Ảnh Đế Yêu Thầm

Chương 47



Gió lạnh thổi bay sa mành bên cửa sổ, hương hoa hồng lavender phiêu tán trong không khí, cùng gió triền miên.

Một câu "Anh là người thích em nhất trong nhà" của Thẩm Tùng An làm Chiêm Ngọc không phòng bị giật mình.

Thẩm Tùng An dựa thật gần, Chiêm Ngọc thấy anh nói chuyện hơi đều bên tai, có chút ngứa, theo phản xạ rụt cổ: "Ngứa."

Thẩm Tùng An thấy thế, rời bên tai cậu, đứng thẳng, nhắc nhở: "Uống trà gừng trước đi."

Chiêm Ngọc gật đầu, cầm muỗng bắt đầu uống, Thẩm Tùng An đứng bên cạnh, bưng một chén khác uống.

Hai người uống trà gừng xong, Thẩm Tùng An đặt khay qua bàn bên, từ túi áo trong lấy ra một tấm thẻ đặt trước mặt Chiêm Ngọc.

Tấm thẻ màu đen, thiết kế gọn, ba chưc "Đồ ăn viên" in bên phải.

Đồ ăn viên chính là quán ăn lần đầu hai người tới ăn cơm.

Chiêm Ngọc nhớ rõ lần trước trên đường về nhà sau khi ăn cùng Thẩm Tùng An, ba từng nói một ít tin về quán ăn riêng này. Ông nói lão bản đồ ăn viên có hậu trường ngạnh, quán ăn nhà này thuộc chế độ hội viên, chỉ chiêu đãi quyền quý, đừng nói người thường, cho dù người có xí nghiệp cũng không có tư cách tùy ý đi vào.

Công ty Chiêm gia bọn họ tuy ở thành phố cũng tương đối nổi danh cũng coi như giàu có lại chưa nói tới "Quyền" hay "Quý", cho nên ba cũng không có thẻ hội viên đồ ăn viên.

Trước đó, Chiêm Ngọc chỉ biết đồ ăn viên là một quán ăn riêng phi thường cao cấp, không nghĩ tới còn có một tầng quy củ này. Hiện giờ nhìn tấm thẻ VIP, cậu khó tránh khỏi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tùng An: "Cho em? Này quá quý, em......"

"Không quý." Thẩm Tùng An đánh gãy lời cậu muốn nói, "Trước đó đã muốn đưa em, chỉ là lấy quan hệ trước đó, sợ em không nhận."

Hai người lần đầu tới đồ ăn viên ăn cơm, Thẩm Tùng An thấy Chiêm Ngọc thích, quay đầu lại hỏi lão bản đồ ăn viên muốn thẻ mới, chỉ là vẫn luôn không tìm thấy lý do giao cho Chiêm Ngọc, sợ Chiêm Ngọc không chịu nhận, hiện tại quan hệ hai người xác định, anh cũng không băn khoăn nhiều vậy.

Nghe anh nói trước đó đã muốn đưa mình, Chiêm Ngọc hơi mở to mắt: "Trước đó anh đã chuẩn bị? Khi nào?"

Thẩm Tùng An thấy đôi mắt cậu mở tròn tròn, bộ dáng kinh ngạc thập phần đáng yêu, không nhịn được khom lưng hôn hôn đôi mắt cậu.

Lúc anh hôn, Chiêm Ngọc theo bản năng nhắm hai mắt lại, cảm giác được mí mắt truyền tới cảm giác mềm mại của môi, ôn ôn nhuyễn nhuyễn, rất là thân mật.

Cậu ngồi trên ghế, nhắm mắt ngoan ngoãn để Thẩm Tùng An hôn, qua một lúc lâu mới ra tiếng: "Anh còn chưa nói cho em."

Thẩm Tùng An thân mật dùng mũi cọ cọ chóp mũi tinh xảo của cậu, lúc này mới nói: "Lần đầu cùng em ăn cơm."

Chiêm Ngọc kinh ngạc mở to mắt, nói: "Sớm như vậy? Khi đó chúng ta không phải vừa mới quen ——"

Lời nói của cậu đột nhiên im bặt, nhớ tới Thẩm Tùng An thổ lộ có nói qua anh nhất kiến chung tình, như vậy ngay từ đầu thay mình chuẩn bị thẻ hội viên đồ ăn viên cũng không kỳ quái.

Cậu nhớ tới thái độ khi đó Thẩm Tùng An đối với mình, không chỉ thay cậu kéo ghế dựa, còn giới thiệu cho cậu, lúc ấy cậu cho rằng anh tôn sư trọng đạo, hiện tại nhớ tới thật là quá ngây thơ rồi.

Thẩm Tùng An nhìn cậu một bộ lâm vào trầm tư, ra tiếng hỏi: "Nghĩ cái gì?"

Chiêm Ngọc nói ý tưởng ngay lúc đó cho anh, xong rồi nói: "Tâm tư của anh cũng quá thâm trầm, em không hiểu."

Lời này chỉ là cảm thán, không có bất luận ý bất mãn nào, Thẩm Tùng An nghe vậy cười một cái, duỗi tay xoa xoa tóc cậu: "Lần đầu gặp mặt, sợ dọa em liền khắc chế một chút."

"Lần đầu gặp mặt" trong miệng anh, đối Chiêm Ngọc thì không phải. Thẩm Tùng An cũng không biết, bọn họ gặp lần đầu ở rạp hát lớn Arthur, lúc ấy Thẩm Tùng An đưa cho cậu một cái khăn tay.

Nghĩ đến gặp gỡ ở rạp hát lớn Arthur của hai người, Chiêm Ngọc lại nghĩ tới Vệ Thu Dung.

Trước đó Vệ Thu Dung ở trường học dây dưa, là Thẩm Tùng An thay mình giải vây, Thẩm Tùng An tự nhiên cũng biết Vệ Thu Dung là bạn trai trước, chỉ là hai người cũng không có chính thức đàm luận việc này.

Hiện giờ, nếu cùng Thẩm Tùng An xác định quan hệ, cậu cảm thấy hẳn cùng Thẩm Tùng An nói một chút.

Sau khi quyết định, Chiêm Ngọc nói Thẩm Tùng An: "Anh còn nhớ người lần trước ở bãi đỗ xe trường học dây dưa với em không? Lần chúng ta đi xem phim ấy."

Thẩm Tùng An biết cậu hỏi Vệ Thu Dung, gật đầu: "Nhớ rõ."

"Anh ta là bạn trai trước của em, bởi vì em phát hiện anh ta còn có nữ...... Bằng hữu, cho nên chia tay."

Chiêm Ngọc chỉ nói Vệ Thu Dung ngoại tình, lược qua đoạn ở rạp hát lớn Arthur, cậu nói mịt mờ, Thẩm Tùng An lại sớm tra đến rõ ràng, cho nên mới bảo người điều tra hàng mục công ty Vệ Thu Dung.

Anh không giống Lật Thanh đơn giản thô bạo, lại chuyên chọn hạng mục Vệ Thu Dung coi trọng nhất xuống tay, vì cho Vệ Thu Dung một giáo huấn.

Chiêm Ngọc nói xong, tạm dừng một chút, thần sắc nghiêm túc nhìn Thẩm Tùng An nói: "Thẩm ca, nếu, em nói nếu, về sau nếu anh thích người khác, em hy vọng anh có thể trực tiếp nói cho...... A!!"

Lời còn chưa dứt, cậu không kịp phòng ngừa bị Thẩm Tùng An cong lưng dùng môi chặn miệng.

Lần hôn này của Thẩm Tùng An không ôn nhu như lần trước, anh dùng một tay giữ gáy Chiêm Ngọc, động tác ẩn ẩn bá đạo, đầu lưỡi cạy khớp hàm Chiêm Ngọc, để thâm nhập sâu vào trong.

Chiêm Ngọc bị áp chế ở ghế dựa, bị bắt hơi ngẩng đầu lên, cùng anh môi lưỡi dây dưa.

Mùi hoa thanh nhã trong không khí trở nên ngọt nị, hô hấp hai bên cũng trở nên dồn dập, tay nắm chặt góc bàn của Chiêm Ngọc cũng lơi lỏng, bị Thẩm Tùng An hôn đến có chút vô lực, cuối cùng biến thành nắm tay áo anh.

Thẩm Tùng An kiệt lực khắc chế nội tâm đột nhiên dâng lên dục vọng, để tránh dọa Chiêm Ngọc, mấy phen liếm mút, anh không tha từ miệng Chiêm Ngọc rời khỏi, hôn khoé môi Chiêm Ngọc vì mình ướt át.

Chiêm Ngọc chớp chớp mắt, môi bị hôn đến có chút hồng.

Tay Thẩm Tùng An ôm mặt cậu, trán chống trán, thanh âm mang theo hơi suyễn, thấp giọng nói: "Sẽ không có một ngày như vậy, anh bảo đảm."

Anh thật vất vả mới có cơ hội đứng cạnh em, may mắn ôm em vào ngực, sao có thể để em có cơ hội rời đi.

"Sẽ không." Thẩm Tùng An lại nói lần nữa.

Vì Vệ Thu Dung, Chiêm Ngọc tương đối mẫn cảm với phương diện chung tình, không phải cậu không tin Thẩm Tùng An, chỉ là nói đến đề tài này muốn thấy một chút lập trường.

Đáp ứng Thẩm Tùng An ở bên nhau, cho thấy cậu nghiêm túc với đoạn tình cảm này, cũng hy vọng Thẩm Tùng An như thế, lại không nghĩ đến phản ứng của Thẩm Tùng An sẽ lớn như vậy.

Hai người cách thật gần, cậu nhìn rõ thâm tình nơi đáy mắt Thẩm Tùng An, nghe Thẩm Tùng An nói: "Lần đầu anh yêu đương, nếu nơi nào không đúng, em nói cho anh, không cần giận dỗi một mình."

Trước đó Thẩm Tùng An thổ lộ trên tấm card cũng nói qua anh không có kinh nghiệm yêu đương, lúc này lại lần nữa nghe anh nhắc tới, Chiêm Ngọc vẫn thấy kinh ngạc, lấy điều kiện Thẩm Tùng An, người thích anh hẳn như cá diếc qua sông, sao lại không có kinh nghiệm yêu đương?

Cậu nghĩ vậy cũng hỏi ra luôn.

Thẩm Tùng An cười khẽ nói: "Đại khái vì chờ em đi, về sau chỉ giáo nhiều hơn nhé Tiểu Ngọc lão sư."

"......"

Chiêm Ngọc thấy cùng ảnh đế yêu đương thật muốn mệnh, há mồm ngậm miệng đều là lời âu yếm, hoàn toàn không cho người đường sống.

"Cộc cộc ——"

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Thẩm Tùng An qua mở cửa, chú Chung đứng ngoài cửa, gọi hai người xuống lầu ăn cơm trưa.

Hai người xuống tầng một, Ngôn Thu cũng cắt cỏ từ ngoài trở lại.

Trên người cô mặc áo hoodie trảo nhung kiểu dáng đơn giản, trên đầu đội mũ rơm chú Ngư đưa, tuy tố nhan vẫn xinh đẹp đến không thể bắt bẻ, nhìn Chiêm Ngọc từ trên lầu xuống, giọng hưng phấn mà nói: "Tiểu Ngọc ở nhà nhàm chán không? Trong chốc lát chị đưa em đi cắt cỏ."

Chiêm Ngọc còn chưa nói chuyện, Thẩm Tùng An liền nói: "Tay em ấy không thích hợp."

Ngôn Thu nhớ tới Chiêm Ngọc kéo đàn violon, loại việc nặng cắt cỏ này xác thật không thích hợp, gật đầu nói: "Cũng đúng. Lại nói chị còn chưa nghe hiện trường Tiểu Ngọc diễn tấu, Tiểu Ngọc đợi chút diễn tấu một khúc nhé?"

"Diễn tấu không vấn đề, nhưng em không đưa đàn qua." Chiêm Ngọc nhìn về phía Thẩm Tùng An, "Thẩm ca, có thể mượn anh không?"

Thẩm Tùng An gật đầu: "Đương nhiên."

Ngôn Thu vung tay, vui mừng: "Quyết định vậy!"

Thẩm Hoài Ninh đứng bên cạnh, nhíu mày nhìn quần áo dính cỏ của cô nói: "Đi lên thay quần áo ăn cơm."

"Được rồi!" Ngôn Thu không nói hai lời, tháo mũ rơm đưa cho chú Chung, sau đó chạy nhanh lên lầu.

Sau khi ăn xong, Thẩm Hoài Ninh trở về thư phòng tiếp tục xử lý công sự, ba người Thẩm Tùng An bọn họ đi phòng đàn.

Phòng đàn rất lớn, chiếm cứ toàn bộ không gian tầng cao nhất, Chiêm Ngọc đi vào liền bị giá dương cầm màu đen bên trong hấp dẫn lực chú ý.

Ngôn Thu không biết Chiêm Ngọc Thẩm Tùng An đã ở bên nhau, trong lòng nghĩ phải vì hai người sáng tạo cơ hội, đến phòng đàn thấy dương cầm, linh quang chợt lóe nói: "Chị nhớ Tùng An đàn dương cầm cũng rất êm tai, nếu không hai người hợp tấu một khúc đi?"

Chiêm Ngọc biết Thẩm Tùng An đàn được dương cầm, nhưng không nghe anh đàn qua, nghe Ngôn Thu nói vậy liền nhìn về phía Thẩm Tùng An, trưng cầu ý kiến.

Thẩm Tùng An tự nhiên không dị nghị, gật đầu đồng ý, tới tủ cạnh cửa sổ lấy đàn violon đưa cho Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc từ nhỏ làm bạn với đàn violon, đối đàn violon thập phần quen thuộc, mới vừa sờ cây đàn của Thẩm Tùng An liền biết giá cả xa xỉ, màu sắc no đủ xinh đẹp, thân đàn làm thủ công phi thường tinh xảo, cậu dùng vĩ thử một chút, phát hiện âm sắc phi thường tinh tế trong trẻo.

"Đàn tốt." Chiêm Ngọc tự đáy lòng tán thưởng một câu.

"Tiểu Ngọc lão sư dùng thuận tay là được." Thẩm Tùng An ở bên cạnh nói.

Chiêm Ngọc nhìn anh cười, hỏi anh muốn hợp tấu bài nào.

"Bài anh biết không nhiều lắm......" Thẩm Tùng An tạm dừng một chút, nhìn Chiêm Ngọc như muốn nói lại thôi.

"Hả?" Chiêm Ngọc nhìn anh. Giây tiếp theo nghe anh chậm rãi nói: "《 Yêu dương 》(*) thế nào?"

Chiêm Ngọc: "......"

Cái gì mà lần đầu yêu chỉ giáo nhiều hơn, 《 Yêu dương 》 cũng quá phạm quy đi!!!

(*) Thích, yêu ánh mặt trời. Ẩn ý của Thẩm Tùng An là anh ấy thích ánh mặt trời mà Chiêm Ngọc là ánh mặt trời của anh ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện