Lão Đại Vai Phản Diện Đều Yêu Tôi

Chương 26: Người trong lòng của đại lão đầu táo bạo (20)



Editor: Nha Đam
Sáng sớm hôm sau, cơn mưa mùa thu đã ngừng.
Nhưng cuối mùa thu trong núi rất lạnh.
Ôn Thành có thói quen thức dậy lúc năm giờ mỗi ngày, ngay cả khi ba người hôm qua nháo đến hai giờ về việc ngủ như thế nào đêm qua, Ôn Thành vẫn thức dậy lúc năm giờ.
Bên ngoài trời vẫn còn tối, Ôn Thành di chuyển khó khăn trong ánh sáng lờ mờ của đèn tường. Cố Sanh ngủ trong vòng tay anh, dáng vẻ khi ngủ của cô luôn không tốt, cả người cô dính chặt vào anh.
Dưới chân còn có một Chương Văn Hào, cậu ta ngủ nghiêng ở cuối giường, lim dim ngủ.
Cố Sanh có tật xấu khi ngủ, mỗi ngày phải ngủ 7 8 tiếng mới được, nếu không cả ngày sẽ héo khô.
Ôn Thành không có ý định đánh thức Cố Sanh, "tro cốt" của Ôn Lan vẫn chưa được chôn cất, anh còn rất nhiều chuyện phải giải quyết, nhưng Chương Văn Hào đang ở đây, anh nhất định không thể để Cố Sanh một mình trên giường.
Ôn Thành lặng lẽ rời khỏi giường và đặt một chiếc gối trong vòng tay của Cố Sanh, cô mới ngừng nhúc nhích.
Về phần Chương Văn Hào, Ôn Thành không hề có cảm giác "thương tiếc ngọc nữ", ôm cậu ta đến sô pha lấy chăn đắp cho cậu, chuyện này xong xuôi, Ôn Thành mới lặng lẽ đi xuống lầu.
...
Ánh mặt trời chiếu vào qua cửa sổ thủy tinh, Chương Văn Hào tỉnh dậy đầu tiên, thấy mình đang ngủ trên sô pha, anh cũng rất sững sờ, nhưng ... Tối hôm qua ít nhất mình cũng không bị ném ra ngoài.
Quả nhiên là anh trai của mình, vẫn cực kỳ độ lượng, xem ra anh không quan tâm đến những chuyện khốn nạn mà mình đã làm trước đây.
Chương Văn Hào bước đến giường nhìn Cố Sanh, ngủ rồi mà vẫn còn xinh đẹp như vậy, thật đúng là hiếm thấy, cô có lông mi dài và dày, mũi cao, và đôi môi hồng mọng nước.
Sức hút của con người đối với những thứ đẹp đẽ cũng vậy, Chương Văn Hào nhìn Cố Sanh thêm vài lần trong khi lặng lẽ suy nghĩ, đêm qua không biết anh trai có bí mật hôn Cố Sanh không nhỉ?
Nếu là anh, thì anh nhất định sẽ hôn trộm.
Ý nghĩ này vụt qua, Chương Văn Hào cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, dì Ôn vừa mới qua đời, anh trai anh sao có thể là loại người như vậy?!
Chính là mình quá khốn nạn, cũng nghĩ người khác khốn nạn như vậy!
Không nên như thế!
Anh trai mình là một chính nhân quân tử, anh ấy chắc chắn sẽ không chạm vào Cố Sanh.
Chương Văn Hào rón rén ra khỏi phòng, tắm rửa một chút rồi xuống lầu.
Ôn Thành đã mua đồ ăn sáng ở thị trấn rồi, Chương Văn Hào biết là dành cho ba người, gãi đầu nhìn thiếu niên cao lớn vẫn thờ ơ, có chút ngượng ngùng nói: "Anh, anh có cần giúp gì không thì có thể nói cho em biết, em ... cũng hữu ích như Cố Sanh vậy. "
Ôn Thành đang đặt đũa thì ngẩn người, ngước mắt lạnh lùng liếc anh một cái.
Chương Văn Hào không cảm thấy rằng mình đã nói điều gì sai, dù sao Cố Sanh cũng là một cô gái, cô ấy chắc chắn không thể giúp anh mọi thứ được.
Cố Sanh hôm nay cũng dậy sớm, khi cô đi xuống lầu thì thấy Ôn Thành và Chương Văn Hào đang ăn cơm với nhau rất yên bình.
Cố Sanh hơi ngạc nhiên.
Phải biết rằng, khi họ còn học ở trường Tứ Trung, chỉ cần hai người họ gặp nhau thì sẽ không có chuyện gì tốt xảy ra.
Chương Văn Hào nhiệt tình bóc trứng luộc nước trà cho Cố Sanh, còn thêm rau vào cháo gạo kê cho cô ấy. "Cố Sanh mau đến ăn cơm đi. Anh hai mua đồ ăn sáng rất ngon."
Cố Sanh: "..." Có nhầm hay không, công tử bột mỗi ngày ăn cơm sẽ đột nhiên thay đổi?
Ôn Thành khẽ nhướng mắt liếc nhìn quả trứng mà Chương Văn Hào đã bóc cho Cố Sanh, lông mày vô hình cau lại, nhưng cũng không nói nhiều.
...
Tang lễ diễn ra thuận lợi, mặc dù nhà họ Ôn đã nhiều lần đề cập đến chuyện bồi thường trước mặt Ôn Thành, nhưng thái độ của Ôn Thừa rất lạnh lùng, mạnh mẽ, cho dù người nhà họ Ôn khinh thường anh, Ôn Thành vẫn đem tro cốt hạ táng.
Cố Sanh phát hiện nhà họ Ôn không thích Ôn Thành, hơn nữa cô còn nghe thấy hơn một người lén nói rằng anh là con hoang.
Nhiều lần, Cố Sanh và Chương Văn Hào đều muốn bạo tẩu, nhưng cả hai đều bị Ôn Thành chặn lại.
Đêm đó, một người nào đó từ nhà họ Ôn lại đến gây rối. Ôn Thành định bỏ qua, nhưng hiệu quả chiến đấu của Chương Văn Hào luôn cao. Ôn Thành đã khống chế Cố Sanh, về Chương Văn Hào ...
Thôi, tùy cậu ta đi.
Anh thực sự không thể một mình đối phó với hai "đứa trẻ" hung bạo này.
Người nhà họ Ôn lo lắng, nói tiếng địa phương, Chương Văn Hào một chút cũng không hiểu được, nhưng cũng không chống lại được "lòng dạ hào hiệp" của mình, một người một mình xuống lầu, tranh cãi với cha con nhà họ Ôn.
Ôn Thành là người ít nói như vậy, phần lớn thời gian đều dùng hành động thực tế để giải quyết vấn đề.
Cố Sanh cũng muốn tiến lên lý luận, gặp phải người không nói lý thì chỉ có thể càng thêm vô lý. Cha mẹ và anh em họ của Ôn Thành chỉ đơn giản dùng Ôn Thành làm chìa khóa để mở kho tiền, họ chỉ muốn anh đi tới Chương nhà để đòi tiền.
Chưa nói đến chứng cứ năm đó có chính xác hay không, đã hơn mười năm khó có thể kết tội Chương Mộ.
Cho dù Ôn Thành đến yêu cầu giải thích, nhưng tiền bồi thường phải trả lại cũng không thể giao cho anh cả của Ôn Lan.
Chương Văn Hào đỏ mặt tía tai, mắt thấy sắp thua. Cố Sanh không thể hiểu từ ngữ địa phương cảu làng Đào Hoa, nhưng cô có thể đổi điểm của mình để lấy bàn tay vàng.
Vì vậy, một phút sau, Cố Sanh đưa Goldfinger đến và có một cuộc cãi vã với các trưởng lão của Wen.
Phải biết rằng, Ôn Thành mới chỉ đến ngôi làng này một hai lần, với lại Ôn Lan cũng chưa dạy anh ngôn ngữ địa phương ở đây, vì vậy chỉ có Ôn Thành và Chương Văn Hào trong phòng không biết Cố Sanh đang mắng gì.
Nhà họ Ôn cùng các con trai của ông ta nhanh chóng bị đánh bại, từng người một, bọn họ dường như sợ Cố Sanh, lúc rời đi có chút vội vàng.
Chương Văn Hào: "Con mẹ nó! Cố Sanh, cậu quá giỏi, quả thực là cừa có văn vừa có võ!"
Ôn Thành: "..."
Đường núi không dễ đi nên Ôn Thành dự định ở lại thêm một đêm nữa và sáng mai sẽ rời khỏi ngôi làng này với hai con người phiền phức này.
Vốn dĩ anh có kế hoạch đối phó với gia đình họ Ôn đến tìm phiền phức, nhưng sự xuất hiện của Cố Sanh và Chương Văn Hào đã phá vỡ mọi kế hoạch của anh.
Nhưng ... Dường cũng không có chút tổn thất nào.
Bởi vì không có ai sống trong căn nhà này, cho dù có TV cũng không có kênh để xem, Chương Văn Hào nhìn chằm chằm Cố Sanh và hỏi: "Cố Sanh, cậu học tiếng địa phương làng Đào Hoa bao giờ vậy?"
Cố Sanh: "Chỉ là hai ngày qua, cậu không hiểu được thế giới của học bá đâu."
Chương Văn Chiếu nhìn Ôn Thành, "Anh, anh cũng là học bá, anh hiểu không?"
Ôn Thành mím môi nhìn Cố Sanh với vẻ mặt kỳ quái.
Cố Sanh thực sự thông minh, nhưng hầu như không thể thông thạo phương ngữ ở đây trong vòng hai ngày.
Khi trở về phải hỏi cô ấy cẩn thận mới được.
Tối hôm đó, Cố Sanh leo lên giường trước, Chương Văn Hào muốn nói gì lại thôi, nhìn Ôn Thành rồi đi lên, suy nghĩ một lúc ... Rồi cũng đi lên, nhưng vẫn như cũ nằm ở cuối giường thôi.
Ôn Thành: "..."
...
Ngày hôm sau, khi cả ba đến nhà họ Tô thì đã hơn bốn giờ chiều.
Hôm nay biệt thự nhà họ Tô có một vị khách đến thăm, ông cũng không phải là người khác, mà là ông già họ Chương vừa mới ló mặt hôm trước.
Nước da của ông ngoại Chương rất xấu, sắc mặt vẫn hồng hào nhưng thể trạng rất yếu, nhìn sơ qua là biết ông đã dùng thuốc bổ đắt tiền để giữ cái mạng này.
Nhìn thấy cả hai đứa cháu trai đến nhà họ Tô, Chương lão gia có cảm xúc lẫn lộn, cả đời làm ăn nhưng thực chất là kẻ thất bại hoàn toàn, sắp bước vào quan tài rồi nhưng vẫn không thể nhắm mắt.
Sự gióa dục của Chương thất bại đến mức Chương Văn Hào thà ở lại Tô gia còn hơn quay về.
Chương lão gia tử liếc mắt nhìn vài lần, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Cố Sanh.
Ông dường như đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
"Tô lão gia, rất cảm ơn ông đã chăm sóc hai đứa nhỏ này. Hiện tại tôi sẽ mnag hai đứa nó đi."
Chương lão cùng đường, Ôn Thành có muốn đi cùng ông hay không, ông vẫn phải mang theo nó đi, ông không tin, chẳng lẽ khối tài sản mấy chục tỷ của Chương gia không hấp dẫn chút nào.
Tô lão gia tử nở nụ cười của một con hổ ranh mãnh, cười đắc ý nói: "Lão Chương, chuyện này ... tôi cũng không quyết định được, phải nghe ý kiến của mấy đứa nó đã."
Chương lão gia: "..."
Kiếp này ông vẫn là thua dưới tay nhà họ Tô!
Ông muốn mang cháu trai mình đi, thậm chí còn phải hỏi ý kiến ​​của nhà họ Tô!
Chương Văn Hào không cần phải nói, ông nhất định có thể mang nó về nhà, mấu chốt là Ôn Thành.
Chương lão gia hôm đó đã chứng kiến ​​một vụ tai nạn xe hơi, vốn định thương lượng với Ôn Lan để cô đưa Ôn Thành ra, nhà họ Chương có thể hứa cho đứa nhỏ đó một tương lai tươi sáng, nhưng thay vì đồng ý, Ôn Lan lại đâm đầu xe ô tô, cố ý muốn tự sát.
Sau đó, Chương lão gia cũng đã cử người đến bệnh viện nhìn chằm chằm, sau đó ông đã bị sốc khi biết rằng Ôn Lan đã qua đời.
Rốt cuộc ... Chuyện này quả thực là tổn thất đầu tiên của Chương gia.
Chương lão gia ho khan vài tiếng nói với Ôn Thành: "Cháu đi cùng ông, ông có chuyện muốn nói với cháu."
Cố Sanh dính vào tay Ôn Thành, từ khi vào cửa hai người vẫn chưa buông ra, thấy Ôn Thành không có phản ứng, Chương lão bản nói: "Cho dù là vì cô gái nhỏ này, cháu cũng không muốn đi cùng anh!"
Tô lão gia nắm lấy cơ hội và trở thành người hòa hoãn, nói: "A Thành, Chương lão gia có chuyện muốn nói, cháu có thể đi."
Ôn Thành gật đầu.
Lão Chương: "!!!"
...
Ôn Thành và Chương lão gia đang đứng dưới một cái đình trong vườn nhà họ Tô.
Ngay cả người làm hộ tống cũng tránh đi.
Không có ai xung quanh, thời gian của Chương lão gia cũng không nhiều lắm, ông mở cửa và nói: "Ôn Thành, không gạt cháu, ông vẫn xem trọng cháu. Chỉ cần cháu sẵn sàng tiếp nhận tất cả những gì ông đã làm việc chăm chỉ cả đời này, ông có thể tống con trai mình vào ngục.! "
Ôn Thành hai mắt sáng lên.
Không phải anh không muốn đòi công bằng cho Ôn Lan, mà là Ôn Lan sợ tay sợ chân, lo lắng đủ loại tin đồn nên đã trốn tránh mấy năm nay, cũng không có chứng cứ trong một khoảng thời gian dài.
Nếu không đủ bằng chứng, cảnh sát hoàn toàn không chấp nhận.
Nhưng nếu Chương lão gia tự mình làm việc đó, có thể xoay chuyển.
Chương lão khi còn trẻ cũng là một người cao lớn ngay thẳng, nhìn thiếu niên trước mặt phảng phất giống như xuyên qua về nhiều năm trước.
Trên thực tế, trong số con trai và hai cháu trai của ông, chỉ có Ôn Thành là giống ông nhất.
Thiếu niên rốt cục lên tiếng, "Chương đổng đang nói nghiêm túc?"
Thấy Ôn Thành đung động, ông cười, "Cháu rất giống ông, ông biết cháu rất có tham vọng, cô gái nhà họ Cố ... Cháu rất thích đúng không? Sau lưng cô ấy không chỉ có nhà họ Cố mà còn Tô gia. Cháu nhìn lão cáo già nhà họ Tô kia bây giờ cho hai đứa hẹn hò, ông ta thực sự đang chờ đợi và theo dõi. Chỉ khi cháu có thể đạt đến đỉnh cao, cháu mới có thể môn đăng hộ đối với Cố Sanh. Chẳng lẽ cháu không thấy điều mà ông đưa ra không hấp dẫn sao? "
Đôi mắt Ôn Thành hơi nheo lại, trước mặt Chương lão gia anh không siểm nịnh cũng không kiêu ngạo , dường như rất hiểu sựu tình của Chương thị, nói: "Yêu cầu của tôi là tổng giám đốc Chương phải ngồi tù và nhận hình phạt mà ông ta đáng phải chịu. tôi sẽ tạm thời đáp ứng đối với những người trong hội đồng quản trị đó, sau đó tôi sẽ không nhận họ hàng, chứ đừng nói đến việc thay đổi họ. "
Chương lão gia đột nhiên nhíu mày.
Chương Mộ kiếp này đã rơi xuống hố, đưa anh ta vào phòng giam chắc chắn là việc tốt cho nhà họ Chương.
Mà Chương Văn Hào ... Không thể giúp được gì cả!
Bởi vậy, cho dù biết Ôn Thành là người tàn nhẫn,, Chương lão vẫn muốn đem Chương thị cho anh, đây chính là huyết thống kế thừa.
Nếu không, sản nghiệp được các thế hệ họ Chương liều sống liều chết gây dựng sẽ thực sự phải thay đổi triều đại.
Chương lão gia đã sống gần hết cuộc đời, nhưng ông vẫn còn kinh ngạc khi nghe điều này, "Tại sao? Cháu có phải không biết giá trị của Chương thị là bao nhiêu phải không?"
Ôn Thành đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt lộ rõ ​​vẻ tự tin khó tả, "Không bao lâu nữa tôi có thể vượt qua Chương gia."
Nghe vậy, ánh mắt của Chương lão gia lộ ra vẻ không cam lòng, vừa sầu muộn, vừa có chút vui mừng.
Đứa trẻ này có lẽ là đóng góp lớn nhất của đứa con chết tiệt kia của ông cho nhà họ Chương , mặc dù ... những việc năm đó đều là sai lầm.
...
Ba ngày sau, một tin tức bùng nổ lan truyền khắp Nam Thành.
Con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Chương bị kết án tù vì vụ án hiếp dâm trong tình trạng say rượu hơn mười năm trước.
Ngoài ra, ông ta cũng hoàn toàn bị loại khỏi di chúc của Chương lão gia, tức là cho dù Chương Mộ có ra tù thì cũng chỉ là một kẻ bần cùng không còn gì.
Vài ngày trước khi Chương lão gia qua đời, đứa con ngoài giá thú Ôn Thành trở thành quản lý trẻ nhất trong lịch sử của tập đoàn, điều này khiến ban lãnh đạo cấp cao của Chương thị bất mãn.
Sau cái chết của Chương lão gia, có một biến động lớn trong Chương thị.
Tuy nhiên, Ôn Thành đã nhanh chóng ổn định thị trường chứng khoán, cùng Tô gia thương lượng hợp tác thành công, đồng thời cũng gặm nhấm mấy xương cốt kho nhất mấy năm qua.
Chỉ trong vòng hai tháng, những lời chỉ trích của các giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn đối với Ôn Thành đã hoàn toàn biến mất.
Ngoài việc trở thành người thừa kế của nhà họ Chương, anh ta có thể còn là con rể cỉa hai gia đình Cố, Tô, thân phận thực sự xa xỉ.
...
Ôn Thành không tạm nghỉ học, nhưng anh không đến trường, chỉ khi gần đến kỳ thi mới đến. Trong mắt tất cả giáo viên và học sinh của trường, Ôn Thành là một kẻ quái tài.
Ngay cả một số học sinh nghiện tiểu thuyết cũng bắt đầu tin rằng Ôn Thành trọng sinh, nếu không thì ... Sao có thể chói mắt như vậy!
Trong khi Ôn Thành đang bận thực hiện lời hứa với ông Chương, Cố Sanh đã rơi vào biển kiến ​​thức và không thể tự kiềm chế.
Sau khi kết quả kỳ thi cuối cùng được công bố, Ôn Thành trở thành người đầu tiên.
Còn Lương Hạo vẫn như cũ đứng thứ 2.
Thành thật mà nói, đầu óc của Ôn Thành khiến Cố Sanh có chút ghen tị, cũng may Ôn Thành là người của cô, nếu không cô nhất định sẽ ghen tị và đố kị.
Cố Sanh lần này đứng thứ 55 toàn trường, trong mắt các giáo viên và học sinh của Trường Tứ Trung, sự tiến bộ của cô ấy chẳng khác nào cưỡi tên lửa.
Ngay sau khi Cố Sanh nhìn thấy kết quả, cô đã gửi wechat cho Ôn Thành, đồng thời chụp ảnh màn hình để để lại bằng chứng, 【Này, là top 100 của trường đó, anh có nên giữ lời hứa không? 】
Ôn Thành không có trả lời, Cố Sanh lại gửi tới một cái khác, 【Anh nói cho em muốn làm gì thì làm? Anh sợ à? 】
Lúc này, Ôn Thành đang nghe PPT trong phòng họp nhấp môi, tuy rằng còn là một thiếu niên, nhưng đã bộc lộ rõ ​​tham vọng và dục vọng của một người đàn ông trưởng thành.
Ngón tay Ôn Thành liên tục xoa màn hình điện thoại một lúc, sau đó gõ một chữ, 【Được rồi. 】
Đêm hôm đó, Cố Sanh trở về biệt thự cũ của Cố gia, mặc một chiếc áo khoác dày, nằm trên ban công đợi Ôn Thành.
Ôn Thành không để cô đợi lâu, sáu giờ liền về đến biệt thự.
Khi hai người nhìn nhau trên ban công, Cố Sanh đau buồn nói: "Đã nhiều ngày không gặp, em không quan tâm, anh phải bồi thường cho em, nếu không ... em sẽ đi trêu chọc người khác. "
Cô luôn thích uy hiếp như vậy.
Nhưng lần nào cũng dùng được.
Ôn Thành bước vài bước đã đi tới trước mặt Cố Sanh, ôm mặt cô hôn xuống.
Cố Sanh không biết mình đã hôn bao lâu, tất cả những gì cô biết chỉ là thở hổn hển nằm trên vai Ôn Thành, khi cô định mở mắt ra thì trời đã tối hẳn.
Hệ thống: "Trời ạ, hôn đủ bốn mươi lăm phút, ký chủ, thận của cô, còn tốt không?"
"Hệ thống, tôi cảm thấy có tội."
"Đừng, ký chủ đừng như vậy, thành thật mà nói, cô không có tội gì cả."
"Hợp tác một chút thì cậu sẽ chết sao?"
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi sẽ không chết, tôi chỉ biết bị gỡ cài đặt thôi."
Đôi môi của thiếu niên trẻ phủ lên tai Cố Sanh, vành tai của cô ửng đỏ vì gió lạnh. Môi anh cảm nhận được những sợi lông tơ nhỏ trên đó, giống như một tay già đời kinh nghiệp phong nguyệt, giọng anh khàn khàn: "Em vẫn muốn làm gì thì làm? Hả? "
Cố Sanh không biết xấu hổ, hai kiếp trước đều không có kết cục tốt đẹp với thiếu niên, cho nên kiếp này vô cùng tham lam, "Chúng ta vào phòng ngủ đi."
Ôn Thành: "..."
Cơ thể thiếu niên rõ ràng là căng cứng, đôi mắt cậu ấy tràn đầy sự nóng bỏng, như thể anh đang cố gắng hết sức để chịu đựng một sự cám dỗ nào đó, bình tĩnh nhìn Cố Sanh.
~~~~~~~~~
Đoán xem có gì xảy ra không nào ?
Hẹn gặp mọi người vào tối nay, giờ mình đi ngủ trưa đây ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.