Hoàng Hậu Bỏ Trốn

Quyển 4 - Chương 15: Thuyền hoa



Editor:Siu

Bệnh lao phổi tại hiện đại cũng không phải là bệnh khó chữa,dựa vào cái gì ta về cổ đại phải chờ chết? Lam Lệ chính  là y tiên, vậy mà bệnh lao phổi không chữa được? Từ tình trạng thổ huyết của ta, có thể biết được thân thể trước kia nhất định từng bị viêm phổi. Nếu như ta không đoán sai, cha mẹ nàng cũng có thể từng bị bệnh này, có tính chất di truyền. Nếu không sẽ không dễ dàng như vậy liền chuyển biến xấu, Nó trở lại lợi hại, biến thành bệnh lao phổi, ta cũng không tin, ta sợ nó.

“Khụ.. Khụ.. Ngọc Tình, đưa điện thoại cho ta.” Ta muốn bất tử, ta phải gọi điện thoại cầu cứu, gọi phán quan cùng Diêu Diêu tới cứu ta.

“Điện thoại?” Ngọc Tình đương nhiên không biết điện thoại là cáiđồ gì, nàng biết mới là lạ.

“Ta đặt ở trên tủ quần áo.. mầu trắng ngà – một cái Cuboit.” Điện thoại di động là vật tùy thân cuả ta -.

“Hảo, hảo, ngươi chờ a.”

Ngọc tình nhanh như chớp bào không thấy bóng dáng, lam lệ thay ta kéo kéo chăn, ta nắm tay nàng, nói: “Tỷ tỷ, ngươi từ nhỏ không có thân nhân, kỳ thật Tuyệt Mịị đối với ngươi không tệ.” Ta không muốn bắt buộc nàng đáp ứng ta cái gì, mối thù diệt môn, ta không có tư cách bắt nàng xem như cái gì cũng không phát sinh.

Nước mắt Lam Lệ từ từ tràn ra, nàng dúng đôi mắt đỏ như con thỏ nhìn ta, rất lâu, nhắm mắt lại, trầm trọng gật đầu. Nàng biết ý của ta, ta cũng hiểu ý tứ của ta, chúng ta trong lúc đó không cần nói nhiều lắm.

“Ảnh nhi, có phải cái…này không?” Ngọc tình đã cầm điện thoại chạy tới.

Ta gật đầu, vội vàng nhận lấy.

Lam Lệ hấp hấp cái mũi, dùng sức ngăn nước mắt không rơi.

Ta miễn cưỡng cười một tiếng: “Lam tỷ tỷ, ta sẽ không chết, ngươi là y tiên.”

Nàng tự giễu: “Y tiên? Ta ngay cả bản thân thân nhân duy nhất cũng cứu không được.” Nàng nói xong biết bản thân thất ngôn, cười gượng nói: “Đúng, tỷ tỷ là y tiên, không có việc gì.”

“Tỷ tỷ, kỳ thật lấy  y thuật của ngươi thật sự không có cách nào sao?” Nhất định cũng là danh y.

Nàng ôn nhu  sờ sờ đầu của ta, “Không có việc gì, Tuyệt Mị đang đi thỉnh y thánh, y thuật của hắn thật cao minh hơn ta, ngươi sẽ không có việc gì.” Ta nói không thấy hắn, hóa ra là thay ta đi thỉnh đại phu. Ở hiện đại nhất định sẽ tốt hơn, ta đây bệnh tới bệnh viện một tháng là tốt rồi,  cần gì phải thỉnh cái gì danh y.

“Khụ.. Khụ. Tỷ tỷ, cho ta thay y phục, ta toàn thân đều đổ mồ hôi rồi.” Không biết như thế nào  xuất mồ hôi đặc biệt lợi hại.

“Ta lai đây.” Ngọc Tình nhanh chóng đi tới tủ quần áo trước, lấy ra một bộ y phục. Ta toàn thân vô lực, đành phiền các nàng vất vả.

Toàn thân sớm bị mồ hôi tẩm ướt, cho nên bị các nàng đem đi tắm rửa rồi thay đồ, hiện tại ta đang bệnh cũng bất chấp thẹn thùng.

“Hai vị tỷ tỷ, các ngươi đi ra ngoài, ở bên ngoài coi chừng dùm ta, không làm cho bất luận kẻ nào đi vào, có thể chứ?” Thay y phục xong, ta nghĩ cần gọi điện thoại cho phán quan cùng Diêu Diêu. Nếu bị người ngoài nghe được, còn tưởng rằng ta điên rồi, cùng một cái đồ vật kỳ dị lầm bầm lầu bầu. Những  cổ nhân này chưa bao giờ thấy qua khoa học kỹ thuật hiện đại có nhiều phát đạt. Nếu là nghe được ta nói cái gì phán quan, Diêm vương, càng đã cho ta là điên nặng.

“Ảnh nhi?” Gương mặt Ngọc Tình  thoáng cái biến thành màu xanh biếc. Mới vừa rồi ta thay quần áo, hiện tại mời nàng đi ra ngoài, nàng sẽ không nghĩ ta sẽ tự sát chứ?

“Như thế nào?”

“Ảnh nhi, ngàn vạn lần đừng nghĩ không thông vậy. Ngươi muốn gặp Hoàng thượng có phải hay không, ta lập tức gọi hắn tới gặp ngươi.” Nàng đúng là  đã nghĩ ta muốn tự sát, muốn dùng Tề Hạo tới trấn an ta.

Ta cười cười: “Đáp ứng ta, không cần nói cho hắn. Hắn hiện tại chuyên tâm triều chánh, đừng để ta khiến hắn phân tâm. Ta muốn hắn thấy ta rất khỏe mạnh.”

“Ảnh nhi..” Lam Lệ muốn nói lại thôi.

“Các ngươi yên tâm, ta rất tốt, các ngươi  đi ra ngoài trước đi, yêu cầu nhỏ này các ngươi cũng không đáp ứng sao? Vậy thì hai ngươi đều cho là, mai ảnh khụ.. Là một người rất không có ý chí, chỉ là bị bệnh lao phổi đã nghĩ tìm chết?” Ta cố ý giả vờ sinh khí, nếu không hai người này nhất định sẽ không đi ra ngoài.

“Không phải, chúng ta nhất định sẽ đi ra ngoài.” Ngọc tình giật nhẹ y phục của Lam Lệ, ra dấu bằng mắt. Lam Lệ nhìn ta  lưu luyến không rời, đi ra ngoài.

Phỏng đoán các nàng đi không xa lắm, ta lấy ra điện thoại ấn số điện thoại của Diêu Diêu. Một mực xoa bóp N thứ, điện thoại đầu kia vẫn không có phản ứng. Phán quan, lừa gạt cảm tình của ta.

“Phán quan, con mẹ ngươi -.. khụ khụ.. Ta đi ra. Ta hiện tại bị bệnh lao phổi, ngươi dám không để ý, Bổn cô nương y hảo.” Thật sự gọi không thông, ta quay điện thoại mắng to.

“Tô tiểu thư, ta cùng Diêm vương đều đang nghĩ biện pháp, ngươi sốt ruột cái gì a, yên tâm, ngươi không chết được. Hắc hắc, Tô tiểu thư, nếu không phải bị bệnh này, ngươi như thế nào có thể làm cho bọn họ trái lại đáp ứng những điều kiện này.” Còn nói nói mát, tình cảm sinh tử cũng không phải hắn. Hắn nhất định bị bệnh thích coi thường, không mắng sẽ không đi ra.

Ta không nhịn được nói: “Ít nói nhảm, ta tới cùng khụ.. có thể   chết hay không?”

“Cái…này… Khó mà nói.”

“Nếu không, ngươi từ địa phủ  phái người tới chữa bệnh cho ta, y dược khụ… Phí ta trả gấp ba.” Ta có tiễn, nói như thế nào. Từ địa phủ thỉnh người chữa bệnh, chủ ý này mấy ngàn năm cũng chỉ có ta nghĩ ra.

Phán quan dở khóc dở cười: “Tô tiểu thư, thầy thuốc địa phủ là xem bệnh cho người chết -, ngươi là người sống.”

“Nếu không, ngươi đem xe cứu tương từ hiện đại về đây.” Yêu cầu này có thể chứ?

“Tô tiểu thư, ngươi bị bệnh hồ đồ sao? Xe cứu thương, thiệt thòi ngươi nghĩ ra. Yên tâm, lão công của ngươi có tiền có thế, có thể cứu ngươi -.”

“Có tiền có thế thì có quan hệ gì với bệnh của ta, ngươi đừng nói thừa.”

“Hắn có thể dùng dược tốt nhất, thỉnh thầy thuốc tốt nhất, ngươi không có việc gì, yên tâm.”

“Ta biết, chính  là dùng y thuật cổ đại, bệnh của ta có phải hay không sẽ phải đợi nghiên cứu tiếp khụ.. Tám mươi tuổi-? Đến lúc đó tuổi thanh xuân của bổn cô nương  hoa.. Khụ. đã qua.” Ta một mực tin chắc có Lam Lệ  ta chết ko được, nhưng chu kỳ trị liệu có phải rất dài không?

“Như vậy a, ta đây ngẫm lại biện pháp.” Phán quan như có điều suy nghĩ.

“Lão đầu chết tiệt, nhanh lên một chút.. Khụ.. Nếu không ta lại phá miếu Diêm vương.” Ta bạo phát.

“Được rồi, đã biết.”

Cúp điện thoại, ta rất muốn đi chơi một chút, nhưng là một điểm khí lực cũng không có, đành phải nằm xuống.

Cơm chiều là Lam Lệ làm – dược thiện, trên cơ bản tất cả đều là dược liệu quý báu thêm thuốc bổ quý giá. Vì nhượng bản thân hữu lực khí, ta dùng sức ăn không ít.

Lúc ngủ, là Dật Phong coi chừng dùm ta. Dù sao Dật Phong, Ngọc Tình, Lam Lệ, một ngày 24 giờ coi chừng dùm ta, tự mình cho ta uống dược, ăn thực vật. Ba ngày quá khứ, ta thể trọng giảm xuống rất nhiều. Khụ – lợi hại hơn, càng gầy gò, máu phun – càng ngày càng nhiều, ta biết bệnh tình bản thân đã là ổn không được. Bọn họ ba người sở dĩ muốn  coi chừng dùm ta, đơn giản là sợ ta đột nhiên sẽ đột quỵ. Ngọc Tình từng năm lần bảy lượt nói muốn Tề Hạo tới gặp ta, ta chỉ là lắc đầu. Bộ dáng hiện giờ của ta, thấy sẽ chỉ làm hắn lo lắng, khiến ta phân tâm.

Ta  đem bọn họ mấy người cấp vẫn còn thảm, tất cả mọi người biến thành  ánh mắt của.Dật Phong bình thường anh tuấn tiêu sái, cũng bởi vì ta, thoạt nhìn  lại lôi thôi  lại tiều tụy.

“Ảnh nhi thân thể vốn suy nhược, lại bị lao phổi, đã là suy tim, chỉ sợ chống đỡ không được bao lâu.” Lam Lệ nghẹn ngào, ở bên người – Ngọc Tình nói: “Mạch tượng càng ngày càng yếu, chỉ sợ sống không quá ba ngày. Ta Lam Lệ cứu người vô số, nhưng lại cứu không được thân nhân duy nhất.” Ba ngày, thành ta sinh mệnh – kỳ hạn. Ta thân thể vốn suy nhược, bị trói nơi âm u, ẩm ướt, vi khuẩn nảy sinh. Gió thổi, phơi nắng cả ngày, chịu mưa, không có thức ăn nước uống. Vẫn còn phát  sốt cao, tình huống xác thật không lý tưởng.

Các nàng cho là ta đã ngủ thiếp đi, nên tại bên giường ta nhỏ giọng nghị luận, chính  là ta căn bản là không có ngủ. Ta chỉ là muốn giả bộ ngủ, các nàng có thể an tâm một điểm mà thôi.

“Ta biết, ta cùng nàng tình đồng tỷ muội, sao có thể trơ mắt nhìn nàng chịu khổ chịu được.” Ngọc Tình nháy mắt,  nước mắt rớt đầy mặt: “Phụ hoàng nhất định bởi vì ho lao cho nên… Ban đầu ta trơ mắt nhìn phụ hoàng thuốc và kim châm cứu vô hiệu, hôm nay ta  lại trơ mắt  nhìn Ảnh nhi..”

Lam Lệ nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của nàng: “Đừng nghĩ. Nếu như là ho lao thông thường, ta còn có thể thử một lần, chính  là thân thể của Ảnh nhi quá kém. Bị trói ở đó năm ngày, hao hết sinh lực. Nếu tìm được y thánh, chỉ sợ cũng là phương pháp hên xui.” Không đến mức đấy chứ? Ta đây sao có thể tuổi trẻ đèn cạn dầu? Có phải lầm hay không?.

“Mẫn Huyên, nữ nhân ác độc kia, nàng hại Ảnh nhi thành như vậy, ta nhất định phải giết nàng.” Ngọc Tình nghiến răng nghiến lợi,  nhìn như vậy cũng biết nàng có nhiều phẫn nộ. Chính  là, bọn họ như thế nào cũng biết? Là Mẫn Huyên gọi ta đi -, sau ta liền mất tích, tiếp theo nàng xuất gia. Chỉ cần không phải ngu dốt đã có thể nghĩ đến là nàng, thiệt thòi ta còn muốn muốn gạt bọn họ.

“Lấy tính tình của Ảnh nhi, căn bản không có khả năng dễ dàng buông tha nàng. Nếu Ảnh nhi buông tha nàng, tất có nguyên nhân. Nếu đây là tâm nguyện của nàng, chúng ta buông tha Mẫn Huyên phu nhân đi.” Lam Lệ không tiếng động  thở dài.

“Ảnh nhi kiếp này làm sai.. Nhất định ái thượng hoàng thượng.” Ngọc Tình ngươi cho rằng ta nghĩ thế hắn chuộc a? Không phải, ta chỉ là cảm giác được người đàn bà kia đáng giá đồng tình. Tối trọng yếu là, nàng hiện tại cái gì cũng không có, chết ngược lại là giải thoát. Ta hết lần này tới lần khác muốn nàng còn sống, nhận  hành hạ của bản thân.

Lam Lệ oán hận nói: “Thật muốn.. Giết hắn.”

Ngọc Tình thủy chung không nói gì, nếu là bên cạnh người ta nói lời này, nàng nhất định sẽ có điều tỏ vẻ. Chính  là hiện tại, nàng nói không ra lời. Nàng không thể không thừa nhận, ta biến thành như vậy,  mẫu tử bọn họ trốn không thoát liên quan.

“Khụ.. Khụ..” Ta ho khan vài tiếng, Lam Lệ  giúp ta thuận thuận khí.

“Công chúa, để Ảnh nhi trông thấy Hoàng thượng đi.”  chủ ý ngu ngốc.

Ngọc Tình gật đầu: “Kỳ thật, trong lòng nàng  …người muốn gặp -, nhất định là Hoàng thượng. Ta đã phái người thông tri hắn, ba ngày nữa nhất định có thể chạy tới, cần phải tới kịp để gặp nàng. Ta cùng ảnh nhi tỷ muội một hồi, có thể làm -, chỉ có những việc nhỏ này.” Ngọc Tình, hảo ý của ngươi lòng ta xin nhânh. Vấn đề là ta căn bản không chết được, không  muốn hắn lo lắng có được hay không.

“Ngọc Tình, lời của ta ngươi không nghe sao, ta nói rồi đừng cho hắn biết.” Nhịn không được, ta nói.

Ngọc tình quá sợ hãi, “Lời nói vừa rồi, ngươi cũng nghe được?”

Ta cười cười: “Ba ngày? Đảo ký lúc bắt đầu rồi.”

“Ảnh nhi, ta nói lung tung -, ta là nói bậy -, ngươi đừng để ở trong lòng.”

“Chúng ta nói bậy, ngươi đừng để ý.” Gạt ta rất vui sao, ta sắp phải chết, vẫn còn lừa gạt ta.

“Không cần lừa gạt ta, ta biết bệnh của bản thân – khụ.. Nghiêm trọng, nhưng là ta chết ko được, yên tâm.”

~~~~~~~~

Ăn xong cơm chiều, Ngọc Tình cùng Lam Lệ nói muốn dẫn ta đi ra ngoài đi dạo một chút. Cho ta một thân y phục thật dày, lại đắp thêm cho ta áo choàng lông hồ ly, mới đỡ ta xuất môn. Hai người một bên một cái, ta cơ hồ là gắn trên người các nàng-, ta thật sự không có khí lực.

Được các nàng đưa lên xe ngựa, chính mình không biết muốn đi đâu. Ta nói thuyền hoa xinh đẹp, các nàng mang ta đi khán thuyền hoa. Bởi vì ta không thể xóc nảy, xe ngựa đi được rất chậm. Xe ngựa rốt cục dừng lại, cách rèm, ta mơ hồ thấy đủ loại kiểu dáng  đèn lồng.

Hai người bọn họ đỡ ta, đứng ở bờ sông, nhìn giang tâm  thuyền hoa, nước mắt không không chịu thua kém bắt đầu rớt.

Buổi tối hôm nay tựa hồ so sánh lần trước càng long trọng, trên mặt sông là vô số hoa đăng, thuyền hoa số lượng nhiều không kể xiết. Trước mắt đồ rất đẹp, tất cả đều là tâm ý của Dật Phong.

Trên bến tàu tấp nập người đến người đi, nơi là cỗ kiệu xe ngựa. Cho dù đông người hơn nữa, đêm nay nơi này cũng thuộc về ta, một nam nhân yêu ta đã tổ chức hội này vì ta.

“Nhớ quá … đến thuyền hoa đi …khụ.. Tẩu.” Không thể đi lên phía trước, rất tiếc nuối.

“Ngươi nhìn kìa, thuyền hoa đã tới.”  thuyền hoa cùng cánh hoa giống nhau, bay lả tả trên mặt nước. Một con thuyền thuyền hoa nhanh chóng hướng chúng ta chạy đến.

Thuyền hoa đến trước mặt chúng ta thì dừng lại, Dật Phong đứng ở đầu thuyền. Hắn cười cười nhìn ta. Trong tay cầm một chiếc đèn cung đình, màu đỏ hoa đào tại chúc quang chiếu rọi xuống càng thêm kiều diễm. Nếu như ta không có nhớ lầm, lần trước chúng ta tại thuyền hoa thượng gặp phải, bắt được đèn lồng hoa đào này.

“Tiểu thư, đây là hoa đăng của người.” Lần trước cho ta đăng cũng là bà mối này, đưa ta đèn màu đỏ hoa đào. Hoảng hốt cầm đèn, ta còn tưởng rằng tình cảnh lại xuất hiện.

Ngọc Tình cùng Lam Lệ đưa ta lên  thuyền hoa, nói: “Đi thôi, chúng ta ở nơi này chờ ngươi.” Các nàng  buông ra, tay chân ta mềm nhũn, hướng tới đất lảo đảo. Dật Phong nắm tay của ta, ôm ta lãm vào trong lòng. Ta xem Ngọc Tình, nàng nhìn ta lắc đầu, “Đi thôi.” Nàng biết ta nghĩ cái gì, nàng lắc đầu tỏ vẻ không tức giận. Với một người sống không quá ba ngày nữa, thật sự không cần phải…

Bà mối thức thời nói: “Lão thân cáo lui.” Tạp vụ trên thuyền hoa cũng lui ra, chỉ có mấy người chèo thuyền. Ta theo dõi ánh mắt của hắn: “Vì ta, cần gìphải vậy.”

“Còn nhớ không? Ban đầu chúng ta chính là như vậy tại thuyền hoa tương ngộ.Ta sợ lần này tìm không được ngươi, cho nên kêu bà mỗi trực tiếp cho ngươi đèn màu đỏ hoa đào.”

Ta kéo áo choàng thật dày, nhượng Thanh Phong thổi, nói: “Tình cảnh lại xuất hiện sao, nguyên lai,sự tốt đẹp vẫn còn.”

“Ảnh nhi, buổi tối ngày đó cả đời ta cũng không quên được.” Chúng ta vẫn còn gặp phải qua một lần nữa.

“Khụ.. Thật xinh đẹp, có thể thấy cảnh tượng huy hoàng như vậy, ta chết cũng đáng.” Ta giờ phút này là dựa vào trước ngực hắn -, ta thật sự không có khí lực để đứng lên.

Ngín trỏ của Dật phong nhẹ nhàng áp chế trên môi ta, “Không cần nói đến cái chết, ngươi vẫn rất khỏe mạnh.”

Ta cười nói: “Kỳ thật, tánh mạng của ta rất huy hoàng. Mặc dù ngắn ngủi,đầy huyết lệ. Ta đã sống đủ rồi, thật sự đủ rồi.” Là đủ huy hoàng -, gặp được trong truyền thuyết – xuyên qua. Có hai nam nhân ưu tú nhất  yêu ta. Có nhất bang sinh tử chi giao – bằng hữu, còn có nhiều sản nghiệp như vậy. Từ khí nữ làm được quý phi, 28 tuổi- trải qua so sánh rất rất nhiều sự việc đặc sắc.

Dật Phong hôn lên mái tóc đen của ta, nói: “Ảnh nhi, ngươi sẽ tiếp tục huy hoàng.” Ta đương nhiên muốn tiếp tục huy hoàng, ta chính là người  xuyên qua.

“Phong đại ca, kiếp này có thể gặp phải ngươi, ta rất thỏa mãn. Nếu có kiếp sau, ngươi nhất định phải sớm một chút tìm được ta, nhượng ta …trước ái thượng ngươi, có được hay không.” Nếu có kiếp sau, ta có thể lo lắng lựa chọn Dật Phong. Yêu Tề Hạo mệt chết đi, chính là kiếp này ta đã trao hết tình cảm cho hắn, không thể thu hồi.

“Hảo, nếu có kiếp sau, ngươi phải chờ ta, không được yêu người khác trước.”

“Ân, kiếp nầy ta đã yêu Tề Hạo. Ngươi đáp ứng ta, nếu như ta rời đi. Nhất định phải thật tốt phụ tá hắn, nhượng hắn làm hoàng đế tốt. Ta đây là mỹ nhân hắn không yêu được, để hắn yêu giang sơn đi. Yêu thiên hạ dân chúng, chẳng khác nào yêu ta.” Tại sao ta cuối cùng là muốn bên hắn? Tình yêu thật sự là độc dược.

“Ngươi cứ nói -, ta sẽ đáp ứng.” Trên mặt ẩm ướt -, đó là nước mắt của hắn. Nam nhi có lệ không rơi, chỉ là chưa quá thương tâm.

“Có ngươi những lời này, ta chết mà không tiếc.” Ta nhìn xa xa: “Chúng ta đến đầu thuyền đi xem một chút, ngươi nhìn, đăng rất đẹp.”

Dật phong đỡ ta, đi tới đầu thuyền. Ta nhìn cảnh sắc trên sông,  thuyền hoa qua lại, trong lòng không khỏi có tư vị chua sót.

“Phong đại ca, có thể … hay không cho… ta trích kỷ trản đăng, ta nghĩ muốn đèn con bướm màu hồng nhạt.” Nhớ kỹ, ta cùng với Tề Hạo gặp phải là đèn hình con bướm màu hồng nhạt.

“Nhưng  là ngươi...” Dật Phong không yên lòng nhìn ta.

“Ta ở…nơi này ngắm phong cảnh.” Ta nói nhẹ nhàng từ trong lòng tránh hắn đi ra, hết sức giữ bản thân đứng vững.

“Được rồi, ta đi cho ngươi.” Ta khẽ gật đầu, giương mắt nhìn phong cảnh trên sông.

Thân thể nóng lên, nhu cầu cấp bách mát mẻ – giang phong, ta cởi áo choàng cầm ở trong tay. Đi tới phía trước nhất, yếu ớt lấy chân nghịch nước sông.

“Phán quan, ngươi mau tới cứu ta đi. Ta hiện tại ngay cả đứng cũng không vững, nếu không đến ta sẽ thật sự chết.” Ta ở trong lòng nhắc đi nhắc lại.

“Ảnh nhi.” Dật Phong đột nhiên đi tới, khiến ta bị dọa cho hoảng sợ. Ta quay đầu lại, đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, trước mắt một mảnh đen.”Ảnh nhi..” Đây là ta trước khi mất đi ý thức nghe được – câu nói sau cùng.

Lành lạnh – là nước phải không. Lạnh được thấu xương, ta dùng sức đem hai tay ôm ở trước ngực.

_________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện