhu bị vẻ ngoài tuyệt mỹ của anh hấp dẫn, liền tốt bụng cứu anh một mạng, cẩn thận chăm sóc, làm cho Tư Minh Dạ cảm nhận được ấm áp trước đây chưa từng có, bởi vì một tia ấm áp kia, khi Tần Nhu đưa ra ý định kết giao anh không có phản đối. Nhưng anh không dễ tin bất luận kẻ nào, cho nên thân phận của anh chưa bao giờ tiết lộ với Tần Nhu. Lúc trước Tuyệt Thế cùng U Minh Điện chưa có quy mô như bây giờ, anh cũng rất ít lộ diện nên tuy rằng Tần Nhu gặp qua đám người An Thụy nhưng cũng chỉ đoán anh là người xã hội đen hỗn tạp. Lúc ấy Tần Nhu liền cảm thấy có chút thất vọng nhưng nhìn gương mặt tuyệt mỹ kia, cô lại luyến tiếc chia tay, cuối cùng thậm chí còn đính hôn, nhưng ngay khi đính hôn không lâu, Tần Nhu gặp một người nước ngoài, bất luận là gia thế bối cảnh hay dung mạo dáng người đều xuất sắc, quan trọng nhất là đối với cô rất dịu dàng, không giống Tư Minh Dạ luôn lạnh như băng, cuối cùng Tần Nhu dứt khoát quyết định chia tay với Tư Minh Dạ, đi theo người nước ngoài kia ra nước ngoài.

Tư Minh Dạ một câu giữ lại cũng không có, sau một trận say rượu cũng không đề cập đến người phụ nữ kia nữa, chỉ là càng trở nên lãnh khốc. Trong lòng anh rất rõ, anh không thương Tần Nhu, Tần Nhu rời đi anh cũng không thương tâm, chỉ là cảm thấy rất thất vọng, không phải đối với Tần Nhu thất vọng mà là đối tính người thất vọng. Trong lòng anh từng ôm một tia hy vọng nhưng từ lúc đó, anh liền đem một tia hy vọng kia hoàn toàn dụi tắt. Mãi đến khi gặp được Hạ Duy Y, ánh mắt trong veo, chân thành tha thiết quan tâm như vậy làm cho tim của anh lại nhảy liên hồi, muốn đem cô khóa ở bên người vĩnh viễn thuộc về mình, chỉ cần đem cô khóa ở bên người là được rồi, nhưng bất ngờ chính là, anh cư nhiên tâm động…

Anh cũng từng nhất thời sợ hãi, sợ thật tình trả lại cuối cùng cũng là phản bội nhưng trốn tránh không phải phong cách của anh, nếu tâm động, anh sẽ kéo cô cùng một chỗ với mình, nếu cô dám phản bội anh, anh liền dứt khoát hủy diệt cô, còn có… chính mình !

Hạ Duy Y phát hiện sự dịu dàng trong mắt anh, ha ha ngây ngô cười ôm anh cọ cọ, hoàn toàn đã quên lúc nãy trong lòng toát ra sự chua xót.

Tư Minh Dạ yêu chiều vân vê khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ôm cô lên lầu, thản nhiên bỏ lại một câu,“Ném ra !” Đối với người phản bội anh luôn luôn không lưu tình, Tần Nhu nay còn sống, đã rất may mắn !

“Tư…” Tần Nhu chịu đựng đau, đưa tay giữ chặt ống quần của anh, khóc lóc cầu xin,“Tư… Em biết sai rồi… Van cầu anh, đừng không để ý tới em…”

Hạ Duy Y hừ lạnh một tiếng, vươn một cước liền đá tay cô ta văng ra, chỉ nghe thấy “răng rắc…” Một tiếng, Bùi Diệc vỗ vỗ ngực, lui về phía sau hai bước, một bộ dáng hơi sợ.

Hạ Duy Y nhìn về phía cậu nói,“Tự mình mang vào, tự mình ném ra !” Thản nhiên liếc mắt Tần Nhu một cái, tuy rằng không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng đủ cô ta nằm trong bệnh viện hai tháng.

Bị tầm mắt lạnh lùng của cô đảo qua, Bùi Diệc run lên, trong lòng cảm thán, không hổ là tiểu ác ma a ! Ánh mắt này uy lực quả thực ngang với lão đại. Nhận mệnh đi đến cầu thang, vô cùng nhân từ nắm lấy cổ tay không có bị đá kia của Tần Nhu kéo ra bên ngoài.

“Tư… em biết sai rồi… Van cầu anh tha thứ cho em…”

Tư Minh Dạ không để ý tới thanh âm phía sau, ôm Hạ Duy Y đi vào phòng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của cô, dịu dàng nói,“Bé cưng… Anh sẽ không vì người phụ nữ khác giận em, lần sau không cho phép ăn dấm chua bậy, lại càng không cho phép nghĩ rời khỏi anh, biết không ?”

Hạ Duy Y ngoan ngoãn gật đầu, tựa vào trong lòng anh ngửa đầu nhìn anh, hỏi,“Em từ nay có thể đem những người phụ nữ thích anh đánh chạy đi không ?” Cô rất không thích có người phụ nữ khác thích anh, anh là của một mình cô !

Tư Minh Dạ cúi đầu che kín phấn môi của cô, khẽ cười nói,“Có thể !”

Hạ Duy Y vừa lòng lộ ra một nụ cười mỉm ngọt ngào, vươn đầu lưỡi liếm liếm môi của anh, Tư Minh Dạ ánh mắt tối sầm lại, Hạ Duy Y lại lập tức đẩy anh ra, vẻ mặt đề phòng nhìn anh.

Tư Minh Dạ ngẩn người,“Làm sao vậy ?” Cô không phải không tức giận sao ? Vì sao đẩy anh ra ?

Hạ Duy Y cau mày nghĩ nghĩ, lại nhìn nhìn anh, sau đó đấu tranh một hồi, đột nhiên nói,“Em đi ngủ phòng bên cạnh !”

“Cái gì ?” Tư Minh Dạ sắc mặt trầm xuống, cô cư nhiên muốn cho anh ngủ riêng ?

Hạ Duy Y bĩu môi nói,“Anh bị thương !” Tư Minh Dạ khó hiểu, anh bị thương, vì sao bọn họ phải ngủ riêng ?

Hạ Duy Y nghiêm trang nói,“Xương sườn của anh bị gãy, không thể vận động mạnh !”

Tư Minh Dạ bất đắc dĩ thở dài nói,“Anh không chạm vào em là được chứ gì ?” Hạ Duy Y hoài nghi nhìn anh, lo lắng một hồi mới gật gật đầu, cô cũng sợ một mình sẽ ngủ không được.

Tư Minh Dạ nhìn cô cởi quần áo trên người, ánh mắt càng trở nên hừng hực, Hạ Duy Y nhìn anh một cái, nhắc nhở,“Anh nói sẽ không chạm vào em nga !” Sau đó thân mình trần trụi tiến vào ổ chăn, sáng sớm đã bị đánh thức, cô trước tiên phải ngủ trưa để bổ sung giấc ngủ.

Tư Minh Dạ đang cố gắng đè nén xao động, Hạ Duy Y lại vươn một cánh tay lôi kéo anh,“Dạ, anh bị thương, cần nghỉ ngơi.”

Tư Minh Dạ nhìn trên cánh tay cô có nhiều dấu hôn, hỏi,“Bé cưng, em muốn mặc áo ngủ không?”

“Không cần… anh nói như vậy ngủ sẽ thoải mái, em cũng thấy ngủ như vậy rất thoải mái !” Sẽ không vướng víu tay chân !

Tư Minh Dạ đành chịu, kia chẳng qua là để tiện bất cứ lúc nào cũng có thể ăn sạch cô nên mới tìm cớ mà thôi, anh có được tính tự làm tự chịu không ?

Hết chương 28.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện