Gả Cho Cha Của Nam Chính

Chương 74: Song thai



Khương Nịnh Bảo nhàn nhạt nhìn Dương Thư Thanh thần sắc biến đổi, đem thư cầm trong tay giao cho Tạ Cảnh Dực, sau khi Tạ Cảnh Dực xem qua, trên mặt tuấn mỹ như ngọc bao trùm một tầng sương lạnh.

hắn thật không ngờ Dương Thư Thanh không chỉ có làm ra chuyện mang thai giả, còn chuẩn bị cùng hắn hòa ly, vốn dĩ Tạ Cảnh Dực cho là mình sẽ thương tâm khổ sở, nhưng hắn không có, thậm chí có chút cảm giác thở phào.

"Chúng ta cùng cách." Tạ Cảnh Dực là người quả quyết, khuôn mặt không cảm xúc nhìn Dương Thư Thanh, lạnh lẽo mở miệng, giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng còn không một chút đắn đo.

Đây là hắn cho nàng ta thể diện cuối cùng.

Hòa ly mà không phải hưu bỏ.

Tạ lão phu nhân nhíu mày, giữa trán tràn đầy không đồng ý, hòa ly là quá mức ôn nhu, dựa theo ý tưởng của bà, cho Dương thị một phong hưu thư đã muốn nhân từ.

Dương Thư Thanh biết rằng lúc này đại thế đã mất, sắc mặt của nàng ta khôi phục bình tĩnh, lại bắt đầu hung hăng càn quấy, kết cục là nàng ta bị hưu bỏ.

" Được, chúng ta cùng cách."

Tạ Cảnh Dực ánh mắt lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng ta một cái, đang muốn gọi người chuẩn bị văn phòng tứ bảo*, Khương Nịnh Bảo là trưởng bối lại lên tiếng, ngữ khí mười phần cường thế.

"không phải là cùng cách, là hưu bỏ."

Văn phong tứ bảo: là gồm có: giấy - bút - mực - nghiên mực dùng để viết hoặc vẽ tranh

"Dương thị, ngươi không có lựa chọn, theo ngươi làm ra việc lừa đối giả mang thai, cùng Tần vương lén lui tới chặt chẽ, nên phải biết sẽ có một ngày như thế này."

"Cảnh Dực, đây cũng không phải là chuyện riêng của ngươi, chuyện liên quan đến danh dự của phủ Định Quốc Công, Dương thị phải bị hưu bỏ."

"Đây là ý tứ Định Quốc Công." Khương Nịnh Bảo cuối cùng đem da hổ Định Quốc Công khoát ra ngoài, kỳ thật cũng không tính xả da hổ, vì thật sự đó cũng là ý tứ Định Quốc Công muốn hưu bỏ con dâu Dương thị.

Tạ lão phu nhân lạnh lùng nhìn thoáng qua cháu trai nuôi, trong mắt khó nén thất vọng, giọng điệu thản nhiên nói: "Nịnh Bảo nói rất đúng, Dương thị phải bị hưu bỏ."

Đều bị người khi nhục đến nhường này, lại còn nghĩ cho Dương thị một phần thể diện, cháu trai nuôi làm cho bà rất thất vọng rồi.

May mắn Nịnh Bảo về sau sẽ sinh cho bà cháu trai, sau này địa vị phủ Định Quốc Công sẽ không rơi xuống trên người hắn.

Trần Thái y nhìn một màn này, âm thầm gật đầu đồng ý, phủ Định Quốc Công cũng không phải là phủ Quốc Công bình thường, Dương thị làm ra bực này gièm pha, quả thật nên hưu bỏ.

An Viễn Hầu cũng không dám sinh lòng oán hận.

"Xuân Hỉ, chuẩn bị văn phòng tứ bảo." Khương Nịnh Bảo không để ý đến Tạ Cảnh Dực thần sắc, phân phó.

" Dạ, phu nhân." Xuân Hỉ cao hứng đi lấy văn phòng tứ bảo lại đây.

Rốt cuộc đã đem Đại thiếu phu nhân đuổi ra khỏi phủ.

Nghe được đây là ý tứ của dưỡng phụ, Tạ Cảnh Dực tâm cả kinh, suy nghĩ một chút cũng phải, dưỡng phụ đêm qua giữ lại mật thư Dương Thư Thanh, dám chắc biết được nàng ta đã làm ra chuyện gì.

Lấy dưỡng phụ tính tình, chỉ là hưu bỏ con dâu, không có đem Dương Thư Thanh sung quân vào miếu đường làm bạn với thanh đăng cổ phật đã là hạ thủ lưu tình.

Thiến Dung cùng Thiến Bích mặt xám như tro tàn, tiểu thư bị hưu bỏ, thanh danh bị huỷ hoại, Tần vương còn có thể cưới tiểu thư sao?

Ý tứ của Định Quốc Công...

Mấy chữ này luôn luôn tồn tại trong đầu Dương Thư Thanh không ngừng vang lên, Dương Thư Thanh nghĩ đến thủ đoạn lợi dụng một con mèo bí ẩn như vậy truyền tin tức, lại bị hắc y thân vệ Định Quốc Công giữ lại.

Như vậy không có thủ đoạn nào tránh được tai mắt được khiến Dương Thư Thanh không rét mà run, sợ thế lực bí ẩn của mình bị để mắt.

Việc cấp bách là rời đi phủ Định Quốc Công.

Sau khi Dương Thư Thanh nghĩ thông suốt, nhìn chòng chọc vào thần sắc lãnh đạm Khương Nịnh Bảo, muốn xé ra ngụy trang trước đó, nàng ta nâng tay vuốt ve lên châu hoa bên thái dương, lạnh lùng nói: "Khương Nịnh Bảo, ta nhớ kỹ ngươi, lúc này đây, ta nhận tội!"

"Tạ Cảnh Dực, ta chờ ngươi hưu thư."

Khương Nịnh Bảo thản nhiên gợi lên khóe môi: "Dương thị, ngươi rốt cục không giả nữa sao?"

Dương thư trong trẻo nhưng lạnh lùng cười: "Bằng chứng như núi, ta giả bộ cũng vô dụng, vừa vặn ta cũng không muốn chờ đợi ở phủ Định Quốc Công, lựa chọn gả cho Tạ Cảnh Dực liền là một sai lầm."

"Ta hiện tại đang chuẩn bị đền bù sự sai lầm này."

trên khuôn mặt tuấn mỹ Tạ Cảnh Dực tràn đầy sạch sẽ lạnh lùng, dù cho đã buông xuống, nhưng Dương Thư Thanh nói ra đã là một dao đem tim của hắn vạch ra vết thương máu chảy dầm dề, cả người càng lạnh hơn.

thì ra trong mắt Dương Thư Thanh, hắn liền là một sai lầm.

Khương Nịnh Bảo cười nhẹ, không thèm để ý nàng ta hạ thấp Tạ Cảnh Dực, ngày đại hôn đã hơn mộttháng, lại trở thành một đôi vợ chồng bất hoà, Khương Nịnh Bảo yên lặng cảm khái chính mình là thành hiệu ứng bươm bướm có tác dụng cực lớn.

Tạ lão phu nhân nhìn thần sắc ngạo nghễ Dương Thư Thanh, ánh mắt hiện lên một chút lãnh ý.

Trần Thái y: "..."

Còn tưởng rằng sẽ có một hồi tuồng, ai biết kết thúc nhanh như vậy.

Lúc này, Triệu quản gia cùng Xuân Hỉ đi vào mang theo văn phòng tứ bảo đặt lên bàn.

Khương Nịnh Bảo trong âm thầm thở phào nhẹ nhỏm bình tĩnh liếc mắt nhìn Dương Thư Thanh, trong đáy mắt hiện lên một tia quang mang kỳ lạ, quay đầu nhìn về phía Tạ Cảnh Dực, giọng điệu thản nhiên nói: "Cảnh Dực, đi viết hưu thư, Dương thị mang tội danh không trinh bất hiếu, nhớ viết rõ vào."

Dương Thư Thanh trợn mắt trừng Khương Nịnh Bảo.

Khương Nịnh Bảo hướng nàng ta lộ ra một nụ cười, giơ lên bao thư trong tay, bằng chứng như núi, Dương Thư Thanh thần sắc đổi đổi, trong lòng hận ý thiêu đốt hừng hực.

Nàng ta không biết trong tay Khương Nịnh Bảo rốt cuộc có bao nhiêu chứng cớ, nhưng xem bộ dáng của nàng, hẳn là có chuẩn bị, Trần Thái y còn đang ở đây, Dương Thư Thanh không dám đánh cuộc.

Việc nhỏ không nhịn được sẽ làm loạn đi việc lớn.

Lại để cho Khương Nịnh Bảo phong cảnh hai năm, qua hai năm, chờ Định Quốc Công qua đời, Tần vương đăng cơ, một phu nhân Quốc Công không con, còn không phải tùy ý nàng ta nắm bóp.

Tạ Cảnh Dực im lặng viết xuống hai phần hưu thư, sau khi Khương Nịnh Bảo xem qua, giao cho Tạ lão phu nhân, Tạ lão phu nhân hài lòng gật đầu, đưa cho Hoàng ma ma nói.

"Đưa cho Dương thị."

Dương Thư Thanh nhìn đến nội dung hưu thư, tức giận đến cả người phát run, mặt đẹp trở nên méo mó, nhưng nhìn đến ánh mắt Khương Nịnh Bảo tự tiếu phi tiếu mà chịu đựng một trời hận ý muốn nổ tung cắn răng tiếp nhận hưu thư.

"Thiến Dung, Thiến Bích, chúng ta thu dọn đồ đạc rời đi."

Dương Thư Thanh cuối cùng nhìn thoáng qua mọi người trong đại sảnh, ánh mắt lạnh như băng, nàng ta đem tất cả mọi người nhớ ở trong lòng, nhất là Khương Nịnh Bảo cùng Tạ Cảnh Dực, một ngày nào đó, nàng ta sẽ làm cho bọn họ hối hận.

Tạ Cảnh Dực hôm nay được nghỉ phép, hắn trở lại sân, nhìn Dương Thư Thanh ra lệnh cho hạ nhân chuyển đồ cưới, khuôn mặt không cảm giác bỏ đi thư phòng, hạ nhân trong phủ sớm nhận được tin tức từ Triệu quản gia.

Bọn họ đều đối với vị Dương tiểu thư giả mang thai hãm hại phu nhân, vẫn cùng Tần vương cấu kết sinh lòng chán ghét.

Người người đối với các nàng không có sắc mặt tốt.

Tin tức Dương Thư Thanh bị hưu bỏ, Khương Nịnh Bảo phái người tung ra ngoài, miễn cho đến lúc đó Dương Thư Thanh lại đổi trắng thay đen, nhưng thời gian tầm nửa ngày Dương Thư Thanh đã mang theo đồ cưới lớn trùng trùng điệp điệp quay về phủ An Viễn Hầu, khắp kinh thành từ phố lớn ngõ nhỏđều truyền tin tức Dương Thư Thanh bị hưu bỏ.

"Nghe nói không, đại tiểu thư phủ An Viễn Hầu bị hưu bỏ."

"Thực thật không ngờ Dương đại tiểu thư sẽ là người như vậy, không chỉ có lợi dụng mang thai giả để vu oan hãm hại phu nhân Định Quốc Công, còn ngầm thông đồng với Tần vương, chuẩn bị xong chuyện hòa ly."

"Cưới được nữ nhân không trinh bất hiếu như vậy, Tạ thiếu gia thật đáng thương."

"Nghe nói chuyện này là thân vệ Định Quốc Công đoạt lấy thư tín bí mật của Dương đại tiểu truyền ra ngoài nên mọi chuyện mới ra ánh sáng, Dương đại tiểu thư thật sự là tìm đường chết, cũng dám ở dưới mí mắt Định Quốc Công chơi mấy trò này."

"Còn tưởng rằng phủ Định Quốc Công là phủ An Viễn Hầu phủ sao, lần này là ngã thật đau đi."

"Các ngươi nói Tần vương còn có thể cưới Dương đại tiểu thư sao?"

"Xuỳ xuỳ, chắc chắn sẽ không."

"Ai nói, đừng quên Thượng vân tửu phường bán rượu thuốc độc quyền giá trên trời mang danh nghĩa Dương đại tiểu thư, còn có đồ cưới năm trăm vạn lượng..."

"Năm trăm vạn lượng bạc a, nếu Dương đại tiểu thư để ý ta, ta ở rể cũng có thể."

"Ngươi nằm mơ đi, người ta là đại tiểu thư có thể để ý ngươi."

Dân chúng ở tầng dưới chỉ chú ý tới đề tài đồ cưới năm trăm vạn lượng bạc..

Bọn họ đều không có quên hơn một tháng trước, Dương đại tiểu thư đưa là đồ cưới là ngân lượng nay thu trở về cũng là ngân lượng, lúc này đây nàng ta bị hưu bỏ, tất cả mọi người chỉ nhìn đến đồ cưới nàng ta mang về phủ An Viễn Hầu.

Trừ bỏ thanh danh là đống hỗn độn, Dương đại tiểu thư có đồ cưới phong phú, vẫn là một trong năm thứ tốt đẹo ở kinh thành, tài năng và diện mạo song toàn, một vài người có suy nghĩ nông cạn tâm tư rục rịch, bắt đầu có chủ ý lên Dương Thư Thanh.

Vốn dĩ cao cao tại thượng, thân phận đích nữ An Viễn Hầu tôn quý, bọn họ là không có cái cơ hội kia cưới được giai nhân, nhưng bây giờ bọn họ cơ hội rồi.

Người tới cửa cầu hôn nối liền không dứt.

Khi Khương Nịnh Bảo biết được, nhịn không được nhíu mày, Dương Thư Thanh chờ Tần vương cưới nàng ta nhập phủ, nơi nào sẽ để ý dụng tâm kín đáo của người khác đến cầu hôn, không phải sao, chờ nàng ta đem tất cả mọi người tới đề cập đến việc cầu hôn đều cự tuyệt, họ sẽ thẹn quá thành giận dùng sức hướng trên người Dương Thư Thanh tát nước dơ, thanh danh của nàng ta bị truyền càng thêm không chịu nổi.

Cuối cùng còn truyền ra chuyện Dương Thư Thanh thề sống chết muốn gả cho Tần vương làm sườn phi.

Đây là Khương Nịnh Bảo cố ý phái người thả ra tiếng gió.

Ánh mắt mọi người đều tề tụ đến trên người Tần vương, Dương Thư Thanh bị hưu bỏ, Dương Thư Thanh cùng phủ Định Quốc Công quan hệ vỡ tan, Tần vương thế lực bắt đầu suy yếu.

Tấn vương nhân cơ hội chèn ép Tần vương.

Dương Thư Thanh là bị hưu bỏ cũng có Tần vương nguyên nhân, nếu Tần vương không có ý tứ cưới Dương Thư Thanh làm sườn phi, như vậy Tần vương sẽ mất đi An Viễn Hầu hỗ trợ.

Cưới Dương Thư Thanh, được cả hai vừa người vừa của.

Đối với sự ủng hộ cực cao cho Tần vương mà nói đó là cái lựa chọn tốt nhất.

Tần vương phi đương nhiên không đồng ý Tần vương cưới Dương Thư Thanh, đây là uy hiếp lớn, nàng làm sao có thể làm cho nàng ta nhập phủ, nhưng Tần vương cần An Viễn Hầu hỗ trợ, vì thế khi Tần vương phi được người nhà mẹ đẻ khuyên bảo, cắn răng đồng ý.

Tần vương rốt cục phái người tới cửa cầu cưới Dương Thư Thanh làm sườn phi.

Tin tức này vừa ra, kinh thành oanh động.

Đám quý nữ vốn dĩ trào phúng Dương Thư Thanh đều ghen tị đến đỏ mắt, đây chính là cơ hội tốt nhất leo lên vị trí với Tần vương, Dương Thư Thanh có tiếng xấu, tâm ngoan thủ lạt, có tài đức gì mà được Tần vương ưu ái.

Chẳng lẽ cũng bởi vì nàng ta có năm trăm vạn lượng bạc đồ cưới?

Tạ Cảnh Dực biết được tin tức này, trong lòng không có một tia dao động, hắn gần đây vẫn đang nằm mơ thấy một giấc mộng quỷ dị, căn bản không có tâm tư chú ý Dương Thư Thanh.

Lúc này kết quả tuyển tú cũng đã xong.

Phó Uyển Ninh giống như Định Quốc Công nói, được Càn Nguyên đế sắc phong làm Quý phi, Dương Uyển Linh sắc phong làm Hiền tần, Hoàng Hậu là đương triều cháu ruột của đế sư*.

*Đế sư: thầy giáo dạy học cho hoàng thượng

Trừ một vài người đó ra, Càn Nguyên đế còn sắc phong thêm vài vị mỹ nhân.

Thánh chỉ sắc phong ban ra, trong lòng Dương Thư Thanh trong nháy mắt muốn giết chết Phó Uyển Ninh cùngDương Uyển Linh cả hai điều là kẻ thù muốn giết ở kiếp trước, nhưng nghĩ đến Càn Nguyên đế cũng sống không được hai năm, lấy Càn Nguyên đế thân thể, muốn con nối dòng dường như là không thể, liền yên tâm suy nghĩ.

Vui vẻ chuẩn bị thuận lợi gả đến Tần vương phủ.

Khương Nịnh Bảo cũng một bên dưỡng thai một bên xem kịch vui, trong phủ đã không có Dương Thư Thanh, cuộc sống hắng ngày của nàng trôi qua rất thích thú, có thể là do thân thể khỏe, nàng đến bây giờ còn chưa nôn nghén.

Định Quốc Công vẫn như cũ lo lắng, mỗi ngày đều sẽ bớt thời giờ làm bạn với Khương Nịnh Bảo.

Trong thời gian này, một nhà cậu cả đã tới kinh thành, mợ cả còn tới phủ Định Quốc Công thăm hỏi Khương Nịnh Bảo vài lần, Khương Nịnh Bảo rất vui vẻ.

Duy nhất làm Khương Nịnh Bảo kỳ quái đó là gần đây nàng thường xuyên nhìn thấy Tạ Cảnh Dực.

Mỗi lần nàng đi tới Vinh Hỉ đường cùng Tạ lão phu nhân dùng bữa, thì Tạ Cảnh Dực đều ở, trước sau như một im lặng, chỉ là ánh mắt nhìn về phía của nàng có chút kỳ quái.

Hôm nay là ngày chẩn lại mạch.

Khương Nịnh Bảo giống như thường ngày để Trần Thái y bắt mạch, sau khi Trần Thái y chẩn mạch xong, mắt lộ ra ngạc nhiên mừng rỡ nói : "Vừa rồi lão phu chẩn đoán mạch tượng phu nhân cùng phụ nữ bình thường mang thai có khác nhau, có lẽ là mang song thai rồi."

Song thai?

Khương Nịnh Bảo ngẩn ra.

Tạ lão phu nhân ở bên cạnh đột nhiên đứng dậy, thanh âm hơi hơi có chút run rẩy: "Trần Thái y, ngươi nói nhưng là thật, Nịnh Bảo là một thai hai đứa nhỏ?"

Trần Thái y cười gật đầu: "Hẳn là vậy, chỉ là phải đợi sau hai tháng nữa mới có thể hoàn toàn xác định."

Tạ lão phu nhân cười toe toét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện