Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tạc Băng

Chương 73



Cảnh Hạ mấy ngày qua quả thật thường xuyên nhìn xem Kỳ Dương, cũng không phải bởi vì quá phận quan tâm, đặc biệt đối đãi, cũng không phải bởi vì Kỳ Dương làm công tác bị thương mà đi an ủi, nguyên nhân chân chính là cậu cảm thấy có chút nói không nên lời.

—— cậu cảm thấy, mấy ngày qua cảm xúc của Kỳ Dương tựa hồ có chút không đúng.

Ngay từ đầu, Kỳ Dương người này vẫn luôn đem tâm tư vùi đầu vào công tác nghiên cứu, nhưng là hiện tại, hắn lại càng thêm quên hết thảy tất cả, chỉ biết không ngừng nghiên cứu một chút lại tiếp tục nghiên cứu, mất ăn mất ngủ.

Hôm nay lúc Cảnh Hạ lấy cớ đi thăm Kỳ Dương liền nghe trợ lý Trương Bổn Đan nói, Kỳ Dương đến chạng vạng mới ăn một hơi cơm, hơn nữa mới ăn một nửa, lại đầu nhập vào một vòng thực nghiệm mới.

Thí nghiệm phẩm Stab-2 đã bí mật chế tác xong, Kỳ Dương giống như gặp một cơn bệnh nặng, hai má hõm xuống, xương gò má vốn không nhô ra trên khuôn mặt cực gầy lại có vẻ rất cao, môi trắng bệch, Cảnh Hạ thậm chí đều cho rằng giây tiếp theo người này sẽ ngã xuống.

“Em cảm thấy… Có chút không đúng.”

“Làm sao vậy?” Nhìn Cảnh Hạ lóe ra ánh mắt bất định, Kỷ Xuyên Trình mi anh tuấn phong một túc, song mâu híp lại, hỏi: “Anh nhớ rõ biến dị thể cấp Skia từ ba ngày trước cũng đã đưa đi nghiên cứu, bất quá trong sở nghiên cứu rất nhiều máy móc đều bị hư hao. Em mấy ngày nay vẫn luôn đi xem tiến độ thực nghiệm, hiện tại Stab-2 nghiên cứu thế nào?”

Cảnh Hạ thoáng nhớ lại, liền trực tiếp đại khái thuật lại một chút Giáo sư Tề nói: “Stab-2 có phạm vi tác dụng trên lý luận là diện tích phóng xạ nửa tỉnh J, năng lượng khổng lồ như vậy chỉ bằng vào lý luận thì không thể trực tiếp chứng minh, cho nên bọn họ tính toán đem đồ bí mật vận chuyển đến khu không người tỉnh X, tiến hành thực nghiệm.” Dừng một chút, Cảnh Hạ lại bổ sung: “Đúng rồi, bọn họ đã bắt tay khai phá thí nghiệm phẩm Stab-2, phỏng chừng có thể trong vòng nửa tháng hoàn thành.”

Chuỗi thí nghiệm Stab tại ngay từ đầu liền được tính toán sẽ được nghiên cứu lại, mà lúc này đây thông qua nghiên cứu đối với tế bào S1 trước khi chết còn sót lại cùng tế bào biến dị thể cấp S bị bắt giết, phía sở nghiên cứu rốt cục đột phá cực hạn, thành công xác định bản thiết kế cùng nguyên lý Stab-2 vận hành.

“Em nhớ rõ… biến dị thể cấp S kia hình như là Tô Duy Thượng chém chết đi.” Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Cảnh Hạ đang thần sắc vui sướng chậm rãi mất mát, cậu thở dài một tiếng, nói: “Lấy thực lực của hắn ta, cho dù có hai đội tiến hóa giả phụ trợ cũng không có khả năng chém chết một biến dị thể phổ thông cấp S. Nhưng… Hắn lại làm được.”

“Em vì hắn cảm thấy tiếc hận?” Kỷ Xuyên Trình nhẹ chọn một mi, hỏi.

Chỉ thấy Cảnh Hạ hơi hơi rủ con ngươi, nhìn gạch men sứ trên mặt đất. Lông mi thật dài mềm nhẹ mà rủ xuống làn da trắng nõn kia, phảng phất như một cây quạt nhỏ tinh xảo xinh đẹp, một chút lại một chút ôm lấy trái tim Kỷ Xuyên Trình.

“Em biết ý nghĩ của hắn, hắn đại khái muốn mượn từ ‘Chém giết biến dị thể cấp S bị thương ‘ để thay đổi thái độ tiến hóa giả khác đối với hắn, nhưng, hắn thật sự chọn sai rồi.” Cảnh Hạ nâng mâu, trong con ngươi trong suốt hiện lên một tia thần sắc buồn cười bất đắc dĩ, nói: “Trước kia những người đó đối hắn nhiều lắm là hoài nghi không tín nhiệm, nhưng trải qua lúc này, thái độ mọi người đối hắn kia liền tăng thêm—— cực độ nguy hiểm.”

Nghe vậy, Kỷ Xuyên Trình môi mỏng cong nhẹ, lấy tươi cười ôn hòa tao nhã ý bảo Cảnh Hạ tiếp tục nói tiếp.

“Có thể chém chết một biến dị thể cấp S, loại thực lực này đủ để cho người khác kiêng kị hắn thật sâu, mà còn lòng nghi ngờ: Hắn là từ chỗ nào được lực lượng cường đại đến như vậy?” Cảnh Hạ không biết làm thế nào buông thõng tay, ngữ khí lạnh nhạt: “Trong kiểm tra đo lường giá trị dị năng lần trước, hắn hiện giờ mới đạt tới 200. Cũng không phải dị năng đặc biệt phi thường, chính là giá trị dị năng cao như Ngô Kế Thanh còn không thể giết biến dị thể cấp S, hắn lại làm được, anh nói… Người khác sẽ nghĩ như thế nào?”

“Càng thêm phòng bị cùng hoài nghi.”

Cảnh Hạ gật đầu: “Đúng vậy. Kỳ thật nếu hắn lý trí một chút, hẳn liền sẽ không làm ra loại lựa chọn ngu xuẩn này. Nhưng lúc trước lại nghe được người của Kỳ Dương nói, tại hơn một tháng bị xa lánh, trong hoàn cảnh bị nghi ngờ, tâm tính Tô Duy Thượng đã thay đổi không bình thường. Hơn nữa lúc trước bị cách ly hai tháng, hắn có thể làm được như bây giờ, đã làm em nhìn với cặp mắt khác xưa.”

Kỷ Xuyên Trình nâng mâu, nhẹ nhàng quét mắt Cảnh Hạ một cái, sau đó cười nhẹ nói: “Ừ, là lợi hại hơn em rất nhiều.” Ngữ khí đơn giản tự nhiên, mang theo một tia ý tứ khâm phục hàm xúc, lại ẩn sâu ý trêu chọc nồng đậm.

Cảnh Hạ đương nhiên nhất thời tạc mao: “Như thế nào Em từ nhỏ đã bị người này làm hại thanh danh, anh xem ba em, nếu không bởi áy náy với mẹ Tô Duy Thượng làm những chuyện ghê tởm đó, chỉ sợ còn chuẩn bị đem hắn nghênh hồi Cảnh gia nữa.”

Nói đến đây, con ngươi chói mắt như ngọc trai đen của Kỷ Xuyên Trình nháy mắt thâm trầm, màu đen lắng đọng lại, ẩn chứa cảm xúc không vui: “Em lúc năm tuổi bị bắt cóc, anh rất sốt ruột. Khi anh đi theo người của cha tìm được em, em rõ ràng đã sốt cao ngất đi thì thôi, còn cắn anh một hơi.”

“… Khụ, anh như thế nào còn nhớ rõ cái này.”

Kỷ Xuyên Trình sắc mặt âm trầm: “Anh rất giận.”

Cảnh Hạ nghe vậy ngẩn ra, lăng lăng nhìn bộ dáng Kỷ Xuyên Trình. Khuôn mặt lạnh lùng tao nhã vào thời khắc này toàn bộ bị bóng tối ăn mòn, ánh trăng vốn không quá sáng vô pháp chiếu lên vẻ mặt đối phương, chỉ có thể khiến cậu mơ hồ cảm giác đến một loại phẫn nộ mãnh liệt từ trên người đối phương tràn lại đây, cậu cũng nhịn không được rùng mình một cái.

Cảnh Hạ thanh âm có chút chột dạ: “Nè nè, anh không cần nghiêm trọng vậy đi, em bất quá chỉ là cắn một hơi, anh còn thật ghi hận? Em nhận sai còn không được sao, cùng lắm thì cho anh cắn…”

“Anh giận, bởi vì lúc ấy anh còn quá nhỏ, không cách nào làm quá nhiều chuyện, không có biện pháp… Cứu em.”

“Cùng lắm thì cho anh cắn lại…” Thanh âm ngừng lại, Cảnh Hạ ngẩn ngơ nhìn ánh mắt t Kỷ Xuyên Trình thâm trầm.

Cặp phượng mâu thánh thót thanh lãnh lúc này nửa híp lại, nghiêm túc cẩn thận đang nhìn mình, phảng phất lắng đọng lại tình cảm xa xưa nồng đậm. Cái loại tình cảm giống như biển rộng cuồn cuộn này khiến Cảnh Hạ dần dần cảm thấy cổ họng mình có chút khô khốc, thật lâu sau, cậu mới bất đắc dĩ vươn tay nhẹ nhàng vỗ vai Kỷ Xuyên Trình, than nhẹ: “Chuyện cũng đã lâu rồi, anh còn nhớ rõ như thế.”

“Anh sẽ không quên.” Trong thanh âm mang theo một loại ý tứ quyết tuyệt quyết đoán, Kỷ Xuyên Trình chậm rãi kéo tay phải gầy, dài, xinh đẹp của Cảnh Hạ, nhìn đến từ ly từng tí, nói: “Chính là hai tay này, lúc ấy bị tên bắt cóc dùng dao nhỏ không cẩn thận vạch một vết thương sâu.”

Vừa nói, ngón tay Kỷ Xuyên Trình vừa vuốt ve mu bàn tay tay phải Cảnh Hạ, chỗ đó rõ ràng nhạt hơn những nơi khác.”Cho dù dùng thuốc tốt cách mấy, dấu vết này vẫn luôn không biến mất. Em chảy rất nhiều máu, nhiễm đỏ hết sàn nhà dơ bẩn kia.”

Cảnh Hạ cảm giác nơi bị tay người đàn ông này vuốt ve dần dần nóng lên, ngay cả cậu cũng không nhận thấy được, trong không gian chật hẹp, cậu dùng thanh âm nghèn nghẹn mà nói: “Nếu anh không thích, em ngày mai có thể tìm Tần tỷ sử dụng dị năng, tẩy đi thứ này.”

Lời vừa ra, động tác Kỷ Xuyên Trình vuốt ve lại mãnh liệt dừng lại. Y ngẩng đầu, mâu sắc lạnh lùng: “Không. Anh muốn giữ lại vết sẹo này để khiến anh vĩnh viễn nhớ kỹ —— không có năng lực, nên cái gì cũng làm không được, chỉ có thể trừng mắt nhìn người quan trọng của mình lâm vào nguy hiểm.”

Cảnh Hạ nơi cổ họng đình trệ, cái gì cũng nói không nên lời. Hoặc là nói, nhìn Kỷ Xuyên Trình vẻ mặt nghiêm túc trịnh trọng như vậy, cậu cũng căn bản không lời nào để nói.

Thật lâu sau, cậu mới bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Kính nhờ, em cũng không phải đứa trẻ năm đó, anh so với em cường đại hơn nhiều, nhưng thực lực của em cũng không kém, không cần anhbảo hộ như vậy. Anh xem em trước đó không phải tự tay chém chết một biến dị thể cấp A sao?”

Kỷ Xuyên Trình trầm mặc nhìn Cảnh Hạ, ngay tại lúc người sau cho rằng y sẽ không nói, y mới than nhẹ mở miệng: “Ừ, anh biết.” Cũng không có trực tiếp trả lời, y cứ như vậy bỏ qua đề tài này. Đang lúc Cảnh Hạ nhẹ nhàng thở ra, Kỷ Xuyên Trình đã từ từ giơ cằm lên, dùng một loại biểu tình “Chờ đợi biểu dương” nói: “Bất quá, anh đã khiến Tô Duy Thượng cũng…”

Bạch quang đột nhiên lóe lên, vừa lúc bên ngoài bỗng nhiên vang lên một đạo tiếng sấm tạc nứt, câu nói kế tiếp Kỷ Xuyên Trình nói rất nhẹ, giống như bao phủ trong cổ họng, làm Cảnh Hạ trong tiếng sấm ầm vang căn bản nghe không rõ ràng lắm.

“Anh mới vừa nói cái gì?” Cảnh Hạ hơi hơi ghé sát vào, ngẩng đầu nhìn Kỷ Xuyên Trình.

Bọn họ thân mình quá gần, cơ hồ là dùng phương thức kề sát cùng dính vào nhau. Một tầng áo đơn mùa hè mỏng manh căn bản không thể ngăn cản nhiệt lượng truyền lại, khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ như băng của Kỷ Xuyên Trình thâm trầm trong phút chốc có vẻ tan vỡ, y miễn cưỡng duy trì vẻ mặt trấn định, nhưng không cách nào xem nhẹ… hai khối nhỏ nhô ra từ độ cong đối phương trong ngực mình. (Ahhhhh, đừng xem nhẹ nó.Hai thân thể cận kề, bốn phía an tĩnh, liền dễ dàng khiến thân thể càng thêm mẫn cảm, ngũ giác càng thêm sắc bén, cũng càng dễ dàng… Khô nóng.

Tại nơi Cảnh Hạ không có nhìn đến, mâu sắc thâm thúy tối tăm càng thêm ám trầm vài phần. Kỷ Xuyên Trình khụ khụ, làm thanh âm khàn khàn bao hàm *** có vẻ không trầm thấp như vậy, nói: “Không có gì.”

[ráng đè con sói trong người lại (-ƪ đè lại] (Hãy để con sói bung lụa.:’>>>

Cảnh Hạ lại một chút dị thường đều không phát hiện, cậu kinh ngạc “Hửm” một tiếng, lại hỏi: “Anh sẽ không là đối Tô Duy Thượng làm chuyện gì đi? Hắn hiện tại tuy rằng bị rất nhiều người xem thường hoài nghi, nhưng chúng ta nếu làm ra động tác gì quá lớn, hắn rất có thể sẽ phát hiện, mà còn hoài nghi việc này có quan hệ với chúng ta.”

Lại là một đạo bạch quang, tia chớp lạnh lùng từ không trung xẹt qua, trời cao ầm ầm, chiếu sáng khuôn mặt thanh niên tinh xảo mỹ lệ lên. Cặp môi đỏ mọng kia một mở một hợp, hấp dẫn lực chú ý Kỷ Xuyên Trình, cố tình con ngươi của thanh niên lại sáng ngời, phản xạ tia chớp loá mắt, càng rực rỡ sáng lạn đến cực điểm.

Khuôn mặt này, không có loại xinh đẹp nhu nhược đến không đành lòng phá hư như Tô Duy Thượng, mà là một loại trương dương mỹ lệ kinh tâm động phách.

“Tuy rằng hắn không có khả năng biết chuyện gì, nhưng để hắn biết kế hoạch của chúng ta thủy chung là không tốt, đối kế hoạch về sau cũng có một ít trở ngại, cho nên chúng ta ngô…”

Không cần ngôn ngữ, Kỷ Xuyên Trình rõ ràng trực tiếp động thủ che lại đối phương lải nhải. Hai cánh tay hữu lực gắt gao ôm Cảnh Hạ, dùng một loại lực độ muốn đem đối phương khảm vào trong thân thể, không muốn buông tay, không muốn rời đi.

Ma sát giữa hai đội môi là động tác khảo nghiệm ý chí người ta nhất, khiến Cảnh Hạ dưới ý thức phản kháng ngắn ngủi sau thực nhanh vứt bỏ vũ khí đầu hàng, phối hợp tứ chi kịch liệt ôm hôn. Không gian chật chội nhỏ hẹp, nhiệt độ cơ thể từ từ tăng lên, cùng với trên cánh môi dùng sức giống như gặm cắn, Cảnh Hạ rốt cục vựng vựng hồ hồ mà hé miệng, để đối phương thừa cơ tiến vào.

Nước bọt giữa miệng lưỡi cho nhau luật động, tiếng thở ồ ồ cùng rên rỉ áp trong cổ họng, một sợi chỉ bạc theo khóe miệng nửa mở của Cảnh Hạ rơi xuống, dưới một đạo tia chớp lóe ra sáng ngời phản xạ ánh nước *** mỹ.

Tiếng nướcchậc chậc, thanh âm vận động của con người.

Bất quá lâu sau đó, thanh niên tận lực đè thấp lại thanh âm than nhẹ căn bản khó có thể tự kiềm chế cùng thanh âm thở hổn hển rất nhỏ đồng thời trong huyền quan an tĩnh vang lên, giống như khúc giao hưởng, thật lâu chưa từng cắt đứt, ái muội cực kỳ mê người, lại mang theo giai điệu trầm thấp ôn nhu.

Ôm chặt thân thể, thanh âm va chạm, hết thảy đều bao phủ trong tiếng sấm từ từ ầm vang tăng lên, ngay cả ánh trăng cũng núp sau mây đen, trầm mặc mà né tránh.

Đêm vẫn chưa tàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện