Hồng Diệp

Chương 9



Rèm cửa sổ dày bị thổi tung, những mắc cài rèm cửa bị thổi tạt qua hai bên.

Mưa rơi ngoài cửa, đậu lên tấm kính trong suốt, chậm rãi trượt xuống vẽ nên những lằn nước ngoằn ngoèo.

Phòng không ánh đèn, bóng tối làm tầm nhìn trở nên hạn hẹp.Ngoài cửa sổ có thể thấy hoàng hôn đã qua rất lâu.

Thành Chu mờ mịt. Hắn đang ở đâu thế này? Hắn nhớ hắn và nhóc nhỏ làm ầm ĩ tới hơn nửa đêm mà vẫn không tài nào đào ra được thân phận hung thủ từ miệng nó, cuối cùng mệt quá ngủ thiếp đi, ấy thế mà tại sao lại tỉnh dậy ở đây? Hơn nữa nhìn đồng hồ… Chẳng lẽ hắn ngủ thẳng tới chạng vạng tối ngày hôm sau luôn ư?

Bỗng nhiên cảm giác được sau lưng có gì đó, Thành Chu quay phắt lại.

Một thiếu nữ trạc mười tám tuổi đang ngồi trên chiếc giường đơn, tay cầm một cuộn băng ghi hình.

Vì cô cúi đầu nên gương mặt mập mờ không rõ, nhưng qua bờ tóc ngắn chấm vai cùng trang phục kín đáo, có thể thấy cô xuất thân từ một gia đình gia giáo. Dường như cô đang suy nghĩ điều gì đó, suy nghĩ đến xuất thần.

Được một lúc, thiếu nữ chợt run rẩy đôi vai. Bàn tay cô nắm chặt lấy quyển băng ghi hình màu đen cùng màu với bóng tối trong phòng, những ngón tay trắng bệch đến dị thường.

Có gì đó rơi xuống từ gương mặt cô, từng giọt từng giọt, rơi trên đùi cô, rồi rơi những ngón tay ghì chặt cuộn băng.

Nước mắt rơi trong yên lặng càng khiến tim người đau đớn hơn cả gào khóc.

Thành Chu nhìn lại chính mình, nghĩ trái tim mình đã quặn thắt đến cực điểm.

Dường như thời gian đã trôi qua thật lâu, thiếu nữ cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Thành Chu suýt hét to!

Gương mặt đối diện hắn lộ ra những đường vân vằn vện, ghê rợn như bị đốt cháy.

Với gương mặt xấu xí như vậy, một kẻ không hề biết đến y khoa như Thành Chu cũng biết cho dù có tập trung tất cả những bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ giỏi nhất trên thế giới thì việc phục hồi lại gương mặt ban đầu là hoàn toàn không thể.

Tuy ngũ quan đã bị huỷ đến mức không thể nhận ra hình dáng lúc đầu, nhưng qua đôi mắt trong suốt của thiếu nữ, hắn vẫn có thể hình dung cô là một người con gái xinh đẹp.

Thành Chu lặng lẽ thở dài, không hiểu tai nạn nào đã đem đến bất hạnh cho người con gái ấy, cũng không biết nên an ủi cô như thế nào.Hắn chỉ nghĩ… Cô ấy… nhất định là rất đau khổ, rất đau khổ…

…  Thiếu nữ khẽ mở môi, như nói với hắn điều gì đó. Chảy xuống từ đôi mắt sáng trong là hai dòng lệ màu đen…

Cô ấy đang nói gì? Thành Chu muốn hỏi cô.

“…” Cánh môi người con gái tiếp tục mở ra rồi khép lại…

Gì cơ? Cô nói gì thế? Hắn ngơ ngác…

Cô muốn nói với tôi chuyện gì cơ? Cô không nói to lên thì làm sao tôi có thể nghe được cơ chứ?

Thiếu nữ nở nụ cười, cười đến đáng sợ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vẻ điềm đạm lẫn thê lương…

Phóng cuốn băng lên trên giường, cô gái khom người lấy ra từ dưới gối một vật gì đó. Là một bức ảnh.

Thành Chu không nhìn rõ hình ảnh trên tấm hình.

Thiếu nữ rơi lệ, vừa lầm bầm gì đó, vừa nâng tấm ảnh lên môi mà hôn lấy hôn để.

Bình thường, Thành Chu sẽ nghĩ động tác này thật bệnh hoạn, hắn cho rằng những việc làm như thế này thật thái quá và ra vẻ. Thế nhưng đối với con người này, hắn không cảm thấy bệnh hoạn, những gì hắn thấy chỉ là sự bi ai vô tận.

Người con gái này đem đến cho hắn một cảm giác rất lạ, chỉ dùng hai chữ “có thể” để hình dung.

Buông ảnh chụp, cô gái nhìn vào hư không, gương mặt đẫm nước mắt ánh lên nụ cười tuyệt vọng.

Hắn nhìn thật kỹ những lần cô mở miệng, rồi phát hiện ra điều cô luôn lặp đi lặp lại, đó là hai từ tiếng Nhật: ‘Yêu anh.’

Cô ấy hẳn là người Nhật Bản, hắn nghĩ.

Bỗng nhiên, thiếu nữ đứng dậy đi tới cạnh cửa, cầm thấy cái can bằng nhựa. Nếu Thành Chu là người Nhật, hắn sẽ biết đây là vật dụng đựng dầu hoả của người dân nơi đây.

Đáng tiếc, hắn không phải là họ, vậy nên hắn chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô gái cầm can dầu hoả đến giữ phòng, nhìn cô quỳ xuống trên chiếu tatami, để bức ảnh chụp trên đùi, mở nắp can đựng dầu, lại không biết cô sẽ làm gì.

Cho đến khi cô giơ chiếc can lên cao, để dầu hoả chảy xuống đầu chính mình.

Sau đó hắn nhìn cô ướt đẫm lấy ra từ người một hộp diêm.

“Đừng ──!” Hắn đã biết cô làm gì rồi!

Nhưng đã quá muộn.

Que diêm bùng cháy, những đốm lửa hoa bay lượn giữa căn phòng tối tạo nên một vẻ mê hoặc khó tả.

Những bông hoa lửa dần tụ lại, kết thành một biển lửa.

Thành Chu đau đớn thét to, mong muốn ai đó sẽ nghe thấy tiếng kêu của hắn mà đến cứu lấy cô gái đáng thương này.

Không hề suy nghĩ, hắn lao thẳng về phía biển lửa.

Hắn không thể nhìn cô gái này bị thiêu sống trước mắt mình được…

Người con gái liên tục đá vào người hắn.

Đau quá, đau quá! Tôi đang cứu cô mà!

Lạ thật, cô ấy rõ ràng đang quỳ mà, sao có thể đá mình được nhỉ?

Binh! Bụng bị đá mạnh.

Đau chết mất!

Thành Chu không khỏi chộp lấy chân thiếu nữ.

Ơ? Có gì đó không đúng. Thiếu nữ trông như mười tám mà sao lại có bàn chân nhỏ thế này?

Nắn rồi lại nắn…

“A a a!” Có người ghé vào lỗ tai hắn thét chói tai.

Tiếng nhóc nhỏ lanh lảnh vang lên ầm ĩ bên tai hắn.

Nhóc con? Thành Chu ngẩn người, hắn tỉnh dậy, giơ cái chân đang nắm lên mà ngắm nghía.

“Anh còn không mau buông tay!” Nhóc con tiếp tục hét lớn.

Nắng sớm mông lung chiếu qua cửa sổ, Thành Chu phát hiện trong tay là một bàn chân nho nhỏ, mà chủ nhân của bàn chân đó là…

“Nếu nhóc mày mà tự thiêu, anh đây tuyệt đối sẽ không đi cứu đâu!”. Cái anh người lớn bụng dạ hẹp hòi nào đó vừa lẩm bẩm vừa vứt chân thằng nhỏ qua một bên.

May quá, chỉ là mơ thôi, Thành Chu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác trong mơ vừa rồi quá chân thật, cứ như hết thảy đang xảy ra trước mặt hắn vậy.

Ông trời phù hộ giùm nha, ngàn vạn lần đừng để mấy chuyện này xảy ra trước mặt hắn nha!Thật là đáng sợ! Mà đáng sợ nhất chính là việc hắn đi cứu cô gái tự thiêu kia.

Trời ạ! Sau này nhất định phải suy nghĩ kĩ trước khi hành động, tuyệt đối không được xung động rồi làm liều. Haizzzz…. Giấc mơ này chính là lời cảnh tỉnh cho hắn đây.

Đưa tay làm một dấu chữ thập trước ngực, lại niệm thêm một tiếng “A di đà phật”, anh nhà nhìn trời thấy còn sớm, định trở mình đánh thêm một giấc nữa.

“Ê! Tỉnh dậy mau! Động đất kìa!” Nhóc con nằm úp sấp ghé vào lỗ tai hắn la lên.

Xạo ke.

“Ê! Là động đất đó nha! Đến lúc đó anh đừng có mà khóc toáng lên đấy!” Nhóc con bị hắn bơ, tức giận đập tay bùm bùm trên đầu hắn.

Gru gru gru gru! Ai làm ơn làm thịt nhóc quỷ này giúp hắn đi! Thành Chu kéo chăn trùm kín đầu.

Hừ! Nhóc con đảo mắt, không gọi hắn nữa, phồng cái miệng nhỏ nhắn, hai tay khoanh trước ngực ngồi xếp bằng trên chăn bông cao cấp mà xem kịch vui.

Bên tai an tĩnh lại,Thành Chu mệt mỏi tới cực điểm rất nhanh rơi vào giấc ngủ lần nữa.

Cũng không biết qua bao lâu, thời gian dường như đã trôi qua một, hai giờ, hay chỉ có lẽ lướt qua trong vài ba giây, hắn thấy cả thân thể lắc lư như đang ở trên boong tàu.

Lúc đầu chỉ là lắc lư nho nhỏ, hắn đang chu du trong mộng đẹp nên không cảnh giác.

Dần dần, chấn động càng ngày càng trở nên rõ ràng.

Nhóc con ngẩng đầu nhìn trần nhà. Đèn trần và những dây đăng tuyến bắt đầu đảo vòng quanh, chiếc điều khiển TV từ xa lạch cạch một tiếng rồi ngã xuống. Nhìn lại con người đang ngủ an ổn bên đây… Bất chợt, toàn bộ căn phòng rung chuyển dữ dội.

Tất cả phát sinh cực nhanh chỉ trong vòng chưa đến mười giây. Thành Chu trừng to hai mắt, mới vừa rồi hắn còn ôm chăn ngủ mê mệt mà bây giờ đã bị nảy tưng tưng trên chiếu tatami như cá chép nhảy trên thớt.

Duy trì tư thế nửa quỳ, hắn nhìn chằm chằm lên tường không nháy mắt lấy một cái.

Nếu như nói hắn đang nửa tỉnh nửa ngủ thì sai rồi. Lúc này đây, đầu hắn bị lắc đến nỗi không còn khả năng tỉnh nữa.

Những vật xung quanh đều bị rung chuyển, cửa sổ chưa cài then phát ra tiếng kêu lách cách đáng sợ.

Ngay lúc nhóc con nghĩ rằng Thành Chu đã bị doạ đến phát ngốc thì hắn bỗng vùng lên khỏi mớ chăn mà lao như bay đến cái két sắt để lấy ví và hộ chiếu, sau đó vọt tới chụp chiếc vali đặt cạnh tủ quần áo, rồi vút ra ngoài với vận tốc ánh sáng.

Thành Chu lúc này hành động nhanh nhẹn, hoàn toàn khác với cái vẻ ngu ngơ ngày thường. Nhóc con nhìn hắn đã ra tới cửa, đột nhiên thấy hắn dừng chân rồi quay phắt người lại.

Tiếp theo, nó cảm thấy thân thể mình bị nhấc bổng lên.

Mười giây sau, sân trong biệt thự xuất hiện hai người một lớn một nhỏ với áo pijama cùng đôi chân trần và một chiếc vali to đùng.

Những vị khách khác hoặc đi hoặc chạy ra sân đều nhìn chiếc vali to đùng và Thành Chu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ —— thời điểm này mà chú còn nhớ đến chiếc vali để lôi theo sao?

Chủ nhân biệt thự Yama Ongaky và những người địa phương đều rất bình tĩnh, bận rộn đi quanh an ủi các vị khách nước ngoài. Họ bảo rằng tất cả các căn phòng ở biệt thự Yama Ongaky đều được thiết kế chống lại những cơn động đất, những địa chấn dưới cấp 7 sẽ không thành vấn đề, hôm nay chỉ là một cơn địa chấn nho nhỏ khoảng cấp 5.8 mà thôi.

Thành Chu méo miệng, gần cấp 6 mà vẫn là xem là địa chấn nhỏ sao? Quả nhiên không giống với nước mình chút nào, cách đánh giá sự vật xung quanh cũng hoàn toàn khác biệt.

Cơn động đất lớn như thế mà người ta chỉ xem nó bé cỏn con như chuyện ăn cơm làm ngã chén, nhanh chóng trôi vào quên lãng.

Thành Chu không biết nhóc nhỏ thuyết phục cảnh sát cho nó ở lại biệt thự Yama Ongaky này như thế nào, nhưng nói chung, hiện tại thằng nhóc đã trở thành trách nhiệm của hắn, không những phải cho nó ăn uống ngủ nghỉ mà còn phải trông coi xem nó làm gì chơi gì vì thằng nhóc cứ chạy lung tung suốt ngày.

Vừa mới thấy mặt nó ở nhà bếp đó mà giờ đã biệt tăm rồi.

Giơ tay đếm đếm, hắn đến Nhật đã được bốn ngày.

Nói cách khác, vụ án giết người cũng đã kéo dài ba ngày. Đến bây giờ mà tung tích hung thủ vẫn chưa có lấy một đầu mối, mà bản thân hắn lại trở thành kẻ tình nghi suốt mấy ngày nay… Ôi!

Không nói tới mấy tên cộng sự cứ thì thầm nhỏ to sau lưng hắn, không nói tới cái tên Gawakyo Wasai đáng sợ kia luôn nhìn hắn như cỏ rác, không nói tới năm, ba tốp cánh sát ngày đêm chạy tới tra khảo hắn, cũng không nói tới việc Quản lý gọi điện cho hắn mà chỉ dùng có tám chữ: rửa sạch tội rồi hãy vác mặt về…

Không nói tới những áp lực gánh oằn cả lưng, không nói tới việc một ngày của hắn trôi qua vô cùng thê thảm… Vậy mà ngay cả buổi tối hắn cũng không được nghỉ ngơi đàng hoàng nữa! Vì sao? Là vì nhóc quỷ chứ sao!

Trời vừa tối là nhóc quỷ lại chạy long nhong ra ngoài chơi, cũng không biết vì sao nó lại có hứng với mấy ngọn núi tối thui kia, làm hại hắn mỗi ngày đều phải chờ nó tới nửa đêm. Nhiều lúc bị cảnh sát bất ngờ ghé qua kiểm tra mà không thấy nhóc nhỏ, hắn còn phải lết hai cái đùi khắp núi này sang núi nọ để tìm nó.

Vật vã mãi mới chui được vào ổ chăn, hai mắt vừa nhắm lại thì bắt đầu gặp ác mộng. Không phải con quỷ già run lẩy bẩy ở nhà vệ sinh mà là nữ quỷ mặt mày hốc hác thích tự thiêu nọ… Điều này khiến cho đôi mắt vốn rất tràn đầy khí khái của hắn chẳng khác gì mắt mấy con cá vàng.

Một giờ lẻ sáu rạng sáng ngày thứ tư sau hung án giết người, toàn bộ biệt thự đã rơi vào sự tĩnh lặng của đêm tối.

Nhớ hồi còn học tiếng Nhật, hắn đã từng nghe giáo viên của mình nói về mấy tiết mục TV “người lớn” ở Nhật sau mười hai giờ đêm, cho nên hồi trưa hắn đã ngủ lâu một chút để tối nay còn “lĩnh ngộ”.

Kết quả…

Tuyệt vời ông mặt trời ~! Hút hút nước bọt. Thiệt là ngon mắt!

Ngắm mấy em xinh tươi trong bộ đồ thuỷ thủ và bikini trong cuộc thi “Ngực ai to hơn” trên TV, anh nhà lần đầu chứng kiến cái gọi là uy lực của vòng một cỡ F.

Nhìn các em trong những bộ áo tắm hai mảnh chơi nhảy dây tập thể, Thành Chu ngồi ngay trước màn hình mà cười khúc khích.

Tiếc thay, tiết mục kéo dài được năm, sáu phút thì kết thúc. Hắn chuyển kênh tới lui thêm sáu phút nữa để tìm đài mà tìm không thấy, càng tìm không thấy thì càng hoảng hốt. Nhóc con vẫn chưa về.

Kim giây chạy đua cùng kim phút, thời gian vô tri vô giác trôi qua nhanh trong mắt hắn.

Đi kiếm nhóc con thôi, bằng không mọi trách nhiệm đều do hắn gánh hết.

Binh!

“Ai? Ai thế?” Hắn nghi hoặc đến gần cửa phòng, đã trễ thế này rồi mà còn ai đến tìm hắn vậy cà?

Hoàn toàn yên tĩnh.

Dán cái lỗ tai lên cửa nghe một hồi, phát hiện không có ai, đang chuẩn bị xoay người thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân thật khẽ.

Tối muộn thế này mà còn ai đi dạo sao? Có khi nào là thằng nhóc kia không? Nhưng tiếng bước chân có vẻ không giống của nó.

Tiếng chân cũng không dừng lại trước cửa phòng hắn, âm thanh vang vang như hướng về phía cổng chính.

Có nên nhìn qua hay không nhỉ? Trong lúc hắn đang do dự, trên hành lang lại vang lên thêm tiếng bước chân của một người khác nữa, tựa như đang rón rén đi theo. Nếu không nghe kĩ sẽ không tài nào phát hiện được.

Lòng hiếu kỳ giết chết con mèo, hiển nhiên cũng có thể giết chết hắn.

Đợi tiếng chân ngang qua phòng xa dần, hắn khẽ vặn nắm đấm cửa, lách mình bám theo phía sau.

Khuôn viên biệt thự vắng vẻ dị thường.

Ngoại trừ những ngọn đèn nhỏ thắp trên lối đi, những gian phòng còn lại đều đã tắt đèn.

Tuy rằng đã cẩn thận bước đi, nhưng hắn vẫn nghe được tiếng bước chân của mình vang lên bên tai. Đêm nay quá tĩnh lặng.

Cổng ra vào của biệt thự đã thấp thoáng hiện ra nối liền với một dãy hành lang với lan can gỗ dẫn đến vườn hoa vốn là niềm tự hào của chủ nhà.

Hắn đi qua cửa rồi vượt qua hành lang gỗ hết sức nhẹ nhàng, gần tới cổng rào thì đột ngột ngồi hụp xuống.

Có hai người đứng trên đường nhựa ngoài biệt thự. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, hai bóng người chồng lên nhau một cách kì lạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện