Tà Vương Không Để Vợ Chạy Thoát

Chương 9: Trước Mặt Thái Tử





Trên mặt Thái tử lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hình như, đối với chuyện này cực kỳ có hứng thú, hắn không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào ao hoa sen, đôi mắt phát lên tia sáng."Bước ra đây! Nếu không ra thì đừng trách ta động thủ!" Tô Tĩnh Vũ thủ hộ trước người thái tử , như chuẩn bị vì hắn mà đấu tranh anh dũng.Chủ động như vậy quả nhiên chiếm được lòng tin của thái tử, hắn vỗ vai Tô Tĩnh Vũ , ý bảo hắn rằng mình có thể ứng phó.Trong ao sen.Giờ phút này, nội tâm Tô Khê cực kỳ cuống quýt.

Nếu như lúc này trước mặt Thái tử mà đi ra ngoài thì sẽ mất hết mặt mũi, nàng từ lâu đã muốn vị trí Thái Tử Phi, nếu như bị nhìn thấy sẽ mất tất cả.Được rồi, nếu họa là Tam tỷ gây ra, vậy hãy để cho chính nàng ta ra mặt đi.Tô Vãn "Ah ——" một tiếng thét lên, giống như lợn bị chọc tiết kêu thảm thiết, thân thể mang theo bọt nước trên xẹt một đường vòng cung trên không trung, cuối cùng uỳnh một tiếng rơi xuống đất, ngọc thể ngang dọc ngã vào trên bờ, dính đầy đất bùn đất.Hơn nữa càng không may chính là, thắt lưng của nàng bị Tô Khê kéo, vốn đã lỏng giờ thì xong rồi, hiện tại lại bị ném như vậy, lúc rơi xuống mặt đất, thắt lưng rơi lả tả, vạt áo trực tiếp rách ra, hiện ra bên trong cái yếm màu đỏ chót cùng với đùi trắng thon dài.Cái yếm hở một mảng lớn, trước ngực ẩn hiện, như dụ người phạm tội.Tô Tĩnh Vũ trừng mắt ,như không tinh! Miệng há to như chữ o mà có thể nhét hẳn một quả trứng gà.Bất luận như nào hắn đều không nghĩ tới, sao Tam muội lại xuất hiện đột ngột như vậy trên bờ, hơn nữa còn mất mặt như vậy, đã vậy bây giờ còn có thái tử ở đây.Không nhẽ muốn dùng chiêu này với thái tử, ý là nàng ái mộ?Đây quả thực là.


.

.

Quả thực là.


.

.

Vô sỉ!Tô Tĩnh Vũ trên chán nổi gân xanh, hắn cởi áo choàng ném lên người Tô Vãn, chiếc áo đắp lên khiến cảm thấy e thẹn, lạnh giọng quát: "Còn không mau ngồi dậy?"Tại trước mặt thái tử , hắn chưa bao giờ lại mất mặt như thế, giờ phút này hắn cảm giác mặt mình đều nóng ran.Nhưng là không may, Tô Vãn không trả lời hắn, nàng trước mặt mọi người như vậy mà nằm thẳng tắp , để cho người vây xem, bởi vì giờ phút này Tô Vãn đã ngất đi rồi."Thái tử điện hạ, muội muội ở trong phủ hay nghịch ngợm kiếm chuyện sinh sự không cẩn thận đụng tới ngài, ngài ngàn vạn không nên trách móc." Tô Tĩnh Vũ nghiến răng nghiến lợi, trên mặt cười cứng ngắc mà cố gắng giảng thích.Hắn vừa nói chuyện, một bên đưa tay vẫy, để cho hạ nhân vội vàng đem Tam tiểu thư khiêng xuống.Thái tử ha ha cười, tựa hồ tâm tình rất thoải mái, hắn nhìn xong rồi vỗ bả vai Tĩnh Vũ cười nói, "Cái này là muội muội của nhà ngươi? Phương thức xuất hiện thật là.

.


.

đặc biệt?"Thái tử thật ra là muốn gặp Tô Khê, nhưng khi Tô Vãn vừa được bế lên trên mặt đất bị che hết bởi tóc, như ma da vừa bò lên, thái tử còn không thấy rõ dung mạo, Tô Tĩnh Vũ đã dùng áo khóa phủ lên mặt Tô Vãn.Cho nên thái tử căn bản không nhận ra trước mắt vị này rốt cuộc là vị tiểu thư nào của Tô Phủ.thái tử nói những lời này, ngược lại là hắn có dụng ý.Thái tử vừa nói ra lời này, trong ao sen Tô Khê càng thêm phiền muộn, nàng xoắn xuýt muốn phát điên rồi! Nàng gấp đến muốn dậm chân trong nước.Thái tử có ánh mắt gì đây,không nhìn rõ ràng là Tam tỷ sao? Không thể là Tô Khê nàng! Mặc dù thái tử đối với nàng trong nội tâm đặc biệt nhớ rõ, nhưng bị hiểu lầm bộ dáng chật vật kia là nàng, không thể tha thứ được..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện