HÀNG TRÍ NỮ XỨNG, ONLINE CHỜ CHẾT

Chương 22: Nữ Phụ Ác Độc Điên Cuồng Yêu (4)



Có lẽ là toàn bộ người trong vòng không ai là không biết Diệp Vi thích Chung Thận, từ khi còn ở nhà trẻ cô đã thích chạy theo Chung Thận, cố tình khi còn nhỏ Chung Thận cũng là người lạnh nhạt, cũng không giống như bạn nhỏ nhà bên thích chơi đùa, bên người có cái tiểu nữ hài ríu rít hắn cũng có thể mặt không đổi sắc đọc sách làm bài tập, một ngày trong miệng có thể nhảy ra một chữ cũng tính là không tầm thường, ngay cả Diệp Vi có thể đi theo bên người hắn cũng còn không ngại buồn.

Cứ như vậy từ nhỏ học lên tới sơ trung, sau khi học xong sơ trung, Chung Thận bị đưa ra nước ngoài học trường nội trú, vì thế Diệp Vi khóc đến ruột gan đứt từng khúc, nếu không phải thân thể của cô không cho phép, chỉ sợ cũng có thể đuổi theo.

Chung Thận vừa đi chính là mười năm, cũng chỉ thời điểm ngày lễ ngày tết sẽ trở về mấy ngày, rốt cuộc hắn về nước vẫn là vì cha Chung trong một lần say rượu đột nhiên trúng gió, Chung thị lớn như như vậy lại bấp bênh, nguy hiểm hết sức, lần đầu tiên Chung Thận luôn ở nước ngoài xuất hiện trước tầm mắt đại chúng, lấy tư thế cứng rắn với thủ đoạn đem những thân thích với hội đồng quản trị có dã tâm mơ ước Chung thị từng bước đàn áp.

Đã từng là một thiếu niên thanh lãnh đã biến thành một người đàn ông biết bày mưu lập kế.

Cũng bởi vì việc này, cha Chung cảm kích Diệp thị lấy thân giúp đỡ, cũng hiểu rõ những người gọi là cũng tộc thân thích đó, rốt cuộc đồng ý hai nhà Diệp, Chung liên hôn.

Thật ra ông ta rất thích Diệp Vi, chỉ là ngại nguyên nhân do thân thể của Diệp Vi mà có điều băn khoăn, ông ta cũng không hy vọng con của ông ta phải luôn luôn lo lắng cho thân thể của vợ khỏe mạnh. Nhưng mà sau khi trải qua những lần biến cố này, ông ta thay đổi ý nghĩ, nguy hiểm hết sức, Diệp gia dốc hết sức lực cũng muốn giúp ông ta, cái này có thể so với những người gọi là thân nhân của ông ta còn đáng quý hơn rất nhiều.

Tính cách con của ông ta ông ta rõ ràng nhất, vừa lạnh lại cứng đầu, không khác biệt với một cục đá thối lắm, Diệp Vi vừa lúc giống như yêu cầu của ông ta toàn tâm toàn ý yêu con của ông ta.

Về sau, khi tin tức hai nhà Chung, Diệp liên hôn truyền ra, làm không ít người chấn kinh rồi, còn nói Diệp Vi tương tư đơn phương rốt cuộc cũng tu thành chính quả.

Đúng vậy, không ai là không biết Diệp Vi thích Chung Thận.

Cô thích Chung Thận, không che dấu chút nào, ngay cả người trì độn như Chung Thận, trong lòng cũng hiểu rất rõ.

Diệp Vi thích hắn.

Cho nên không ai nghĩ đến Diệp Vi vậy mà sẽ chủ động đưa ra đề nghị muốn giải trừ hôn ước!

Chung Thận càng không nghĩ tới!

Rõ ràng lúc trước cô còn bởi vì hiểu lầm quan hệ giữa hắn với Thẩm Oánh Oánh, phản ứng đến mười phần kịch liệt, cái loại cảm giác này, giống như cô xuống địa ngục cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Vì sao lúc này mới trong thời gian chớp mắt, thái độ đã thay đổi?

Thật sự là hắn bị kinh sợ, người đàn ông từ trước đến nay bày mưu lập kế, tất cả đều ở trong lòng bàn tay giờ phút này vậy mà bởi vì khiếp sợ mà vẻ mặt có chút dại ra.

Hắn ngây ngốc nhìn Diệp Vi, “Giải trừ hôn ước?”

Diệp Vi che ngực lại: “Phải, em thành toàn các người.”

Đầu óc Chung Thận bị Diệp Vi làm cho chấn động rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần lại, sắc mặt hắn trầm xuống, “Diệp Vi, em có biết mình đang nói bậy gì hay không đó?”

Mắt Diệp Vi dò xét nhìn Chung Thận, vì sao phản ứng của nam chủ không thích hợp như vậy? Nữ phụ ác độc cũng chủ động nói muốn thành toàn cho hắn, chẳng lẽ hắn không nên cao hứng sao? Thấy thế nào sắc mặt càng kém hơn, “Em không có nói bậy, em rất lý trí, em là thật sự muốn thành toàn các người.”

Chung Thận bị tức giận đến mặt không biểu tình, âm thanh lạnh lùng nói: “A, tôi đây có phải nên cảm ơn rộng lượng hay không?”

Diệp Vi: “Không cần cảm ơn, em chỉ hy vọng anh có thể hạnh phúc.”

Chung Thận mặt không biểu tình nhìn cô: “……”

Diệp Vi chớp đôi mắt, che ngực lại khổ sở nói: “Chung Thận, chẳng lẽ anh đã không tin em rồi sao? Cho rằng em lại đang chơi âm mưu quỷ kế gì? Em biết, lúc trước em khi dễ Thẩm Oánh Oánh, giả bộ bị bệnh hãm hại Thẩm Oánh Oánh, đã làm quá nhiều việc sai lầm, anh không tin em, là bình thường, em cũng hiểu được.”

Chung Thận không lên tiếng, chỉ cảm thấy da đầu co rút có chút đau: “Không phải không tin em.”

“Rõ ràng là có, anh yên tâm đi, thông qua Thẩm Oánh Oánh em hiểu được một đạo lý, đó chính là yêu hắn thì phải thành toàn cho hắn, hắn hạnh phúc chính là mình hạnh phúc, tất cả những việc em làm lúc trước đều là không đúng, em đã biết sai rồi, em sẽ không tái phạm. Chung Thận, tuy rằng em không thể từ bỏ cha mẹ vì anh, nhưng mà vì anh mà thành toàn cho anh em vẫn làm được, hiện tại anh tin tưởng em một lần đi. Được không?”

Chung Thận: “…………???”

Tin tưởng cái gì? Cô đang nói cái gì vì sao hắn lại nghe không hiểu?

“Mặc kệ anh tin hay không, em nói đều là sự thật.” Diệp Vi phảng phất đã kiệt sức, cô xua xua tay, dường như không muốn nói thêm cái gì, ôm ngực muốn đi.

Mi tâm Chung Thận nhảy nhảy, rốt cuộc nhịn không được nói: “Tôi không có nói muốn giải trừ hôn ước.”

Trong lòng Diệp Vi cả kinh, đột nhiên nhìn về phía Chung Thận: “Không giải trừ hôn ước?”

Chung Thận gật đầu: “Phải, cho nên em cũng không cần phải nói những loại lời nói này.”

Diệp Vi: “……”

Cô xoa xoa đôi mắt, nói: “Chung Thận, cảm ơn anh, sau khi em làm nhiều việc sai như vậy mà còn lo cho cho em, còn sẵn lòng cho em cơ hội, nhưng em biết, tâm của anh đã không ở chỗ em.”

Chung Thận không tự giác được nhíu mày: “Diệp Vi, em lại ở nói bậy gì đó? Quan hệ của tôi với Thẩm Oánh Oánh chỉ là bạn bè.”

Bộ dáng Diệp Vi không biết làm thế nào lại khổ sở: “Anh là gạt em hay vẫn là gạt chính bản thân mình vậy? Anh với Thẩm Oánh Oánh thường xuyên gặp mặt ở sân thượng, đúng không? Hôm nay là anh đặc biệt đi tìm cô ấy, đúng không?”

Cái đó Chung Thận không thể phủ nhận, nhưng việc này đã có thể chứng minh giữa hắn với Thẩm Oánh Oánh có cái gì sao?

Hắn nhìn Diệp Vi, bị khổ sở dưới đáy mắt của cô làm cho kinh sợ.

Diệp Vi lạnh lùng cười một chút, nói: “Anh nói anh với Thẩm Oánh Oánh chỉ là bạn bè, em đây hỏi anh, lần trước ở bệnh viện, thời điểm em hãm hại Thẩm Oánh Oánh khi dễ em làm cho cô ấy xin lỗi em, anh cũng thấy không phải sao, vì sao lúc ấy anh không nói cho em, anh với cô ấy không chỉ có quen biết, mà còn là bạn bè? Nếu thật sự không có gì, vì sao lại muốn gạt em chứ? Vì sao lại không nói cho em?”

…… Trong lúc nhất thời Chung Thận đúng là bị hỏi đến nghẹn họng.

Chẳng lẽ thật sự là hắn chột dạ? Lúc này bản thân hắn cũng có chút mờ mịt, đúng vậy, lúc ấy vì sao hắn lại không nói?

Hắn cẩn thận nghĩ nghĩ, với hắn mà nói, Thẩm Oánh Oánh nhiều nhất chỉ là một người gặp qua vài lần, một người đã nói qua mấy câu mà thôi, không có gì đặc biệt, cũng không cần thiết phải nói thêm cái gì.

Diệp Vi thấy hắn trầm mặc, thất vọng nói: "Anh nhìn đi, anh cũng không giải thích được phải không? Anh còn dám nói anh với cô ấy không có gì?”

“Anh yên tâm đi, em chịu đựng được.”

Dứt lời, cô ôm ngực trực tiếp chạy đi.

Chung Thận chớp chớp đôi mắt, nhìn bóng dáng Diệp Vi đi xa, không tự chủ gãi gãi trán.

Bản thân hắn ngồi ở phòng khách một lát, người đàn ông cao lớn lạnh nhạt, giờ phút này lộ ra vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ từ trước đến nay chỉ có ở trên thương trường, giống như lâm vào đại địch. Nếu là đối thủ thương trường của hắn thấy, chỉ sợ có thể sợ tới mức mấy ngày mấy đêm không thể an tâm.

Một lát, hắn nặng nề nhắm hai mắt lại, trong đầu tất cả đều là bộ dáng Diệp Vi thất vọng nhìn hắn, khiến hắn càng thêm không thể suy nghĩ, rõ ràng tình huống lúc này đã làm hắn cực kỳ hỗn loạn, đã vượt qua phạm vi hắn có thể lý giải.

Người hầu Trương thẩm thật cẩn thận bưng tới cho hắn một ly trà, Chung Thận bưng lên trực tiếp uống một ngụm, nước sôi nóng hổi nháy mắt kích thích cho tinh thần hắn hồi phục lại, hắn mở to hai mắt nhìn.

Trương thẩm cũng hoảng sợ: “Chung tiên sinh, đây là nước sôi, cẩn thận……”

Chung Thận mặt không đổi sắc: “Được.”

Trương thẩm: “??”

Hai mắt bà ấy nhìn Chung Thận, chẳng lẽ không phỏng sao? Bả ấy cầm khay vẻ mặt nghi ngờ rời đi.

……

Thời điểm Ngụy Phượng Quỳnh nghe nói Diệp Vi khóc lóc chạy về nhà liền lo lắng đến không chịu được, bà ấy không nói hai lời, buông công việc trong tay liền chạy về nhà.

Tiến vào cửa chính, Trương thẩm đã tới gần nói: “Tiểu thư vô cùng khổ sở, lúc này còn ở trong phòng nghỉ ngơi!”

Ngụy Phượng Quỳnh vừa nghe được liền tức giận: “Chung Thận đâu?”

“Chung tiên sinh ngồi ở phòng khách một lát liền rời đi.”

“Chưa nói cái gì?”

Trương thẩm lắc đầu nói: “Không có.”

Ngụy Phượng Quỳnh càng tức giận: “Hắn cứ vậy mà đi rồi? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, bà nói rõ ràng cho tôi!”

Trương thẩm đem lời bà ấy nghe được nói một lần nữa cho Ngụy Phượng Quỳnh, Ngụy Phượng Quỳnh nghe xong cũng đau lòng muốn chết, đem Thẩm Oánh Oánh với Chung Thận mắng đến gần chết: “Con gái đáng thương của tôi a! Con gái của tôi không dễ chịu thì bọn họ cũng đừng nghĩ sẽ tốt hơn!”

Cùng lúc đó, tin tức Diệp Vi với Chung Thận hai người bọn họ giải trừ hôn ước cũng nhanh chóng lan truyền trong vòng, thành đề tài người khác tranh nhau thảo luận.

“Nghe nói chưa? Chung Thận gặp tình yêu đích thực của hắn muốn giải trừ hôn ước với Diệp Vi! Hình như là nhân viên Chung thị, gọi là cái gì mà Thẩm Oánh Oánh?”

“Không chỉ có như thế, nghe nói Diệp Vi vì giữ Chung Thận lại, sử dụng thật nhiều mưu kế muốn đem Thẩm Oánh Oánh kia đuổi đi, không nghĩ tới Chung Thận đối với người phụ nữ kia tình sâu vô cùng, bất kể Diệp Vi ngăn cản như thế nào, cuối cùng hắn vẫn tìm được người phụ nữ kia! Nghe nói thời điểm hắn đi tìm, đúng lúc Diệp Vi cũng ở đó, Diệp Vi cũng là ngốc, vậy mà trực tiếp đem những sự việc cô ấy làm để hãm hại Thẩm Oánh Oánh nói ra, đúng lúc bị Chung Thận nghe xong, hắn vô cùng đau lòng, trực tiếp mắng Diệp Vi cho đến khóc, nói muốn giải trừ hôn ước với cô ấy!”

“Thật hay giả?”

“Đương nhiên là sự thật, nếu Chung Thận đối với Thẩm Oánh Oánh không thấy thú vị, sao có thể mỗi ngày lén lút gặp mặt với người ta ở sân thượng? Diệp Vi chính là đáng thương nhất, theo đuổi mười mấy năm so ra còn kém một người phụ nữ mới xuất hiện, tính toán hết sức cuối cùng cũng chỉ vì làm áo cưới cho người ta. Thật sự quá thảm!”

“Không nghĩ tới máy móc tình cảm Chung Thận kia cũng hiểu được thương hương tiếc ngọc, quả nhiên anh hùng khó qua ải mỹ nhân a!”

“Chung Thận rất cặn bã a, có vị hôn thê còn làm loạn với người phụ nữ khác, ngay cả khi là tình yêu đích thực cũng không thể phủ nhận hắn thật sự là một người đàn ông cặn bã!”

Chung Thận không cẩn thận đi ngang qua: “……”

Chu Hải bên người Chung Thận: “……”

Hắn ta không nhịn được đem mồ hôi lạnh trên trán lau đi, mắt nhìn nhìn khuôn mặt không biểu tình của ông chủ nhà mình, gần đây tình tay ba giữa ba người Chung Thận với Diệp Vi, Thẩm Oánh Oánh truyền đến mười phần oanh oanh liệt liệt, trong lén lút hắn ta cũng nghe qua không ít, ngay cả bên trong công ty cũng có lời đồn, nhưng hắn ta nơi nào nghĩ đến, chỉ là tới tham gia buổi tiệc rượu, còn có thể nghe được mấy người này đang bát quái về chuyện tình yêu của ông chủ, còn đúng lúc bị nghe xong.

Ánh mắt Chung Thận lạnh băng, nhấc chân đi ra ngoài, khí thế của hắn nghiêm nghị, đôi mắt đen nhánh khi đi qua lướt nhanh qua tia sắc bén làm người ta khó có thể bỏ qua, mấy người trẻ tuổi sợ tới mức đang sôi nổi thảo luận lập tức ngậm miệng, mặt đỏ tai hồng, ánh mắt né tránh, không dám nhìn hắn.

Chung Thận: “Tôi không có vì ai mà giải trừ hôn ước với Diệp Vi, về sau loại lời nói này tôi không muốn nghe lại lần nữa. Đã nghe chưa?”

Mấy người đâm đâm cánh tay của nhau cho chút tin tưởng, “…… Nghe, nghe rồi.”

Chung Thận lại lần nữa liếc mắt cảnh cáo nhìn bọn họ một cái, không hề nói thêm cái gì, nhấc chân liền rời đi.

Mấy người khẩn trương ngơ ngác nhìn nhau, thẳng đến khi Chung Thận đi xa mới cẩn thận nói: “Lời này của Chung Thận là có ý gì? Hắn không giải trừ hôn ước với Diệp Vi?”

"Có mỗi cô tin thôi, bên phía chính chủ không thể phủ nhận trước khi hoàn toàn chắc chắn sao? Không phải kết quả cuối cùng cũng như nhau à."

“Lại nói người ta nói chính là ‘không có vì ai mà giải trừ hôn ước với Diệp Vi’, chứ không phải nói ‘không có giải trừ hôn ước với Diệp Vi’, đàn ông cặn bã sẽ quen dùng trò chơi chữ, cô dùng đầu óc chút đi.”

“Cô nói có đạo lý, thiếu chút nữa thì tôi bị lừa……”

“Tuy rằng Chung Thận rất cặn bã, nhưng hắn vừa soái lại rất lợi hại a, nếu tôi là Thẩm Oánh Oánh thì tốt rồi, Thẩm Oánh Oánh được hắn thích như vậy nên có bao nhiêu hạnh phúc a?”

“…… Tỉnh tỉnh anh là một người đàn ông đó?”

“……”

Chung Thận đã đi xa, tự nhiên không biết lời hắn nói vốn không ai tin, lúc này hắn có chút phiền lòng, không nhìn được uống nhiều hơn hai ngụm rượu, ngay cả người khác tới tìm hắn bắt chuyện, hắn cũng biểu hiện đến cực kỳ thờ ơ, dáng vẻ lạnh như băng dọa không ít người chạy.

Hắn cũng không nghĩ sẽ ở lâu, vốn dĩ tới đây cũng chỉ vì cho một người bạn cũ mặt mũi, lộ cái mặt là được, ai ngờ ngay khi thời điểm hắn chuẩn bị rời đi, lại thấy Diệp Vi ăn mặc một thân váy đỏ tiến vào với hai tiểu tỷ muội mới kết bạn được.

Bởi vì nguyên nhân do bị bệnh, Diệp Vi không chỉ có cực yêu màu đỏ, mỗi lần ra ngoài cũng nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp, giống như như thế là có thể che giấu khí sắc ốm yếu của cô. Hơn nữa vốn là cô lớn lên cực kỳ xinh đẹp, chỉ là hơi trang điểm một chút, liền trở thành sự tồn tại sáng nhất của bữa tiệc.

Chung Thận thu bước chân muốn rời đi trở về.

Chu Hải nhìn nhìn Chung Thận, mắt lại nhìn Diệp Vi cách đó không xa.

Lúc này Diệp Vi còn chưa có phát hiện ra Chung Thận, cô nằm ở nhà vài ngày, mỗi ngày trừ bỏ ăn uống ngủ thì là ăn uống chơi, cũng không có việc gì còn chạy quanh sân hai vòng, vì tương lai đi tìm chết muốn cho nam chủ có một thân thể khỏe mạnh, ngày ngày không cần thoải mái quá, Ngụy Phượng Quỳnh cũng đau lòng muốn chết, này không, bỏ ra sức của chín trâu hai hổ, rốt cuộc mới đem Diệp Vi ra khỏi cửa chỉnh, để cho cô đi chơi giải sầu.

Ai ngờ tâm tư chưa giải tỏa được, bực bội lại tới trước.

Tới làm đổ tâm tư của Diệp Vi chính là đối thủ đã từng cạnh tranh, gọi là Trương Khả Hân, cô ta thích Chung Thận giống như cô, cũng không thiếu những lần đối nghịch với cô, sau này Chung Thận lựa chọn đính hôn với Diệp Vi, tại ngày bọn họ đính hôn, cô ta tức giận đến mức trực tiếp xuất ngoại tới nơi đất khách quê người, từ đó về sau cũng không còn có xuất hiện qua, nghe nói hai ngày nay mới trở về ―― hẳn là vì nghe nói tin tức Diệp Vi với Chung Thận sắp giải trừ hôn ước.

Trương Khả Hân lớn lên cũng thật xinh đẹp, khác biệt Diệp Vi ôn nhu xinh đẹp, nói toạc ra cô ta là người có vẻ đẹp rất có tính công kích, một thân váy dài màu đen cuộn sóng lớn, môi đỏ như lửa, tay cầm ly rượu vang đỏ bộ dáng lả lướt duyên dáng đi về phía Diệp Vi, mang theo một cỗ kiêu ngạo làm người ta khó có thể bỏ qua.

Trương Khả Hân cũng là mới tới, cô ta nghe nói Chung Thận sẽ tới, đáng tiếc tìm một vòng cũng không tìm được người, ngược lại nhìn thấy Diệp Vi trước.

“Diệp Vi, đã lâu không thấy.” Cô ta cười rộ lên, “Còn tưởng rằng gặp lại cô là ở trên hôn lễ của Chung Thận đó, cũng không đúng, vẫn là có thể là ở trên hôn lễ của Chung Thận. Cô nói có đúng không?”

Người biết đến ân oán của Trương Khả Hân với Diệp Vi cũng không ít, lúc này hai người vừa đối đầu, ngay lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt.

Diệp Vi nhìn Trương Khả Hân, đi theo cười cười: “Đúng nha, hôn lễ của Chung Thận làm sao có thể thiếu tôi được, nhìn hắn hạnh phúc chính là hạnh phúc lớn nhất của tôi. Chẳng lẽ cô không muốn Chung Thận hạnh phúc vui sướng sao?”

Trương Khả Hân nghẹn một chút, cô ta vốn định chế nhạo Diệp Vi, lại không nghĩ bị phản lại một quân: “Làm sao hôm nay tôi mới phát hiện cô lại có thể vĩ đại như vậy?”

Diệp Vi lắc đầu nghiêm túc nói: “Đây không phải là vĩ đại, đây là yêu.”

Trương Khả Hân với mấy tiểu tỷ muội ở đây: “……”

Mắt thấy có không ít ánh mắt của người khác nhìn về phía bên này, Trương Khả Hân cũng không muốn cho người ta chế giễu: “Chúng ta đến bên kia tâm sự đi?”

Diệp Vi: “Hả?”

Trương Khả Hân đè thấp âm thanh, “Chẳng lẽ cô muốn nhìn Chung Thận bị một người phụ nữ khác cướp đi?”

Nói xong, cô ta nhướng mày, đi trước một bước.

Thì ra là tìm cô kết minh, Diệp Vi được hai tiểu tỷ muội vây quanh đi qua.

Mấy người đi đến một chỗ ở bên cửa sổ, Trương Khả Hân lúc này mới nói: “Diệp Vi, cô cũng quá ngu ngốc đi, người cũng đến trong miệng cô vậy mà còn có thể bị người khác cướp đi, một Thẩm Oánh Oánh nho nhỏ cũng không đối phó được, cô chỉ có chút bản lĩnh này?”

Diệp Vi sâu lắng nói: “Cô sẽ không hiểu được.”

Trương Khả Hân bị Diệp Vi nhìn bằng cái loại ánh mắt “Người tầm thường vô tri như cô thì biết cái gì” đến sửng sốt, cô ta càng tức giận: “Cô ngốc thì ngốc chẳng lẽ tôi không hiểu? Chẳng lẽ cô chuẩn bị từ bỏ như vậy sao? Còn giải trừ hôn ước? Nếu là tôi, tôi có thể để cho cái gì gọi là Thẩm Oánh Oánh kia bò lên đầu tôi làm mưa làm gió? Cô nghe tôi, tôi cũng không tin, một Thẩm Oánh Oánh không gia thế không bối cảnh có thể khơi lên sóng gió gì!”

“Tôi bại bởi cô thì không nói, hiện tại vậy mà còn nhảy ra một người tồi tệ như Thẩm Oánh Oánh, Thẩm Oánh Oánh kia tôi đã gặp qua, bộ dạng bình thường, không có tài hoa càng không có khí chất đáng nói, cũng không biết Chung Thận coi trọng cô ta chỗ nào, mắt hắn mù sao? Diệp Vi, cô chính là vị hôn thê danh chính ngôn thuận (*) của Chung Thận, cô không thể từ bỏ, nói cái gì cũng không thể từ bỏ, chúng ta cùng nhau đem Thẩm Oánh Oánh đuổi đi!”

(*) Danh chính ngôn thuận - 名正言顺: Đủ danh nghĩa, tư cách chính đáng thì nói người khác mới nghe.

“Thế nào? Diệp Vi, có tôi ra tay, lần này khẳng định sẽ không thua!”

Trương Khả Hân vừa nói như vậy, tiểu tỷ muội của Diệp Vi cũng bắt đầu khuyên: “Vi tỷ, thật ra em cũng cảm thấy cứ như vậy đem Chung Thận nhường cho Thẩm Oánh Oánh quá thiệt, Thẩm Oánh Oánh cô ta so với chị ngay cả một sợi tóc cũng kém hơn, cô ta dựa vào cái gì?”

“Chính là, Thẩm Oánh Oánh đồ tiểu tam kia còn đúng tinh hợp lý, quả thật cười chết người, tuyệt đối không thể để đôi cẩu nam nữ kia tốt được!”

“Như vậy đi, tôi đi nói với giám đốc quán cà phê trước một tiếng, để hắn ta đem Thẩm Oánh Oánh đuổi việc trước?”

Mấy người cô một lời tôi một lời nói ra chủ ý, kế hoạch đối phó với Thẩm Oánh Oánh như thế nào.

Trương Khả Hân vừa lòng gật gật đầu, lấy danh nghĩa của Diệp Vi đi làm việc kia đã có thể thuận tiện hơn nhiều, nếu bị phát hiện thì cái gì cũng có thể đẩy lên người Diệp Vi, bản thân cô ta cũng có thể vẫn sạch sẽ, đối phó Thẩm Oánh Oánh rồi còn đối phó Diệp Vi rồi, có thể nói nhất tiễn song điêu.

Chung Thận đứng ở ngoài cửa sổ: “……”

Chỉ là hắn tìm một nơi an tĩnh để đợi thôi mà.

Gương mặt hắn lạnh lùng, muốn đi ra nói cho Diệp Vi, hắn với Thẩm Oánh Oánh thật sự không có gì, cũng không nghĩ tới muốn giải trừ hôn ước, cho nên căn bản không cần lo lắng cái gì, cũng không cần làm cái gì.

Nhưng mà hắn vừa định đi ra ngoài, bước chân đột nhiên dừng lại, ngừng lại, hắn muốn biết Diệp Vi nghĩ như thế nào, có phải thật sự muốn giải trừ hôn ước với hắn hay không? Thật sự không thèm để ý hắn với Thẩm Oánh Oánh?

Giọng nói của Diệp Vi rất nhanh truyền đến, nghe đến mười phần chân thành: “Cảm ơn các cô, cảm ơn các cô sẵn lòng làm người xấu vì tôi.”

…… Vì sao lại cảm thấy nơi nào có chút là lạ chứ?

Ai nha mặc kệ, Trương Khả Hân xua xua tay: “Cô cho rằng là tôi đang giúp cô sao? Là tôi đang giúp chính bản thân tôi. Cái gọi là kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, hiện tại chúng ta là bạn bè.”

“Đúng vậy, Vi tỷ yên tâm, chúng ta nhất định đem Thẩm Oánh Oánh đuổi đi, để cô ta biết khi đoạt vị hôn phu của người khác sẽ phải trả giá bằng tất cả.”

Tuy rằng những lời này Chung Thận rất không đồng ý, nhưng không biết vì sao, vậy mà hắn vẫn có chút vui mừng, chứng minh Diệp Vi cũng không phải hoàn toàn không sao cả.

Hắn vừa mới nghĩ như vậy, lại nghe Diệp Vi nói: “Tuy rằng rất cảm ơn các cô, nhưng tôi đã suy nghĩ cẩn thận, yêu hắn thì phải thành toàn hắn, không thể dùng tình yêu của tôi mà trói buộc hắn. Vì thế mà tôi đã làm thật nhiều sự việc không tốt, bản thân tôi cũng trở nên không giống tôi, nhưng cuối cùng kết quả vẫn là như vậy, ngay cả lời nói của tôi Chung Thận cũng không tin. Cho nên ta quyết định cải tà quy chính, làm người tốt một lần nữa!”

Trương Khả Hân: “……???”

Diệp Vi: “Tôi tin tưởng, một ngày nào đó, Chung Thận sẽ tin tưởng tôi, tin tưởng là tôi thật sự thành toàn cho hắn, chúc phúc hắn.”

Trương Khả Hân: “……???”

Chung Thận: “……!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện